Chiến ba nặng nề đặt chén trà trên tay xuống bàn làm việc, trút giận nói: "Mẹ kiếp, thật đúng là uống nước lạnh cũng nhét kẽ răng." Giọng ông khàn đặc, là do vừa rồi ho sặc sụa quá mức.
"Reng reng..." Điện thoại reo vang, trong đêm khuya tĩnh lặng khiến ông giật mình. Ông nhấc ống nghe, giọng điệu khó chịu: "Alo!"
"Lão Chiến à! Hỏa khí lớn thế, nhìn không giống dáng vẻ con trai sắp lấy vợ chút nào. Người ta đều là mẹ chồng lo con dâu lấy về rồi quên mẹ, nên mới không vui. Ông sắp làm thông gia rồi, sao lại không vui thế?"
"Lão Đồng, ông cố ý đúng không! Biết rõ quan hệ cha con chúng tôi thế nào mà còn cố tình đến giễu cợt tôi." Chiến ba tức giận nói.
"Đừng giận, đừng giận, tôi không phải đến giễu cợt ông. Con trai kết hôn rồi, đợi đến khi nó làm cha mẹ, sẽ hiểu được nỗi gian nan của chúng ta thôi."
Tôi có thể giống ông sao? Nghĩ lại thấy hổ thẹn, ông không làm tròn chút trách nhiệm nào của một người cha. Thời điểm mới kết hôn là lúc đang mặn nồng với người yêu, làm sao có thể chịu đựng được đứa trẻ này cứ gây chuyện cơ chứ!
Mỗi lần nó xuất hiện trước mắt, lại như nhắc nhở ông đã từng kết hôn, khiến ông cảm thấy thấp kém hơn trước mặt Nhã Cầm, cho nên nhìn thấy thằng nhóc này là lại tức không chỗ xả, tự nhiên chẳng có lấy sắc mặt tốt, không đánh nó đã là may rồi.
Dẫn đến tình cảm cha con bây giờ cứng nhắc đến mức thảm hại. Nếu thời gian có thể quay trở lại, ông sẽ thay đổi, nhưng tiếc là không có chữ "nếu".
Haizz... Ông thở dài một tiếng thật nặng nề.
"Đừng thở dài nữa? Dù sao kết hôn cũng là chuyện tốt."
"Này! Tôi nói lão Đồng, ông gọi điện thoại chỉ để nói chuyện vớ vẩn này thôi sao." Chiến ba mất kiên nhẫn nói.
Bất kể là ai, khi trong lòng đang không thoải mái mà có người gọi điện đến tìm chuyện, giọng điệu tự nhiên sẽ chẳng dễ nghe.
"Con gái nhà tôi cũng sắp gả đi rồi."
"Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng, không kết hôn mới là chuyện cười." Chiến ba dịch chuyển chỗ ngồi nói: "Con gái ông kết hôn, đến lúc đó tôi qua là được chứ gì, yên tâm, tiền mừng chắc chắn không thiếu phần ông đâu. Gọi điện chỉ vì việc này thôi hả? Không còn gì nữa thì tôi cúp đây."
"Ấy! Đừng, đừng..." Đồng ba vội vàng nói tiếp: "Ông cưới con dâu, tôi gả con gái, hay là hai nhà chúng ta tổ chức chung đi!"
"Tại sao phải tổ chức chung?" Chiến ba buột miệng hỏi.
"Tổ chức hôn lễ tiết kiệm, phù hợp với chính sách hiện nay, hơn nữa đông người cho náo nhiệt." Đồng ba tích cực thuyết phục.
"Ông thấy tôi làm cha mà nói năng có trọng lượng sao." Chiến ba tự vạch áo cho người xem lưng, dù sao chuyện xấu trong nhà ông thì không ai là không biết, nhưng nhà nào mà chẳng có chuyện đau đầu chứ! Không phải chuyện này thì cũng là chuyện kia.
"Cứ quyết định vậy đi, nói với con trai ông một tiếng, hai nhà chúng ta tổ chức chung! Cho náo nhiệt." Đồng ba vui vẻ nói: "Lão Chiến, chúng ta tổ chức chung, hơn nữa con trai ông ở trước mặt đông người thế này..."
Nghe tiếng đàn mà hiểu ý nhạc, đều là kẻ lọc lõi cả, Chiến ba tự nhiên nghe ra được. Có đông người thế này, thằng nhóc đó cũng không dám giở chứng.
Nếu không, ông thật sự nghi ngờ thằng nhóc đó đến lúc kết hôn còn chẳng thèm mời ông – người làm cha – tham dự.
"Đa tạ!" Chiến ba nói.
"Cảm ơn cái gì? Cứ nói vậy đi, hẹn ngày xong xuôi rồi chúng ta lại gọi điện." Đồng ba cười nói.
"Được!"
Hai người cúp điện thoại, ông làm cha đến mức này thật quá thất bại.
&*&
Chiến ba cúp máy, sau đó lại quay số gọi cho Chiến Thường Thắng, tổng đài chuyển máy đi, hồi lâu không ai bắt máy.
Ông cười gượng: "Sao mình lại quên mất, người ta bây giờ đang bận lấy lòng bố vợ, làm sao có thể ở nhà chứ!"
Đang định cúp máy thì truyền đến giọng nói quen thuộc: "Alo! Xin chào, tôi là Chiến Thường Thắng."
"Là ta!" Chiến ba vội nói: "Đừng vội cúp máy, ta muốn nói với con một chuyện?"
"Giữa chúng ta không có gì để nói cả." Chiến Thường Thắng lạnh lùng nói.
Một câu nói khiến sắc mặt Chiến ba từ nắng chuyển sang mưa, không giận, không giận, thằng nhóc đó là do mình sinh ra: "Về chuyện hôn lễ."
"Tôi kết hôn không liên quan gì đến ông." Chiến Thường Thắng giọng điệu vẫn không đổi, lạnh lùng đến mức khiến người ta run rẩy.
"Đồ khốn kiếp, con kết hôn sao lại không liên quan đến cha, cha là cha con, là bố chồng của vợ con." Chiến ba tức giận gầm lên, giọng lớn đến mức lạc cả đi: "Khụ khụ..." Ông dịu giọng lại: "Con không định tổ chức một hôn lễ không có nhà trai đấy chứ!"
"Hôn lễ không có người lớn tham dự nhiều lắm, có đồng nghiệp là đủ rồi." Chiến Thường Thắng thản nhiên nói, đối với tiếng gầm thét của ông, cậu ta chẳng hề để tâm.
"Con coi ta là người chết hả?" Chiến ba đập bàn "bình bịch" nói.
"Có hay không cũng như nhau thôi!"
Lời của Chiến Thường Thắng lại khiến Chiến ba suýt nữa tức chết.
Chiến ba cố gắng hít sâu vài hơi: "Con để bố mẹ vợ con nhìn thế nào hả?" Ông bị dồn đến mức phải dùng kế "đường vòng cứu quốc", mẹ kiếp thật là uất ức, con trai kết hôn mà người làm cha như ông lại phải đi cầu xin nó, còn phải mượn danh nghĩa nhà vợ mới có thể tham dự hôn lễ.
"Tôi sẽ thuyết phục bố mẹ tôi." Chiến Thường Thắng thản nhiên nói.
Câu này lại đâm trúng tim đen, Chiến ba trực tiếp nói thẳng mục đích: "Tiểu Tuyết nhà họ Đồng cũng sắp gả đi rồi, ta muốn mượn cơ hội này, hôn sự của hai đứa gộp chung lại mà tổ chức."
"Hôn lễ của tôi, dựa vào cái gì mà phải cùng bọn họ..." Chiến Thường Thắng theo bản năng từ chối, nhưng chợt nhớ đến nhà họ Đồng, đôi mắt hơi nheo lại, khóe miệng vẽ lên một nụ cười khát máu, hỏi: "Đồng Tuyết con gái chú Đồng?"
"Đúng, chính là con gái út Đồng Tuyết nhà họ, cũng dự định kết hôn." Chiến ba nói, hiếm khi nghe thấy cậu ta hòa hoãn, Chiến ba nhướng mày hỏi: "Sao, có vấn đề gì à?"
"Không vấn đề gì, hôn lễ của chúng ta tổ chức chung đi." Chiến Thường Thắng sảng khoái đồng ý.
Đối mặt với sự thay đổi đột ngột này, trên mặt Chiến ba xuất hiện một tia ngỡ ngàng, loại cảm xúc này đã bao năm rồi không hề xuất hiện: "Ta không nghe lầm chứ!"
"Ông không nghe lầm đâu, tôi đồng ý tổ chức hôn lễ chung, nhưng thời gian cụ thể tôi sẽ thông báo cho ông." Chiến Thường Thắng nói xong liền cúp máy cái "tạch" đầy dứt khoát.
Đúng là thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại tự tìm đến, vậy thì đừng trách tôi không khách khí.
Chiến Thường Thắng nói với Hồng Anh một tiếng rồi rời khỏi nhà.
&*&
"Cộc cộc..." Tiếng gõ cửa vang lên.
"Mau đi mở cửa đi, chắc chắn là Thường Thắng đến rồi." Đinh Phong Thu chỉ vào cửa phòng thúc giục.
Cho nên lúc Chiến Thường Thắng mở cửa ra liền nhìn thấy Đinh Hải Hạnh mặt đầy mây đen: "Sao mặt em khó coi thế."
"Bố em, mẹ em bảo em phải kính trọng anh như kính trời vậy, vui chưa!" Đinh Hải Hạnh mỉm cười càng thêm dịu dàng, chỉ là đôi mày này như cánh cung lắp tên bắn vèo vèo về phía anh: "Gả cho anh là phúc phận lớn nhất đời em, làm trâu làm ngựa cho anh cũng là điều nên làm."
Chiến Thường Thắng nghe vậy liền đón lấy toàn bộ "lưỡi kiếm" cô bắn tới, mày mắt càng thêm dịu dàng, khóe môi cong lên nụ cười đầy cuốn hút.
"Yêu nghiệt!" Đinh Hải Hạnh lầm bầm.
Trong mắt Đinh ba, Đinh mẹ, hai người tình tứ nhìn nhau, thật là chuyện đáng mừng.
Chỉ có hai người trong cuộc mới biết, giữa họ đang là tia lửa bắn tung tóe, khói súng mịt mù.
Chiến Thường Thắng bước vào, nhìn hai cụ trịnh trọng nói: "Bố, mẹ, con cưới là vợ, không phải là nha đầu."
Bất kể câu này thật hay giả, Chương Thúy Lan nghe vào lòng thấy vô cùng ấm áp, nhưng miệng lại nói: "Đừng nghe con bé nói bậy, chúng ta chỉ bảo nó làm tròn bổn phận người vợ thôi."