Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế

Lượt đọc: 5243 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 17
mua bán hoàng kim

❊ ❊ ❊

Về đến nhà, Lục Vinh không thể chờ được mà mở giao diện đào bảo ra.

Thẩm Hiên không nhìn thấy đào bảo, chỉ có thể thấy Lục Vinh nhìn không khí cười khúc khích: "Ngươi làm gì vậy? Có cần ta hỗ trợ gì không?" Thẩm Hiên mở miệng hỏi.

Lục Vinh gật gật đầu: "A! Đúng là có.".

"Ngươi có thể giúp ta cắt thứ kim loại này thành một miếng lớn và mỏng như vầy không?" Lục Vinh hỏi.

Thẩm Hiên gật đầu: "Đương nhiên là có thể, bất quá, cắt nhỏ như vậy để làm gì?".

Lục Vinh thầm nói: Thực sự là kẻ no không biết cảm nhận của người đói, cắt nhỏ một chút mới có thể bán, cắt lớn hơn, ai có thể mua nổi a!.

"Loại kim loại này vô cùng vô cùng quý giá, người bình thường mua không nổi, cắt thành khối nhỏ mới có thể bán." Lục Vinh giới thiệu.

Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh: "Loại kim loại này không quý giá, các cửa hàng lớn đều có bán, cửa hàng nhỏ cũng vậy.".

Lục Vinh: "...".

"Ở nơi này nó không có gì quý giá, thế nhưng ở một vài nơi, nó cực kì cực kì quý giá." Lục Vinh nói.

Thẩm Hiên không hiểu: "Tại sao a?".

"Vật quý vì hiếm, nói tóm lại, thứ này có thể đổi rất nhiều rất nhiều mì." Lục Vinh nói.

Thẩm Hiên đầy kinh ngạc: "Vật này có thể đổi rất nhiều rất nhiều mì?".

Lục Vinh gật đầu: "Đúng thế." Lục Vinh bỏ ra một chút thời gian, giải thích cho Thẩm Hiên về trang sức bằng vàng: dây chuyền, vòng tay, nhẫn... Thẩm Hiên tuy rằng không quá hiểu rõ, vì sao lại có người thích trang sức hoàng kim, thế nhưng vẫn nghe say sưa ngon lành.

Thẩm Hiên: "Nghe rất được.".

Lục Vinh gật đầu: "Đúng thế.".

...............

Thẩm Hiên gật gật đầu: "Ta biết rồi, ta đi xử lý hoàng kim.".

"Ngươi đi trước, ta muốn mở một cửa hàng trên đào bảo." Lục Vinh nói.

Trên giao diện đào bảo, muốn mở một cửa hàng cần phải giao ra mười vạn tinh tệ, lúc Lục Vinh vừa xuyên, tài sản trong túi khá là ngại ngùng, không thể đào ra được số tiền đó, thế nhưng hiện tại, mười vạn tinh tệ đối với Lục Vinh mà nói không tính là gì.

Khi Lục Vinh thiết kế xong giao diện trang web, Thẩm Hiên cũng đã đem hoàng kim xử lý tốt.

Lục Vinh nhìn những trang sức hoàng kim mà Thẩm Hiên làm, giật mình trợn to mắt: "A Hiên, ngươi thật là lợi hại a!".

Lục Vinh chỉ đơn giản nói qua một lần với Thẩm Hiên về bộ dáng trang sức, kết quả Thẩm Hiên thật sự có thể làm được toàn bộ.

"Nơi này chúng ta cũng có đồ trang sức, chỉ có điều vật liệu không giống, dùng máy xử lí vật liệu thì rất dễ tạo ra các loại trang sức hoàng kim." Thẩm Hiên nói.

Lục Vinh liếc mắt nhìn đồ trang sức, lại nhìn Thẩm Hiên một cái, thầm nói: Xem ra người mình tìm được không chỉ đẹp trai, mà còn là một người đảm đang a! Vận khí của ta thật là tốt.

Lục Vinh chụp ảnh rồi quyết định giá cả, đem tất cả trang sức hoàng kim cất vào trong không gian cửa hàng.

Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh: "Đồ đâu rồi?".

"Thu vào không gian đào bảo, nếu có người mua, đồ vật sẽ tự động được truyền tống đi." Lục Vinh nói.

Lục Vinh nhíu mày, thầm nghĩ: Nhiều vàng như vậy, nếu có thể bán đi toàn bộ liền có tiền.

Thẩm Hiên cùng Lục Vinh trốn trong tầng hầm ăn đồ ăn, để ăn mừng nhà mới, Lục Vinh cố ý làm món lẩu, khiến Thẩm Hiên một tên nhà quê chưa từng va chạm xã hội mở mang tầm mắt.

"Thật là nóng, thật là nóng." Thẩm Hiên một bên ăn, một bên quạt quạt tay hưng phấn nói.

Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên, bất giác có chút buồn cười, có lúc hắn cảm thấy Thẩm Hiên lão luyện như một ông cụ non, có lúc lại cảm thấy người này thực sự rất đơn thuần.

"Ngươi ăn chậm đã, đủ ăn mà, nếu không đủ lại làm thêm là được." Lục Vinh nói.

Thẩm Hiên cười cười: "Ta biết.".

Thẩm Hiên miệng nói biết, nhưng đũa lại không ngừng chọc vào nồi lẩu, không ngừng le lưỡi, hai má bị nhiệt hun hồng hồng, trán lấm tấm mồ hôi.

"Thế nào, vật này ăn ngon hơn so với mì đi." Lục Vinh có chút trêu ghẹo hỏi.

Thẩm Hiên lúng túng cười cười: "Mì cũng ăn ngon mà.".

...............

Một trận "tinh tinh" vang lên: "Tiếng gì thế nhỉ?" Lục Vinh ngẩng đầu nói.

"Hình như có người nhấn chuông cửa." Thẩm Hiên cắn đũa, ngẩng đầu lên.

Lục Vinh nghĩ nghĩ: "Chẳng lẽ là hàng xóm, lại nói, nhà này của chúng ta ở nơi hẻo lánh, đáng ra không thể có hàng xóm cũng tìm tới cửa a!". Thế giới tương lai nhân tình lạnh nhạt, bình thường sẽ không có người tìm tới cửa, huống hồ ở nơi này hắn cũng không quen ai.

Thẩm Hiên điều khiển quang não kiểm tra hình ảnh trước cửa: "Là Lục Vũ Hoành, đại bá của ngươi đến, bên cạnh có một người phụ nữ, hẳn là đại bá mẫu.".

Lục Vinh sắc mặt khó coi: "Bọn họ tới làm gì?".

Thẩm Hiên nhún nhún vai: "Không biết, ngươi không muốn gặp bọn họ? Nếu không muốn, có thể tắt tiếng chuông, làm bộ như chúng ta không có ở nhà.".

Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên: "Vậy tắt tiếng chuông đi.".

Thẩm Hiên làm vài thao tác trên quang não, âm thanh tinh tinh tự nhiên biến mất.

Lục Vinh cùng Thẩm Hiên ăn lẩu, ăn hơn một tiếng đồng hồ.

Thẩm Hiên hoàn toàn ăn đến nghiện, không ngừng thêm nguyên liệu vào nồi lẩu, cuối cùng cũng no căng.

"Hoàn hảo, vị trí nhà của chúng ta đủ tốt a! Không thì nhất định sẽ có người đến hỏi chúng ta ăn cái gì? Tại sao lại thơm như vậy? Ngươi biết trước đây lúc ở xóm nghèo, có đến mấy lần hàng xóm đến hỏi, làm ta sợ kinh hồn." Thẩm Hiên nói.

Lục Vinh hơi kinh ngạc: "Có người hỏi ngươi sao?".

Thẩm Hiên gật đầu: "Đúng vậy! Mì thơm như vậy, tuy rằng mỗi lần ta đều phun thuốc khử mùi, thế nhưng vẫn không ngăn được hương vị bay ra ngoài.".

Lục Vinh: "..." Mì uy lực có lớn như vậy sao?. Lục Vinh bỗng nhiên nhớ tới một chuyện thú vị, có một nữ sinh nửa đêm 11 giờ ăn mì trong kí túc xá, những nữ sinh khác bị hương vị câu đến chảy nước miếng, lại sợ mập, liên thủ đem cô nàng kia đánh ra ngoài.

"No quá a! Nơi này để ta thu dọn, ngươi đi xem tinh tế văn học nhập môn đi." Thẩm Hiên nói.

Lục Vinh đăng kí cho chính mình và Thẩm Hiên tham dự lớp học bổ túc, Lục Vinh chọn lớp tinh tế văn học, còn Thẩm Hiên cảm thấy tương đối hứng thú với quang giáp, quyết định tham gia lớp chế tạo quang giáp.

Lục Vinh gật đầu: "Được".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »