Long Vương Ẩn Mình

Lượt đọc: 3470 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 134
c134: thống lĩnh thân lâm.

❊ ❊ ❊

Trần Xuân Độ không để ý tới sự trào phúng của hai bảo vệ, anh ngấng đầu, ngước nhìn tòa nhà Lê thị cao chọc trời, ánh mắt bình tĩnh thâm thúy.

Anh thậm chí còn chẳng đỏ mặt, giống như vừa rồi chỉ là nói một chuyện rất bình thường, trong lòng cũng không nảy sinh chút xao động nào.

Sau đó, anh xoay người rời đi.

“Tôi còn cho rằng anh ta thật sự muốn bò lên chứ.

” Hai bảo vệ thấy Trân Xuân Độ muổn rời đi, lộ ra nụ cười, nói năng quái dị.

“Siêu nhân cũng không bò lên nổi, chỉ anh ta? Nằm mơ đi.

-  -

“Đừng nói vậy, cấn thận anh ta nghe thấy, anh ta là chồng của Lê tổng đấy.

-  -

“Xía, không phải chỉ là một tên ở rể sao, nói như lợi hại lắm vậy.

” Hai bảo vệ anh một câu tòi một câu, dần trở nên không chút kiêng dè.

Bước chân Trần Xuân Độ khựng lại, khóe

môi cong lên độ cong khinh thường.

Rất nhanh, bóng dáng anh biến mất, xuất hiện ở cửa sau một bên khác của tòa nhà Lê thị, nơi này thường vận chuyển hàng hóa hậu cần của tập đoàn Lê thị.

Trần Xuân Độ ngẩng đầu, liếc nhìn tòa nhà tráng lệ, bỗng nhiên, đôi mắt anh lóe lên, bật người nhảy lên thật cao!

Mặt đất rung chuyến, Trần Xuân Độ biến thành cây tên rời cung, tung thẳng lên trời!

Thậm chí, lực chân anh quá đáng sợ, mặt đất nứt nẻ, lại lộ ra một hố sâu, bên trên! dấu giày vô cùng rõ ràng!

Tức thì, rất nhiều nhân viên hậu cần cả kinh, ùa nhau chạy ra xem xét dị tượng.

“Trời ạ, đó là siêu nhân sao!” Bổng có người kinh ngạc hô lên! Chỉ lên tòa nhà Lê thị.

Không ít người nhìn theo ngón tay anh ta, một bóng đen bám lên thủy tinh tòa nhà, bò cực kỳ nhanh!

Vô số người lập tức hóa đá, sắc mặt chấn động! đây! là thứ gì? Là người sao?!

Rất nhiều nhân viên tập đoàn Lê thị ngây ngốc nhìn một màn này, thậm chí không ít người lấy điện thoại ra muốn quay lại, nhưng tốc độ của bóng đen đó quá nhanh, đợi điện thoại quay xong,

phát hiện quá mờ, chỉ có thể cảm nhận được mơ hồ giống như một bóng người màu đen.

“Người bình thường sao có thế bò lên, góc độ thẳng đứng, thủy tinh lại trơn!” Một người trung niên hiếu nhiều biết rộng thì thào, thủy tinh dùng đế xây dựng tòa nhà bóng loáng, dù là ruồi bọ cũng khó mà bò lên! kết quả bây giờ, lại xuất hiện một bóng người đang bò!

Không chỉ vậy, trọng lượng của một người lại không khiến thủy tinh vỡ nát! chuyện này đã đi ngược lại vật lý học!

Nếu các nhà vật lý học hàng đầu trên thế giới nhìn thấy một màn này, tuyệt đối sẽ nổi điên, hoài nghi nghiên cứu cả đời mình!

Trong phòng tổng giám đốc, Lê Kim Huyên đang ngồi trên ghế làm việc, mái tóc dài đen bóng buông xõa sau vai, khuôn mặt tinh tế như tạc thỉnh thoảng lộ ra ý lạnh và phẩn nộ.

“Tên khốn này!” Lê Kim Huyên cắn răng, cô lo lắng cho tên này cả đêm, đến ngủ cũng không yên, kết quả sau đó mới biết hắn lại mua vui ở quán bar!

Tô Hiểu Ván ngồi trên sofa bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, lửa giận trong lòng cũng khó mà tiêu tán.

“Cậu ngăn anh ta ở ngoài, có phải định tha thứ cho anh ta rồi không?” Tô Hiểu Vân hỏi.

“Tha thứ tên này làm gì, có hắn hay không cũng chẳng hề hấn gì.

” Lê Kim Huyên hừ lạnh một tiếng, bực bội nói.

“Tên này thật sự là tìm chết, lại dám chạy đi ở lại quán bar!” Tô Hiểu Vân tức giận mở miệng.

“Hôm nay nếu anh ta không bò lên được, thì từ giờ về sau đừng mong được tha thứ!” Lê Kim Huyên lạnh giọng nói.

“Vậy nếu anh ta bò lên được thì sao?”

“Vậy mình sẽ lập tức tha thứ cho anh ta.

” Lê Kim Huyên không thèm suy nghĩ, dứt khoát nói.

“Thế nào, cậu cảm thấy anh ta có thế bò lên từ nơi này?” Lê Kim Huyên nhìn sang Tô Hiếu Vân, khẽ cười nói: “Tô Hiểu Vân, cậu lúc nào thì nằm mơ giữa ban ngày vậy.

-  -

“Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.

” Tô Hiểu Vân khuôn mặt ngưng trọng, giống như đang nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này.

“Nếu anh ta thật sự có thế từ thủy tinh bên ngoài bò lên, mình bưng nước rửa chân cho anh ta cũng được.

” Khóe môi tinh tế của Lê Kim Huyên khẽ

nhếch, giọng điệu tràn đầy tự tin.

“Đây là cậu nói đó.

“Tô Hiểu Vân cười cười.

Lê Kim Huyên vừa dứt lời, bỗng nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.

“Vào đi.

” Lê Kim Huyên thong thả nói.

Cửa phòng làm việc bị đẩy ra, bóng dáng quen thuộc bước vào.

Ánh mắt Lê Kim Huyên không đế ý lướt nhìn, sau đó đôi mắt xinh đẹp mởto, ánh mắt ngưng lại.

Tô Hiểu Ván ngẩng đầu, sau khi nhìn thấy Trần Xuân Độ, mặt ngạc nhiên như nhìn thấy quỷ.

Cô ta kinh ngạc kêu lên một tiếng, nhìn sang Trân Xuân Độ, buột miệng nói: “Trần Xuân Độ?!”

Trần Xuân Độ cười hì hì, Lê Kim Huyên cũng nghệch mặt, khuôn mặt ngây ngốc, ngây ra nhìn Trần Xuân Độ, thì thào: “Không thể nào! chuyện này không thể nào!”

“Không có gì không thể.

” Trần Xuân Độ thản nhiên nói.

“Anh!” Đôi mắt xinh đẹp của Lê Kim Huyên mở to, nhìn dáng vẻ này của Trần Xuân Độ, da mặt thật dày!

“Anh còn có mặt mũi đứng đây?” Lê Kim Huyên lạnh lùng nói, độ ấm trong phòng làm việc lập tức hạ xuống, hơi lạnh bao trùm nơi này.

“A!” Trân Xuân Độ ngượng ngùng, trong lòng có chút buồn bực, đậu xanh! trước đó mình giúp cô tiêu trừ hậu hoạn, kết quả cô không biết ơn thì thôi, còn không cho anh chút sắc mặt tốt nào!

“Lê tổng, em nghe anh giải thích! ” Trần Xuân Độ cười xán lạn, mặt dày sáp tới.

“Giải thích?” Lê Kim Huyên cười lạnh, ngón tay thon dài ngọc ngà cầm túi văn kiện lên, dùng sức ném về phía Trần Xuân Độ, khuôn mặt tuyệt mỹ tràn đầy lửa giận: “Khốn khiếp!”

Mặt Lê Kim Huyên đỏ bừng, không biết là bị Trần Xuân Độ chọc giận hay vì bị lời nói vừa rồi của mình đánh mặt.

Trần Xuân Độ nhanh tay lẹ mắt đón được túi h’ô sơ, ngực Lê Kim Huyên phập phồng dữ dội, hình thành đường cong mê người.

“Cút! Còn không cút tôi kêu bảo vệ đuối anh ra!” Lê Kim Huyên mắng.

Giây lát sau, Trần Xuân Độ thê thảm ngồi xốm trước phòng làm việc, vô cùng buồn bực.

Cũng chỉ Lê Kim Huyên mới dám đuối anh ra ngoài, nếu là người nước ngoài, ở trước mặt Trần Xuân Độ, có lẽ thở mạnh cũng không dám!

Trong phòng tống giám đốc, Lê Kim Huyên cắn răng kèn kẹt, Tô Hiếu Vân ở một bên an ủi: “Đàn ông mà, cứ vài ngày là không nhịn được, hơn nữa anh ta cũng không làm gì.

Lê Kim Huyên hừ lạnh một tiếng, phản bác: “Nơi đó thành phần nào cũng có, anh ta có thể ở trong một ngày một đêm, sao cậu biết chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì?”

Lê Kim Huyên lạnh lùng ném ra một câu: “Nếu anh ta còn dám đến nơi đó, mình thiến anh ta!”

Lúc này, Trần Xuân Độ đang dán lên cửa phòng làm việc, không chút hình tượng nghe lén cuộc đối thoại trong phòng.

Lúc nghe thấy lời nói tràn đầy sát khí của Lê Kim Huyên, Trân Xuân Độ rùng mình, thân dưới chợt lạnh.

Khu phòng ngự thành phố T, trong một căn phòng làm việc, thống lĩnh

Advertisement

đứng bên cửa số, ánh mắt vô cùng thâm thúy, như đang lặng lẽ chờ đợi điều gì đó.

Trên bàn làm việc, tiếng chuông điện thoại thôi thúc vang lên, thống lĩnh nghiêng đầu, lướt

nhìn chiếc điện thoại bàn, đôi mắt thâm thúy bỗng bị thay thế bởi sự sắc bén!

Thống lĩnh nhận điện thoại, đầu kia vang lên: “Không có manh mối, Lê Kim Huyên là người Yên Kinh, xuất thân nhà họ Lê Yên Kinh, nhưng không có nhiều quan hệ với thành phố T, không có lý do để anh ta bảo vệ.

-  -

Sắc mặt thống nh ngày càng thâm trầm lạnh lẽo, dù là thần thám thần thông quảng đại nhất khu phòng ngự của họ cũng không tra ra được nguyên nhân sao?

“Người bên cạnh cô ta thì sao?”

“Đều rất bình thường, chỉ có người tên Trần Xuân Độ lai lịch bất minh, tài liệu liên quan tới anh ta trống rỗng, như đã bị xóa bỏ.

” Giọng nói bên đầu kia điện thoại vang lên, giọng điệu bỗng trở nên kiêng dè.

“Xóa bỏ?” Sắc mặt thống lĩnh bỗng biến đổi, ông ta hình như nhớ ra gì đó, hít vào ngụm khí lạnh, thân thể run rẩy!

“Sao vậy thống lĩnh?”

“Chuyện này cứ vậy đi, tuyệt đổi không thể tiết lộ ra ngoài, cứ xem như chưa từng xảy ra chuyện gì.

” Thống lĩnh dặn dò.

“Tại sao, đó chỉ là một tên phế vật, một tên ở rể của nhà họ Lê mà thôi, chỉ là thân phận không rõ ràng.

” Đầu kia điện thoại không hiếu.

“Cậu không cần biết nhiều như vậy, nếu còn tiếp tục làm nữa, sẽ có họa sát thân!” Thống lĩnh trầm trọng, cảnh cáo nói.

“Dạ.

” Đầu kia bị lời của thống lĩnh làm chấn động, một tên ở rể mà thôi, lại có thể mang tới tai họa?!

Sau khi cúp điện thoại, sắc mặt thống lĩnh trở nên khó coi.

Ông ta từng nghe một lời đồn từ Yên Kinh, Yên Kinh từng bồi dưỡng một hàng đặc công ngầm! không có danh tính, không có thân phận, như u linh trên thế giới này!

Những người này giống như chưa từng tồn tại, tất cả dấu vết của họ đều bị phủi sạch!

Nhưng, đó chỉ là một tin tức nhỏ từ Yên Kinh truyền ra, không có chứng cứ, tỷ lệ đáng tin rất thấp.

Thống lĩnh đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt âm trầm.

Ghi chép vết tích trong thòng tin của một người bị xóa sạch, thủ đoạn này ngay cả ông ta cũng không có tư cách làm được.

Trần Xuân Độ chỉ là một tên ở rể nhà họ Lê, cho đến bây giờ vẫn rất bình thường, trên người anh ta, chẳng lẽ ấn giấu bí mật gì?

Thật lâu sau, thống lĩnh ra khỏi phòng làm việc, sắc bén nói: “Đi sắp xếp xe cho tôi, lập tức tới tập đoàn Lê thị!”

“Dạ!” Tướng sĩ lập tức tuân lệnh, rất nhanh, Maybach màu đen lái ra khỏi bãi xe ngầm, dừng trước mặt thống lĩnh.

Thống lĩnh ngồi vào xe, động cơ Maybach oanh tạc, hóa thành một vệt đen, lao về phía xa.

“Rầm!”

Phòng làm việc bị mở ra, Lê Kim Huyên mở cửa, thấy Trần Xuân Độ ngồi xốm trước cửa, mặt mày tươi cười.

“Lê tổng, anh đợi em nửa ngày rồi.

” Trần Xuân Độ nịnh nọt cười, nụ cười tràn đầy lấy lòng.

Lê Kim Huyên không cho Trần Xuân Độ sắc mặt tốt, hừ lạnh một tiếng, ra khỏi phòng.

Tiếp đó, Tô Hiểu Vân cũng ra khỏi phòng làm việc, sóng vai cùng Lê Kim Huyên, vừa cười vừa nói.

Hai người đang bàn bạc lát nữa ra ngoài ăn

gì.

Trần Xuân Độ không chút tôn nghiêm đi theo phía sau họ, thấp hèn đến mức thanh niên đẹp trai cũng không dám tin, đường đường Long Vương, lại còn có lúc thấp hèn như vậy!

Trần Xuân Độ theo sau hai người như cái đuôi, nhưng Lê Kim Huyên và Tô Hiểu Vân rõ ràng phớt lờ sự tồn tại của anh, xung quanh có không ít nhân viên của Lê thị thầm cười trộm.

“Haiz, đây chính là kết cục của kẻ đeo bám, tôi nói mà, lê tổng sao có thể nhìn trúng anh ta!”

“Còn không biết xấu hố nói là chồng của Lê tống, nói là người làm còn có thế chấp nhận.

-  -

VÔ số ánh mất tràn đầy trào phúng, sắc mặt Trần Xuân Độ bình tĩnh, anh sớm đã quen với chỉ chỉ trỏ trỏ của họ.

Ra khỏi tòa nhà Lê thị, Trần Xuân Độ cần mẫn đi đến hầm xe lấy xe.

ngôn tình hoàn

Nhìn bóng lưng vội vàng đi đến bãi đổ xe của Trần Xuân Độ, Tô Hiểu Vân ở một bên cười nói: “Cậu xem thái độ nhận sai của anh ta không phải rất tốt sao.

-  -

Lê Kim Huyên hừ lạnh một tiếng, rõ ràng vẫn không hả giận.

Bổng nhiên, một chiếc Maybach mày đen xuất hiện ở cuối đường, lao tới như một tia chớp!

Chiếc Maybach đen quá bá đạo, vùn vụt lao tới, phớt lờ rất nhiều quy tắc giao thông đèn đỏ.

Vô số chủ xe con phẫn nộ, xém chút gây ra rất nhiều tai nạn!

Nhưng sau khi họ nhìn thấy biến số xe, lập tức rét run, sắc mặt trắng bệch!

Toàn bộ con đường tĩnh lặng, mặc cho chiếc Maybach đen vùn vụt lao đi.

Bỗng nhiên, Maybach thả chậm tốc độ, từ từ ngửng lại trên quảng trường tòa nhà Lê thị.

Tiếp đó, một người đàn ông mặc quân phục xanh lá bước xuống, toàn thân tản ra cương nghị rắn rỏi, mỗi một bước đều như công kích vào trái tim mọi người, khiến họ tâm hồn run rấy!

Người đàn ông lướt mắt nhìn, sắc mặt thâm thúy, như đang tìm kiếm gì đó.

Ánh mắt ông ta cuổi cùng rơi trên người Lê Kim Huyên và Tô Hiểu Vân, bước nhanh về phía họ.

Khuôn mặt Lê Kim Huyên khẽ biến sắc, cô lần đầu tiên gặp phải tình huống thế này, trong lòng bỗng thấp thỏm.

Trần Xuân Độ không để ý tới sự trào phúng của hai bảo vệ, anh ngấng đầu, ngước nhìn tòa nhà Lê thị cao chọc trời, ánh mắt bình tĩnh thâm thúy.

Anh thậm chí còn chẳng đỏ mặt, giống như vừa rồi chỉ là nói một chuyện rất bình thường, trong lòng cũng không nảy sinh chút xao động nào.

Sau đó, anh xoay người rời đi.

“Tôi còn cho rằng anh ta thật sự muốn bò lên chứ.

” Hai bảo vệ thấy Trân Xuân Độ muổn rời đi, lộ ra nụ cười, nói năng quái dị.

“Siêu nhân cũng không bò lên nổi, chỉ anh ta? Nằm mơ đi.

-  -

“Đừng nói vậy, cấn thận anh ta nghe thấy, anh ta là chồng của Lê tổng đấy.

-  -

“Xía, không phải chỉ là một tên ở rể sao, nói như lợi hại lắm vậy.

” Hai bảo vệ anh một câu tòi một câu, dần trở nên không chút kiêng dè.

Bước chân Trần Xuân Độ khựng lại, khóe

môi cong lên độ cong khinh thường.

Rất nhanh, bóng dáng anh biến mất, xuất hiện ở cửa sau một bên khác của tòa nhà Lê thị, nơi này thường vận chuyển hàng hóa hậu cần của tập đoàn Lê thị.

Trần Xuân Độ ngẩng đầu, liếc nhìn tòa nhà tráng lệ, bỗng nhiên, đôi mắt anh lóe lên, bật người nhảy lên thật cao!

Mặt đất rung chuyến, Trần Xuân Độ biến thành cây tên rời cung, tung thẳng lên trời!

Thậm chí, lực chân anh quá đáng sợ, mặt đất nứt nẻ, lại lộ ra một hố sâu, bên trên! dấu giày vô cùng rõ ràng!

Tức thì, rất nhiều nhân viên hậu cần cả kinh, ùa nhau chạy ra xem xét dị tượng.

“Trời ạ, đó là siêu nhân sao!” Bổng có người kinh ngạc hô lên! Chỉ lên tòa nhà Lê thị.

Không ít người nhìn theo ngón tay anh ta, một bóng đen bám lên thủy tinh tòa nhà, bò cực kỳ nhanh!

Vô số người lập tức hóa đá, sắc mặt chấn động! đây! là thứ gì? Là người sao?!

Rất nhiều nhân viên tập đoàn Lê thị ngây ngốc nhìn một màn này, thậm chí không ít người lấy điện thoại ra muốn quay lại, nhưng tốc độ của bóng đen đó quá nhanh, đợi điện thoại quay xong,

phát hiện quá mờ, chỉ có thể cảm nhận được mơ hồ giống như một bóng người màu đen.

“Người bình thường sao có thế bò lên, góc độ thẳng đứng, thủy tinh lại trơn!” Một người trung niên hiếu nhiều biết rộng thì thào, thủy tinh dùng đế xây dựng tòa nhà bóng loáng, dù là ruồi bọ cũng khó mà bò lên! kết quả bây giờ, lại xuất hiện một bóng người đang bò!

Không chỉ vậy, trọng lượng của một người lại không khiến thủy tinh vỡ nát! chuyện này đã đi ngược lại vật lý học!

Nếu các nhà vật lý học hàng đầu trên thế giới nhìn thấy một màn này, tuyệt đối sẽ nổi điên, hoài nghi nghiên cứu cả đời mình!

Trong phòng tổng giám đốc, Lê Kim Huyên đang ngồi trên ghế làm việc, mái tóc dài đen bóng buông xõa sau vai, khuôn mặt tinh tế như tạc thỉnh thoảng lộ ra ý lạnh và phẩn nộ.

“Tên khốn này!” Lê Kim Huyên cắn răng, cô lo lắng cho tên này cả đêm, đến ngủ cũng không yên, kết quả sau đó mới biết hắn lại mua vui ở quán bar!

Tô Hiểu Ván ngồi trên sofa bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, lửa giận trong lòng cũng khó mà tiêu tán.

“Cậu ngăn anh ta ở ngoài, có phải định tha thứ cho anh ta rồi không?” Tô Hiểu Vân hỏi.

“Tha thứ tên này làm gì, có hắn hay không cũng chẳng hề hấn gì.

” Lê Kim Huyên hừ lạnh một tiếng, bực bội nói.

“Tên này thật sự là tìm chết, lại dám chạy đi ở lại quán bar!” Tô Hiểu Vân tức giận mở miệng.

“Hôm nay nếu anh ta không bò lên được, thì từ giờ về sau đừng mong được tha thứ!” Lê Kim Huyên lạnh giọng nói.

“Vậy nếu anh ta bò lên được thì sao?”

“Vậy mình sẽ lập tức tha thứ cho anh ta.

” Lê Kim Huyên không thèm suy nghĩ, dứt khoát nói.

“Thế nào, cậu cảm thấy anh ta có thế bò lên từ nơi này?” Lê Kim Huyên nhìn sang Tô Hiếu Vân, khẽ cười nói: “Tô Hiểu Vân, cậu lúc nào thì nằm mơ giữa ban ngày vậy.

-  -

“Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.

” Tô Hiểu Vân khuôn mặt ngưng trọng, giống như đang nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này.

“Nếu anh ta thật sự có thế từ thủy tinh bên ngoài bò lên, mình bưng nước rửa chân cho anh ta cũng được.

” Khóe môi tinh tế của Lê Kim Huyên khẽ

nhếch, giọng điệu tràn đầy tự tin.

“Đây là cậu nói đó.

“Tô Hiểu Vân cười cười.

Lê Kim Huyên vừa dứt lời, bỗng nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.

“Vào đi.

” Lê Kim Huyên thong thả nói.

Cửa phòng làm việc bị đẩy ra, bóng dáng quen thuộc bước vào.

Ánh mắt Lê Kim Huyên không đế ý lướt nhìn, sau đó đôi mắt xinh đẹp mởto, ánh mắt ngưng lại.

Tô Hiểu Ván ngẩng đầu, sau khi nhìn thấy Trần Xuân Độ, mặt ngạc nhiên như nhìn thấy quỷ.

Cô ta kinh ngạc kêu lên một tiếng, nhìn sang Trân Xuân Độ, buột miệng nói: “Trần Xuân Độ?!”

Trần Xuân Độ cười hì hì, Lê Kim Huyên cũng nghệch mặt, khuôn mặt ngây ngốc, ngây ra nhìn Trần Xuân Độ, thì thào: “Không thể nào! chuyện này không thể nào!”

“Không có gì không thể.

” Trần Xuân Độ thản nhiên nói.

“Anh!” Đôi mắt xinh đẹp của Lê Kim Huyên mở to, nhìn dáng vẻ này của Trần Xuân Độ, da mặt thật dày!

“Anh còn có mặt mũi đứng đây?” Lê Kim Huyên lạnh lùng nói, độ ấm trong phòng làm việc lập tức hạ xuống, hơi lạnh bao trùm nơi này.

“A!” Trân Xuân Độ ngượng ngùng, trong lòng có chút buồn bực, đậu xanh! trước đó mình giúp cô tiêu trừ hậu hoạn, kết quả cô không biết ơn thì thôi, còn không cho anh chút sắc mặt tốt nào!

“Lê tổng, em nghe anh giải thích! ” Trần Xuân Độ cười xán lạn, mặt dày sáp tới.

“Giải thích?” Lê Kim Huyên cười lạnh, ngón tay thon dài ngọc ngà cầm túi văn kiện lên, dùng sức ném về phía Trần Xuân Độ, khuôn mặt tuyệt mỹ tràn đầy lửa giận: “Khốn khiếp!”

Mặt Lê Kim Huyên đỏ bừng, không biết là bị Trần Xuân Độ chọc giận hay vì bị lời nói vừa rồi của mình đánh mặt.

Trần Xuân Độ nhanh tay lẹ mắt đón được túi h’ô sơ, ngực Lê Kim Huyên phập phồng dữ dội, hình thành đường cong mê người.

“Cút! Còn không cút tôi kêu bảo vệ đuối anh ra!” Lê Kim Huyên mắng.

Giây lát sau, Trần Xuân Độ thê thảm ngồi xốm trước phòng làm việc, vô cùng buồn bực.

Cũng chỉ Lê Kim Huyên mới dám đuối anh ra ngoài, nếu là người nước ngoài, ở trước mặt Trần Xuân Độ, có lẽ thở mạnh cũng không dám!

Trong phòng tống giám đốc, Lê Kim Huyên cắn răng kèn kẹt, Tô Hiếu Vân ở một bên an ủi: “Đàn ông mà, cứ vài ngày là không nhịn được, hơn nữa anh ta cũng không làm gì.

Lê Kim Huyên hừ lạnh một tiếng, phản bác: “Nơi đó thành phần nào cũng có, anh ta có thể ở trong một ngày một đêm, sao cậu biết chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì?”

Lê Kim Huyên lạnh lùng ném ra một câu: “Nếu anh ta còn dám đến nơi đó, mình thiến anh ta!”

Lúc này, Trần Xuân Độ đang dán lên cửa phòng làm việc, không chút hình tượng nghe lén cuộc đối thoại trong phòng.

Lúc nghe thấy lời nói tràn đầy sát khí của Lê Kim Huyên, Trân Xuân Độ rùng mình, thân dưới chợt lạnh.

Khu phòng ngự thành phố T, trong một căn phòng làm việc, thống lĩnh

Advertisement

đứng bên cửa số, ánh mắt vô cùng thâm thúy, như đang lặng lẽ chờ đợi điều gì đó.

Trên bàn làm việc, tiếng chuông điện thoại thôi thúc vang lên, thống lĩnh nghiêng đầu, lướt

nhìn chiếc điện thoại bàn, đôi mắt thâm thúy bỗng bị thay thế bởi sự sắc bén!

Thống lĩnh nhận điện thoại, đầu kia vang lên: “Không có manh mối, Lê Kim Huyên là người Yên Kinh, xuất thân nhà họ Lê Yên Kinh, nhưng không có nhiều quan hệ với thành phố T, không có lý do để anh ta bảo vệ.

-  -

Sắc mặt thống nh ngày càng thâm trầm lạnh lẽo, dù là thần thám thần thông quảng đại nhất khu phòng ngự của họ cũng không tra ra được nguyên nhân sao?

“Người bên cạnh cô ta thì sao?”

“Đều rất bình thường, chỉ có người tên Trần Xuân Độ lai lịch bất minh, tài liệu liên quan tới anh ta trống rỗng, như đã bị xóa bỏ.

” Giọng nói bên đầu kia điện thoại vang lên, giọng điệu bỗng trở nên kiêng dè.

“Xóa bỏ?” Sắc mặt thống lĩnh bỗng biến đổi, ông ta hình như nhớ ra gì đó, hít vào ngụm khí lạnh, thân thể run rẩy!

“Sao vậy thống lĩnh?”

“Chuyện này cứ vậy đi, tuyệt đổi không thể tiết lộ ra ngoài, cứ xem như chưa từng xảy ra chuyện gì.

” Thống lĩnh dặn dò.

“Tại sao, đó chỉ là một tên phế vật, một tên ở rể của nhà họ Lê mà thôi, chỉ là thân phận không rõ ràng.

” Đầu kia điện thoại không hiếu.

“Cậu không cần biết nhiều như vậy, nếu còn tiếp tục làm nữa, sẽ có họa sát thân!” Thống lĩnh trầm trọng, cảnh cáo nói.

“Dạ.

” Đầu kia bị lời của thống lĩnh làm chấn động, một tên ở rể mà thôi, lại có thể mang tới tai họa?!

Sau khi cúp điện thoại, sắc mặt thống lĩnh trở nên khó coi.

Ông ta từng nghe một lời đồn từ Yên Kinh, Yên Kinh từng bồi dưỡng một hàng đặc công ngầm! không có danh tính, không có thân phận, như u linh trên thế giới này!

Những người này giống như chưa từng tồn tại, tất cả dấu vết của họ đều bị phủi sạch!

Nhưng, đó chỉ là một tin tức nhỏ từ Yên Kinh truyền ra, không có chứng cứ, tỷ lệ đáng tin rất thấp.

Thống lĩnh đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt âm trầm.

Ghi chép vết tích trong thòng tin của một người bị xóa sạch, thủ đoạn này ngay cả ông ta cũng không có tư cách làm được.

Trần Xuân Độ chỉ là một tên ở rể nhà họ Lê, cho đến bây giờ vẫn rất bình thường, trên người anh ta, chẳng lẽ ấn giấu bí mật gì?

Thật lâu sau, thống lĩnh ra khỏi phòng làm việc, sắc bén nói: “Đi sắp xếp xe cho tôi, lập tức tới tập đoàn Lê thị!”

“Dạ!” Tướng sĩ lập tức tuân lệnh, rất nhanh, Maybach màu đen lái ra khỏi bãi xe ngầm, dừng trước mặt thống lĩnh.

Thống lĩnh ngồi vào xe, động cơ Maybach oanh tạc, hóa thành một vệt đen, lao về phía xa.

“Rầm!”

Phòng làm việc bị mở ra, Lê Kim Huyên mở cửa, thấy Trần Xuân Độ ngồi xốm trước cửa, mặt mày tươi cười.

“Lê tổng, anh đợi em nửa ngày rồi.

” Trần Xuân Độ nịnh nọt cười, nụ cười tràn đầy lấy lòng.

Lê Kim Huyên không cho Trần Xuân Độ sắc mặt tốt, hừ lạnh một tiếng, ra khỏi phòng.

Tiếp đó, Tô Hiểu Vân cũng ra khỏi phòng làm việc, sóng vai cùng Lê Kim Huyên, vừa cười vừa nói.

Hai người đang bàn bạc lát nữa ra ngoài ăn

gì.

Trần Xuân Độ không chút tôn nghiêm đi theo phía sau họ, thấp hèn đến mức thanh niên đẹp trai cũng không dám tin, đường đường Long Vương, lại còn có lúc thấp hèn như vậy!

Trần Xuân Độ theo sau hai người như cái đuôi, nhưng Lê Kim Huyên và Tô Hiểu Vân rõ ràng phớt lờ sự tồn tại của anh, xung quanh có không ít nhân viên của Lê thị thầm cười trộm.

“Haiz, đây chính là kết cục của kẻ đeo bám, tôi nói mà, lê tổng sao có thể nhìn trúng anh ta!”

“Còn không biết xấu hố nói là chồng của Lê tống, nói là người làm còn có thế chấp nhận.

-  -

VÔ số ánh mất tràn đầy trào phúng, sắc mặt Trần Xuân Độ bình tĩnh, anh sớm đã quen với chỉ chỉ trỏ trỏ của họ.

Ra khỏi tòa nhà Lê thị, Trần Xuân Độ cần mẫn đi đến hầm xe lấy xe.

ngôn tình hoàn

Nhìn bóng lưng vội vàng đi đến bãi đổ xe của Trần Xuân Độ, Tô Hiểu Vân ở một bên cười nói: “Cậu xem thái độ nhận sai của anh ta không phải rất tốt sao.

-  -

Lê Kim Huyên hừ lạnh một tiếng, rõ ràng vẫn không hả giận.

Bổng nhiên, một chiếc Maybach mày đen xuất hiện ở cuối đường, lao tới như một tia chớp!

Chiếc Maybach đen quá bá đạo, vùn vụt lao tới, phớt lờ rất nhiều quy tắc giao thông đèn đỏ.

Vô số chủ xe con phẫn nộ, xém chút gây ra rất nhiều tai nạn!

Nhưng sau khi họ nhìn thấy biến số xe, lập tức rét run, sắc mặt trắng bệch!

Toàn bộ con đường tĩnh lặng, mặc cho chiếc Maybach đen vùn vụt lao đi.

Bỗng nhiên, Maybach thả chậm tốc độ, từ từ ngửng lại trên quảng trường tòa nhà Lê thị.

Tiếp đó, một người đàn ông mặc quân phục xanh lá bước xuống, toàn thân tản ra cương nghị rắn rỏi, mỗi một bước đều như công kích vào trái tim mọi người, khiến họ tâm hồn run rấy!

Người đàn ông lướt mắt nhìn, sắc mặt thâm thúy, như đang tìm kiếm gì đó.

Ánh mắt ông ta cuổi cùng rơi trên người Lê Kim Huyên và Tô Hiểu Vân, bước nhanh về phía họ.

Khuôn mặt Lê Kim Huyên khẽ biến sắc, cô lần đầu tiên gặp phải tình huống thế này, trong lòng bỗng thấp thỏm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »