Long Vương Ẩn Mình

Lượt đọc: 3399 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 162
c162: tham sống sợ chết trốn sau lung phụ nữ.

❊ ❊ ❊

Sắc mặt Lê Thần Yên rất u ám, nếu Trần Xuân Độ không muốn cơ hội tiếp tục được sống nữa, thì đương nhiên anh ta phải tác thành rồi!

Trần Xuân Độ híp mắt lại, đương nhiên anh biết lời này của Lê Thần Yên có ý gì.

“Tôi khuyên anh tốt nhất đừng làm như thế, nếu không anh không gánh được hậu quả đâu.

” Trần Xuân Độ hờ hững nói.

Lê Thần Yên cười khấy, vẻ mặt dữ tợn: “Hậu quả… Anh có biết hậu quả của việc chống lại tôi là gì không?”

Lê Thần Yên đứng dậy, tiến lên, thảm lông mềm mại run rấy, sắc mặt anh ta lạnh lẽo như sương, mang theo chút kiêu ngạo, nhìn xuống Trần Xuân Độ từ trên cao.

Anh ta đã không muốn giữ mạng của Trần Xuân Độ nữa rồi, bây giờ anh ta chỉ muốn giết người thôi!

Trong mắt anh ta, Trần Xuân Độ làm đứt một tay của Lê Thần Vũ đã như vả một cái tát lên mặt nhà họ Lê, anh ta giữ Trần Xuân Độ sống đến hôm nay đã rất tốt ròi.

Lê Thần Yên lấy hộp thuốc lá từ trong lòng ra, lấy một điếu xì gà, chậm rãi nói: “Ra tay.

-  -

Irene và tố trưởng canh giữ trước cửa phòng VIP xông về phía Trần Xuân Độ như mũi tên rời cung!

Trần Xuân Độ đứng yên tại chỗ, trong mắt hiện lên sát khí, đột nhiên siết chặt hai tay, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị.

“Dừng tay!”

Lúc này, một giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía cuối hành lang, khiến Irene và tổ trưởng dừng chân lại.

Lê Thần Yên cau mày, còn Trần Xuân Độ thì híp mắt lại, giọng nói trong trẻo lạnh lùng quen thuộc truyền vào tai khiến anh cảm thấy không chân thực lắm, còn hơi khó tin!

Trần Xuân Độ quay đầu, nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp gợi cảm ở cuối hành lang, cô đi giày cao gót bước tới, trong đôi mắt xinh đẹp đầy sự nôn nóng và lo lắng.

Trần Xuân Độ tỏ vẻ khó hiểu, sao Lê Kim Huyên lại đến đây… Mình đâu có nói với cô.

Nét mặt Lê Kim Huyên lúc này cực kỳ lạnh lùng, giày cao gót giẫm mạnh trên sàn nhà, tiếng vang lanh lảnh khiến Lê Thần Yên bắt đầu thấy không yên.

Sở dĩ anh ta không muốn để Lê Kim Huyên

dính dáng vào là vì không muốn lúc giải quyết Trân Xuân Độ có người của nhà họ Lê ở đây.

Anh ta khác với Lê Thần Vũ, anh ta nhìn xa hơn, suy cho cùng Lê Kim Huyên cũng là người của nhà họ Lê, nếu chết không rõ ràng, mình cũng khó giải quyết.

Mà Lê Kim Huyên đột nhiên xuất hiện lập tức làm rối loạn tất cả kế hoạch của anh ta.

Có lẽ bản thân Lê Kim Huyên cũng không ngờ không chỉ kế hoạch của Lê Thần Yên bị rối loạn, mà sát khí vừa xuất hiện trong lòng Trần Xuân Độ cũng nhanh chóng biến mất, khiến Lê Thần Yên vừa hay tránh được một kiếp.

“Huyên, sao em lại đến đây?” Trần Xuân Độ ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn Lê Kim Huyên đi vào.

Sắc mặt Lê Kim Huyên rất nghiêm túc, xông tới trước mặt Trần Xuân Độ, vung tay tát một cái lên mặt anh.

Sau đó lại ôm lấy Trần Xuân Độ, đôi tay thon dài ôm chặt lấy anh, cũng không để tâm đ ến chỗ cao vút bị đè đến biến dạng.

Trần Xuân Độ cúi đầu xuống, lập tức ngửi thấy mùi dầu gội bay ra từ mái tóc đen nhánh xõa sau vai của Lê Kim Huyên.

Hành động khác thường của Lê Kim Huyên khiến Trần Xuân Độ hơi ngơ ngác, nhưng chỉ hai

ba giây, cô đã đấy anh ra, vẻ tức giận biến mất, trở nên lạnh lẽo.

Lê Kim Huyên quay đầu nhìn về phía Lê Thần Yên đang tỏ vẻ ngạc nhiên, lạnh lùng nói: “Cậu cả hay thật, tách tôi và chồng tôi ra là muốn làm gì chồng tôi sao?”

Không biết vì sao mà xưng hô của Lê Kim Huyên với Trần Xuân Độ cũng thay đối, bắt đầu gọi là chồng.

Trần Xuân Độ đứng sau lưng Lê Kim Huyên, nhìn thân thể mềm mại duyên dáng gợi cảm, có lồi có lõm của cô đang chặn trước mặt mình, không chút sợ hãi đôi co với Lê Thần Yên, ánh mắt dần trở nên dịu dàng.

Lê Thần Yên nhìn chằm chằm Lê Kim Huyên, ánh mắt chạm nhau trong không trung, hư không rung động, thân thể mềm mại của Lê Kim Huyên run rấy, nhưng trong đôi mắt đẹp lại vô cùng kiên định, không thể lung lay!

Hai người nhìn chằm chằm nhau một lúc, cuối cùng Lê Thần Yên thu lại khí thế bức người, trở về khí chất nho nhã ngày thường, cười nói: “Huyên, cô đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ hơi mâu thuẫn với anh ta thôi.

-  -

“Thật sao?” Lê Kim Huyên hừ lạnh, nhìn về phía Trần Xuân Độ.

“Đúng, bọn anh đang bàn chuyện giữa đàn ông với nhau, ra tay đánh nhau cũng rất bình thường mà.

” Trần Xuân Độ gật đầu, nở nụ cười thần bí.

Lê Thần Yên và Trần Xuân Độ đều ngầm hiểu là không muốn để Lê Kim Huyên dính vào, nhưng Lê Kim Huyên rất thông minh, sao có thể không đoán được khi nãy giữa hai người vừa xảy ra chuyện gì?

“Cậu Lê, tôi mong anh sau này đừng hẹn riêng anh ấy ra ngoài nữa.

” Sắc mặt Lê Kim Huyên rất khó coi, nếu không vì tấm thiệp mời Trần Xuân Độ đế quên kia, cô hoàn toàn không thể biết chuyện xảy ra ở Shangri-La.

Đồng thời vừa nghĩ tới Trần Xuân Độ, cô cũng hận đến mức nghiến răng, không ngờ tên này lại giấu cô lén lút chạy đến đây!

Lê Kim Huyên cố ý nhấn mạnh chữ riêng, khiến sắc mặt Lê Thần Yên hơi cứng đờ, sau đó anh ta gật đầu, cười nói: “Tất nhiên là được.

-  -

Lê Kim Huyên nhìn Trần Xuân Độ phía sau, nhỏ giọng nói: “Còn không mau cút!”

“Được.

” Trần Xuân Độ không dám cãi lời Lê Kim

Huyên, ngoan ngoãn đi theo sau lưng cô, nghênh ngang rời đi.

Trước cửa phòng VIP, Lê Thần Yên nhìn chằm chằm bóng lưng của Trần Xuân Độ và Lê Kim Huyên dần dần biến mất ở cuối cùng hành lang, ánh mắt bình tĩnh bắt đầu bị thay thể bởi sát khí.

Irene và tố trưởng tiến lên, áy náy nói: “Là trách nhiệm của chúng tôi, không

Advertisement

kịp thời xử lý anh ta.

“Không thế trách các cô được.

” Lê Thần Yên hờ hững nói, nheo mắt lại: “Theo hiểu biết của tôi với Trần Xuân Độ, tôi thật sự không ngờ cô ta sẽ đến, tôi nên sắp xếp người chặn cô ta trước cửa mới phải.

Lê Thần Yên than khẽ một tiếng: ‘Tôi không ngờ họ Trần kia lại vô dụng như thế, không ngờ lại đế một cô gái đến bảo vệ mình!”

“Phó bộ trưởng, tôi có một câu không biết có nên nói không…” Tô trưởng chần chừ một lúc mới lên tiếng.

“Cứ nói đi, đừng ngại.

” Lê Thần Yên xoay người, nhìn chằm chằm tổ trưởng bằng ánh mắt sâu xa, giống như có thể nhìn thấu nội tâm anh ta chỉ với một ánh nhìn vậy.

“Tôi thấy anh ta! rất quen mắt…” Tổ trưởng cắn răng nói.

“Quen mắt?” vẻ mặt Lê Thần Yên cứng đờ, bước ra, trên người tràn ngập khí thế sắc bén!

“Như một người quen cũ… Nhân vật huyền thoại của nước C!” Tổ trưởng nói.

“Anh chắc chứ?” Lê Thần Yên nghiêm túc hỏi.

“Cảm giác của tôi là ít nhất giống đến bảy tám phần.

Lê Thần Yên đứng chắp tay, cả người như bị sương mù thần bí bao phủ, ánh mắt không ngừng chớp lóe, khiến người ta hoàn toàn không đoán được suy nghĩ của anh ta.

“Chỉ cần cho tôi một cơ hội, tôi sẽ có thể thăm dò hư thực của anh ta!”

“Được!”

Maybach chạy nhanh trên đường, Trần Xuân Độ cấn thận loái xe, thỉnh thoảng nhìn sắc mặt của nữ Tổng giám đốc xinh đẹp qua kính chiếu

hậu.

Sau khi vào trong xe, cô vẩn chưa nói câu nào, khuôn mặt lạnh như băng như ai nợ cô mấy tỷ không trả vậy, cực kỳ khó coi.

Một lúc lâu sau đó, khi Trân Xuân Độ vừa thả lỏng, phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói lạnh như băng, khiến anh run rấy một cái.

“Đi gặp riêng anh ta, anh cho rằng anh là ai?”

Giọng nói này đột nhiên xuất hiện, suýt khiến Trần Xuân Độ sợ muốn hồn bay phách tán.

Trần Xuân Độ lúng túng ho khan mấy tiếng: “Huyên à, không phải vì anh lo em đi dự tiệc sẽ gặp nguy hiếm sao?”

Lê Kim Huyên ngồi ở hàng ghế sau bị câu nói này của Trần Xuân Độ chọc giận, cười khấy: “Nói tôi là sao chối à? Sao anh không nhìn xem khi nãy mình sợ thành thế nào, một người đàn ông lại đi trốn sau lưng một người phụ nữ, chẳng tra làm sao cả!”

Trần Xuân Độ điều khiến tay lái, nghe thấy thế thì cực kỳ uất ức, thầm nghĩ, không phải vì em tự tiện đi vào sao… Nếu không phải Lê Kim Huyên xuất hiện, lúc này có lẽ Lê Thần Yên đã sợ tè ra quần rồi…

“Đúng là giỏi thật, anh tưởng anh là ai, anh có thể đại diện nhà họ Lê đến đàm phán với anh

ta sao?” Lê Kim Huyên lạnh lùng quát, giống như một nữ vương cao quý, không ngừng trách mắng Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ vừa lái xe vừa nghe mắng, trong lòng vô cùng uất ức.

Cô sớm không đến muộn không đến, lại đến cứu Trần Xuân Độ vào lúc đó… Đây rõ ràng là đến cứu Lê Thần Yên mà!

“Nếu không nhờ có tôi, khi nãy nói không chừng anh đã chết ở đó rồi!” Lê Kim Huyên nói.

Trần Xuân Độ đột nhiên lên tiếng: “Thật ra em không nên đến, khi nãy có ít nhất mấy chục người ẩn nấp bên ngoài khách sạn đấy.

If

Lê Kim Huyên sửng sốt, Trần Xuân Độ nói tiếp: “Một nhóm ở trong bụi có, một nhóm trong xe trước cửa, còn mấy nhóm chia ra ở những điểm mù trong khách sạn nữa.

H

Trần Xuân Độ hờ hững nói, lúc anh xuất hiện ở khách sạn, chỉ với một ánh mắt đã có thể nhìn ra tất cả rồi.

Lê Kim Huyên cau mày, nếu đúng như lời Trân Xuân Độ nói, vậy khi nãy bọn họ thật sự vừa đi ngang qua thần chết rồi: “Nếu theo lời anh nói thì chúng ta vừa trở về từ cõi chết ư?”

“Không.

” Trần Xuân Độ lắc đầu: “Anh ta không dám ra tay, chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng ta rời đi.

n

“Vì sao?” Lê Kim Huyên sững sờ.

“Ai mà biết được, quan tâm nhiều thế làm gì, dù sao thì có anh ở đây, sẽ không sao cả.

” Trần Xuân Độ dịu dàng nói, lái xe Maybach vào trong biệt thự cao cấp, đỗ trước cửa ra vào.

Lê Kim Huyên hừ lạnh, mặc kệ Trần Xuân Độ, để lại một câu, đi ra khỏi xe: “Nếu anh thật sự đáng tin như vậy thì khi nãy đừng trốn sau lưng tôi.

n

“Trời ạ!” Trần Xuân Độ ngồi trên ghế lái, nhìn Lê Kim Huyên giậm mạnh chân phát ti3t lửa giận trong lòng, trợn mắt há mồm.

Trốn sau lưng Lê Kim Huyên cái gì chứ, Trần Xuân Độ không ngờ cô còn nghĩ đến chuyện này, mình bị bôi đen quá thảm mà!

Đường đường là Long Vương lại có ngày tham sống sợ chết trốn sau lưng phụ nữ, nếu tin này truyền ra ngoài chắc chắn sẽ khiến nước ngoài sợ hãi xôn xao!.

Sắc mặt Lê Thần Yên rất u ám, nếu Trần Xuân Độ không muốn cơ hội tiếp tục được sống nữa, thì đương nhiên anh ta phải tác thành rồi!

Trần Xuân Độ híp mắt lại, đương nhiên anh biết lời này của Lê Thần Yên có ý gì.

“Tôi khuyên anh tốt nhất đừng làm như thế, nếu không anh không gánh được hậu quả đâu.

” Trần Xuân Độ hờ hững nói.

Lê Thần Yên cười khấy, vẻ mặt dữ tợn: “Hậu quả… Anh có biết hậu quả của việc chống lại tôi là gì không?”

Lê Thần Yên đứng dậy, tiến lên, thảm lông mềm mại run rấy, sắc mặt anh ta lạnh lẽo như sương, mang theo chút kiêu ngạo, nhìn xuống Trần Xuân Độ từ trên cao.

Anh ta đã không muốn giữ mạng của Trần Xuân Độ nữa rồi, bây giờ anh ta chỉ muốn giết người thôi!

Trong mắt anh ta, Trần Xuân Độ làm đứt một tay của Lê Thần Vũ đã như vả một cái tát lên mặt nhà họ Lê, anh ta giữ Trần Xuân Độ sống đến hôm nay đã rất tốt ròi.

Lê Thần Yên lấy hộp thuốc lá từ trong lòng ra, lấy một điếu xì gà, chậm rãi nói: “Ra tay.

-  -

Irene và tố trưởng canh giữ trước cửa phòng VIP xông về phía Trần Xuân Độ như mũi tên rời cung!

Trần Xuân Độ đứng yên tại chỗ, trong mắt hiện lên sát khí, đột nhiên siết chặt hai tay, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị.

“Dừng tay!”

Lúc này, một giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía cuối hành lang, khiến Irene và tổ trưởng dừng chân lại.

Lê Thần Yên cau mày, còn Trần Xuân Độ thì híp mắt lại, giọng nói trong trẻo lạnh lùng quen thuộc truyền vào tai khiến anh cảm thấy không chân thực lắm, còn hơi khó tin!

Trần Xuân Độ quay đầu, nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp gợi cảm ở cuối hành lang, cô đi giày cao gót bước tới, trong đôi mắt xinh đẹp đầy sự nôn nóng và lo lắng.

Trần Xuân Độ tỏ vẻ khó hiểu, sao Lê Kim Huyên lại đến đây… Mình đâu có nói với cô.

Nét mặt Lê Kim Huyên lúc này cực kỳ lạnh lùng, giày cao gót giẫm mạnh trên sàn nhà, tiếng vang lanh lảnh khiến Lê Thần Yên bắt đầu thấy không yên.

Sở dĩ anh ta không muốn để Lê Kim Huyên

dính dáng vào là vì không muốn lúc giải quyết Trân Xuân Độ có người của nhà họ Lê ở đây.

Anh ta khác với Lê Thần Vũ, anh ta nhìn xa hơn, suy cho cùng Lê Kim Huyên cũng là người của nhà họ Lê, nếu chết không rõ ràng, mình cũng khó giải quyết.

Mà Lê Kim Huyên đột nhiên xuất hiện lập tức làm rối loạn tất cả kế hoạch của anh ta.

Có lẽ bản thân Lê Kim Huyên cũng không ngờ không chỉ kế hoạch của Lê Thần Yên bị rối loạn, mà sát khí vừa xuất hiện trong lòng Trần Xuân Độ cũng nhanh chóng biến mất, khiến Lê Thần Yên vừa hay tránh được một kiếp.

“Huyên, sao em lại đến đây?” Trần Xuân Độ ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn Lê Kim Huyên đi vào.

Sắc mặt Lê Kim Huyên rất nghiêm túc, xông tới trước mặt Trần Xuân Độ, vung tay tát một cái lên mặt anh.

Sau đó lại ôm lấy Trần Xuân Độ, đôi tay thon dài ôm chặt lấy anh, cũng không để tâm đ ến chỗ cao vút bị đè đến biến dạng.

Trần Xuân Độ cúi đầu xuống, lập tức ngửi thấy mùi dầu gội bay ra từ mái tóc đen nhánh xõa sau vai của Lê Kim Huyên.

Hành động khác thường của Lê Kim Huyên khiến Trần Xuân Độ hơi ngơ ngác, nhưng chỉ hai

ba giây, cô đã đấy anh ra, vẻ tức giận biến mất, trở nên lạnh lẽo.

Lê Kim Huyên quay đầu nhìn về phía Lê Thần Yên đang tỏ vẻ ngạc nhiên, lạnh lùng nói: “Cậu cả hay thật, tách tôi và chồng tôi ra là muốn làm gì chồng tôi sao?”

Không biết vì sao mà xưng hô của Lê Kim Huyên với Trần Xuân Độ cũng thay đối, bắt đầu gọi là chồng.

Trần Xuân Độ đứng sau lưng Lê Kim Huyên, nhìn thân thể mềm mại duyên dáng gợi cảm, có lồi có lõm của cô đang chặn trước mặt mình, không chút sợ hãi đôi co với Lê Thần Yên, ánh mắt dần trở nên dịu dàng.

Lê Thần Yên nhìn chằm chằm Lê Kim Huyên, ánh mắt chạm nhau trong không trung, hư không rung động, thân thể mềm mại của Lê Kim Huyên run rấy, nhưng trong đôi mắt đẹp lại vô cùng kiên định, không thể lung lay!

Hai người nhìn chằm chằm nhau một lúc, cuối cùng Lê Thần Yên thu lại khí thế bức người, trở về khí chất nho nhã ngày thường, cười nói: “Huyên, cô đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ hơi mâu thuẫn với anh ta thôi.

-  -

“Thật sao?” Lê Kim Huyên hừ lạnh, nhìn về phía Trần Xuân Độ.

“Đúng, bọn anh đang bàn chuyện giữa đàn ông với nhau, ra tay đánh nhau cũng rất bình thường mà.

” Trần Xuân Độ gật đầu, nở nụ cười thần bí.

Lê Thần Yên và Trần Xuân Độ đều ngầm hiểu là không muốn để Lê Kim Huyên dính vào, nhưng Lê Kim Huyên rất thông minh, sao có thể không đoán được khi nãy giữa hai người vừa xảy ra chuyện gì?

“Cậu Lê, tôi mong anh sau này đừng hẹn riêng anh ấy ra ngoài nữa.

” Sắc mặt Lê Kim Huyên rất khó coi, nếu không vì tấm thiệp mời Trần Xuân Độ đế quên kia, cô hoàn toàn không thể biết chuyện xảy ra ở Shangri-La.

Đồng thời vừa nghĩ tới Trần Xuân Độ, cô cũng hận đến mức nghiến răng, không ngờ tên này lại giấu cô lén lút chạy đến đây!

Lê Kim Huyên cố ý nhấn mạnh chữ riêng, khiến sắc mặt Lê Thần Yên hơi cứng đờ, sau đó anh ta gật đầu, cười nói: “Tất nhiên là được.

-  -

Lê Kim Huyên nhìn Trần Xuân Độ phía sau, nhỏ giọng nói: “Còn không mau cút!”

“Được.

” Trần Xuân Độ không dám cãi lời Lê Kim

Huyên, ngoan ngoãn đi theo sau lưng cô, nghênh ngang rời đi.

Trước cửa phòng VIP, Lê Thần Yên nhìn chằm chằm bóng lưng của Trần Xuân Độ và Lê Kim Huyên dần dần biến mất ở cuối cùng hành lang, ánh mắt bình tĩnh bắt đầu bị thay thể bởi sát khí.

Irene và tố trưởng tiến lên, áy náy nói: “Là trách nhiệm của chúng tôi, không

Advertisement

kịp thời xử lý anh ta.

“Không thế trách các cô được.

” Lê Thần Yên hờ hững nói, nheo mắt lại: “Theo hiểu biết của tôi với Trần Xuân Độ, tôi thật sự không ngờ cô ta sẽ đến, tôi nên sắp xếp người chặn cô ta trước cửa mới phải.

Lê Thần Yên than khẽ một tiếng: ‘Tôi không ngờ họ Trần kia lại vô dụng như thế, không ngờ lại đế một cô gái đến bảo vệ mình!”

“Phó bộ trưởng, tôi có một câu không biết có nên nói không…” Tô trưởng chần chừ một lúc mới lên tiếng.

“Cứ nói đi, đừng ngại.

” Lê Thần Yên xoay người, nhìn chằm chằm tổ trưởng bằng ánh mắt sâu xa, giống như có thể nhìn thấu nội tâm anh ta chỉ với một ánh nhìn vậy.

“Tôi thấy anh ta! rất quen mắt…” Tổ trưởng cắn răng nói.

“Quen mắt?” vẻ mặt Lê Thần Yên cứng đờ, bước ra, trên người tràn ngập khí thế sắc bén!

“Như một người quen cũ… Nhân vật huyền thoại của nước C!” Tổ trưởng nói.

“Anh chắc chứ?” Lê Thần Yên nghiêm túc hỏi.

“Cảm giác của tôi là ít nhất giống đến bảy tám phần.

Lê Thần Yên đứng chắp tay, cả người như bị sương mù thần bí bao phủ, ánh mắt không ngừng chớp lóe, khiến người ta hoàn toàn không đoán được suy nghĩ của anh ta.

“Chỉ cần cho tôi một cơ hội, tôi sẽ có thể thăm dò hư thực của anh ta!”

“Được!”

Maybach chạy nhanh trên đường, Trần Xuân Độ cấn thận loái xe, thỉnh thoảng nhìn sắc mặt của nữ Tổng giám đốc xinh đẹp qua kính chiếu

hậu.

Sau khi vào trong xe, cô vẩn chưa nói câu nào, khuôn mặt lạnh như băng như ai nợ cô mấy tỷ không trả vậy, cực kỳ khó coi.

Một lúc lâu sau đó, khi Trân Xuân Độ vừa thả lỏng, phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói lạnh như băng, khiến anh run rấy một cái.

“Đi gặp riêng anh ta, anh cho rằng anh là ai?”

Giọng nói này đột nhiên xuất hiện, suýt khiến Trần Xuân Độ sợ muốn hồn bay phách tán.

Trần Xuân Độ lúng túng ho khan mấy tiếng: “Huyên à, không phải vì anh lo em đi dự tiệc sẽ gặp nguy hiếm sao?”

Lê Kim Huyên ngồi ở hàng ghế sau bị câu nói này của Trần Xuân Độ chọc giận, cười khấy: “Nói tôi là sao chối à? Sao anh không nhìn xem khi nãy mình sợ thành thế nào, một người đàn ông lại đi trốn sau lưng một người phụ nữ, chẳng tra làm sao cả!”

Trần Xuân Độ điều khiến tay lái, nghe thấy thế thì cực kỳ uất ức, thầm nghĩ, không phải vì em tự tiện đi vào sao… Nếu không phải Lê Kim Huyên xuất hiện, lúc này có lẽ Lê Thần Yên đã sợ tè ra quần rồi…

“Đúng là giỏi thật, anh tưởng anh là ai, anh có thể đại diện nhà họ Lê đến đàm phán với anh

ta sao?” Lê Kim Huyên lạnh lùng quát, giống như một nữ vương cao quý, không ngừng trách mắng Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ vừa lái xe vừa nghe mắng, trong lòng vô cùng uất ức.

Cô sớm không đến muộn không đến, lại đến cứu Trần Xuân Độ vào lúc đó… Đây rõ ràng là đến cứu Lê Thần Yên mà!

“Nếu không nhờ có tôi, khi nãy nói không chừng anh đã chết ở đó rồi!” Lê Kim Huyên nói.

Trần Xuân Độ đột nhiên lên tiếng: “Thật ra em không nên đến, khi nãy có ít nhất mấy chục người ẩn nấp bên ngoài khách sạn đấy.

If

Lê Kim Huyên sửng sốt, Trần Xuân Độ nói tiếp: “Một nhóm ở trong bụi có, một nhóm trong xe trước cửa, còn mấy nhóm chia ra ở những điểm mù trong khách sạn nữa.

H

Trần Xuân Độ hờ hững nói, lúc anh xuất hiện ở khách sạn, chỉ với một ánh mắt đã có thể nhìn ra tất cả rồi.

Lê Kim Huyên cau mày, nếu đúng như lời Trân Xuân Độ nói, vậy khi nãy bọn họ thật sự vừa đi ngang qua thần chết rồi: “Nếu theo lời anh nói thì chúng ta vừa trở về từ cõi chết ư?”

“Không.

” Trần Xuân Độ lắc đầu: “Anh ta không dám ra tay, chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng ta rời đi.

n

“Vì sao?” Lê Kim Huyên sững sờ.

“Ai mà biết được, quan tâm nhiều thế làm gì, dù sao thì có anh ở đây, sẽ không sao cả.

” Trần Xuân Độ dịu dàng nói, lái xe Maybach vào trong biệt thự cao cấp, đỗ trước cửa ra vào.

Lê Kim Huyên hừ lạnh, mặc kệ Trần Xuân Độ, để lại một câu, đi ra khỏi xe: “Nếu anh thật sự đáng tin như vậy thì khi nãy đừng trốn sau lưng tôi.

n

“Trời ạ!” Trần Xuân Độ ngồi trên ghế lái, nhìn Lê Kim Huyên giậm mạnh chân phát ti3t lửa giận trong lòng, trợn mắt há mồm.

Trốn sau lưng Lê Kim Huyên cái gì chứ, Trần Xuân Độ không ngờ cô còn nghĩ đến chuyện này, mình bị bôi đen quá thảm mà!

Đường đường là Long Vương lại có ngày tham sống sợ chết trốn sau lưng phụ nữ, nếu tin này truyền ra ngoài chắc chắn sẽ khiến nước ngoài sợ hãi xôn xao!.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »