Đợi tiếng vỗ tay của mọi người lắng xuống, giọng nói thô hào, mạnh mẽ của Vu Thu Thực vang vọng khắp nhà ăn: "Sau đây tôi xin tuyên bố, hôn lễ của đồng chí Chiến Thường Thắng và đồng chí Đinh Hải Hạnh, đồng chí Hách Bá Nhân và đồng chí Đồng Tuyết, chính thức bắt đầu."
"Hay!"
Vu Thu Thực đưa tay ra hiệu, tiếng vỗ tay dứt hẳn, ông dõng dạc nói: "Đầu tiên, xin mời cô dâu chú rể cúi chào Người!"
Hai cặp tân lang tân nương quay người lại, hướng về phía bức chân dung của vĩ nhân treo trên tường mà cúi chào một cái.
Vu Thu Thực lại nói: "Xin mời cô dâu chú rể cúi chào cha mẹ chú rể!"
Kết quả, Hách Trường Tỏa vốn đang có chút thất thần nghe vậy liền lập tức cúi người, trong khi Chiến Thường Thắng vẫn đứng im như tượng, không hề nhúc nhích.
Thật đúng là kẻ cần cúi thì không cúi, kẻ không nên cúi lại cúi đầu.
Khung cảnh im lặng đến đáng sợ, Hách Trường Tỏa cũng nhận ra có điều bất ổn, nhưng cúi cũng đã cúi rồi, hắn đứng thẳng người dậy, trên mặt treo nụ cười chuẩn mực, giải thích: "Tôi rất tiếc vì cha mẹ không thể đến tham dự hôn lễ của mình, nên tôi hướng về phía quê nhà, cúi chào hai vị thân sinh đã nuôi dưỡng tôi suốt bao năm qua."
Buồn nôn... nghe những lời này mà muốn ói! Đúng là nói dối không chớp mắt, còn tự xây dựng hình tượng một kẻ đại hiếu tử.
Đồng Tuyết nghe vậy nhìn hắn nói: "Chúng ta hãy cúi chào cha mẹ thêm một lần nữa." Hai người trịnh trọng cúi chào lần nữa.
Vợ chồng họ giành được tràng pháo tay nồng nhiệt, Hách Trường Tỏa đắc ý nhìn mọi người, ánh mắt lướt qua các vị lãnh đạo, nhìn thấy vẻ hài lòng trên mặt họ, trong lòng hắn bắt đầu lâng lâng.
Khi ánh mắt chuyển sang phía bên trái lễ đài, vừa vặn chạm phải ánh mắt khinh bỉ, mỉa mai của Đinh phụ. Sắc mặt Hách Trường Tỏa cứng đờ, nụ cười trên mặt không sao giữ nổi, mồ hôi lạnh lập tức vã ra như tắm. Sao hắn lại quên mất lão già họ Đinh này chứ, ông ta vốn là kẻ bụng dạ hẹp hòi, không dễ đối phó như Đinh Hải Hạnh.
Ánh mắt ấy khiến hắn cảm thấy nhục nhã như bị lột trần trước bàn dân thiên hạ. Người khác không biết gốc gác của Hách Trường Tỏa, nhưng nhà họ Đinh thì rõ như lòng bàn tay. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, cả hai bên đều hiểu rõ.
Đinh phụ phen này đã được mở mang tầm mắt về thế nào gọi là nói dối không đỏ mặt. Huống hồ, hướng quê nhà của hắn nằm ở phía Đông, còn hướng hắn vừa cúi chào rõ ràng là sai hoàn toàn.
Đinh phụ nhìn hắn với vẻ nửa cười nửa không, trong lòng khẽ lắc đầu. Nhà họ Hách ép con gái ta từ hôn, giờ thì hay rồi, thằng con khốn nạn nhà ông đến cha mẹ ruột còn chẳng nhận, đây chắc là quả báo nhãn tiền đi!
Đúng là tính toán trăm đường, lại không ngờ bị chính con trai mình chơi một vố.
Người như thế, Đinh Phong Thu thậm chí chẳng buồn liếc mắt nhìn thêm cái nào. Thứ gì đâu không, nếu là con trai mình, xem lão tử có đánh gãy chân chó của nó hay không.
&*&
Cặp đôi Đồng Tuyết đã được Hách Trường Tỏa nhanh trí "chữa cháy" xong xuôi.
Thế nhưng Chiến Thường Thắng vẫn đứng trơ ra như cột điện, ý gì đây?
Trịnh Vân thấy vậy vỗ mạnh lên trán: "Xong rồi, xong rồi, sao lúc này lại xảy ra chuyện thế này!"
Chiến Thường Thắng đứng trên chủ tịch đài không chút lay động. Bảo hắn cúi chào Chiến phụ, hắn không muốn, cũng không nguyện ý.
Vị trí bên cạnh Chiến phụ vẫn để trống. Hai ngày trước hôn lễ, sau khi nhớ lại trình tự, Chiến Thường Thắng đã gọi điện thông báo cho Chiến phụ rằng, nếu người đàn bà kia ngồi vào vị trí của mẹ hắn, thì ông không cần đến dự hôn lễ nữa.
Vì vậy, Chu Nhã Cầm và Chiến Đắc Thắng đành ngồi dưới lễ đài để quan sát.
Vốn dĩ Chu Nhã Cầm biết tin cũng không muốn đến, nhưng vì tương lai của con trai và con gái, bà ta đành ngậm đắng nuốt cay, nhẫn nhục mà tới.
Bà ta muốn cho người khác thấy mình là người mẹ kế cam chịu đến mức nào, còn đứa con riêng này lại thiếu lễ độ ra sao.
Thế nên Chu Nhã Cầm đã đến, mang theo nụ cười trên môi, không thể để mất mặt trước mặt "thằng nhãi" đó được.
Đinh Hải Hạnh ngước mắt nhìn Chiến Thường Thắng đang sa sầm mặt mày, rồi đưa mắt ra hiệu cho Vu Thu Thực.
Chiến phụ nhìn đứa con trai không chút phản ứng, sắc mặt còn đen hơn cả Chiến Thường Thắng, đúng là cặp cha con nhà này chẳng khác gì nhau.
Hai cha con giương cung bạt kiếm, ai cũng không chịu nhường ai, bầu không khí vô cùng gượng gạo.
Chu Nhã Cầm trong lòng thấy hả hê vô cùng, đến cha ruột mà nó còn dám làm cho mất mặt, thì mẹ kế như bà ta là cái thá gì.
Vu Thu Thực mím môi, lập tức nói: "Xin mời tân lang, tân nương cúi chào cha mẹ chú rể." Ánh mắt ông cầu khẩn nhìn Chiến Thường Thắng: "Người anh em à! Lão huynh nhờ cậu đấy, cứ giằng co thế này thì hôn lễ không thể tiếp tục được đâu."
Chiến Thường Thắng không chút biểu cảm, đôi mắt lạnh lẽo không pha lẫn bất kỳ cảm xúc nào, lạnh đến cực điểm, hắn kéo Đinh Hải Hạnh nhanh chóng cúi chào Chiến phụ.
Vu Thu Thực thở phào nhẹ nhõm, lạy trời lạy phật, hôn lễ của thằng nhóc này còn khó hơn cả ra trận!
Vu Thu Thực cố tình lấy ngón trỏ quẹt lên trán để lau đi giọt mồ hôi không tồn tại cho Chiến Thường Thắng xem.
Kết quả là đàn gảy tai trâu, Chiến Thường Thắng chẳng buồn đoái hoài tới ông.
Vu Thu Thực vội vàng nói tiếp: "Xin mời tân lang, tân nương cúi chào cha mẹ cô dâu."
Chiến Thường Thắng thu lại vẻ lạnh lẽo tỏa ra khắp người, ánh mắt nhìn về phía vợ chồng Đinh Phong Thu tràn đầy sự dịu dàng và thân thiết, cung kính cúi chào.
Đinh phụ, Đinh mẫu cũng thực sự đổ mồ hôi hột, thấy hôn lễ thuận lợi tiến hành, thật là tạ ơn trời đất.
Chiến phụ ngồi một bên tức đến mức râu vểnh lên, mắt trợn ngược.
Chiến Thường Thắng nhìn ông ta tức đến lệch cả mũi, tâm trạng vô cùng tốt, hơi ấm từ trong ra ngoài tỏa ra.
Hách Trường Tỏa từ sau khi bị ánh mắt sắc lẹm của Đinh phụ nhìn chằm chằm thì luôn trong trạng thái nơm nớp lo sợ, đầu óc trống rỗng, nên khi Vu Thu Thực xướng lễ: "Cúi chào cha mẹ cô dâu", hắn hoàn toàn không nghe thấy.
Thế là xảy ra sai sót, ba người kia đều đã cúi người, trên lễ đài chỉ còn mình Hách Trường Tỏa đứng trơ trọi, trông vô cùng nổi bật và ngượng ngùng.
Phùng Hàn Thu không chút biến sắc nhìn về phía Đồng phụ, đây chính là chàng rể tốt mà ông chọn đấy, bùn nhão không trát nổi tường, đúng là không thể đỡ nổi.
Đồng phụ trong lòng cũng đang tự hỏi sự nhanh nhạy lúc nãy của hắn đâu rồi, ánh mắt nhìn hắn lạnh dần đi.
Đồng Tuyết nhanh chóng kéo vạt áo Hách Trường Tỏa, hắn giật mình, vội vàng cúi chào.
Vu Thu Thực cười hì hì trêu chọc: "Đồng chí Hách Bá Nhân, gái lớn lên xe hoa lần đầu, xem người ta kìa, căng thẳng đến mức nào."
"Ha ha..."
Đồng Tuyết nghiêng đầu hỏi nhỏ: "Anh sao thế?"
"Không sao, anh chỉ hơi căng thẳng quá thôi." Hách Trường Tỏa thuận miệng đáp theo lời trêu chọc của Vu Thu Thực.
Chiến Thường Thắng và mọi người đứng thẳng người dậy, Đinh phụ nhìn họ với ánh mắt từ ái, nháy mắt với hai người, cười toe toét: "Xem lão cha đây làm việc hiệu quả chưa này! Dọa chết cái thằng chó đẻ đó."
Chiến Thường Thắng lén giơ ngón cái về phía Đinh phụ: "Làm tốt lắm!"
Đinh phụ và Chiến Thường Thắng liếc mắt đưa tình, đương nhiên không thoát khỏi tầm mắt của Đinh Hải Hạnh và Đinh mẫu. Hai mẹ con nhìn nhau, cùng mỉm cười.
&*&
Để tránh việc cha con nhà họ Chiến lại "gây sự" vì bất đồng quan điểm, Vu Thu Thực quyết định đẩy nhanh tiến độ, nói dồn dập: "Xin mời tân lang, tân nương cúi chào các đồng chí cách mạng."
Hai cặp tân lang tân nương cúi chào các vị thủ trưởng và chiến hữu đến tham dự.
Vu Thu Thực tiếp lời ngay: "Vợ chồng cúi chào nhau."
Đinh Hải Hạnh và Chiến Thường Thắng đứng đối diện nhau. Hách Trường Tỏa nắm chặt tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay, tự cảnh cáo bản thân không được sai sót nữa. Liều thôi, mặc kệ ra sao thì ra! Cùng lắm thì cá chết lưới rách.
Thu hồi tâm trí, hoàn thành những nghi thức còn lại, hắn đứng đối diện với Đồng Tuyết.
Trong giọng nói sang sảng của Vu Thu Thực: "Cúi chào lần thứ nhất, cúi chào lần thứ hai..."
"Vợ chồng đối bái".