"Đúng cái gì mà đúng? Đừng uống nữa." Trịnh Vân nhìn hai người họ khuyên nhủ.
"Bớt nói nhảm đi, cô nương kia, mau lấy rượu cho tôi." Vu Thu Thực vỗ bàn, phả ra hơi men, thân hình xiêu vẹo nói.
"Được, được, được, tôi lấy rượu cho các anh." Trịnh Vân cầm vỏ chai Mao Đài rỗng đứng dậy đi tới phòng khách, cầm lấy bình trà trên bàn nước. Nước trong bình được rót từ trước bữa ăn, vẫn còn hơi ấm. Mặc kệ, cũng chẳng quản được nhiều như vậy nữa, cô cầm chai rượu lên, đổ thẳng nước vào miệng chai.
Đinh Hải Hạnh nhìn mà mắt tròn mắt dẹt, còn có kiểu thao tác này nữa sao.
Trịnh Vân dường như cảm nhận được ánh mắt "nóng bỏng" của Đinh Hải Hạnh, cô đưa ngón trỏ lên môi làm dấu: "Suỵt..."
Đinh Hải Hạnh vội vàng gật đầu. Chiến Thường Thắng nhướng mày nhìn theo, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Nhận ra hướng ánh mắt của Chiến Thường Thắng, Đinh Hải Hạnh gắp một miếng trứng, "Ăn thức ăn đi, ăn đi." Cánh tay cô giơ lên vừa vặn chắn tầm nhìn của anh.
"Xong chưa!" Vu Thu Thực vỗ bàn nói.
"Đến đây, đến đây." Trịnh Vân cầm chai rượu quay lại bàn ăn, "Tôi rót cho các anh." Nói rồi cô rót đầy ly cho hai người.
Vu Thu Thực nâng ly rượu lên nói: "Thường Thắng, cạn ly nào."
"Cạn ly." Chiến Thường Thắng nâng ly cụng với anh ta.
Chiến Thường Thắng nhấp một ngụm rồi uống cạn, Vu Thu Thực uống một hơi hết sạch, "Phụt..." anh ta nghiêng người phun hết ra sàn.
"Đây là rượu gì, đây căn bản không phải rượu." Vu Thu Thực "bốp" một tiếng đặt ly rượu xuống bàn.
"Đây là rượu mà, anh nhìn xem, đây vẫn là Mao Đài đấy thôi?" Trịnh Vân cầm chai rượu lên nói.
"Hồ đồ, đây rõ ràng là nước." Vu Thu Thực trừng mắt nhìn chai rượu, chớp chớp đôi mắt mơ màng nói.
"Ưm..." Trịnh Vân nhất thời nghẹn lời, chẳng phải say rồi sao? Còn tỉnh táo thế làm gì? "Đây là rượu, anh say nên vị giác rối loạn rồi."
"Ông đây uống rượu bao nhiêu năm nay, nước với rượu tôi còn phân biệt không nổi sao? Cô xem có nhà ai rượu lại ấm nóng thế này không." Vu Thu Thực loạng choạng chỉ tay vào chai rượu, vỗ bàn nói: "Đi lấy rượu mau." Nhìn thấy Trịnh Vân đang đứng không vững, anh ta chỉ vào cô nói: "Cô đừng lắc." Anh ta lảo đảo đứng dậy: "Cô không đi thì tôi đi."
Trịnh Vân ấn anh ta lại: "Đây là rượu."
"Tôi tự lấy." Vu Thu Thực gạt tay cô ra. Người say rượu không biết nặng nhẹ, suýt chút nữa đẩy ngã Trịnh Vân.
Đinh Hải Hạnh nhanh mắt nhanh tay đỡ lấy Trịnh Vân mới không để cô ngã xuống. Tình trạng say xỉn thế này thì chẳng ai khuyên nổi.
Đúng lúc đang sốt ruột.
Chiến Thường Thắng vươn cánh tay dài ra kéo lấy cánh tay Vu Thu Thực: "Anh bạn, đến đây uống tiếp nào, chúng ta uống tiếp."
"Đợi chút, tôi đi lấy rượu cho cậu." Vu Thu Thực chân mềm nhũn ngồi phịch xuống ghế nói.
"Lấy rượu gì chứ? Chẳng phải có rượu đây sao." Chiến Thường Thắng cầm chai Mao Đài lên rót đầy cho anh ta.
"Đây là nước, đâu phải rượu, còn ấm nóng nữa chứ." Vu Thu Thực nâng ly nói.
"Anh bạn, chị tôi hiền thục thật đấy! Rượu còn làm nóng cho chúng ta, uống thế này không hại dạ dày." Chiến Thường Thắng nâng ly cụng với anh ta, "Nào, cạn ly." Anh uống cạn một hơi, còn chép chép miệng, phả hơi men nói: "Đây là rượu Mao Đài chính gốc, hương thơm tao nhã, đậm đà hài hòa, ngọt dịu sảng khoái, dư vị kéo dài."
"Thật sao!" Vu Thu Thực chớp chớp đôi mắt mơ màng, nhấp một ngụm rồi đổ vào bụng, chép chép miệng: "Đúng là rượu thật." Anh ta nhiệt tình nói: "Nào, chúng ta uống tiếp!"
Còn có kiểu thao tác này nữa, Đinh Hải Hạnh nhìn Chiến Thường Thắng, giơ ngón cái về phía anh.
Chiến Thường Thắng nâng ly rượu chỉ toàn nước trắng lên, nghịch ngợm nháy mắt với cô, dáng vẻ ấy thật không thể đáng yêu hơn.
Đinh Hải Hạnh ngẩn người nhìn anh, rồi bật cười: "Tên này đang giả say!" Cô ngước mắt nhìn sang Vu Thu Thực, người đó thì đúng là đã say thật rồi.
Đến rượu và nước cũng không phân biệt nổi nữa.
Có Chiến Thường Thắng che đậy, mọi chuyện trót lọt qua đi. Đinh Hải Hạnh và Trịnh Vân nhìn nhau, cùng bật cười.
Trịnh Vân thở phào một hơi dài, cảm kích nhìn Chiến Thường Thắng.
Kết quả mỗi người nửa cân rượu, lại uống thêm chút nước, tuy có chút say nhưng không đến mức say xỉn chui xuống gầm bàn, phô bày bộ dạng xấu xí.
Đi đứng loạng choạng, Đinh Hải Hạnh và Hồng Anh dìu Chiến Thường Thắng về nhà. Anh tự đi vào nhà vệ sinh giải quyết nhu cầu sinh lý.
Đúng như Vu Thu Thực nói, sau khi uống rượu anh rất ngoan, nằm im trên giường.
Đinh Hải Hạnh cởi giày cho anh, nâng chân anh lên giường. Vừa kéo chăn ra, ngước mắt lên đã thấy anh đang mở đôi mắt sáng ngời nhìn mình.
Đinh Hải Hạnh nhìn Chiến Thường Thắng nhướng mày: "Sao thế, không thoải mái à?" Cô nhìn anh với vẻ nửa cười nửa không: "Sao uống nhiều rượu thế." Cô giơ ngón trỏ chống cằm cười trêu chọc: "Tôi nhớ có người đã uống không ít nước đâu nhé."
Chiến Thường Thắng với đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào chiếc áo bông đỏ hoa nhí của Đinh Hải Hạnh, trông cô thật sự giống như một tân nương mới cưới, anh khẽ nhếch môi.
Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, cô thấy trong lòng rờn rợn, không tự nhiên nói: "Nhìn tôi làm gì?"
Chiến Thường Thắng dùng sức kéo mạnh một cái, trong tiếng kêu kinh ngạc của Đinh Hải Hạnh, cô đã nằm đè lên người anh, mặt đối mặt, có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.
Mặt Đinh Hải Hạnh đỏ bừng, hơi nóng hừng hực trên mặt như muốn bốc khói, may mà cô có uống rượu nên mặt vốn dĩ đã đỏ sẵn.
Mùi hương thoang thoảng trên người cô xộc vào cánh mũi anh, anh không kìm được khịt mũi, ánh mắt dán chặt vào người cô.
Nhìn đôi mắt trong veo như nước ấy, tim anh không tự chủ được mà đập thình thịch dữ dội, anh phải cố gắng lắm mới đè nén được sự xao động trong lòng.
"Hôi quá, toàn mùi rượu." Đinh Hải Hạnh làm nũng, vỗ vào ngực anh.
Dáng vẻ vừa giận vừa cười ấy lại khiến tim anh đập nhanh một cách khó hiểu, một cảm giác nóng ran lạ lẫm trào dâng trong cơ thể.
Chiến Thường Thắng vòng tay ôm lấy eo cô, khiến cô áp sát vào người mình. Anh cảm thấy cô nằm trên người mình chẳng có chút trọng lượng nào, nhất là vòng eo mảnh khảnh ấy, anh chỉ cần một tay là nắm trọn, quá gầy rồi.
Sự xung động trong lòng cũng tan biến, bầu không khí ái muội vừa dâng lên trong phòng đã biến mất sạch sẽ.
"Mau thả tôi dậy, sắp bị anh hun chết rồi đây này." Đinh Hải Hạnh nín thở nói.
"Làm gì mà hôi đến thế!" Chiến Thường Thắng lầm bầm: "Chúng ta uống đâu có nhiều."
"Nửa cân mà còn không nhiều à? Anh muốn uống bao nhiêu nữa?" Đinh Hải Hạnh chọc ngón tay vào ngực anh.
"Tửu lượng của ông đây tốt lắm nhé! Một hai cân không thành vấn đề." Chiến Thường Thắng khoe khoang.
Đây là sự thật, nhớ năm xưa tác chiến ngoài mặt trận, lạnh biết bao! Trốn trong hốc núi nào đó phục kích, đều phải nhờ rượu chống đỡ mới không bị đông cứng. Lâu dần, không chỉ giết địch dũng mãnh mà tửu lượng cũng luyện được lên cao.
"Thế sao anh còn phối hợp với chúng tôi làm gì!" Đinh Hải Hạnh ánh mắt lấp lánh, tò mò hỏi.
"Anh Vu tửu lượng chỉ có nửa cân, uống nhiều lại nôn mửa, thế chẳng phải làm phiền chị Trịnh sao?" Chiến Thường Thắng dịu giọng nói: "Hơn nữa say rượu dễ làm trò cười, để người khác thấy thì không hay."