Đinh Hải Hạnh đi về phía nơi vắng vẻ trong hoa viên, phóng thích tinh thần lực, rút nút gỗ, dùng ý niệm đổ nước suối đã đun sôi trong không gian vào bình giữ nhiệt. Một bình nước nóng này đã tiêu hao sạch tu vi của nàng, khiến sắc mặt nàng tức thì tái nhợt đi.
Đinh Hải Hạnh trở lại phòng bệnh, Chương Thúy Lan và Đinh Phong Thu lập tức ngậm miệng, không còn bàn luận chuyện vừa nãy nữa mà chuyển sang những chủ đề nhẹ nhàng hơn.
Đinh Hải Hạnh cầm ca trà rót chút nước nóng rồi nói: "Mẹ, uống nước đi ạ, nhuận họng chút. Nói chuyện nhiều khô miệng lắm." Nàng đưa ca trà cho Đinh mẫu.
Chương Thúy Lan buồn cười nhìn nàng nói: "Con bé này, sao lại nói chuyện như thế?" Bà đưa ca trà cho Đinh Phong Thu: "Cha nó, ông uống trước đi."
"Bà uống trước đi, lát nữa tôi uống sau." Đinh Phong Thu xua tay nói.
"Vậy được rồi!" Chương Thúy Lan cầm ca trà, cẩn thận nhấp một ngụm nhỏ. Vừa khóc vừa nói từ nãy đến giờ, bà đã khát khô cả cổ, bận rộn đến tận bây giờ mới có ngụm nước để uống. Bà thở dài: "Nước trong thành phố này sao mà ngon thế." Nhìn Hải Hạnh, bà lại muốn nói rồi thôi.
Đinh Hải Hạnh bất lực nhìn Đinh mẫu: "Mẹ, mẹ đừng bận tâm chuyện này nữa được không ạ? Thấy mẹ đau lòng, con vốn đã không sao rồi mà cũng thấy buồn theo."
"Được rồi, không nghĩ nữa, không nghĩ nữa." Chương Thúy Lan xua tay, bưng ca trà uống từng ngụm nhỏ.
Đèn hoa vừa lên, Đinh Hải Hạnh bật đèn điện, ánh sáng vàng vọt đổ tràn xuống mặt đất.
Đinh Phong Thu nhìn bóng đèn nói: "Không biết bao giờ làng mình mới được thắp điện nhỉ."
"Cha, đúng là đội trưởng như cha lúc nào cũng canh cánh chuyện của làng mình." Đinh Hải Hạnh cười trêu chọc.
"Con tưởng đội trưởng sản xuất này làm cái gì hả? Phải luôn tính toán mưu cầu phúc lợi cho làng chứ." Đinh Phong Thu ưỡn ngực nói.
"Mẹ, nhìn cha con đắc ý kìa." Đinh Hải Hạnh cười tựa đầu vào vai Chương Thúy Lan.
"Cái chức quan to bằng lỗ kim mà ông cũng làm thấy thích thú thật đấy." Chương Thúy Lan bĩu môi nói: "Đến cơm còn chẳng đủ ăn."
"Đó là do vấn đề của tôi sao? Đó là do ông trời không ban cho bát cơm ăn thôi." Đinh Phong Thu bực bội nói: "Đâu phải chỉ có chúng ta không đủ ăn, bà ra ngoài nhìn xem, có mấy người ăn no đâu, ai mà chẳng mặc quần áo rách rưới."
"Ông già này, cẩn thận lời nói, lời này mà để người khác nghe thấy, họ chụp cho cái mũ lên đầu thì có mà ăn không hết gói mang về." Chương Thúy Lan sợ hãi nói.
"Đây chẳng phải là người nhà mình sao?" Đinh Phong Thu vô tư nói.
"Cẩn thận tường có tai." Chương Thúy Lan liếc nhìn hai bên trái phải: "Thế mà còn là đội trưởng sản xuất đại đội đấy, không biết họa từ miệng mà ra à? Bình thường trước mặt người nhà thì nói năng không giữ kẽ, ra ngoài chẳng lẽ lại không hớ hênh sao?"
Đinh Phong Thu giật giật khóe mắt: "Tôi là loại người không đáng tin đến thế sao?"
Thấy cha mẹ vì chút chuyện nhỏ này mà lại bắt đầu đấu khẩu, Đinh Hải Hạnh vội vàng chuyển chủ đề: "Cha, thực ra Hạnh Hoa Pha của chúng ta cũng có thể biến thành ruộng tốt mà." Giữa mày nàng ý cười dịu dàng, thần sắc thản nhiên.
"Sao có thể chứ?" Đinh Phong Thu lắc đầu nói: "Trừ khi ông trời mở mắt. Ruộng đất Hạnh Hoa Pha chúng ta, vấn đề lớn nhất là khó khăn trong việc tưới tiêu."
"Đúng vậy! Phải hưng tu thủy lợi, sửa sang mương nước ạ!" Đinh Hải Hạnh khẽ nâng mí mắt, thản nhiên nói.
"Đâu có đơn giản nhẹ nhàng như con nói." Đinh Phong Thu nhíu mày nói: "Nghĩ đến vị trí địa lý của Hạnh Hoa Pha chúng ta đi, con đừng nằm mơ nữa!"
Đinh Hải Hạnh lời đến bên miệng lại nuốt vào. Muốn thuyết phục người cha cố chấp này, phải đưa ra hành động thực tế. Xem ra mọi chuyện cứ đợi về đến Hạnh Hoa Pha rồi tính sau.
&*&
Chiến Thường Thắng gõ cửa phòng làm việc của Trịnh Vân, đúng lúc bà đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm.
"Lạ thật, giờ này cậu không ở phòng bệnh đợi cơm mà lại tìm tôi có việc gì?" Trịnh Vân ngước mắt nhìn cậu một cái, cúi đầu tiếp tục thu dọn nói.
"Chị Trịnh, em có chuyện muốn nhờ chị hiến kế cho em." Chiến Thường Thắng ngồi đối diện bà. Thời gian không đợi người, cậu cũng chẳng bận tâm đến việc bị chê cười, giọng điệu dứt khoát: "Ngày mai cô ấy phải về quê rồi, làm sao để giữ cô ấy lại đây!" Cậu cụp mắt xuống che đi nét không tự nhiên nơi đáy mắt.
Trịnh Vân nghe vậy đặt túi vải bạt màu xanh trong tay xuống, vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn cậu: "Cậu nói ai cơ?"
"Cô ấy ạ! Chính là cô ấy đó!" Chiến Thường Thắng có chút ngượng ngùng nói. Một gã đàn ông to xác mà lại xấu hổ cái gì chứ: "Chính là Hạnh Nhi sắp đi rồi, cô ấy muốn về quê."
Trịnh Vân hiểu ra, hiếm khi thấy tảng đá này biết khai thông, không làm khó cậu thì thật có lỗi với việc cậu làm khó ông chồng Vu nhà bà. Bà cố ý nói: "Về thì về thôi! Mai là ngày thứ ba rồi, họng cũng khỏi rồi, đúng là nên về nhà." Ánh mắt bà lén liếc nhìn cậu, cố tình nói: "Người nhà quê ở thành phố thì đi đâu cũng khó, làm gì cũng tốn tiền, đào đất kiếm ăn đâu có dễ, sao có thể ở mãi trong thành phố được?"
"Vậy em phải làm sao đây?" Chiến Thường Thắng tức thì sốt ruột: "Chị Trịnh, chị nhất định phải giúp em."
"Ha ha..." Trịnh Vân nhìn vẻ mặt lo sốt vó như lửa đốt của cậu thì cười lớn, chỉ tay vào cậu nói: "Nhóc con, cũng có ngày cậu thế này, thật nên để ông nhà tôi đến xem. Đúng là chuyện ngàn năm có một!"
Chiến Thường Thắng mặt dày ngồi trên ghế, kiên nhẫn đợi Trịnh Vân cười xong mới nói: "Chị Trịnh, cười xong chưa ạ?"
"Ừ!" Trịnh Vân cố nín mặt, nhưng vẫn không che giấu được ý cười nơi khóe mắt.
"Cười xong rồi thì nên nói cho em biết phải làm sao đi chứ?" Chiến Thường Thắng truy hỏi.
"Cậu phải nói cho chị biết, cậu có nghiêm túc không đã." Trịnh Vân thu lại ý cười, vô cùng nghiêm túc nói: "Không phải cô ấy thì không lấy?"
Chiến Thường Thắng ánh mắt kiên định nhìn bà, nói rõ ràng: "Đời này em chỉ cưới cô ấy."
Trịnh Vân gật đầu hiểu rõ, nhìn cậu nghiêm túc nói: "Chị chỉ tò mò thôi, cậu đừng giận nhé? Chỉ đơn thuần là tò mò, tại sao ông Vu giới thiệu cho cậu nhiều người như vậy, có hoa khôi văn công, bác sĩ quân y, y tá, sĩ quan, bao nhiêu người gia thế tốt, người cũng xinh đẹp, có văn hóa có giáo dưỡng. Tại sao cậu lại cứ thích cô ấy! Nói thật lòng đấy, cậu đừng giận nhé! Chị thật sự không nhìn ra cô ấy có điểm gì tốt."
Chiến Thường Thắng khẽ nhếch khóe môi, đôi mắt hút hồn đong đầy ý cười: "Chị Trịnh muốn nói gì ạ? Nói cô ấy là người nông thôn, vừa đen vừa gầy, như hòn than, chẳng xinh đẹp chút nào, thỉnh thoảng lại văng ra tiếng địa phương. Bàn tay thô ráp không giống con gái, còn thô hơn cả tay em. Trình độ văn hóa cũng không cao, chắc cũng chẳng học hành gì. Thậm chí kiến thức sống trong thành phố cũng không biết! Bị người ta chê cười là: đồ nhà quê. Có thể nói ngoài cái xuất thân thành phần gia đình này không chê vào đâu được, những cái khác có thể nói là 'không có gì tốt', nhưng em cứ nhìn cô ấy là thấy thuận mắt, ở bên thấy thoải mái, nhìn cô ấy là thấy xót xa, muốn nuôi cô ấy béo lên một chút, muốn che chở, chăm sóc cô ấy. Chẳng có lý do gì cả." Cậu khẽ lắc đầu: "Còn về cái gọi là tình cảm nam nữ của giới trí thức, trong quân khu mình em còn thấy ít sao! Toàn là thấy ông Vu nhà chị làm mai làm mối, trước khi cưới thì tốt như một người, sau khi cưới vẫn thấy họ cãi nhau như thường. Tình cảm trước khi cưới nhạt, ở với nhau lâu thì đậm. Ngược lại, những cặp trước khi cưới đã nồng nàn, sống chết vì nhau, sau khi cưới lại nhạt nhòa. Chuyện tình cảm, như người uống nước, lạnh ấm tự biết, em thấy tốt là được."