Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Xuyên Đến Cổ Đại

Lượt đọc: 9544 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 20
phát hiện

❊ ❊ ❊

Người trong thôn đồn đãi Trần Tiểu Mễ đào được nhân sâm, càng đồn càng lớn, cũng truyền tới tai Trần Tiểu Mễ.

"Ngươi nói với người ta ta đào được nhân sâm?" Trần Tiểu Mễ nói.

Lục Lâm gật gật đầu, nói: "Không sai, không thể để Lục gia biết được bạc này có liên quan tới ta."

Người Trần gia đã cắt đứt quan hệ với Trần Tiểu Mễ, nhưng Lục gia lại không như vậy, từ lần trước Lục Đồng tới đây, bảo hắn làm việc, đã có thể đã nhìn ra, hắn không thể để Lục gia có cảm giác là bạc này do hắn kiếm được.

Trần Tiểu Mễ gật gật đầu, nói: "Vậy cũng đúng."

Đối với cách làm của Lục Lâm, Trần Tiểu Mễ cũng rất tán đồng, bất quá...... "Ngươi không sợ người ta nói ngươi ăn cơm mềm* sao?"

*ăn cơm mềm: ăn bám

Lục Lâm cười cười, nói: "Không quan hệ." Mấy thứ thanh danh này, sống không được, chết cũng không thể mang theo, cuộc sống mới là của mình.

Trần Tiểu Mễ nhìn Lục Lâm, cảm thấy Lục Lâm có chút kỳ quái.

Phòng ở đã tu sửa xong, Trần Tiểu Mễ lại vào núi.

Lục Lâm cũng đi theo vào, tính đào một ít củ từ.

Lục Lâm ngồi xổm trên mặt đất, lấy ra chùy thủ thường dùng đào củ từ.

Khi Lục Lâm lấy chủy thủ ra, liền có một đạo thanh âm quạnh quẽ vang lên, nói: "Thứ đó, cho ta."

Tâm Lục Lâm lộp bộp trầm xuống, theo âm thanh nhìn lại, mới phát hiện là Trần Tiểu Mễ.

Lục Lâm nhíu nhíu mày, rõ ràng vừa nãy Trần Tiểu Mễ đã đi rồi, lại là không biết khi nào đã quay lại, bước chân cũng quá nhẹ.

Lục Lâm có chút khẩn trương, rất nhanh đã bình tĩnh lại.

"Mau cho ta đi!" Trần Tiểu Mễ xụ mặt, thúc giục nói.

Lục Lâm bất đắc dĩ, đưa chủy thủ cho Trần Tiểu Mễ.

Trần Tiểu Mễ lấy chủy thủ, yêu thích không buông tay múa may một chút, có chút đắc ý nói: "Nó giờ là của ta".

Ngữ khí Trần Tiểu Mễ có chút bá đạo, Lục Lâm lại không có sinh khí, ngược lại cảm thấy đối phương như vậy có chút đáng yêu, giống như là trẻ con nhặt được bảo bối.

Mắt thấy chủy thủ bị sang tay, Lục Lâm cũng không có sinh khí, chủy thủ giống như vậy, bên trong quầy bán quà vặt của hắn còn có vài cây.

Chủy thủ vừa nhẹ vừa mỏng, Trần Tiểu Mễ lần đầu tiên nhìn thấy chủy thủ hoàn mỹ như thế.

Trần Tiểu Mễ nhìn Lục Lâm, nói: "Ngươi rốt cuộc là người hay quỷ?"

Vừa rồi y không có nhìn lầm, hình như là Lục Lâm đột nhiên biến ra chùy thủ, căn bản không phải là lấy ra từ trên người.

"Ta là hán tử ngươi cưới vào cửa a! Đương nhiên là người rồi" Lục Lâm cười cười.

Trần Tiểu Mễ nhìn Lục Lâm, nói: "Ngươi có phải là có thể biến ra đồ ăn không ngừng hay không?" Trong nhà có nhiều trứng gà, gạo và mì, Trần Tiểu Mễ đã sớm nghi ngờ. Trần Tiểu Mễ cảm thấy, nếu Lục Lâm có thể không ngừng biến ra đồ ăn, vậy thì quá tốt rồi, y cũng không cần phải phát sầu vấn đề mùa đông tới sẽ bị đói bụng.

Lục Lâm lắc lắc đầu, nói: "Không phải, trong thân thể ta có một cái nhà, trong đó có một phòng đồ vật, ăn sạch liền không còn nữa."

Trần Tiểu Mễ có chút kích động nói: "Trong phòng có phải là có rất nhiều trứng gà hay không?"

Lục Lâm gật gật đầu, nói: "Có hơn tám trăm cái trứng gà, bất quá đã ăn khoảng một trăm cái."

Trần Tiểu Mễ có chút kích động trừng lớn mắt, nói: "Là từ khi ngươi vào cửa đã bắt đầu ăn một trăm trứng sao?"

Lục Lâm gật gật đầu, nói: "Đúng vậy."

Trần Tiểu Mễ nhìn Lục Lâm, cảm thấy Lục Lâm thật là quá phá của, gia hỏa này chỉ mới vào cửa hơn hai mươi ngày, một ngày ăn năm sáu cái trứng gà, phú hộ trong thôn cũng không ăn như vậy.

"Ngươi không phải Lục Lâm nguyên bản đi." Kỳ thật, trước khi Lục Lâm lại đây ở rể, Trần Tiểu Mễ cũng có lén đi nhìn một chút, cảm thấy hắn là một người thành thật, vào cửa rồi chắc cũng không dám bạc đãi đệ đệ mình, nhưng Lục Lâm vào cửa và 'Lục Lâm' y nhìn thấy hoàn toàn không giống nhau.

Vốn dĩ Trần Tiểu Mễ cảm thấy có thể là do Lục Lâm chết qua một lần, cho nên thay đổi tính tình, thế nhưng ngẫm lại hạt châu, giường đất kia lại cảm thấy không thích hợp.

Lục Lâm gật gật đầu.

"Nhà nhỏ là ở đâu ra a, hạt châu là từ trong căn nhà nhỏ ra sao?" Trần Tiểu Mễ nói.

Lục Lâm gật gật đầu, nói: "Nhà nhỏ là một thế giới khác hoàn toàn, vốn dĩ hạt châu ở trong căn nhà nhỏ."

Trần Tiểu Mễ khẽ hừ một tiếng, nói: "Ta biết ngay là vậy mà." Biết hạt châu không phải là tang vật, Trần Tiểu Mễ thầm thở dài nhẹ nhõm.

"Vậy giường đất thì sao? Cũng là thấy trong sách?"

Lục Lâm chuyển động tròng mắt, nói: "Không phải là sách ở đây."

"Trước kia ngươi cũng là người đọc sách sao?."

Lục Lâm gật gật đầu, nói: "Đúng vậy! Ta bỏ ra mười năm gian khổ học tập."

"Lên làm quan sao? Hẳn là không làm được đi." Trần Tiểu Mễ hỏi.

Lục Lâm: "......" Xác thật là không thi đậu nhân viên công chức, nhưng chuyện này không thể trách hắn a, nhân viên công chức rất khó thi a! Chẳng những phải có tài hoa, còn phải có nhân mạch*.

*nhân mạch: đại loại là nhờ mối quan hệ

"Nhìn bộ dáng này thì hẳn là không thi đậu rồi." Trần Tiểu Mễ thầm nghĩ: Tuy rằng không lên làm quan, nhưng dù sao cũng là người đọc sách.

Lục Lâm: "......"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »