Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế

Lượt đọc: 5187 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 6
công bằng

❊ ❊ ❊

Lục Vinh cùng Thẩm Hiên đi đến một cửa hàng, nhìn cửa hàng trước mặt, trái tim Lục Vinh nhảy lên ầm ầm. Lục Vinh nhận ra cái cửa hàng này hắn cư nhiên lại rất quen thuộc, ký ức của nguyên chủ rất nhanh bị hắn tìm tòi ra, Lục Vinh phát hiện mấy năm trước, nguyên chủ là khách quen của nơi này.

Thẩm Hiên lôi kéo tay Lục Vinh: "Đi thôi.".

Lục Vinh đem hơn 100 bình thuốc, chia làm hai mươi túi nhỏ, chần chờ một chút, hướng về phía Thẩm Hiên hỏi: "Ngươi xem nên định giá như thế nào mới thích hợp?".

"Hai trăm tinh tệ một túi đi.". Thẩm Hiên nói.

Lục Vinh: "Đắt như thế?".

Thẩm Hiên lắc lắc đầu, sắc mặt bình tĩnh nói: "Không mắc, đã rất tiện nghi, nếu như vật này thật sự có công hiệu như ngươi nói, vậy không quý mới là không hợp lý, người khác sẽ cho là ngươi bán hàng giả.".

Lục Vinh gật đầu, cười cười: "Nghe lời ngươi.".

Lục Vinh đem đồ vật bỏ vào máy gửi bán, phía trên máy liền hiện ra một cái màn hình, điền tên thương phẩm, công dụng, xác định giá cả, bấm gửi đi.

"Như vậy là được?" Lục Vinh hỏi.

Thẩm Hiên gật đầu: "Đúng, nếu đồ vật bán được, tiền sẽ được chuyển tới thẻ của ngươi.".

Lục Vinh: "Vậy tốt, chúng ta đi thôi.".

Lục Vinh cùng Thẩm Hiên rời khỏi cửa hàng không lâu, liền gặp phải tên tóc vàng.

Tóc vàng nhìn thấy Lục Vinh đi cùng Thẩm Hiên, cau mày: "Lục Vinh, ngươi lại đi bán đồ vật a! Trong nhà ngươi còn đồ vật có thể đem bán sao? Ta tưởng rằng ngươi vì cưới Thẩm Hương Vân làm vợ, đã đem những thứ có thể bán đều bán sạch rồi chứ.".

Lục Vinh nhìn hắn, không vui nói: "Những thứ còn có thể đem bán, chỉ cần tìm khắp nhà thì sẽ có thôi.".

Tóc vàng tràn đầy đố kị: "Ngươi thật là có phúc lớn a!".

Tóc vàng nhìn thấy Lục Vinh đi bên cạnh Thẩm Hiên, liền nói: "Lục Vinh, ngươi và Thẩm Hiên là cùng nhau đi bán! Xem ra, ngươi là nhận thức người tài, ta trước đây thế mà không nhìn ra được ngươi lại là một tên hào phóng như vậy!".

Lục Vinh nhìn vào mắt hắn, kéo Thẩm Hiên đi ra chỗ khác: "Ngươi hẳn là bận rộn đi, ta và A Hiên còn có việc.".

Tóc vàng nhìn chằm chằm bóng lưng Lục Vinh, nheo mắt không vui.

Thẩm Hiên đi bên Lục Vinh, lòng bàn tay toát ra không ít mồ hôi:"Tại sao ngươi lại giúp ta?".

Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên, trong mắt hiện lên vài phần khó hiểu: "Chúng ta là bạn lữ a! Giúp đỡ lẫn nhau không phải là điều nên làm sao?".

Thẩm Hiên cười cười: "Ta biết ngươi không phải hắn.".

"Làm sao ngươi biết được?". Lục Vinh dừng bước lại hỏi.

Thẩm Hiên thản nhiên nói: "Có nhiều sơ hở lắm, ngươi muốn nghe cái nào trước?".

"Nếu sơ hở quá nhiều, vậy ngươi cứ nói từng chuyện đi.". Lục Vinh khoát tay nói.

"Thực chất Lục Vinh hắn là người rất kiêu ngạo, hắn xem thường ta, nhưng ánh mắt ngươi nhìn ta lại không giống như vậy.".

Thẩm Hiên đỏ mặt, tên Lục Vinh này lúc nhìn thấy hắn thì ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ, còn có chút thẹn thùng. Lần đầu tiên thấy ánh mắt này, Thẩm Hiên còn tưởng là do chính mình ảo giác ra.

Lục Vinh bừng tỉnh, người của thế giới này vô cùng coi trọng đẳng cấp gien, gien của Thẩm Hiên chỉ có cấp E, mà Lục Vinh lại là cấp C. Gien cao hơn một cấp ở thế giới này địa vị đã có thể khác nhau đến một trời một vực, nguyên chủ Lục Vinh vốn là kẻ kiêu ngạo, căn bản là khinh thường Thẩm Hiên.

"Còn điều gì nữa không?".

"Ngươi đối với rất nhiều chuyện, giống như thực lạ lẫm, tỷ như chuyện cửa hàng.".

Lục Vinh nhíu mày, hắn mặc dù có ký ức của nguyên chủ, thế nhưng, những ký ức này càng giống như là một loại tri thức, hắn vẫn không thể thông hiểu hoàn toàn.

"Mặt khác, ta biết hắn đã chết." Thẩm Hiên nắm chặt nắm tay nói.

Lục Vinh: "...".

Thẩm Hiên nhắm mắt lại, ngày đó thời điểm hắn đến bên giường của Lục Vinh, phát hiện Lục Vinh đã không còn thở. Lúc đó Thẩm Hiên không rõ cảm giác của mình là gì, không cần phải đối mặt với lửa giận của người bạn lữ đầy hận ý khiến hắn vui mừng, nhưng đan xen vào đó là cảm giác mê mang tuyệt vọng với tiền đồ phía trước, Thẩm Hiên không biết là mình nên vui mừng nhiều hơn hay là tuyệt vọng nhiều hơn...

Lục Vinh đưa tay ra, nắm chặt tay Thẩm Hiên, nói: "Ta quả thực không phải hắn, thế nhưng, nếu như ngươi nguyện ý, chúng ta về sau cùng nhau hảo hảo sinh sống.".

Một câu nói thanh thanh thản thản, lại làm cho tâm Thẩm Hiên mạnh mẽ chấn động, hắn sở cầu không nhiều lắm, mong đợi cả đời cũng bất quá là có một người có thể cùng hắn hảo hảo sinh sống mà thôi.

Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh, trịnh trọng gật đầu: "Được.".

Thẩm Hiên nhắm mắt lại, chuyện đến nước này, hắn đã không có lựa chọn nào khác, sự xuất hiện của người này có lẽ cũng chính là sự cứu rỗi của hắn.

"Thuốc kia là của phụ thân ngươi để lại?" Thẩm Hiên hỏi.

Lục Vinh lắc đầu: "Không phải, đó là bí mật của ta, ta có thể chạm tay đến rất nhiều đồ vật đặc biệt, bất quá, cần thiết phải có tinh tệ.".

Thẩm Hiên chợt dừng bước, Lục Vinh xoay người nhìn hắn: "Làm sao vậy?".

Thẩm Hiên cười cười: "Không có gì, ngươi biết hôn nhân của chúng ta không giống với những hôn nhân khác, ngươi có thể khống chế sự sống chết của ta.".

Lục Vinh quay đầu, liếc mắt nhìn Thẩm Hiên, ký ức cuồn cuộn dâng lên.

Nguyên chủ cũng không phải là một kẻ ngốc triệt để, lúc người nhà họ Thẩm tìm tới, Lục Vinh đồng ý với yêu cầu giao ra huyết phỉ của bọn họ, nhưng đồng thời cũng yêu cầu cuộc hôn nhân này với Thẩm Hương Vân phải là hôn nhân phụ thuộc, Lục Vinh đối với bạn đời có quyền chi phối tuyệt đối. Nếu Lục Vinh thật sự thiếu tiền, hắn có thể bán đi Thẩm Hương Vân, một nữ nhân có nhan sắc có thể đáng giá không ít tiền.

Có hôn nhân phụ thuộc, nếu như Lục Vinh thật sự tử vong, Thẩm Hiên sẽ không thể kế thừa di sản của nguyên chủ, tuy là nguyên chủ vốn cũng không còn bao nhiêu di sản. Không chỉ như thế, nếu như toà án phán định Thẩm Hiên có liên quan đến cái chết của Lục Vinh, Thẩm Hiên còn có khả năng trở thành nô lệ, bị bán đi lấy tiền để mai táng Lục Vinh.

Lục Vinh nắm lấy tay Thẩm Hiên, nói: "Ngươi không cần phải suy nghĩ nhiều quá.".

Cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay Lục Vinh truyền đến, Thẩm Hiên đột nhiên muốn khóc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »