Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế

Lượt đọc: 5182 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 32
thẩm hương vân truyền tin

❊ ❊ ❊

Lục Vinh vừa đi vào lớp, liền thấy vẻ vui mừng không thể che giấu của Đinh Chiêm Hạo: "Đinh thiếu gia, ngươi gặp phải chuyện gì tốt à?".

Đinh Chiêm Hạo gật đầu: "Chính xác! Là chuyện tốt a, ngươi biết không, Lam Thiên Thành hôm nay không có tới học viện.".

Lục Vinh cười cười: "Vậy sao?".

Đinh Chiêm Hạo: "Đúng vậy! Cái tên đó bây giờ mất mặt muốn chết rồi, người Huống Ly đại sư vừa ý chính là lão bà của ngươi chứ không phải hắn, hiện tại chắc là xấu hổ không dám gặp người.".

Lục Vinh: "Đáng đời tên tiểu bạch kiểm!".

Lam Thiên Thành trước đây vì muốn bôi đen Thẩm Hiên, cố ý làm lớn sự tình đến mức toàn trường đều biết, kết quả hiện tại, mất mặt cũng chính là Lam Thiên Thành.

Đinh Chiêm Hạo khoanh tay: "Bây giờ trong học viện, lời đồn đãi liên quan đến hắn cũng không ít. Lam Thiên Thành không phải là lần đầu hại người, nếu cố tình tìm hiểu đều sẽ lòi ra cả đống chuyện, tiếng xấu của Lam Thiên Thành lập tức được đồn xa rồi."

"Sao sự việc lại được truyền đi nhanh như vậy?" Lục Vinh có chút không rõ hỏi.

"Bởi vì có tiểu gia ta a!" Đinh Chiêm Hạo dương dương đắc ý: "Tên kia dám khinh bỉ ta, quân tử báo thù, mười năm không muộn.".

Lục Vinh: "...".

"Ngươi thật là lợi hại." Lục Vinh không nhịn được thấp giọng nói.

Đinh Chiêm Hạo nhún nhún vai: "Cũng không hoàn toàn là do ta, Lam Thiên Thành tên kia cả ngày ra vẻ, chính là nhiều người nhìn hắn không vừa mắt, ta chỉ thả ra một chút tiếng gió, liền tường đổ mọi người đẩy.".

Lục Vinh lên xe lái tới trung tâm Phi Vân, đón Thẩm Hiên người đầy mệt mỏi.

"Ngươi vẫn ổn chứ?".

Thẩm Hiên nhíu mày: "Hoàn hảo.".

"Bộ dáng của ngươi rõ ràng là làm việc quá sức." Lục Vinh nói.

Thẩm Hiên gãi đầu: "Hôm nay là ngày đầu tiên mà, có rất nhiều thứ ta không hiểu, có lẽ ta cần một khoảng thời gian để thích ứng.".

Lục Vinh cười cười: "Từ từ rồi mọi việc cũng sẽ tốt thôi, hộp cơm hôm nay mùi vị thế nào? Ngươi thích ăn cái gì đều có thể nói với ta, ta làm cho ngươi.".

Thẩm Hiên quay đầu nhìn Lục Vinh: "Hộp cơm, ừm... bị Đại sư ăn hết rồi.".

Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên: "Sao Đại sư lại đi ăn hết hộp cơm của ngươi?".

Thẩm Hiên hít sâu một hơi: "Ta cũng không biết a! Chờ lúc ta phục hồi lại tinh thần, hộp cơm đã bị đại sư ăn hết luôn rồi.".

"Đại sư có nói gì không?" Lục Vinh thuận miệng hỏi.

"Có, nói là phân lượng không đủ, hương vị không tồi a!" Thẩm Hiên trả lời.

"Vị Đại sư này ăn uống thật không nhỏ a!" Lục Vinh không nhịn được nói. Hắn sợ Thẩm Hiên ăn không đủ, đã cố ý làm thêm một chút cơm nước rồi đó.

"Hộp cơm bị đại sư ăn hết, vậy ngươi ăn cái gì?"

"Ta ăn đồ của nhà ăn, Đại sư cho ta thẻ ăn cơm của ổng." Thẩm Hiên nói.

Lục Vinh: "...".

"Nhà ăn làm đồ ăn ngon không?".

Thẩm Hiên bẹp bẹp miệng: "So với ngươi làm thì kém xa.".

Lục Vinh: "Sắc mặt ngươi không tốt lắm, bị cấp trên làm khó dễ sao?".

Thẩm Hiên lắc lắc đầu: "Không phải vấn đề công việc, là Thẩm Hương Vân truyền tin cho ta.".

Lục Vinh kinh ngạc nhìn Thẩm Hiên: "Thẩm Hương Vân? Nàng truyền tin cho ngươi làm cái gì a?". Lục Vinh vốn cho là một nhà họ Thẩm đã chuyển đi nội thành, Thẩm Hiên liền có thể triệt để cắt đứt quan hệ cùng những người đó.

Thẩm Hiên liếc qua Lục Vinh: "Không biết nàng làm sao mà nghe được tin tức ngươi đổ thạch kiếm tiền, nói đại ca muốn mua xe mới, hỏi ta có tiền trong tay hay không, muốn mượn trước một chút.".

Lục Vinh không dám tin vào tai mình: "Thẩm Hương Vân nói như vậy?".

Thẩm Hiên gật đầu: "Thật đó".

Lục Vinh trợn trắng mắt, khó chịu nói: "Cô ta thật là có mặt mũi a!". Lục Vinh bị Thẩm Hương Vân làm cho tức đến mức bật cười.

Thẩm Hiên hít sâu một hơi: "Ta cũng không nghĩ tới chuyện này a!" Trước kia bỏ rơi hắn, khiến hắn phải dùng thân phận phụ thuộc để trở thành bạn lữ của Lục Vinh, hiện tại còn có mặt mũi đến mượn tiền?

"Chẳng lẽ nàng biết được chuyện gì rồi sao?" Lục Vinh hỏi.

Thẩm Hiên lắc đầu: "Không hẳn là vậy, ta hiểu được tính cách của nàng, nếu nàng biết được bây giờ ta đang sống sung sướng, chỉ sợ đã sớm tìm tới tận cửa, nàng nói như vậy hẳn là vẫn chưa tìm hiểu rõ sự tình, e rằng là đang thăm dò ta.".

Lục Vinh híp mắt: "Cho ta xem truyền tin của nàng một chút.".

Lục Vinh liếc qua một lần, nghĩ nghĩ rồi nói: "Ta đoán, nàng nghe từ người quen trong xóm nghèo chuyện ta đổ ra ngọc thạch, nên mới cố ý dò hỏi.".

Thẩm Hiên gật đầu: "Cũng có khả năng này.".

"Thực sự là kỳ quái, không phải là nàng gả cho phú thương sao? Làm sao phải nhớ thương chút tiền đó của ngươi?"

Thẩm Hiên: "Ta sẽ không hồi âm cho nàng.".

Lục Vinh bĩu môi: "Đừng để ý tới nàng làm gì.".

Cha mẹ Thẩm thích nhất là đi khoe khoang, nghe đâu, trước khi họ rời đi, còn đi khắp nơi khoe khoang, con rể là người đặc biệt có tiền, làm ăn lớn trong nội thành.

"Cuộc sống của nàng cũng không phải quá dễ chịu." Thẩm Hiên nói.

Lục Vinh kinh ngạc nhìn Thẩm Hiên: "Làm sao ngươi biết?".

Thẩm Hiên: "Trước đây ta có điều tra qua.".

Biết mình có khả năng dùng qua dược tề nguỵ trang, Thẩm Hiên không khỏi có thêm mấy phần hoài nghi về thân thế của chính mình: "Nàng gả cho một tên phú thương, phía trên có một người vợ cả, rất hung dữ, mặc dù tên đó rất giàu, nhưng tài chính trong nhà đều do lão bà của hắn nắm trong tay.".

Lục Vinh nhếch miệng: "Thì ra là vậy. Có một ông chồng keo kiệt như thế, bao nhiêu tiền cũng đều vô dụng.".

Thẩm Hiên gật đầu: "Ừm.".

"Không nói đến nha đầu kia nữa, ngươi cứ lơ nàng đi là được." Lục Vinh nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »