Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế

Lượt đọc: 5292 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 13
chuyển nhượng bất động sản

❊ ❊ ❊

Sau khi đến Lạc thành, Lục Vinh liền cùng Thẩm Hiên đi xem căn nhà mà cha mẹ hắn lưu lại.

Thẩm Hiên tìm hiểu vị trí căn nhà, hai người ngồi xe bus đi tới một chung cư.

"Là nơi này sao?". Lục Vinh hướng về phía Thẩm Hiên hỏi.

Thẩm Hiên gật đầu: "Chính nó.".

"Khu vực không tồi a!". Lục Vinh nhịn không được nói.

"Không sai, những năm gần đây nơi này mới bắt đầu phát triển, trước đó cũng không có gì đặc biệt, lúc cha mẹ ngươi mua càng không phải là thứ gì quý giá.". Thẩm Hiên nói.

"Chúng ta đi lên đi.". Lục Vinh nói.

Hai người đi thang máy đến tầng 16, vừa đi tới, cửa nhà liền mở ra, một nam một nữ từ trong phòng đi ra, nam nhân hết sức lấy lòng mà đi bên cạnh thiếu nữ: "Kiều Kiều, nếu ngươi đồng ý theo ta, ta liền sang tên căn hộ này qua cho ngươi.".

"Hừ, ngươi chỉ giỏi nói ngọt, chắc gì đã là sự thật?".

"Đương nhiên là thật, sau này đây sẽ là căn nhà nhỏ của chúng ta". Nam nhân nói.

"Nhà này trang trí cũng quá cổ hủ đi.". Vương Kiều ra vẻ oán trách.

"Nhà đây là do vị thúc thúc không có phẩm vị của ta trang trí, hiện tại hắn đã chết ở bên ngoài, nếu ngươi vào ở đương nhiên là phải sửa lại, yên tâm ta sẽ lo toàn bộ tiền trang trí!". Lục Viễn vỗ ngực bảo đảm.

"Ngươi nói thật là dễ nghe.".

Lục Viễn lôi kéo cánh tay thiếu nữ: "Kiều Kiều, ngươi vẫn chưa tin ta sao? Ta có bao giờ lừa gạt ngươi a!".

Thiếu nữ đưa mắt chuyển đến trên người Lục Vinh cùng Thẩm Hiên: "Hai người kia là ai vậy? Đến tìm ngươi sao?".

Lục Viễn quét mắt nhìn Lục Vinh cùng Thẩm Hiên: "Ta không biết bọn hắn, có thể là đến nhặt rác thải đi, bảo an dưới lầu thật là vô trách nhiệm, mấy người ăn mặc như ăn mày này mà cũng dám cho vào, ta nhất định phải đi khiếu nại.".

Thiếu nữ bĩu môi, đầy ghét bỏ nói: "Ta còn tưởng rằng đây là thân thích của nhà ngươi, làm ta bị doạ sợ, cũng may là không phải.".

"Kiều Kiều, ngươi suy nghĩ nhiều quá, hai tên nghèo túng này thế nào lại là thân thích của ta.". Lục Viễn không cho là đúng mà nói.

Vương Kiều gật gật đầu: "Không phải thì tốt, ngươi biết không, có một vài kẻ thân thích nghèo rất đáng ghét, cả ngày chỉ biết đòi tiền, thật là phiền chết người.".

"Đúng là như thế!" Lục Viễn ôm Vương Kiều, hướng thang máy mà đi, không quên quay đầu lại trừng Lục Vinh và Thẩm Hiên: "Hai người các ngươi cút xa một chút, đừng làm dơ nhà của ta, đúng là xúi quẩy.".

(edt: công nhận 2 ông bà này tự biên tự diễn dễ sợ luôn (ー ー;))

Lục Vinh cau mày, mấy lần muốn nổi điên, lại bị Thẩm Hiên kéo lại.

Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh: "Được rồi, cùng hắn xung đột không có gì tốt, nắm được căn nhà ở trong tay mới là việc trọng yếu. Hiện giờ tiên cơ (edt: ưu thế) mà chúng ta chiếm được chính là đại bá và đại bá mẫu của người đều không biết ngươi đã đến Lạc thành, muốn đuổi bọn hắn đi thì trước đó phải làm tốt thủ tục đã.".

Dù sao cha mẹ Lục Vinh chết cũng đã nhiều năm, nếu đại bá và đại bá mẫu biết hắn tìm đến, chó cùng rứt giậu, nguỵ tạo một ít chứng cứ thì sẽ không thể cứu vãn. Đợi đến khi hắn lấy lại được căn nhà, những người này muốn giở trò cũng sẽ gặp phải khó khăn trong việc kiểm duyệt.

Lục Vinh gật đầu: "Ngươi nói đúng.".

Vốn Lục Vinh còn đang suy nghĩ, nghiêm khắc mà nói, hắn không thể được tính là chính chủ, nên cũng không muốn đòi lại căn nhà. Thế nhưng sau khi gặp người anh họ, nội tâm Lục Vinh thoáng cái trở nên kiên định, nhất định phải đoạt lại cho bằng được.

Hai người đến trung tâm kế thừa di sản, sau khi xác nhận thân phận Lục Vinh, trung tâm di sản liền đem bất động sản chuyển qua danh nghĩa của hắn. Lục Vinh trực tiếp đến đại lí môi giới nhà đất, bởi vì ra giá tương đối thấp nên bán được ngay trong ngày.

Sau khi bán nhà, tài khoản Lục Vinh có thêm năm trăm vạn.

"Tiền chuyển tới rồi, năm trăm vạn." Lục Vinh mừng rỡ nói.

Thẩm Hiên cười cười: "Không ít nha.".

Lục Vinh cười: "Cảm giác có tiền thật là tốt.".

...............

Ngày hôm sau, Lục Viễn dẫn theo Vương Kiều đi cửa hàng dạo một vòng, hai người vô cùng phấn khởi bàn bạc việc kết hôn, trở về liền phát hiện cửa nhà đã bị đập ra.

Lục Viễn nhìn mấy công nhân đang bận bịu bên trong: "Các ngươi là ai? Ở trong nhà ta làm gì?".

"Chúng tôi là công nhân sửa nhà được chủ nhà mời tới.".

Vương Kiều nghe mấy công nhân nói, có chút mừng rỡ: "Lục Viễn, ngươi thật sự tìm người đến sửa nhà sao? Ngươi đối với ta thật sự là quá tốt.".

Lục Viễn nhíu nhíu mày, thầm nghĩ: Hắn căn bản cũng không rõ là chuyện gì đang xảy ra a!

Vương Kiều nhìn vật liệu trên đất, vênh mặt hất hàm sai khiến: "Những vật liệu này, màu sắc quá u ám, ta không thích, đều đổi hết đi cho ta.".

"Xin lỗi tiểu thư, cái này phải nghe theo lời chủ nhà.". Công nhân lắp đặt thiết bị không hề bị lay động nói.

Vương Kiều thấy mình nói chuyện không có tác dụng, không khỏi có phần xấu hổ và giận dữ: "Lục Viễn, ngươi nói một câu xem!".

Lục Viễn cau mày: "Ta nghĩ các ngươi lầm rồi, ta chính là chủ nhà, ta không có mời người đến trang trí, các ngươi vô duyên vô cớ xông vào nhà ta, đập hư cửa nhà, tốt nhất là lập tức bồi thường rồi rời đi, nếu không ta sẽ báo cảnh sát.".

Công nhân liếc nhìn Lục Viễn một cái: "Xin lỗi, chúng tôi sẽ không bồi thường, cửa này cũng không phải chúng tôi tự ý đến đập, là Vương lão bản nhờ chúng tôi đập.".

"Vương lão bản, Vương lão bản nào, sao ta lại không biết?". Lục Viễn tức giận.

"Chính là Vương lão bản mời chúng tôi đến, hắn có chứng từ bất động sản rõ ràng, nhà này là của hắn.". Công nhân lắp đặt nói.

Lục Viễn trợn to mắt: "Ngươi đang nói linh tinh gì thế?".

Công nhân nhìn hắn: "Chuyện này, ta nghĩ ngươi nên đến trung tâm bất động sản nghe cố vấn một chút đi.".

Vương Kiều tức giận nhìn Lục Viễn: "Lục Viễn, ngươi nói với ta đây là nhà của ngươi, vậy giờ là xảy ra chuyện gì a?".

Lục Viễn nhìn Vương Kiều: "Yên tâm đi, ta sẽ cho ngươi một công đạo, những người này ở đây nói hưu nói vượn, ta cứ đi báo cảnh sát là được.".

————————

Edt: đang suy nghĩ chuyển xưng hô của Lục Viễn với Vương Kiều thành anh - em, nhưng mị thấy ta - ngươi hợp hơn, thôi trước hết cứ để vậy đã ( ̄^ ̄)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »