Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế

Lượt đọc: 5224 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 24
biến cố nộp đơn

❊ ❊ ❊

Thẩm Hiên như thường ngày vào lớp, phát hiện bầu không khí trong lớp không đúng lắm.

Thẩm Hiên ngồi xuống chỗ của mình, cảm thấy địch ý của các học viên khác rất rõ ràng.

"Nghe nói thiết kế của tên kia là sao chép.".

"Đương nhiên là sao chép, gien của hắn chỉ có cấp E, làm sao có thể thiết kế ra được kết cấu như vậy, rõ ràng là nhìn trộm thiết kế của Lam học trưởng.".

"Ta nói tên này quả thực là lớn mật, biết rõ Lam Thiên Thành học trưởng đang ở trong học viện, lại dám dùng thiết kế của Lam Thiên Thành học trưởng giở trò dưới mí mắt của hắn.".

"Nghe đâu nhân phẩm của tên này rất tồi, các ngươi biết tin gì chưa, bạn lữ của hắn là do hắn đoạt từ chính muội muội của mình.".

"Nam nhân của muội muội mình mà cũng có thể cướp, lương tâm cũng không biết xấu hổ sao.".

"Nói rất đúng! Bất quá thủ đoạn câu dẫn của hắn chắc là xuất chúng. Nếu không Lục Vinh cũng không bị hắn thu phục đến ngoan ngoãn như vậy.".

..................

Thẩm Hiên nắm chặt nắm đấm, sắc mặt vô cùng âm u.

Tan học, Lục Vinh đi tới cửa lớp của Thẩm Hiên, liền thấy dáng vẻ cô đơn của hắn.

"Xảy ra chuyện gì à?" Lục Vinh nắm tay Thẩm Hiên, cảm giác lạnh lẽo như băng. Nắm chặt tay Thẩm Hiên, dự cảm không tốt trong lòng Lục Vinh càng thêm mãnh liệt.

Thẩm Hiên nhắm mắt lại: "Thiết kế của ta trùng với một vị học trưởng trong học viện.".

"Tại sao lại có chuyện như vậy?" Lục Vinh khó hiểu hỏi.

Mặt Thẩm Hiên tái nhợt cười cười: "Việc làm đơn xin cấp bản quyền chắc là không được rồi, xin lỗi, làm uổng công ngươi vui vẻ một hồi.".

Lục Vinh cầm lấy tay Thẩm Hiên: "Sao lại nói thế được? Chúng ta về trước đã.".

Thẩm Hiên cười gượng: "Được.".

"Tại sao đơn xin cấp bản quyền lại xảy ra sự cố?".

"Là ta thất sách, ta vốn cho là đã gặp được một đạo sư tốt, hắn rất hỗ trợ ta trong quá trình hoàn thành bản thiết kế, nhưng....".

Lục Vinh nhíu mày: "Lẽ nào cứ đem thiết kế của ngươi chắp tay dâng cho kẻ khác như vậy?".

Thẩm Hiên lắc đầu: "Không có cách nào khác! Ngươi cũng biết rồi đó, thế giới này luôn hà khắc đối với người có gien đẳng cấp thấp. Người gien cấp thấp thì làm gì cũng bị nghi ngờ, nếu bây giờ ta đi nộp đơn, chắc chắn sẽ bị cho là muốn nổi danh đến điên rồi.".

Lục Vinh vô cùng không vui nói: "Thật đáng ghét.".

Lục Vinh mang Thẩm Hiên về nhà, làm một bàn mỹ thực, đều là món khoái khẩu của Thẩm Hiên. Thế nhưng Thẩm Hiên hiếm thấy lại không có bao nhiêu khẩu vị, cả người đều có vẻ mệt mỏi.

Lục Vinh đi tới cửa hàng của Thi Lâm Nguyên, có chút chần chờ.

Thi Lâm Nguyên nhìn Lục Vinh đi tới đi lui trước cửa tiệm, cất giọng nói: "Ngươi là có muốn vào hay không đây? Không vào thì ta đóng cửa.".

Lục Vinh cất bước đi vào, Thi Lâm Nguyên nhìn hắn hỏi: "Có chuyện gì?".

"A Hiên hắn bị người khác hãm hại." Lục Vinh nói.

Thi Lâm Nguyên trở nên hứng thú: "Xảy ra chuyện gì a?".

"Bản thiết kế của hắn bị nhận định là sao chép.".

Thi Lâm Nguyên gật đầu: "Chuyện bình thường! Theo lí mà nói, người đạt thành tựu cao trong các ngành nghề đều là gien cấp A cấp S, nếu một tên gien cấp E tự nhiên lại có được thành tựu sẽ khiến người khác cảm thấy khó tiếp thu.".

Lục Vinh hít sâu một hơi: "Không có cách nào sao?".

Thi Lâm Nguyên trào phúng: "Thế giới này vốn là như vậy, người có tư chất thấp thông thường không chỉ phải đối mặt với sự chênh lệch đẳng cấp gien, còn phải đối mặt với sự phiến diện của mọi người.".

Lục Vinh: "Thế dược tề nguỵ trang có thuốc giải không?".

Thi Lâm Nguyên lắc đầu: "Không có.".

Lục Vinh nhìn Thi Lâm Nguyên, cắn răng: "Thật sự là không có sao?".

"Theo ta được biết là không có." Thi Lâm Nguyên tỏ vẻ tiếc nuối.

"Xin lỗi, đã quấy rầy ngươi rồi." Lục Vinh có chút mất mát.

"Thực xin lỗi, không thể giúp ngươi một tay." Thi Lâm Nguyên nhàn nhạt nói.

..................

Lục Vinh trở lại biệt thự, thấy Thẩm Hiên hoang mang ngồi ở trên ghế sô pha.

"Còn chưa nghỉ ngơi sao? Sao lại không đi ngủ?" Lục Vinh hỏi.

Thẩm Hiên hơi chần chờ: "Chờ ngươi đấy, ngươi đi đâu vậy?".

"Ta đi tìm Thi lão bản, hỏi thử xem có biện pháp nào giải được dược tề nguỵ trang không." Lục Vinh nói.

Thẩm Hiên cúi đầu: "Làm ngươi nhọc lòng rồi.".

Lục Vinh bất đắc dĩ: "Ngươi không cần khách khí với ta như vậy, đáng tiếc là Thi lão bản nói không có cách nào a.".

Thẩm Hiên dựa vào người Lục Vinh, nhắm chặt mắt lại.

Lục Vinh vỗ vỗ vai Thẩm Hiên: "Không sao, chỉ là năm trăm vạn mà thôi, chúng ta cũng không thiếu bao nhiêu tiền này, không có chuyện gì hết.".

Thẩm Hiên nhắm mắt: "Vấn đề không phải là năm trăm vạn a!".

Từ nhỏ hắn đã luôn bị người khác kì thị vì gien, gần đây sinh hoạt quá mức thuận buồm xuôi gió, Thẩm Hiên thiếu chút nữa đã quên đi cuộc sống cơ cực trước đó, sự việc sao chép lần này không thể nghi ngờ đã đánh hắn một gậy thật đau.

Lục Vinh cúi đầu thở dài, trên đời này chuyện bất công xảy ra nhiều lắm, không phải ngươi đúng thì ngươi sẽ chiếm được lí lẽ. Lục Vinh nhớ rõ trước đây, trong học viện có một lão sư nhìn rất âm u, học trưởng nói, trước đây lão sư rất tài giỏi, nhưng sau đó có người lấy trộm thành quả nghiên cứu của hắn công bố. Sau sự kiện đó, lão sư liền trở nên tâm thần bất định, luôn cảm thấy có người muốn hãm hại hắn, tính tình cũng dần trở nên kì quái.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »