"Cơm còn chẳng có mà ăn, vỏ cây, rau dại cũng sạch bóng, lấy đâu ra khói thuốc..." Đinh Phong Thu hận không thể tự vả vào miệng mình một cái. Vừa rồi vợ ông còn nhắc nhở, sợ ông lỡ lời, thế mà quay đi quay lại đã tuôn ra hết. Ông ngượng ngùng nhìn Chiến Thường Thắng, vội vàng đổi giọng: "Cũng nhờ chính sách của Đảng tốt, mọi thứ mới khôi phục lại được."
Chiến Thường Thắng vội vàng trấn an: "Chú Đinh, đừng căng thẳng, đừng căng thẳng. Thực sự cầu thị là nguyên tắc nhất quán của Đảng ta. Đừng nghe mấy lời nhảm nhí đó, đó không gọi là bôi nhọ, mắt của quần chúng sáng như tuyết vậy. Hai năm nay quả thực khó khăn, may mà cũng đã vượt qua rồi."
Đinh Phong Thu thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm nghĩ: Cậu nói thế thì được, chứ tôi mà nói thế thì chỉ có nước xui xẻo.
"Phải đó! Dù là lúc nào thì điều kiện trong bộ đội các cậu vẫn là tốt nhất." Đinh Phong Thu nói với giọng ngưỡng mộ. Đây cũng là lý do vì sao ông từng hy vọng Hách Trường Tỏa quay đầu lại, không muốn con gái phải chịu đói. Đáng tiếc chuyện giờ đã thành ra thế này, thôi bỏ đi, còn nghĩ tới nó làm gì nữa?
Chiến Thường Thắng thấy dáng vẻ sợ sệt của ông, bèn tiếp lời: "Tôi biết hai năm trước ở địa phương loạn lắm, đều là do phong trào này, phong trào kia gây ra. Hai ba năm không được cày cấy tử tế, khiến trong ruộng không có lương thực, kho bãi cũng trống rỗng. Có tiền cũng vô dụng, cầm vàng cũng chẳng đổi được hạt gạo nào."
"Suỵt suỵt... Lạy trời lạy phật! Chú không dám nói những lời phản động đó đâu." Đinh Phong Thu vội vàng ngắt lời: "Thường Thắng, lời này không được nói nữa nhé! Chú là bần nông, chú còn chẳng dám nói thế. Tuy cháu là sĩ quan, nhưng quân doanh này cũng không phải nhà cháu mở, không được nói bậy. Để người ta nghe thấy, chụp cho cái mũ lên đầu là bị cách chức ngay."
Chiến Thường Thắng buồn cười nhìn Đinh Phong Thu, nhận lấy lòng tốt của ông: "Cảm ơn chú Đinh đã nhắc nhở."
"Kẽo kẹt..." Một tiếng mở cửa vang lên khiến Đinh Phong Thu giật bắn mình đứng phắt dậy.
"Chúng con rửa xong rồi, anh Chiến mang về giúp nhé. Nước nóng cũng đã chuẩn bị sẵn, lát nữa anh đi thì tiện tay cầm theo luôn." Đinh Hải Hạnh bưng đĩa và đũa đã rửa sạch đi ra, thấy sắc mặt Đinh Phong Thu trắng bệch liền hỏi: "Bố, bố sao thế? Sắc mặt không được tốt lắm."
"Không có gì." Đinh Phong Thu giơ tay xua xua, khẽ lắc đầu với Chiến Thường Thắng, ý bảo đừng nói chuyện vừa rồi ra, tránh để các cô lo lắng.
Chiến Thường Thắng cười gật đầu, Đinh Hải Hạnh khó hiểu nhìn hai người đang ra hiệu gì đó.
Rõ ràng là Chương Thúy Lan đang cầm bình giữ nhiệt không bị hai người họ "liếc mắt đưa tình" thu hút, sự chú ý của bà đặt cả vào vật trên tay Đinh Phong Thu.
"Ông già, trong tay ông cầm cái gì thế?" Chương Thúy Lan nhìn bao thuốc lá trên tay ông: "Là thuốc lá à?"
Đinh Phong Thu lập tức ném bao thuốc trả lại cho Chiến Thường Thắng: "Nó đưa cho tôi đấy."
Hành động này lập tức bán đứng Chiến Thường Thắng, anh chỉ biết buồn cười lắc đầu.
"Thường Thắng, cháu không được đưa thuốc lá cho chú. Hai năm nay không có thuốc lá sợi để hút, coi như đã cai được rồi, cháu không được dụ dỗ ông ấy nữa." Chương Thúy Lan nhìn anh cười bảo: "Mau cất đi thôi!"
"Đúng đúng, cất đi." Đinh Phong Thu giục, đồng thời nháy mắt với Chiến Thường Thắng.
"Vậy được thôi!" Chiến Thường Thắng đút thuốc vào túi, nhưng nhìn cái vẻ luyến tiếc của ông, thật đúng là buồn cười.
"Phì..." Đinh Hải Hạnh mím môi cười: "Bố, xem bố bị dọa kìa." Bố Đinh trông chẳng khác nào đứa trẻ bị phụ huynh bắt quả tang làm chuyện xấu.
"Cười cái gì?" Đinh Phong Thu cực kỳ uất ức nói: "Đúng thế! Bố con giờ nghèo đến mức không hút nổi điếu thuốc nữa rồi."
"Chú Đinh, nếu sau này muốn hút thuốc, cứ tìm cháu." Chiến Thường Thắng hào sảng nhận lời.
"Được..."
Đinh Phong Thu chưa nói hết câu, Chương Thúy Lan đã lập tức cắt ngang: "Thường Thắng, rất cảm ơn cháu, nhưng cháu tuyệt đối đừng đưa thuốc lá cho ông ấy. Khó khăn lắm mới cai được, không được hút lại đâu."
"Không hút nổi thì tốt chứ sao!" Đinh Hải Hạnh cười cong mắt: "Hút thuốc có hại cho sức khỏe." Cô nhìn sang Chiến Thường Thắng, tinh nghịch cười nói: "Anh Chiến, anh đừng có làm hư bố em đấy nhé."
"Con bé này, sao lại nói chuyện với Thường Thắng như thế? Không biết quy củ gì cả." Đinh Phong Thu sa sầm mặt mắng Đinh Hải Hạnh.
"Chú Đinh, không sao đâu, cháu lại thích cô ấy nói chuyện với cháu như vậy."
Chiến Thường Thắng vừa dứt lời, căn phòng lập tức yên tĩnh hẳn, tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Sợ nhất là không khí đột nhiên yên lặng, cảnh tượng vô cùng xấu hổ!
Chiến Thường Thắng cười tự nhiên: "Rất cởi mở, đáng yêu. Như vậy càng chứng tỏ em Hạnh không bị chuyện mấy hôm trước làm cho kinh hãi."
"Đúng đúng đúng!" Chương Thúy Lan cười gượng gạo: "Tôi cũng lo con bé bị ám ảnh tâm lý."
Đinh Hải Hạnh nhìn Chiến Thường Thắng đầy ẩn ý, nghe anh bịa chuyện kìa! Nói dối mà mặt không đỏ, tim không đập. Thật đúng là "lâm nguy không loạn" mà!
Chiến Thường Thắng khẽ cười, ánh mắt đắc ý liếc nhìn, dáng vẻ trông tự hào lắm! Chuyện này thấm tháp gì, chỉ là chuyện nhỏ.
Đinh Phong Thu nhìn thấu sự tình tứ giữa hai người, rồi lại cười ngượng nghịu, cảm thấy mình suy nghĩ nhiều rồi. Làm sao có thể chứ, dù sao ngày mai cũng đi rồi, cả đời này chắc chẳng còn cơ hội gặp lại.
Con gái ông thế nào ông biết, nó sẽ không làm bậy đâu.
"Cái đó, Hạnh à, chúng ta về nhà khách một chuyến đi." Đinh Phong Thu lên tiếng.
Đinh Hải Hạnh nghe vậy liền hỏi: "Bố, bố về đó làm gì?"
Đinh Phong Thu nhìn vẻ lo lắng của cô mà giải thích: "Ngày mai chúng ta đi rồi, chẳng lẽ không về nhà khách lấy đồ sao?" Ông cười nhẹ: "Con yên tâm, bố sẽ giữ bình tĩnh, không làm hỏng chiến lược của con đâu."
"Hạnh à yên tâm, có mẹ trông bố con đây rồi!" Chương Thúy Lan cũng cười nói.
"Vậy được ạ! Bố mẹ đi sớm về sớm nhé." Đinh Hải Hạnh đành nói.
Đinh Hải Hạnh tiễn hai người ra cửa, ngón tay thô ráp gãi gãi cằm, vẻ mặt đầy phiền muộn.
"Có chuyện gì phiền lòng à?" Chiến Thường Thắng đột ngột lên tiếng.
"Anh vẫn chưa đi à!" Đinh Hải Hạnh quay đầu, ngước mắt nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế.
"Em có chuyện gì phiền lòng?" Chiến Thường Thắng hỏi lại lần nữa.
"Bố mẹ em sắp đến, anh xem ở đây chỉ có một cái giường, em với mẹ có thể chen chúc, chứ bố em thì làm sao?" Đinh Hải Hạnh nhíu mày, lại nhớ đến người đàn ông trước mắt: "Hì hì... hi hi... có làm phiền anh quá không ạ."
"Không đâu, để anh tìm một cái giường xếp là được." Chiến Thường Thắng khẽ nhếch môi, tích cực nhiệt tình nói.
"Thật sự cảm ơn anh Chiến." Đinh Hải Hạnh vui vẻ nói.
Chiến Thường Thắng nhìn đôi mắt đen láy như mực của cô phản chiếu ánh đèn vàng vọt, tựa như lưu ly tỏa ra ánh sáng, đôi mắt tràn đầy ý cười.
Đối với việc nhỏ nhặt này, anh ước gì có thể giúp đỡ. Lúc này không thể hiện thì đợi đến bao giờ.
"Em chờ nhé, anh đi ngay đây." Chiến Thường Thắng vui vẻ đẩy cửa ra ngoài.
Đinh Hải Hạnh tự lẩm bẩm: "Có gì mà vui thế nhỉ?" Cô khó hiểu lắc đầu.
Đột nhiên Chiến Thường Thắng lại đẩy cửa bước vào, Đinh Hải Hạnh ngạc nhiên nhìn anh: "Sao anh lại..."
"Anh quên chưa mang xe đẩy, bát đũa và bình giữ nhiệt về trả." Chiến Thường Thắng cười ngượng ngùng nói.