Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế

Lượt đọc: 5340 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 18
đại bá tới nhà

❊ ❊ ❊

Lục Vũ Hoành ấn chuông nửa ngày, lại không thấy ai ra mở cửa.

"Ngươi có chắc là nơi này không? Hay là nhầm lẫn?". Viên Kim Hương cau mày hỏi.

Lục Vũ Hoành gật đầu: "Không sai, chính xác là nơi này.".

"Bọn chúng không có nhà sao?" Viên Kim Hương bất mãn nói.

Lục Vũ Hoành nhíu mày không vui: "Không thể nào, dưới lầu có tinh xe, bọn chúng hẳn là phải ở nhà.".

Sở dĩ đến bây giờ còn chưa mở cửa là bởi vì không muốn gặp bọn họ đi.

Lục Vũ Hoành trong lòng nổi lửa, nếu như không nghĩ đến việc Lục Vinh bán nhà thu được 500 vạn, hắn đã định xoay người rời đi.

"Chúng ta phải đợi tới khi nào a!" Viên Kim Hương tức giận cắn răng, loại tư vị nghẹn khuất này làm cho nàng thập phần không thích ứng.

"Không biết thằng ranh này nghĩ gì mà lại mua nhà ở đây." Lục Vũ Hoành nghiến răng, hắn muốn nhanh lấy lại tiền bán nhà của Lục Vinh, nhưng khoản tiền này đại khái đã bị Lục Vinh tiêu hết bảy tám phần, với hắn mà nói đúng là không chuyện tốt.

"Cái tên này đạo hạnh thấp, sợ là đã bị người khác lừa rồi đi, nhà này cũng khá lớn và tiện nghi, bất quá nằm trong khu vực quá tồi." Viên Kim Hương không vui nói.

Lục Vũ Hoành gật đầu: "Đúng vậy.".

Thẩm Hiên dọn dẹp xong, đã thấy Lục Vinh lên quang võng (edt: chắc là kiểu như lên mạng ấy) học tập.

Thẩm Hiên đi tới bên cạnh Lục Vinh: "Có hiểu hết không?".

Lục Vinh có chút đau đầu: "Kiến thức khá thâm sâu.".

Thẩm Hiên cười cười: "Cứ từ từ thôi.".

"Bọn họ đã đi chưa?" Lục Vinh hỏi.

Thẩm Hiên lắc đầu: "Vẫn còn ở đây".

Lục Vinh quay đầu, nhíu nhíu mày: "Còn chưa đi sao? Thật có tính nhẫn nại a!".

Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh: "Ngươi định làm thế nào?".

Lục Vinh lấy ngón tay gõ gõ mặt bàn: "Để bọn họ đợi lâu như vậy, muốn gặp thì liền gặp đi.".

Thẩm Hiên gật đầu: "Cũng tốt, nếu ngươi không gặp, chắc bọn họ cũng sẽ không chịu bỏ cuộc.".

Lục Vinh mang dép lê, mặc đồ ngủ, lười biếng mở cửa hỏi: "Các ngươi tìm ai?".

Lục Vũ Hoành ở ngoài cửa đợi suốt ba tiếng, lửa giận cũng không biết đã nổi lên bao nhiêu lần, nhìn vẻ mặt qua loa có lệ của Lục Vinh, cơn tức lại muốn trồi lên, vất vả lắm mới chế ngự được.

"Ngươi là A Vinh đi, ta là đại bá của ngươi, ta tới đây là để tìm ngươi." Lục Vũ Hoành lộ ra vẻ mặt hòa ái.

Lục Vinh mở cửa: "Vào đi, nói thật, ông thực sự là đại bá của ta? Ta ở xóm nghèo đợi nhiều năm như vậy, cũng không biết nguyên lai ta còn có người thân thích đâu!".

Lục Vũ Hoành cười cười: "Năm đó cha mẹ ngươi mất, ta nghĩ rằng ngươi cũng gặp nạn, nếu như ta biết ngươi còn sống, ta đã sớm đến nhận ngươi.".

"Đại bá cũng thật biết nói đùa, ta đã gặp anh họ, hắn không nói như vậy a." Lục Vinh nói.

Lục Vũ Hoành cười cười: "Anh họ ngươi là bị ta chiều hư, lời hắn nói ngươi không cần để ở trong lòng.".

"Ta cảm thấy hắn nói không sai, là người thì ai mà không ghét mấy thân thích nghèo đến cửa đòi tiền, ta cũng không phải ngoại lệ." Lục Vinh cười cười.

Biểu tình của Lục Vũ Hoành cứng lại, nụ cười trên mặt tựa như bị nứt ra.

Lục Vinh nhìn Lục Vũ Hoành: "Đại bá tìm ta có chuyện gì không?".

"Ngươi đã nhận căn nhà của cha mẹ về?".

Lục Vinh gật đầu: "Đúng vậy! Trong lúc vô tình ta phát hiện cha mẹ ta có để lại một bộ chứng từ bất động sản, thực sự là trong cái rủi có cái may a, nếu không có căn nhà đó, có thể ta sẽ phải sống cô độc suốt đời tại xóm nghèo, nhưng mà nhà quá nhỏ, ta bán nó đi rồi. Đại bá, ông thấy căn nhà này của ta thế nào?".

"Nơi này quá tệ." Lục Vũ Hoành nói.

Lục Vinh không thèm để ý: "Hẻo lánh càng tốt, ta không thích nhiều người.".

Lục Vũ Hoành thần sắc nghiêm nghị: "Ngươi có thể không biết, cha mẹ ngươi từng hỏi mượn ta một khoản tiền, nên đã đem nhà đó ra thế chấp, vì thế...hành động lấy nhà của ngươi, trên thực tế phạm vào tội xâm chiếm, vốn phải vào tù, nhưng dù sao chúng ta cũng là bà con họ hàng, chỉ cần người đem tiền bán nhà trả lại cho ta, đại bá liền bỏ qua chuyện cũ." Lục Vũ Hoành tỏ vẻ hào phóng nói.

Lục Vinh nhíu mày, hắn cuối cùng cũng xem như minh bạch Lục Vũ Hoành tới đây để làm gì, chính là đe dọa đi.

"Đại bá, ông thật là biết nói đùa, ta nhớ ra rồi, cha từng nói ông có một người ca ca nghèo rớt mồng tơi, chỉ biết ăn không biết làm, thích chiếm tiện nghi, vắt chày ra nước, đại bá cho cha ta mượn tiền, chẳng phải là kể một câu chuyện cười hơi quá trớn hay sao?" Lục Vinh cười híp mắt nói.

Lục Vũ Hoành đỏ mặt: "Ngươi nói bậy bạ gì đó?".

Lục Vinh cười cười: "Đại bá, ông kích động như thế làm gì, ta cũng chỉ đùa một chút mà thôi!".

Lục Vũ Hoành nhìn Lục Vinh: "Có thể ngươi hiểu lầm chuyện gì đó, nhưng đây là giấy nợ cùng thoả thuận chuyển nhượng nhà năm ấy, nếu ta đem xấp giấy tờ này giao cho toà án, thì toà án sẽ..." Lục Vũ Hoành ý tứ sâu xa thở dài, giọng điệu thành khẩn: "A Vinh, ngươi còn trẻ, nếu như ngồi tù, sợ rằng cả đời sẽ bị huỷ...".

Lục Vinh cười cười: "Ta không biết ta có phải ngồi tù hay không, bất quá việc đại bá làm giả giấy chuyển nhượng nhà thì phải ngồi tù đó. Nếu trên tay ông thật sự có chứng cứ, vậy cứ kiện ta đi, nhưng mà...đây là sổ sách tài chính của ông mà ta uỷ thác người tra được trong những năm này, nếu như ông thật sự có cho cha ta mượn tiền, ta rất tò mò số tiền đó ở đâu ra a, làm giả giấy nợ cũng phải ngồi tù đấy, ông suy nghĩ cho thật kĩ vào.".

Lục Vũ Hoành nhìn Lục Vinh, nội tâm mạnh mẽ giật từng hồi, hắn xem như đã rõ, Lục Vinh biết tất cả mọi chuyện, thậm chí có thể là chờ hắn tự tìm mình tới cửa, hắn thế mà lại bị thằng ranh này chơi đùa a! Lục Vũ Hoành cứ tưởng rằng hôm nay hắn đến sẽ doạ cho tên Lục Vinh miệng còn hôi sữa này chết khiếp, sau đó lợi dụng chuyện này để mò được chỗ tốt.

"Ngươi là thằng ranh con không biết xấu hổ!." Viên Kim Hương nhịn không được đứng lên mắng.

Lục Vinh nhìn Viên Kim Hương, cuối cùng vẫn là không nhịn được để lộ nguyên hình a! Như vậy cũng tốt, bộ dáng lá mặt lá trái (Edt: 2 mặt, tráo trở) của Lục Vũ Hoành thực sự khiến người khác buồn nôn mà.

"Đại bá, nói thật, ông chiếm nhà của cha mẹ ta nhiều năm như vậy, nếu ta đệ đơn ra toà, dù thế nào thì ông cũng phải trả đến hơn mấy chục vạn tiền thuê đi, còn chưa tính cả đồ vật trong nhà." Lục Vinh nói.

Viên Kim Hương vừa định nổi giận, nhưng Lục Vũ Hoành rất nhanh kéo nàng lại.

———————

Edt:

1 triệu = 100 vạn

10 triệu = 1000 vạn

100 triệu = 10.000 vạn

Lúc đầu mình định để vạn cho đồng loạt, nhưng sau khoảnh khắc ngu người đổi đơn vị tiền mấy chap trước (do bản convert lúc ghi vạn lúc ghi triệu), mình quyết định từ bỏ ?. Edit tới chương này mới hơi hiểu hiểu cách đổi đơn vị, vì vậy mình cũng quyết định chỉnh lại những chương trước cho đồng bộ. Nếu bạn nào đã đọc mấy chương trước (khi mình chưa chỉnh sửa) mà đọc tới đây thấy khó hiểu vụ tiền bạc thì có thể tham khảo cách đổi đơn vị mình ghi ở trên nha. Bạn nào phát hiện được chỗ mình chỉnh sót thì cũng cmt giúp mình luôn nhé. Thanks mấy bạn nhiều!

Ps: Để ăn mừng 100 views, mình quyết định hôm nay sẽ tổng beta lại tất cả các chương trước, căn bản là mình còn chưa hài lòng lắm với trình dịch của bản thân nên cứ phải chỉnh sửa 2-3 lần, tuy hơi phiền nhưng mình luôn mong muốn có thể cung cấp cho các bạn 1 bản dịch hoàn thiện nhất có thể ❤️

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »