Long Vương Ẩn Mình

Lượt đọc: 3429 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 110
c110: chỉ có điều phải ở rể.

❊ ❊ ❊

Vị thủ hạ kia nhất thời hiểu ra, nội tâm cố quái.

Ngài Chu không động được người phụ nữ kia, kiêng kỵ vị thanh niên đẹp trai, vì vậy lấy người chồng ăn bám của cô khai đao, ph.t tiết lửa giận?

Hai tròng mắt của ngài Chu bắn ra ánh sáng rét lạnh, “Tôi phải biết tất cả tin tức liên quan tới người thanh niên kia.

“Váng.

II

Thủ hạ đi ra khỏi phòng, ngài Chu nhận lấy gương, nhìn mình trong gương, gò má sưng lên thật cao, đỏ bừng thê thảm không nỡ nhìn, thân thế run rấy.

Với thân phận của anh ta ở thành phố T, ai dám đánh anh ta ác như vậy?

Hôm nay, anh ta vô cùng nhục nhã!!

Ác Chu Đường, tôn nghiêm của Đàn Cung đều bị đả kích!

Chỗ sâu trong tròng mắt ngài Chu lóe lên ý máu tanh, khóe miệng nâng lên một độ cong thám thúy.

Anh ăn thua thiệt trên người người phụ nữ

kia, nhất định vào tối nay sẽ đòi lại trên người tên phế vật kia gấp đôi!

Anh ta có thể tưởng tượng ra, chờ sau khi Lê Kim Huyên về đến nhà, sẽ thấy một người đàn ông đã tàn phế ngã trong vũng máu.

Tay của ngài Chu mơ.n trớn vết thương có máu ứ đọng, đau đớn làm hận ý trong lòng anh ta càng rét lạnh như băng.

Màn đêm buông xuống, bầu trời đêm thành phố T như thường ngày vậy, thâm thúy khó lường.

Mà đêm nay so với thường ngày càng âm lãnh, thêm ý định giết người.

Từng chiếc xe nhỏ màu đen từ trong Đàn Cung đi ra, lặng yên không tiếng động hướng đến con đường xa xa.

Xe Benz màu đen, dưới sự vây quanh, nhanh chóng đến gần ngôi nhà sang trọng của Lê Kim Huyên.

Bên trong xe, trên mặt ngài chu bị rất nhiều vải màu trắng bọc lại, thần sắc lạnh lùng thâm thúy, anh ta rót cho mình một ly rượu chát, chúc mừng trước hành động báo thù tối nay thuận lợi thành công.

Trong mắt bọn họ, đi đối phó một tên phế vật, chỉ cần mấy thành viên của Ác Chu Đường là đủ rồi, đâu cần làm to chuyện như vậy.

Chẳng qua là ngài chu làm việc cẩn thận, giết gà dùng dao mổ trâu, cho nên mang theo rất nhiều huynh đệ.

Ngài Chu nhấp một ngụm rượu chát, nghiêng đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thâm thúy trùng điệp.

Anh ta tuyệt sẽ không ăn thua thiệt, anh ta là vương giả thành phố T, cho dù có người thanh niên kia, anh ta cũng sẽ không cúi đều!

Căn nhà sang trọng của nhà họ Lê đèn đuốc sáng choang.

Tô Hiếu Vân đã sớm trở về nhà, khác với Lê Kim Huyên mỗi ngày vất vả đi làm, Tô Hiếu Vân mỗi ngày dường như rất nhàn nhã vậy, đúng giờ đi làm, thậm chí có lúc còn không đến công ty, ở nhà, hoặc đi trung tâm thương mại quanh đó dạo phổ.

Tô Hiếu Vân nằm trên ghế sa lon, một đôi chân đẹp đi tất lưới đặt trên ghế sa lon, dung nhan thành thục mị hoặc đang chuyên tám dồn chí cúi đ’âu nhìn tạp chí.

Trần Xuân Độ nhìn thấy Tô Hiếu Vân nhàn nhã như vậy, không nhịn được hỏi, “Chị Tô à, cô rảnh rỗi như vậy, công ty của cô có thể kiếm tiền sao?”

Tô Hiểu Vân dửng dưng nói, “Tôi cũng đã ở nhà của tiểu Huyên rồi, còn sợ gì, cùng lắm thua

lỗ thì xin ăn ở chùa.

Trần Xuân Độ sửng sốt một chút, Tô Hiểu Vân lại không có bất kỳ gánh nặng nào trong lòng, giống như là đã sớm lên kế hoạch tốt lắm vậy.

“Cô đây là đã sớm chuẩn bị xong rồi phải không?” Trần Xuân Độ hỏi.

Tô Hiểu Vân ngẩng đầu, trợn trắng đôi mắt quyến rũ nhìn Trần Xuân Độ, một tiếng ma sát của áo sơ mi trắng ôm chặt thân thế mềm mại, “Hai đại mỹ nữ ở cùng nhau, mỗi ngày anh nhìn, không thấy cảnh đẹp ý vui à?”

“Không có không có, vô cùng dưỡng nhãn.

” Trần Xuân Độ lấy lòng cười nói.

“Vậy không phải tốt rồi sao.

” Đôi môi đỏ thắm tinh xảo của Tô Hiếu Vân gợi lên một độ cong, mị hoặc cười yếu ớt.

Đột nhiên, thần sắc Trần Xuân Độ đang cúi đầu làm việc nhà khẽ biến, trong lúc lơ đãng ngấng đầu, nhìn lướt qua bóng tối ngoài cửa sổ, tròng mắt lướt qua một tia thâm thúy.

Cách ngôi nhà sang trọng không xa, lúc này đang có từng chiếc xe nhỏ màu đen chạy nhanh đến! Khí thế hung hăng, người tới bất thiện!

Ban ngày sau khi Đàn Cung bị thua thiệt, ban

đêm hạ xuống, bọn họ mang lửa giận ngập trời tới! Phải ph.át tiết toàn bộ lửa giận ở chỗ này!

“Két!”

Từng thanh âm chói tai vang lên, đó là tiếng ma sát gấp của bánh xe và mặt đất, bén nhọn phá vỡ bầu trời đêm.

Từng chiếc xe con màu đen dừng lại, từng người áo đen, từ con đường đối diện, tay cầm ống thép, đằng đằng sát khí bao vây ngôi nhà sang trọng!

Trong xe Benz màu đen, ngài Chu xuyên qua cửa kính xe, nhìn thấy một màn này, khóe miệng giương lên.

Người áo đen tốc độ rất nhanh, rất nhanh đã đến gần ngôi nhà sang trọng.

“Người nào?” Trước cửa, bảo vệ tuần tra nhìn thấy những thành viên của Ác Chu Đường, mặt biến sắc, quát lạnh.

“Giết!” Vô số thành viên Ác chu Đường vọt lên, tiếng la giết rung trời!

Nhất thời, gần trăm tên thành viên Ác Chu Đường bao vây ngôi nhà sang trọng, điên cuồng tấn công!

Từng người bảo vệ tuần tra đánh trả, ngăn cản!

“Chuyện gì xảy ra?” Tô Hiểu Vân nghe dị

động phía bên ngoài, buông tạp chí xuống, dung nhan mị hoặc lộ ra vẻ nghi hoặc.

“Không biết, nhưng bên ngoài có vệ sĩ bảo vệ, không có việc gì.

11 Trần Xuân Độ an ủi.

Tô Hiểu Vân gật đầu một cái, yên lòng.

Bên ngoài căn nhà sang trọng là một mảnh hỗn loạn, khắp nơi đều là chém giết tranh đấu.

Bên trong xe Benz màu đen, ngài Chu nhìn về đánh giết phía xa xa, cau mày, hỏi, “Chuyện gì xảy ra?”

“Ngài Chu, bên ngoài có vệ sĩ bảo vệ, những vệ sĩ này thân thủ rất mạnh, các anh em giải quyết bọn họ, có chút khó giải quyết.

II

“Một đám phế vật!” Ngài Chu lạnh lùng quát, anh ta không nghĩtới, nhiều anh em của Ác Chu Đường của mình như vậy, vậy mà bị chính mấy vệ sĩ ngăn trở!

Cửa xe mở ra, từ trong xe Benz đen, một chiếc giày da đạp trên mặt đất, giống như gõ vào lòng của mỗi người.

“Tạch tạch tạch!”

Tiếng giầy da gõ trên mặt đất dòn giã vang vọng trên bầu trời ngôi nhà sang trọng, một thán

ảnh chậm rãi đến gần ngôi nhà sang trọng.

Ánh trăng chiếu lên thân

Advertisement

ảnh kia, mơ hồ kéo dài thân ảnh của anh ta, giống như một cái kiếm sắc bén phóng lên cao!

Ngài Chu đứng ở cách đó không xa, ánh mắt quét qua, sắc mặt thâm thúy hơi biến.

Mỗi một vệ sĩ ở đây thực lực đều rất mạnh, đưa tay vượt xa những anh em của mình của Ác Chu Đường.

Ngài Chu nheo cặp mắt lại, xem ra, con tiện nhân kia vì bảo vệ người chồng phế vật này, thật sự đúng là chịu hạ vốn gốc.

“Toàn thế nghe lệnh, không cần nương tay, diệt khấu nơi này!” Ngài Chu chợt ác liệt quát, thần sắc dữ tợn!

Trong nháy mắt, những người áo đen công kích trở nên tàn bạo hung tàn, côn thép trong tay hiện lên sáng như tuyết, điên cuồng quơ múa.

Những người vệ sĩ kia cho dù thân thủ mạnh hơn nữa, nhưng đối mặt với những hung khí của côn đồ, tự nhiên không có cách nào, rất nhanh rơi vào hạ phong.

Rất nhanh, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, vệ sĩ của căn nhà sang trọng bị đánh trầy da sứt thịt, tiếng xương nứt thanh thúy.

“Chuyện gì xảy ra?” Bên trong ngôi nhà sang trọng, Tô Hiểu Vân lộ ra vẻ kinh sợ, bất an.

“Không sao, ở đó đi, tôi đi ra xem một chút.

” Trần Xuân Độ an ủi Tô Hiếu Vân đang hoảng sợ.

Tô Hiểu Vân gật đầu, sau khi Trần Xuân Độ bước ra nhà sang trọng, khí thế cả người bỗng nhiên thay đối!

Khí chất bình tĩnh thâm thúy, bỗng nhiên bị thay thế bởi khí thế sát phạt lạnh như băng!

“Không biết sống chết!” Trần Xuân Độ khẽ quát, lạnh lùng quét qua những thành viên của Ác Chu Đường.

“Chết!” Một thành viên của Ác chu Đường vọt tới, sát khí tràn ngập.

“Ầm!”

Trần Xuân Độ hai chân đạp một cái, như mũi tên rời cung bắn ra xa.

Trong nháy mắt, mấy tiếng kêu thảm thiết vang lên, mấy người áo đen bay ngược ra xa, như con diều đứt dây.

“ừ?” Ngài Chu nhìn tình trạng chiến đấu, bỗng nhiên nghiêng đầu, mâu quang nhìn ra xa xa.

Chỉ thấy một thân ảnh từ cửa nhà sang trọng

đi ra.

“Còn dám ra đây?” Ngài Chu cười lạnh một tiếng, anh ta không nghĩ tới, Trần Xuân Độ lại vẫn dám chủ động tự chui đầu vào lưới.

Trần Xuân Độ ngậm thuốc lá, tròng mắt sát phạt lạnh như băng, tựa như một sát thần tuyệt thế!

Chung quanh anh, nhiệt độ không khí kịch liệt hạ xuống, tất cả trở nên quỷ dị khó lường.

“Thiên đường có đường mày không đi, địa ngục không cửa mày xông tới.

” Trần Xuân Độ bình tĩnh mở miệng, ngưng mắt nhìn ngài Chu, tựa như đang nhìn một thi thể.

Lời của Trần Xuân Độ chọc giận tới ngài chu, sắc mặt anh ta lạnh như băng, nổi nóng mở miệng, “Núp ở sau lưng một người phụ nữ, còn dám nói khoác mà không biết ngượng.

II

“Khi đến ở rể nhà họ Lê, ai cho mày tự tin ở trước mặt tao phách lối, người phụ nữ của mày taokhông làm gì được, nhưng bóp chết con kiến hôi mày, dư sức có thừa.

” Cặp con ngươi thâm thúy như kiếm của ngài Chu cặp lại toát ra vẻ dữ tợn máu tanh!

Trong tròng mắt ngài Chu tựa như ấn chứa núi thây biển máu vậy! Từ trên người anh ta bùng

nố sát phạt ngút trời, đủ để cho người bình thường đi đứng như nhũn ra!

“Lê Kim Huyên là vợ tao, tao thích làm gì thì làm vậy, mắc mớ gì tới mày, động đến tao, mày xứng sao?” Khóe miệng Trần Xuân Độ nở nụ cười khinh thường, giọng nói vô cùng giễu cợt.

Ngài Chu rốt cuộc bộc phát, ban ngày bị làm nhục và tức giận, phút chốc bùng nố, điên cuồng tuôn ra!

Ngài Chu đưa tay, thủ hạ ở bên cạnh cung kính hai tay dâng lên trường đao sáng như tuyết!

“Vốn là muốn đế lại cái mạng đê tiện cho mày, bây giờ nhìn lại, không cần rồi.

” Ngài Chu xách trường đao, từng bước một đi về phía Trần Xuân Độ, mỗi một bước đạp trên đất gạch, kêu cạch cạch, vết nứt như mạng nhện nhanh chóng tràn ngập bốn phía!

Người thanh niên kia chẳng qua là muốn bảo vệ Lê Kim Huyên, nhưng chưa nói qua liên quan tới an nguy của Trần Xuân Độ, coi như ngài Chu giết người diệt khấu, thanh niên kia sợ rằng cũng sẽ không đế ý sống chết của con rể.

Mỗi một bước của ngài Chu, cả người cũng có khí thế tăng lên, thần sắc của thủ hạ bên cạnh kính sợ, ngài Chu! Đã từng chỉ là một vị tiểu nhân vật vô danh, dựa vào chính là cây đao trong tay anh ta, đã từng, một người một đao, giết đỏ một

con đường của thành phố T, máu chảy khắp nơi!

Từ khi vào Đàn Cung, rất lâu rồi không thế hiện đao công kinh khủng của anh ta!

Đao pháp của anh ta chỉ có đương kim thế giới ngầm thánh phổ T hiếm có mấy người từng thấy.

Mà bây giờ, ngài Chu lại đang ở trước mặt vị ở rể nhà họ Lê vận dụng trường đao sáng như tuyết này!

Không ít người rối rít nhìn về phía Trần Xuân Độ, chỉ là một người ở rể nhà họ Lê, đáng giá ngài Chu làm to chuyện sao?

Loại phế vật này để cho bọn họ đối phó là được, để cho ngài Chu tự mình động đao, cho dù anh chết cũnq hẳn cảm thấy vinh hanh!.

Vị thủ hạ kia nhất thời hiểu ra, nội tâm cố quái.

Ngài Chu không động được người phụ nữ kia, kiêng kỵ vị thanh niên đẹp trai, vì vậy lấy người chồng ăn bám của cô khai đao, ph.t tiết lửa giận?

Hai tròng mắt của ngài Chu bắn ra ánh sáng rét lạnh, “Tôi phải biết tất cả tin tức liên quan tới người thanh niên kia.

“Váng.

II

Thủ hạ đi ra khỏi phòng, ngài Chu nhận lấy gương, nhìn mình trong gương, gò má sưng lên thật cao, đỏ bừng thê thảm không nỡ nhìn, thân thế run rấy.

Với thân phận của anh ta ở thành phố T, ai dám đánh anh ta ác như vậy?

Hôm nay, anh ta vô cùng nhục nhã!!

Ác Chu Đường, tôn nghiêm của Đàn Cung đều bị đả kích!

Chỗ sâu trong tròng mắt ngài Chu lóe lên ý máu tanh, khóe miệng nâng lên một độ cong thám thúy.

Anh ăn thua thiệt trên người người phụ nữ

kia, nhất định vào tối nay sẽ đòi lại trên người tên phế vật kia gấp đôi!

Anh ta có thể tưởng tượng ra, chờ sau khi Lê Kim Huyên về đến nhà, sẽ thấy một người đàn ông đã tàn phế ngã trong vũng máu.

Tay của ngài Chu mơ.n trớn vết thương có máu ứ đọng, đau đớn làm hận ý trong lòng anh ta càng rét lạnh như băng.

Màn đêm buông xuống, bầu trời đêm thành phố T như thường ngày vậy, thâm thúy khó lường.

Mà đêm nay so với thường ngày càng âm lãnh, thêm ý định giết người.

Từng chiếc xe nhỏ màu đen từ trong Đàn Cung đi ra, lặng yên không tiếng động hướng đến con đường xa xa.

Xe Benz màu đen, dưới sự vây quanh, nhanh chóng đến gần ngôi nhà sang trọng của Lê Kim Huyên.

Bên trong xe, trên mặt ngài chu bị rất nhiều vải màu trắng bọc lại, thần sắc lạnh lùng thâm thúy, anh ta rót cho mình một ly rượu chát, chúc mừng trước hành động báo thù tối nay thuận lợi thành công.

Trong mắt bọn họ, đi đối phó một tên phế vật, chỉ cần mấy thành viên của Ác Chu Đường là đủ rồi, đâu cần làm to chuyện như vậy.

Chẳng qua là ngài chu làm việc cẩn thận, giết gà dùng dao mổ trâu, cho nên mang theo rất nhiều huynh đệ.

Ngài Chu nhấp một ngụm rượu chát, nghiêng đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thâm thúy trùng điệp.

Anh ta tuyệt sẽ không ăn thua thiệt, anh ta là vương giả thành phố T, cho dù có người thanh niên kia, anh ta cũng sẽ không cúi đều!

Căn nhà sang trọng của nhà họ Lê đèn đuốc sáng choang.

Tô Hiếu Vân đã sớm trở về nhà, khác với Lê Kim Huyên mỗi ngày vất vả đi làm, Tô Hiếu Vân mỗi ngày dường như rất nhàn nhã vậy, đúng giờ đi làm, thậm chí có lúc còn không đến công ty, ở nhà, hoặc đi trung tâm thương mại quanh đó dạo phổ.

Tô Hiếu Vân nằm trên ghế sa lon, một đôi chân đẹp đi tất lưới đặt trên ghế sa lon, dung nhan thành thục mị hoặc đang chuyên tám dồn chí cúi đ’âu nhìn tạp chí.

Trần Xuân Độ nhìn thấy Tô Hiếu Vân nhàn nhã như vậy, không nhịn được hỏi, “Chị Tô à, cô rảnh rỗi như vậy, công ty của cô có thể kiếm tiền sao?”

Tô Hiểu Vân dửng dưng nói, “Tôi cũng đã ở nhà của tiểu Huyên rồi, còn sợ gì, cùng lắm thua

lỗ thì xin ăn ở chùa.

Trần Xuân Độ sửng sốt một chút, Tô Hiểu Vân lại không có bất kỳ gánh nặng nào trong lòng, giống như là đã sớm lên kế hoạch tốt lắm vậy.

“Cô đây là đã sớm chuẩn bị xong rồi phải không?” Trần Xuân Độ hỏi.

Tô Hiểu Vân ngẩng đầu, trợn trắng đôi mắt quyến rũ nhìn Trần Xuân Độ, một tiếng ma sát của áo sơ mi trắng ôm chặt thân thế mềm mại, “Hai đại mỹ nữ ở cùng nhau, mỗi ngày anh nhìn, không thấy cảnh đẹp ý vui à?”

“Không có không có, vô cùng dưỡng nhãn.

” Trần Xuân Độ lấy lòng cười nói.

“Vậy không phải tốt rồi sao.

” Đôi môi đỏ thắm tinh xảo của Tô Hiếu Vân gợi lên một độ cong, mị hoặc cười yếu ớt.

Đột nhiên, thần sắc Trần Xuân Độ đang cúi đầu làm việc nhà khẽ biến, trong lúc lơ đãng ngấng đầu, nhìn lướt qua bóng tối ngoài cửa sổ, tròng mắt lướt qua một tia thâm thúy.

Cách ngôi nhà sang trọng không xa, lúc này đang có từng chiếc xe nhỏ màu đen chạy nhanh đến! Khí thế hung hăng, người tới bất thiện!

Ban ngày sau khi Đàn Cung bị thua thiệt, ban

đêm hạ xuống, bọn họ mang lửa giận ngập trời tới! Phải ph.át tiết toàn bộ lửa giận ở chỗ này!

“Két!”

Từng thanh âm chói tai vang lên, đó là tiếng ma sát gấp của bánh xe và mặt đất, bén nhọn phá vỡ bầu trời đêm.

Từng chiếc xe con màu đen dừng lại, từng người áo đen, từ con đường đối diện, tay cầm ống thép, đằng đằng sát khí bao vây ngôi nhà sang trọng!

Trong xe Benz màu đen, ngài Chu xuyên qua cửa kính xe, nhìn thấy một màn này, khóe miệng giương lên.

Người áo đen tốc độ rất nhanh, rất nhanh đã đến gần ngôi nhà sang trọng.

“Người nào?” Trước cửa, bảo vệ tuần tra nhìn thấy những thành viên của Ác Chu Đường, mặt biến sắc, quát lạnh.

“Giết!” Vô số thành viên Ác chu Đường vọt lên, tiếng la giết rung trời!

Nhất thời, gần trăm tên thành viên Ác Chu Đường bao vây ngôi nhà sang trọng, điên cuồng tấn công!

Từng người bảo vệ tuần tra đánh trả, ngăn cản!

“Chuyện gì xảy ra?” Tô Hiểu Vân nghe dị

động phía bên ngoài, buông tạp chí xuống, dung nhan mị hoặc lộ ra vẻ nghi hoặc.

“Không biết, nhưng bên ngoài có vệ sĩ bảo vệ, không có việc gì.

11 Trần Xuân Độ an ủi.

Tô Hiểu Vân gật đầu một cái, yên lòng.

Bên ngoài căn nhà sang trọng là một mảnh hỗn loạn, khắp nơi đều là chém giết tranh đấu.

Bên trong xe Benz màu đen, ngài Chu nhìn về đánh giết phía xa xa, cau mày, hỏi, “Chuyện gì xảy ra?”

“Ngài Chu, bên ngoài có vệ sĩ bảo vệ, những vệ sĩ này thân thủ rất mạnh, các anh em giải quyết bọn họ, có chút khó giải quyết.

II

“Một đám phế vật!” Ngài Chu lạnh lùng quát, anh ta không nghĩtới, nhiều anh em của Ác Chu Đường của mình như vậy, vậy mà bị chính mấy vệ sĩ ngăn trở!

Cửa xe mở ra, từ trong xe Benz đen, một chiếc giày da đạp trên mặt đất, giống như gõ vào lòng của mỗi người.

“Tạch tạch tạch!”

Tiếng giầy da gõ trên mặt đất dòn giã vang vọng trên bầu trời ngôi nhà sang trọng, một thán

ảnh chậm rãi đến gần ngôi nhà sang trọng.

Ánh trăng chiếu lên thân

Advertisement

ảnh kia, mơ hồ kéo dài thân ảnh của anh ta, giống như một cái kiếm sắc bén phóng lên cao!

Ngài Chu đứng ở cách đó không xa, ánh mắt quét qua, sắc mặt thâm thúy hơi biến.

Mỗi một vệ sĩ ở đây thực lực đều rất mạnh, đưa tay vượt xa những anh em của mình của Ác Chu Đường.

Ngài Chu nheo cặp mắt lại, xem ra, con tiện nhân kia vì bảo vệ người chồng phế vật này, thật sự đúng là chịu hạ vốn gốc.

“Toàn thế nghe lệnh, không cần nương tay, diệt khấu nơi này!” Ngài Chu chợt ác liệt quát, thần sắc dữ tợn!

Trong nháy mắt, những người áo đen công kích trở nên tàn bạo hung tàn, côn thép trong tay hiện lên sáng như tuyết, điên cuồng quơ múa.

Những người vệ sĩ kia cho dù thân thủ mạnh hơn nữa, nhưng đối mặt với những hung khí của côn đồ, tự nhiên không có cách nào, rất nhanh rơi vào hạ phong.

Rất nhanh, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, vệ sĩ của căn nhà sang trọng bị đánh trầy da sứt thịt, tiếng xương nứt thanh thúy.

“Chuyện gì xảy ra?” Bên trong ngôi nhà sang trọng, Tô Hiểu Vân lộ ra vẻ kinh sợ, bất an.

“Không sao, ở đó đi, tôi đi ra xem một chút.

” Trần Xuân Độ an ủi Tô Hiếu Vân đang hoảng sợ.

Tô Hiểu Vân gật đầu, sau khi Trần Xuân Độ bước ra nhà sang trọng, khí thế cả người bỗng nhiên thay đối!

Khí chất bình tĩnh thâm thúy, bỗng nhiên bị thay thế bởi khí thế sát phạt lạnh như băng!

“Không biết sống chết!” Trần Xuân Độ khẽ quát, lạnh lùng quét qua những thành viên của Ác Chu Đường.

“Chết!” Một thành viên của Ác chu Đường vọt tới, sát khí tràn ngập.

“Ầm!”

Trần Xuân Độ hai chân đạp một cái, như mũi tên rời cung bắn ra xa.

Trong nháy mắt, mấy tiếng kêu thảm thiết vang lên, mấy người áo đen bay ngược ra xa, như con diều đứt dây.

“ừ?” Ngài Chu nhìn tình trạng chiến đấu, bỗng nhiên nghiêng đầu, mâu quang nhìn ra xa xa.

Chỉ thấy một thân ảnh từ cửa nhà sang trọng

đi ra.

“Còn dám ra đây?” Ngài Chu cười lạnh một tiếng, anh ta không nghĩ tới, Trần Xuân Độ lại vẫn dám chủ động tự chui đầu vào lưới.

Trần Xuân Độ ngậm thuốc lá, tròng mắt sát phạt lạnh như băng, tựa như một sát thần tuyệt thế!

Chung quanh anh, nhiệt độ không khí kịch liệt hạ xuống, tất cả trở nên quỷ dị khó lường.

“Thiên đường có đường mày không đi, địa ngục không cửa mày xông tới.

” Trần Xuân Độ bình tĩnh mở miệng, ngưng mắt nhìn ngài Chu, tựa như đang nhìn một thi thể.

Lời của Trần Xuân Độ chọc giận tới ngài chu, sắc mặt anh ta lạnh như băng, nổi nóng mở miệng, “Núp ở sau lưng một người phụ nữ, còn dám nói khoác mà không biết ngượng.

II

“Khi đến ở rể nhà họ Lê, ai cho mày tự tin ở trước mặt tao phách lối, người phụ nữ của mày taokhông làm gì được, nhưng bóp chết con kiến hôi mày, dư sức có thừa.

” Cặp con ngươi thâm thúy như kiếm của ngài Chu cặp lại toát ra vẻ dữ tợn máu tanh!

Trong tròng mắt ngài Chu tựa như ấn chứa núi thây biển máu vậy! Từ trên người anh ta bùng

nố sát phạt ngút trời, đủ để cho người bình thường đi đứng như nhũn ra!

“Lê Kim Huyên là vợ tao, tao thích làm gì thì làm vậy, mắc mớ gì tới mày, động đến tao, mày xứng sao?” Khóe miệng Trần Xuân Độ nở nụ cười khinh thường, giọng nói vô cùng giễu cợt.

Ngài Chu rốt cuộc bộc phát, ban ngày bị làm nhục và tức giận, phút chốc bùng nố, điên cuồng tuôn ra!

Ngài Chu đưa tay, thủ hạ ở bên cạnh cung kính hai tay dâng lên trường đao sáng như tuyết!

“Vốn là muốn đế lại cái mạng đê tiện cho mày, bây giờ nhìn lại, không cần rồi.

” Ngài Chu xách trường đao, từng bước một đi về phía Trần Xuân Độ, mỗi một bước đạp trên đất gạch, kêu cạch cạch, vết nứt như mạng nhện nhanh chóng tràn ngập bốn phía!

Người thanh niên kia chẳng qua là muốn bảo vệ Lê Kim Huyên, nhưng chưa nói qua liên quan tới an nguy của Trần Xuân Độ, coi như ngài Chu giết người diệt khấu, thanh niên kia sợ rằng cũng sẽ không đế ý sống chết của con rể.

Mỗi một bước của ngài Chu, cả người cũng có khí thế tăng lên, thần sắc của thủ hạ bên cạnh kính sợ, ngài Chu! Đã từng chỉ là một vị tiểu nhân vật vô danh, dựa vào chính là cây đao trong tay anh ta, đã từng, một người một đao, giết đỏ một

con đường của thành phố T, máu chảy khắp nơi!

Từ khi vào Đàn Cung, rất lâu rồi không thế hiện đao công kinh khủng của anh ta!

Đao pháp của anh ta chỉ có đương kim thế giới ngầm thánh phổ T hiếm có mấy người từng thấy.

Mà bây giờ, ngài Chu lại đang ở trước mặt vị ở rể nhà họ Lê vận dụng trường đao sáng như tuyết này!

Không ít người rối rít nhìn về phía Trần Xuân Độ, chỉ là một người ở rể nhà họ Lê, đáng giá ngài Chu làm to chuyện sao?

Loại phế vật này để cho bọn họ đối phó là được, để cho ngài Chu tự mình động đao, cho dù anh chết cũnq hẳn cảm thấy vinh hanh!.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »