Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Xuyên Đến Cổ Đại

Lượt đọc: 9659 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 47
lục gia mâu thuẫn

❊ ❊ ❊

Lục gia.

"Cha, ta muốn ăn bánh." Lục Tùng Thạch hét lên.

Lục An xoa xoa đầu Lục Tùng Thạch, nói: "Đừng nóng vội, còn không phải là mang đến cho ngươi rồi sao? Nhanh ăn đi."

Lục Tùng Thạch có chút buồn bực nói: "Cha, bằng hữu của ta đều chơi cũng Trần Tiểu Thái, không chơi với ta, trước kia bọn họ còn ăn bánh trôi ở nhà Trần Tiểu Thái nữa."

Lục An nghe thấy Lục Tùng Thạch nói, mơ hồ có chút hụt hẫng, hắn vẫn luôn không thèm để ý tới Lục Lâm, trong ấn tượng của hắn, đứa cháu trai này đầu óc không sáng sủa, luôn mang bộ dáng nghèo kiết xác không vực dậy nổi.

Lục An cũng không nghĩ tới, sau khi đứa cháu trai này của hắn ra ngoài ở rể, ngược lại thay đổi được vận khí.

Lục An làm việc ở trong thành, biết Trần Tiểu Mễ cùng Lục Lâm có thể tự do ra vào Hồng Vận tửu lâu, cũng có làm ăn với lão bản tửu lầu, người bên tửu lầu cũng thực kín miệng, nhất thời cũng không hỏi ra được cái gì, bất quá, gần đây Trần Tiểu Mễ thường thường đến chỗ của Vương chưởng quầy, hẳn là kiếm được không ít.

Lục Tùng Thạch gặm bánh ngọt, Lục Đồng bỗng nhiên chạy lại đây, "Tùng Thạch, ngươi ăn cái gì vậy? Là bánh trạng nguyên sao?"

Lục Tùng Thạch nhìn thấy Lục Đồng tới, theo bản năng đem bàn tay dấu ra phía sau.

Trong mấy đứa cháu, lão thái thái coi trọng nhất là đại tôn tử Lục Trình Ngọc muốn đề tên bảng vàng, lão thái thái đối Lục Tùng Thạch cũng không tồi, nhưng so với đại tôn tử Lục Trình Ngọc mà nói, thì kém hơn nhiều.

Trước mắt, Lục Trình Ngọc muốn khảo thí, hết thảy đều phải lấy Lục Trình Ngọc làm trọng.

Gần đây lão thái thái thay đổi tất cả biện pháp, chuẩn bị tốt thức ăn cho Lục Trình Ngọc, cái gì mà chè táo đỏ long nhãn hạt sen, cái gì mà bánh đường của tửu lầu, rồi rượu trạng nguyên...... Tự mình làm mấy thứ đó thì tốt rồi, mấy thứ kia của tửu lầu cũng không rẻ a!

Ở nhà Lục Trình Ngọc là ta cần ta cứ lấy, còn nhà của những người khác thì chỉ có thể sinh hoạt trong căng thẳng.

Mấy ngày nay, Lục Tùng Thạch không ăn được thức ăn mặn, nhìn thấy Lục Trình Ngọc được ăn ngon uống tốt, liền náo loạn, trong lòng Lâm Tú Nhi cũng có chút khó chịu, nhưng Lục Trình Ngọc phải tham gia khoa cử, nàng cũng chỉ có thể khuyên nhi tử.

Lục Tùng Thạch cũng là một đứa được nuông chiều từ bé, cũng không phải rất nghe lời, một ngày ngửi được mùi hương, lén đi đến phòng bếp, nhìn thấy canh gà trong nồi, liền trộm một chén uống.

Thang thị phát hiện canh gà thiếu một chút, liền cho Lục Tùng Thạch một cái tát.

Lục Tùng Thạch khác với Lục Lâm, sau khi bị đánh, liền nháo lớn, nghe được tin Lâm thị cùng Thang thị liền cải nhau, bị lão thái thái, lão gia tử khuyên ngăn.

Tuy rằng lão thái thái coi trọng Lục Trình Ngọc, nhưng cũng có vài phần trìu mến đối với tiểu nhi tử của con trai, liền quở trách Thang thị vài câu, Thang thị bị mắng cho một trận, lúc này mới thu liễm một chút.

Lục An đau lòng nhi tử, khi lãnh tiền công, thường lén mua cho nhi tử chút đồ ăn ngon.

Lục An nhìn Lục Đồng đột nhiên xuất hiện ở cửa, sắc mặt đổi đổi.

Lục Đồng cũng không gõ cửa, đột nhiên xông vào, Lục An cũng chưa kịp đem đồ dấu đi.

Lục Đồng nhìn chút điểm tâm trên bàn, nói: "Tứ thúc, đây hẳn là mua cho ca ca ta đi, để ta mang qua cho hắn nha."

Lục Tùng Thạch không được ăn mấy miếng đã bị Lục Đồng cầm đi hết, liền trưng ra bộ dáng muốn khóc, trên thực tế, sau khi Lục Đồng rời đi, Lục Tùng Thạch thật sự đã khóc ra.

Lục An thấy nhi tử khóc đến hết hơi, liền có nhiều hơn vài phần thành kiến với Lục Đồng.

Lâm Tú Nhi trở về nghe được chuyện từ đầu đến cuối, sắc mặt có chút khó coi.

Lâm Tú Nhi khó chịu nói: "Cái đuôi này của Thang thị, bây giờ đã muốn vươn đến tận trời luôn rồi, làm như Lục Trình Ngọc đã là Trạng Nguyên rồi vậy, Lục Đồng cũng không phải thứ tốt." Một nha đầu chết tiệt, bất quá chỉ là một nông gia nữ, lại luôn trưng bộ dáng tiểu thư, cả ngày chỉ biết si tâm vọng tưởng làm quan thái thái, tuổi cũng đã càng ngày càng lớn, nếu không gả ra ngoài, chỉ sợ cũng sẽ trở thành quỷ đòi nợ.

Lục An thở dài, nói: "Nhịn một chút đi, nếu như Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài, tương lai làm quan lớn, thì chúng ta chính là thân thích của quan viên."

Lâm Tú Nhi cau mày, nếu như không phải vì chuyện này, sao nàng phải luôn chịu đựng một nhà lão đại chứ! Gần đây Thang thị đúng là càng ngày càng quá phận.

"Vậy Trình Ngọc cũng phải thật sự trở thành quan lớn mới được a!" Lâm Tú Nhi rầu rĩ nói.

Lục An làm việc ở trấn trên, phân nửa tiền công phải nộp lên cho hai lão nhân, mà hơn phân nữa tiền nộp lên đó đã cho Lục Trình Ngọc dùng làm quà nhập học.

Lâm Tú Nhi xoa xoa đầu Lục Tùng Thạch, trước kia Lục Lâm còn ở nhà, Lâm Tú Nhi còn có thể lấy lại chút cân đối từ trên người Lục Lâm, hiện giờ một nhà lão nhị đã tuyệt hậu, công việc liền rơi xuống đầu Lâm Tú Nhi, Lâm Tú Nhi liền có chút không hài lòng.

Gần đây Lục Trình Ngọc muốn tham gia khoa khảo, hai lão nhân trong nhà lại thập phần coi trọng, tới nỗi nếu hắn muốn sao trên trời cũng sẽ hái xuống cho hắn.

Thang thị lấy cớ nói muốn chiếu cố Lục Trình Ngọc, liền đem rất nhiều chuyện đẩy cho Lâm Tú Nhi làm, gần đây y phục của cả nhà đều do Lâm Tú Nhi giặc, một mình Lâm Tú Nhi phải giặc y phục cho cả nhà, tâm tình cũng rất không xong.

Lục An híp mắt, nói: "Tạm thời, chờ qua kỳ thi mùa xuân rồi nói sau."

Lâm Tú Nhi thở dài một hơi, nói: "Cũng chỉ có thể như thế."

Năm trước Lục Trình Ngọc phải nộp thuế ba lượng bạc, Lâm Tú Nhi đánh giá, năm nay, vô luận là trúng hay không trúng, chỉ sợ cũng phải cưới một thê tử, lần này nếu có thể thi đậu thì còn tốt, nếu như thi không đậu, phỏng chừng là Thăng thị sẽ không đắc ý nổi nữa, tâm tình Lâm Tú Nhi thực phức tạp, đã hy vọng Thang thị phải ăn mệt, lại hy vọng sau khi Lục Trình Ngọc khảo trúng, có thể giúp đỡ trong nhà một chút.

Nếu thực sự khảo trúng tú tài, có thể miễn thuế hai mươi mẫu, cũng có thể nhận được một số tiền, đến lúc đó sinh hoạt trong nhà, hẳn là có thể tốt hơn một chút.

Lục An hít sâu một hơi, nói: "Nghe nói, tú tài cũng không phải dễ trúng đâu, hy vọng hắn có thể khảo trúng a."

Người ở nông thôn, đối kỳ thi mùa xuân cũng cái biết cái không, Lục An làm việc ở trấn trên, tiếp xúc nhiều chuyện hơn một chút, đối với chuyện khảo tú tài cũng có hiểu biết chút đỉnh, biết nhiều hơn so với người trong thôn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »