Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế

Lượt đọc: 5305 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 4
giao diện đào bảo

❊ ❊ ❊

Tiễn bước được tên tóc vàng, Lục Vinh cũng đã không còn tâm tư ra ngoài đi dạo, lại suy nghĩ đến tình cảnh bản thân, Lục Vinh quyết định kiểm tra lại một chút tài sản của mình.

Nguyên chủ thuộc Tinh Quang tộc, mỗi đầu tháng đều có thể lĩnh tiền cứu tế, thông thường rất nhanh dùng hết, vì cưới Thẩm Hương Vân làm vợ, những đồ vật có thể bán trong nhà nguyên chủ đều đem bán. Lục Vinh kiểm lại một chút tinh tệ trong tay, phát hiện chỉ còn có hai trăm tinh tệ, hai trăm tinh tệ cũng tương đương với hai trăm tệ trên trái đất, thực sự không thể tính là có tiền, may mà, rất nhanh sẽ đến cuối tháng, lại có thể lĩnh được tiền cứu tế.

Một người mỗi tháng có thể lĩnh tiền cứu tế không nhiều, chỉ có một ngàn tinh tệ, cũng không phải tất cả mọi người đều có thể lĩnh tiền cứu tế, chỉ có người cấp D và trên cấp D mới có thể lĩnh.

Chỉ có hai trăm, có thể ăn được cái gì chứ? Lục Vinh đỡ trán, không khỏi nổi lên ý niệm về đào bảo, nếu như đào bảo vẫn còn, có thể mua được một thùng mì, mọi việc liền được giải quyết.

Lúc Lục Vinh cau mày, Thẩm Hiên đẩy cửa đi vào.

Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên, lộ ra một nụ cười: "Ngươi trở về rồi.".

Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh, nhíu nhíu mày: "Xin lỗi! Ta biết người ngươi muốn thú chính là muội muội ta, thế nhưng, muội muội ta nàng...".

Lục Vinh xoa xoa mũi, thầm nói: Nếu như người nguyên chủ thú thật sự là muội muội ngươi, vậy thì quá là thảm khốc đi, kiếp trước sau khi tiểu học muội bỏ thuốc cường bạo hắn, hắn liền nôn, vững vàng ăn được mấy cái tát, từ đó đối với nữ nhân liền có bóng ma tâm lí.

"Việc đã đến nước này, ngươi cũng không phải nhiều lời, nếu hiện tại ngươi là bạn lữ của ta, chúng ta liền cùng nhau hảo hảo sinh sống." Lục Vinh nói.

Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh, trong mắt lộ ra mấy phần mờ mịt, nếu như trước đó không nghe được đoạn đối thoại của Lục Vinh và tên tóc vàng, Thẩm Hiên nhất định sẽ cảm thấy Lục Vinh đang có âm mưu gì đó. Nhưng, bây giờ nghe được những lời này của Lục Vinh, trong lòng Thẩm Hiên bỗng thấy thật ấm áp.

Sau khi cha mẹ, ca ca, muội muội đều rời đi, Thẩm Hiên gần như mất hết niềm tin. Đôi lúc, Thẩm Hiên thậm chí còn nghĩ đến việc tự sát.

"Cảm tạ!". Thẩm Hiên cúi đầu nói: "Ngươi còn chưa ăn cơm tối đi, ta có mang theo nửa cái bánh mì cho ngươi.".

Lục Vinh nhìn nửa cái bánh trên tay Thẩm Hiên, trừng mắt, mùi vị của cái bánh này, thật là khiến người ta ký ức khó phai a!.

"Ta còn một ít tiền, không bằng chúng ta đi mua chút đồ?" Lục Vinh đề nghị.

Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh, gật gật đầu: "Cũng tốt.".

Lục Vinh cùng Thẩm Hiên đi đến một cửa hàng gần đó, bên trong cửa hàng bán các loại quang não, cơ khí, thế nhưng, đồ ăn lại vô cùng ít ỏi.

"Có muốn mua dịch dinh dưỡng không, khi đói bụng dùng dịch dinh dưỡng là tốt nhất.". Thẩm Hiên nói.

Lục Vinh nhìn nhìn một chút khu dịch dinh dưỡng, dịch dinh dưỡng phổ thông giá năm mươi tinh tệ, vị táo tây thì có giá ba trăm, Lục Vinh sâu sắc cảm nhận được tư vị ngại ngùng trong túi.

"Dịch dinh dưỡng phổ thông với vị trái cây thật ra cũng không khác nhau lắm, nếu như chỉ muốn ăn no, mua dịch dinh dưỡng phổ thông là được rồi.". Thẩm Hiên nói

Lục Vinh gật gật đầu: "Vậy được".

Lục Vinh bỏ ra hai trăm tinh tệ mua bốn gói dịch dinh dưỡng, trong đó một gói là dành cho Thẩm Hiên.

Thẩm Hiên nhìn gói dịch dinh dưỡng trước mặt, tràn đầy kinh ngạc: "Cho ta? Không cần đâu.".

Lục Vinh nghiêng đầu, khó hiểu nói: "Ngươi xác định? Bụng ngươi vẫn luôn kêu ùng ục ùng ục.".

Thẩm Hiên cúi đầu, có chút lúng túng nhận lấy dịch dinh dưỡng mà Lục Vinh đưa tới.

Thẩm Hiên nhìn dịch dinh dưỡng trong tay, dị thường quý trọng đem dịch dinh dưỡng uống vào.

Lục Vinh nhìn thần sắc thoả mãn trên mặt Thẩm Hiên, thầm nghĩ: Mùi vị của dịch dinh dưỡng này, hẳn là so với bánh mì tốt hơn một ít đi.

Lục Vinh uống một hớp dịch dinh dưỡng, lập tức có loại kích động muốn nôn, từ nhỏ đến lớn, Lục Vinh chưa từng thử qua thứ gì khó uống như vậy.

Thẩm Hiên nhìn biểu tình của Lục Vinh, hỏi: "Uống không ngon sao?".

Lục Vinh xấu hổ cười cười: " Tàm tạm.".

Vẻ mặt Thẩm Hiên có chút mê say: "Vậy để ta uống, cảm giác rất tốt a!".

Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên, thầm nghĩ: Anh đẹp trai à, tiền đồ của ngươi cũng chỉ có như vậy thôi sao?.

Thẩm Hiên thấy Lục Vinh trầm tư liền hỏi: "Ngươi đang nghĩ chuyện gì thế?".

Lục Vinh cười cười: "Không có gì, chúng ta trở về thôi.". Hắn chỉ là đang suy nghĩ, kiếp trước, hắn có mấy lần bởi vì quá trầm mê vào chuyện mua sắm, kết quả làm tô mì nở ra nát bét, thực sự rất không nên.

"Nếu như, đào bảo còn có thể dùng thì tốt rồi."

Trong đầu Lục Vinh đột nhiên vang lên một âm thanh điện tử: "Muốn mở ra giao diện đào bảo hay không?"

Lục Vinh sửng sốt, không nhịn được dừng bước chân, Thẩm Hiên quay đầu nhìn hắn: "Làm sao vậy?".

Lục Vinh lắc lắc đầu: "Không có gì.".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »