Long Vương Ẩn Mình

Lượt đọc: 3468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 172
c172: chiến thần bất khả chiến bại.

❊ ❊ ❊

“Rầm!”

Mặt đất rung lên, một tiếng ‘âm như sấm nố vang, hai cỗ lực lượng kinh khủng va chạm vào nhau!

Tổ trưởng rên lên một tiếng, khó khăn lùi về sau vài bước mới đứng vững.

Mà bóng dáng kia kiêu hãnh đứng tại chỗ, thân thể như gang đúc, không chút nhúc nhích!

Tố trưởng ngấng đầu lên, nhìn về ánh mắt của Trần Xuân Độ, trong mất lóe lên một tia kinh ngạc!

Ngay cả biểu cảm của Irene cũng thay đổi…!thế mà mạnh như vậy?

Tổ trưởng…!đã là cao thủ hàng đầu trong cục, sức mạnh của một quả đấm lại không bằng?

“Qủa nhiên là cậu!” vẻ mặt tố trưởng lạnh lùng nghiêm nghị, càng ngày càng chắc chắn thân phận của Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ che mặt, ánh mắt lạnh lùng quét qua: “Bây giờ lập tức cút khỏi đây, tôi sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra…”

“Chưa có chuyện gì xảy ra? Nằm mơ đi!” Tố trưởng quát to một tiếng, dứt khoát nói: “Toàn bộ

tiến lên công kích!”

Trong nháy mắt, một nhóm người lao về phía Trần Xuân Độ từ tứ phía!

Bóng dáng Trần Xuân Độ lóe lên, đột nhiên tránh né, trong mắt lạnh lùng lộ ra tia mỉa mai.

Muốn sử dụng chiến thuật đông người?

Một đặc công ngầm hành động nhanh như chớp lao đến trước mặt Trần Xuân Độ, vừa tung cú đấm, bóng dáng của Trần Xuân Độ lóe lên, tránh thoát khỏi cú đấm, sau đó bắt lấy cánh tay anh ta và ném qua đôi vai vạm vỡ kia!

Ngay sau đó, một tên đặc công khác đột nhiên lao tới từ sau lưng Trần Xuân Độ, sức mạnh chứa đựng trong hai quả đấm thật kinh người, nếu giáng trúng người Trân Xuân Độ, chắc chắn sẽ hộc máu, tan xương nát thịt!

Nhưng giây tiếp theo, Trần Xuân Độ đã thực hiện một cú đá xoay người, đôi chân giống như một cây roi dài bằng thép, sức mạnh của anh bùng nố, trong nháy mắt đá bay anh ta lên không trung!

Tốc độ của Trần Xuân Độ quá nhanh, khiến cho tất cả mọi người đều phải kiêng dè!Đôi mắt xinh đẹp của Irene đột nhiên co rút lại, lúc Trần Xuân Độ bùng nổ, giống như dã thú đã ngủ đông rất lâu đột nhiên tỉnh dậy, chém giết tứ phương!

Đôi mắt của tổ trưởng sục sôi tinh thần chiến đấu mãnh liệt, giơ nắm đấm và lao về phía Trân Xuân Độ!

“Rầm rầm rầm!”

Giữa hai người phát ra một âm thanh nặng nề, tố trưởng và Trần Xuân Độ chiến đấu kịch liệt, Irene nhìn chằm chằm hai người, không dám dời mắt đi!

Irene sửng sốt trước sức chiến đấu của Trần Xuân Độ, ngay cả tổ trưởng và rất nhiều đặc công khác cũng không thể cản được bước chân của Trần Xuân ĐỘ…ỊSỨC chiến đấu này vượt xa sức tưởng tượng của họ!

“Phụt!”

Đột nhiên! Tổ trưởng rên lên, bị Trần Xuân Độ đạp vào bụng dưới, như diều đứt dây bay ngược!

“Rầm!”

Tổ trưởng ngã rầm trên mặt đất, mặt đất như nứt ra, nhìn mà kinh hoảng!

“Tố trưởng!” vẻ mặt của Irene bỗng thay đổi, xông lên phía trước đỡ lấy tổ trưởng.

Thân thế tổ trưởng run rấy bò dậy, nhìn về phía Trần Xuân Độ, trong mắt tràn đầy kinh ngạc!

“Thành phố T… sao có thế còn tồn tại một cường nhân như vậy!” Tổ trưởng lẩm bấm, ánh

mắt thâm thúy: “Nhìn khắp Yên Kinh, người có thực lực như thế này thật hiếm thấy.”

“Tổ trưởng, anh ta… rốt cuộc là ai!” Irene thốt lên.

“Quân thế quyền… cú ném qua vai vừa rồi chính là Quân thể quyền tiêu chuẩn!” Tổ trưởng nói, khiến thân thể Irene run lên.

“Rầm!”

Lại thêm một đặc công ngầm khác bị Trần Xuân Độ đánh bay, Trần Xuân Độ như một chiến thần bất khả chiến bại, khiến những đặc công ngầm này phải run sợ!

Thân thủ của bọn họ siêu phàm, nhưng giống như không là gì đối với Trần Xuân Độ…!gần như là bị đánh cho tơi bời!

“Tôi thấy cậu rất quen mắt, cứ tưởng đó là một người bạn cũ của tôi… Nhưng đáng tiếc, tôi nhìn nhầm rồi.” Tổ trưởng nở nụ cười gượng gạo nhìn Trần Xuân Độ: “Anh ta sớm đã chết rồL.Tôi không nên tin anh ta vẫn còn sống trên thế giới này…!”

Con ngươi của Trần Xuân Độ không chút thay đổi, lãnh đạm và lạnh lùng.

Trong đôi mắt sâu thẳm anh…không ngùng hiện lên vẻ phức tạp, anh…!thực sự đã từng chết một lần.

Trong mắt Trần Xuân Độ hiện lên những ký ức về quá khứ…!Năm đó, vị tố trưởng này, từng là thủ hạ bại dưới tay anh.

Lúc đó,

Advertisement

có lẽ tổ trưởng vừa mới gia nhập vào đơn vị…’Anh thậm chí còn nhớtới vẻ khí phách trên mặt người thanh niên ấy, cuối cùng bị anh đấm một đấm ngã xuống đất, không bò dậy nối.

Năm tháng thay đổi…!Tfân Xuân Độ thở dài trong lòng, phức tạp không nói nên lời.

Hiện tại có quá nhiều thay đối…!Nếu không phải phong cách giống nhau, thì tên tố trưởng này làm sao có thể nhận ra anh?

Đôi mắt xinh đẹp của Irene thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, cuối cùng cô ta cũng hiếu lời của tố trưởng…ỊChẳng lẽ tổ trưởng đang ám chỉ cái chết kỳ lạ của nhân vật huyền thoại nhiều năm trước…ỊNguyên nhân cái chết đến nay vẫn chưa rõ!

Tố trưởng cho rằng Trần Xuân Độ chính là anh ta?

Khi cô ta nhìn Trần Xuân Độ, cô ta không thể tin được một người vô liêm sỉ như Trần Xuân Độ lại khiến tố trưởng cho rằng anh ta chính là nhân vật huyền thoại năm đó!

Làm sao có thế! Một người cao thượng, hào quang b ắn ra tứ phía, cái tên đó vẫn được vô số đặc công ngâm ghi nhớ, được tôn sùng là thần thoại.

Mà tên này, Irene không muốn đánh giá anh ta! Cô ta còn nhớ lần đầu gặp mặt, bàn tay tục tĩu của tên này đã nắm tay cô ta, nếu không phải tự mình rút ra, chắc anh ta sẽ không buông!

Trong biệt thự, trong chiếc khăn tắm màu hồng, Lê Kim Huyên đang thoải mái nằm trên chiếc giường êm ái mơ những giấc mơ ngọt ngào…!Đột nhiên, một cơn chấn động nhẹ đánh thức cô.

“Mình đang nằm mơ à?” Lê Kim Huyên dụi dụi đôi mắt xinh đẹp, mặc bộ đồ ngủ rộng rãi xuống giường, đi tới bên cửa sổ liếc nhìn.

Khi nhìn thấy cảnh tượng ngoài cửa sổ, cô lập tức sững sờ, vẻ mặt đầy kinh ngạc!

Cảnh tượng trước mắt khiến cô tỉnh ngủ ngay lập tức, toàn thân lạnh lẽo!

Mặt đất nứt toác, giống như di chấn sau một trận động đất, có vài bóng người đang đứng đối lập nhau, khiến trái tim của Lê Kim Huyên run lên.

Sau khi Lê Kim Huyên phản ứng lại, cũng

không quan tâm bộ dạng luộm thuộm thế nào, mái tóc dài bù xù vén ra sau vai, cô lao vào phòng ngủ của Tô Loan Loan.

“Không xong rồi, đã xảy ra chuyện.” Lê Kim Huyên hét lên.

Tô Loan Loan được đào tạo chuyên nghiệp, bị Lê Kim Huyên k1ch thích đến mức cô ta lập tức bật dậy và lao đến bên cửa sổ.

Khi cô ta nhìn thấy những bóng người mặc đồ Tôn Trung Sơn, trái tim cô ta như chùng xuống!

“Không xong, chúng ta gặp rắc rối lớn rồi.” Vẻ mặt Tô Loan Loan khó coi, hít sâu một hơi.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Lê Kim Huyên hỏi.

“Những người này…” Tô Loan Loan chỉ ra ngoài cửa số nhỏ giọng nói: “Bọn họ là đặc công.”

Thân thể Lê Kim Huyên run lên như sấm, khi nghe thấy hai chữ này, đầu óc cô trở nên trống rỗng.

Tống giám đốc nữ thần chưa bao giờ tiếp xúc với những nhân vật này, thường chỉ thấy trong tiểu thuyết và trên phim ảnh mà thôi.

Kết quả hôm nay đã thực sự nhìn thấy.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Lê Kim Huyên cố gắng trấn tĩnh, nhưng khuôn mặt thanh tú lại tái nhợt, ngay cả thân thể thanh tú cũng hơi

run rấy!

“Đổi phương rất nhiều người, chúng ta xem tình hình trước đã.” Tô Loan Loan lắc đầu.

Cô ta liếc nhìn, đột nhiên khẽ ồ một tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm Trần Xuân Độ, vẻ mặt nqờ vực..

“Rầm!”

Mặt đất rung lên, một tiếng ‘âm như sấm nố vang, hai cỗ lực lượng kinh khủng va chạm vào nhau!

Tổ trưởng rên lên một tiếng, khó khăn lùi về sau vài bước mới đứng vững.

Mà bóng dáng kia kiêu hãnh đứng tại chỗ, thân thể như gang đúc, không chút nhúc nhích!

Tố trưởng ngấng đầu lên, nhìn về ánh mắt của Trần Xuân Độ, trong mất lóe lên một tia kinh ngạc!

Ngay cả biểu cảm của Irene cũng thay đổi…!thế mà mạnh như vậy?

Tổ trưởng…!đã là cao thủ hàng đầu trong cục, sức mạnh của một quả đấm lại không bằng?

“Qủa nhiên là cậu!” vẻ mặt tố trưởng lạnh lùng nghiêm nghị, càng ngày càng chắc chắn thân phận của Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ che mặt, ánh mắt lạnh lùng quét qua: “Bây giờ lập tức cút khỏi đây, tôi sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra…”

“Chưa có chuyện gì xảy ra? Nằm mơ đi!” Tố trưởng quát to một tiếng, dứt khoát nói: “Toàn bộ

tiến lên công kích!”

Trong nháy mắt, một nhóm người lao về phía Trần Xuân Độ từ tứ phía!

Bóng dáng Trần Xuân Độ lóe lên, đột nhiên tránh né, trong mắt lạnh lùng lộ ra tia mỉa mai.

Muốn sử dụng chiến thuật đông người?

Một đặc công ngầm hành động nhanh như chớp lao đến trước mặt Trần Xuân Độ, vừa tung cú đấm, bóng dáng của Trần Xuân Độ lóe lên, tránh thoát khỏi cú đấm, sau đó bắt lấy cánh tay anh ta và ném qua đôi vai vạm vỡ kia!

Ngay sau đó, một tên đặc công khác đột nhiên lao tới từ sau lưng Trần Xuân Độ, sức mạnh chứa đựng trong hai quả đấm thật kinh người, nếu giáng trúng người Trân Xuân Độ, chắc chắn sẽ hộc máu, tan xương nát thịt!

Nhưng giây tiếp theo, Trần Xuân Độ đã thực hiện một cú đá xoay người, đôi chân giống như một cây roi dài bằng thép, sức mạnh của anh bùng nố, trong nháy mắt đá bay anh ta lên không trung!

Tốc độ của Trần Xuân Độ quá nhanh, khiến cho tất cả mọi người đều phải kiêng dè!Đôi mắt xinh đẹp của Irene đột nhiên co rút lại, lúc Trần Xuân Độ bùng nổ, giống như dã thú đã ngủ đông rất lâu đột nhiên tỉnh dậy, chém giết tứ phương!

Đôi mắt của tổ trưởng sục sôi tinh thần chiến đấu mãnh liệt, giơ nắm đấm và lao về phía Trân Xuân Độ!

“Rầm rầm rầm!”

Giữa hai người phát ra một âm thanh nặng nề, tố trưởng và Trần Xuân Độ chiến đấu kịch liệt, Irene nhìn chằm chằm hai người, không dám dời mắt đi!

Irene sửng sốt trước sức chiến đấu của Trần Xuân Độ, ngay cả tổ trưởng và rất nhiều đặc công khác cũng không thể cản được bước chân của Trần Xuân ĐỘ…ỊSỨC chiến đấu này vượt xa sức tưởng tượng của họ!

“Phụt!”

Đột nhiên! Tổ trưởng rên lên, bị Trần Xuân Độ đạp vào bụng dưới, như diều đứt dây bay ngược!

“Rầm!”

Tổ trưởng ngã rầm trên mặt đất, mặt đất như nứt ra, nhìn mà kinh hoảng!

“Tố trưởng!” vẻ mặt của Irene bỗng thay đổi, xông lên phía trước đỡ lấy tổ trưởng.

Thân thế tổ trưởng run rấy bò dậy, nhìn về phía Trần Xuân Độ, trong mắt tràn đầy kinh ngạc!

“Thành phố T… sao có thế còn tồn tại một cường nhân như vậy!” Tổ trưởng lẩm bấm, ánh

mắt thâm thúy: “Nhìn khắp Yên Kinh, người có thực lực như thế này thật hiếm thấy.”

“Tổ trưởng, anh ta… rốt cuộc là ai!” Irene thốt lên.

“Quân thế quyền… cú ném qua vai vừa rồi chính là Quân thể quyền tiêu chuẩn!” Tổ trưởng nói, khiến thân thể Irene run lên.

“Rầm!”

Lại thêm một đặc công ngầm khác bị Trần Xuân Độ đánh bay, Trần Xuân Độ như một chiến thần bất khả chiến bại, khiến những đặc công ngầm này phải run sợ!

Thân thủ của bọn họ siêu phàm, nhưng giống như không là gì đối với Trần Xuân Độ…!gần như là bị đánh cho tơi bời!

“Tôi thấy cậu rất quen mắt, cứ tưởng đó là một người bạn cũ của tôi… Nhưng đáng tiếc, tôi nhìn nhầm rồi.” Tổ trưởng nở nụ cười gượng gạo nhìn Trần Xuân Độ: “Anh ta sớm đã chết rồL.Tôi không nên tin anh ta vẫn còn sống trên thế giới này…!”

Con ngươi của Trần Xuân Độ không chút thay đổi, lãnh đạm và lạnh lùng.

Trong đôi mắt sâu thẳm anh…không ngùng hiện lên vẻ phức tạp, anh…!thực sự đã từng chết một lần.

Trong mắt Trần Xuân Độ hiện lên những ký ức về quá khứ…!Năm đó, vị tố trưởng này, từng là thủ hạ bại dưới tay anh.

Lúc đó,

Advertisement

có lẽ tổ trưởng vừa mới gia nhập vào đơn vị…’Anh thậm chí còn nhớtới vẻ khí phách trên mặt người thanh niên ấy, cuối cùng bị anh đấm một đấm ngã xuống đất, không bò dậy nối.

Năm tháng thay đổi…!Tfân Xuân Độ thở dài trong lòng, phức tạp không nói nên lời.

Hiện tại có quá nhiều thay đối…!Nếu không phải phong cách giống nhau, thì tên tố trưởng này làm sao có thể nhận ra anh?

Đôi mắt xinh đẹp của Irene thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, cuối cùng cô ta cũng hiếu lời của tố trưởng…ỊChẳng lẽ tổ trưởng đang ám chỉ cái chết kỳ lạ của nhân vật huyền thoại nhiều năm trước…ỊNguyên nhân cái chết đến nay vẫn chưa rõ!

Tố trưởng cho rằng Trần Xuân Độ chính là anh ta?

Khi cô ta nhìn Trần Xuân Độ, cô ta không thể tin được một người vô liêm sỉ như Trần Xuân Độ lại khiến tố trưởng cho rằng anh ta chính là nhân vật huyền thoại năm đó!

Làm sao có thế! Một người cao thượng, hào quang b ắn ra tứ phía, cái tên đó vẫn được vô số đặc công ngâm ghi nhớ, được tôn sùng là thần thoại.

Mà tên này, Irene không muốn đánh giá anh ta! Cô ta còn nhớ lần đầu gặp mặt, bàn tay tục tĩu của tên này đã nắm tay cô ta, nếu không phải tự mình rút ra, chắc anh ta sẽ không buông!

Trong biệt thự, trong chiếc khăn tắm màu hồng, Lê Kim Huyên đang thoải mái nằm trên chiếc giường êm ái mơ những giấc mơ ngọt ngào…!Đột nhiên, một cơn chấn động nhẹ đánh thức cô.

“Mình đang nằm mơ à?” Lê Kim Huyên dụi dụi đôi mắt xinh đẹp, mặc bộ đồ ngủ rộng rãi xuống giường, đi tới bên cửa sổ liếc nhìn.

Khi nhìn thấy cảnh tượng ngoài cửa sổ, cô lập tức sững sờ, vẻ mặt đầy kinh ngạc!

Cảnh tượng trước mắt khiến cô tỉnh ngủ ngay lập tức, toàn thân lạnh lẽo!

Mặt đất nứt toác, giống như di chấn sau một trận động đất, có vài bóng người đang đứng đối lập nhau, khiến trái tim của Lê Kim Huyên run lên.

Sau khi Lê Kim Huyên phản ứng lại, cũng

không quan tâm bộ dạng luộm thuộm thế nào, mái tóc dài bù xù vén ra sau vai, cô lao vào phòng ngủ của Tô Loan Loan.

“Không xong rồi, đã xảy ra chuyện.” Lê Kim Huyên hét lên.

Tô Loan Loan được đào tạo chuyên nghiệp, bị Lê Kim Huyên k1ch thích đến mức cô ta lập tức bật dậy và lao đến bên cửa sổ.

Khi cô ta nhìn thấy những bóng người mặc đồ Tôn Trung Sơn, trái tim cô ta như chùng xuống!

“Không xong, chúng ta gặp rắc rối lớn rồi.” Vẻ mặt Tô Loan Loan khó coi, hít sâu một hơi.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Lê Kim Huyên hỏi.

“Những người này…” Tô Loan Loan chỉ ra ngoài cửa số nhỏ giọng nói: “Bọn họ là đặc công.”

Thân thể Lê Kim Huyên run lên như sấm, khi nghe thấy hai chữ này, đầu óc cô trở nên trống rỗng.

Tống giám đốc nữ thần chưa bao giờ tiếp xúc với những nhân vật này, thường chỉ thấy trong tiểu thuyết và trên phim ảnh mà thôi.

Kết quả hôm nay đã thực sự nhìn thấy.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Lê Kim Huyên cố gắng trấn tĩnh, nhưng khuôn mặt thanh tú lại tái nhợt, ngay cả thân thể thanh tú cũng hơi

run rấy!

“Đổi phương rất nhiều người, chúng ta xem tình hình trước đã.” Tô Loan Loan lắc đầu.

Cô ta liếc nhìn, đột nhiên khẽ ồ một tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm Trần Xuân Độ, vẻ mặt nqờ vực..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »