Long Vương Ẩn Mình

Lượt đọc: 3479 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 130
c130: hâm rượu chém cậu lê.

❊ ❊ ❊

Ánh mắt Trần Xuân Độ khẽ động, liếc nhìn bóng dáng xinh đẹp bên cạnh, thân hình gợi cảm uốn lượn, tạo thành một đường cong quyến rũ, khiến người ta khô miệng khô lưỡi, ánh mắt bốc lửa.

Metis đã ngủ say, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ mệt mỏi, đến một cử động nhỏ cũng không muốn nhúc nhích.

Đột nhiên, một tràng vỗ tay trong trẻo đã làm cô ta giật mình tỉnh giấc.

“Long… anh muốn làm gì… không được, không thế được!” Metis ngạc nhiên thốt lên với khuôn mặt xinh đẹp.

Tuy nhiên, Trần Xuân Độ làm sao có thể nghe lời cô ta.

Trong khoảng thời gian đến thành phố T, Trần Xuân Độ chưa một lần phát tiết, lần này bị Metis làm dấy lên cơn lửa giận trong lòng bùng cháy hừng hực, khiến Metis cũng sợ hãi!

Tinh thần và sức lực của Trần Xuân Độ mạnh hơn rất nhiều so với nhiều thanh niên đang ở độ tuổi thanh xuân, sinh khí dồi dào, sợ là khiến Metis đời này cũng khó mà quên được đêm qua!

Metis sửng sốt, sức kéo dài của Trần Xuân Độ kinh khủng khó có thể tưởng tượng nối!

Chẳng mấy chốc, dưới ánh nắng ban mai, trong phòng VIP vang lên tiếng nhịp tim thình thịch và hơi thở nặng nhọc của người đàn ông…

Trong biệt thự, Lê Kim Huyên đi ra khỏi phòng ngủ, từ lầu hai đi xuống, nhìn thấy Tô Hiểu Vân đang ngồi trên ghế sô pha.

“Anh ấy còn chưa về sao?” Lê Kim Huyên hỏi.

Tô Hiểu Vân gật đầu: “Cậu không biết anh ta đã đi đâu à?”

Lê Kim Huyên lắc đầu, ngồi xuống ghế sô pha, không hiểu sao cô lại bắt đầu lo lắng cho Trân Xuân Độ.

“Camara giám sát tòa nhà Lê thị hiện rõ anh ta bước ra khỏi tòa nhà một mình, cũng không biết đã đi đâu.” Lê Kim Huyên nói.

Tối qua sau khi cô phát hiện Trần Xuân Độ mất tích, cô đã xem qua đoạn ghi hình được gửi về nhà vô số lần và xem cho tới đêm khuya.

“Cậu cũng khá lo lắng cho anh ta.” Tô Hiếu Vân cười nói.

“Cậu còn có tâm trạng cười.” Đôi mắt xinh đẹp của Lê Kim Huyên nguýt Tô Hiểu Vân một cái.

“Đó là chồng cậu, tại sao tớ không cười được?” Tô Hiểu Vân thờ ơ nhún vai.

“Chắc không phải anh ta bị bắt cóc đó chứ?” Tô Hiếu Vân suy nghĩ rồi hỏi.

“Không thể nào, với bộ dạng đó của anh ấy, vừa không có tiền vừa không có sắc, ai muốn bắt anh ấy.” Lê Kim Huyên lắc đầu.

“Anh ta không có tiền, nhưng cậu đừng quên là, anh ta là chồng của cậu đó, có thể là người khác nhắm vào cậu.” Lời nói của Tô Hiếu Vân như một mũi kiếm sắc bén, lập tức đâm thẳng vào tim của Lê Kim Huyên.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lê Kim Huyên đông cứng lại.

Lời nói của Tô Hiểu Vân không phải không có lý, khiến khuôn mặt xinh đẹp của cô bỗng trở nên đông cứng lại.

Một lúc sau, Lê Kim Huyên mới mở miệng nói: “Tớ đã kêu Tô Loan Loan đi điều tra tung tích của anh ấy.”

Nghe Lê Kim Huyên nói như vậy, Tô Hiếu Vân mới yên tâm hơn.

Tô Loan Loan có nhiều bản lĩnh, tìm một người ở thành phố T hẳn là không thành vấn đề.

Trong phòng VIP của khách sạn năm sao, Trần Xuân Độ mặc quần áo vào, liếc nhìn Metis rồi thở dài.

Lê Kim Huyên, Tô Hiểu Vân và cậu thanh niên đẹp trai kia đã gọi cho anh mấy chục cuộc điện thoại.

Sau khi Lê Kim Huyên gửi cho anh không biết bao nhiêu tin nhắn oanh tạc, khi Trần Xuân Độ trở về, sắc mặt cứng đờ, phát hiện Lê Kim Huyên lại có thể cho anh vào danh sách đen!

Lúc này Trần Xuân Độ mới phát hiện ra sự việc hoàn toàn trái ngược với lời Metis nói, ở thành phố T vốn không có tồn tại tố chức giết người nào, bản thân cũng không có bị hạ độc.

Loại thuốc mà Metis đưa cho anh đêm qua hoàn toàn không phải là thuốc độc chết người “Người đẹp ngủ”, mà chỉ là một loại thuốc thôi miên siêu mạnh có thể làm cơ bắp mềm nhũn trong thời gian ngắn.

Mấu chốt là diễn xuất của Metis quá tốt nên đã thành công lừa gạt được Trần Xuân Độ, làm anh tin chắc là bản thân đã bị bỏ thuốc.

Vào lúc đó, Trần Xuân Độ mới hiểu ra Metis không thực sự giết anh, mà chỉ làm anh sợ hãi, trả đũa và hành hạ anh.

Trần Xuân Độ đưa mắt nhìn thân thể mềm mại kia, đường cong gợi cảm lộ rõ, khiến người trong lòng bình tĩnh như anh, khó có thể nảy sinh một đợt sóng nữa.

Vẻ mặt Trần Xuân Độ phức tạp, khẽ thở dài,

anh đột nhiên ý thức được mình đã làm hơi quá đáng, Metis chỉ muốn hù dọa anh, nhưng bây giờ lại bị anh làm cho dường như không thế bước xuống giường, hai chân như nhũn ra.

Sau sự hành xác, Metis gần như lăn ra ngủ, cô ta quá mệt mỏi, một ngày một đêm không được nghỉ ngơi tốt, lúc này cả người như bị rút cạn sức lực, xụi lơ ở giường.

Trần Xuân Độ đứng dậy, nhẹ nhàng đắp chăn cho Metis, rồi xoay người bước ra khỏi khách sạn.

Không lâu sau, Trần Xuân Độ bước vào một quán bar rất gần khách sạn này, tìm cậu thanh niên đẹp trai đang trốn trong một góc tự giải trí.

“Lão đại, cuối cùng anh cũng xuất hiện!” Cậu thanh niên đẹp trai nhìn thấy Trần Xuân Độ, vẻ mặt ngạc nhiên, sau đó vui mừng gọi.

Trần Xuân Độ nhướng mày: “Sao hả? Tôi xuất hiện bất ngờ lắm hả?”

Cậu thanh niên cười hì hì: “Em tưởng là anh còn đang chìm đắm trong sự mềm mại không thế thoát ra.”

Trần Xuân Độ hừ lạnh, nheo mắt nhìn cậu thanh niên.

Cậu thanh niên không hiểu sao lại cảm thấy rợn cả tóc gáy, lùi về phía sau, cảnh giác nói: “Lão đại, anh muốn làm gì?”

“Không có gì, gần đây không có động đến cơ xương, cũng không biết sức mạnh của cậu có thụt lùi không, muốn kiếm tra một tí.” Trần Xuân Độ nhẹ giọng nói, nhưng lại khiến trái tim cậu thanh niên run lên, vội vàng lùi về sau và cười khúc khích: “Thực ra em không biết gì cả, không nhìn thấy gì cả.”

Trần Xuân Độ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt của cậu thanh niên chuyến động, đột nhiên dừng lại trên người Trần Xuân Độ, cậu ta sợ hãi kêu lên: “Lão đại, anh bị thương rồi?”

Trần Xuân Độ cúi đầu, nhìn thấy cánh tay bị ngọn lửa lưỡi xé rách trước đó, máu thịt be bét.

“Bị cắn, vết thương ngoài da.” Trần Xuân Độ nói: “Mang hộp thuốc tới đây.”

“Tìm một nơi yên tĩnh hơn rồi nói.” Cậu thanh niên đẹp trai nhanh chóng tìm một phòng làm việc trống.

“Em là khách VIP ở đây, ngay cả chủ quán bar cũng phải khiêm nhường khi nhìn thấy em.

Tìm một phòng làm việc dễ như trở bàn tay.” Cậu thanh niên đẹp trai nói với vẻ đắc ý.

“Trở thành khách VIP quý ở đây là một chuyện rất có cảm giác thành tựu sao?” Trần Xuân Độ nói, lập tức đánh tan vẻ cao ngạo của cậu thanh niên.

Cậu thanh niên nản lòng, hết phấn chấn: “Lão đại, trong khoảng thời gian ở thành phố T, em nghĩ mình đã trở thành thành phần chính ở đây.

Các quán bar và câu lạc bộ đêm ởthành phố T có thể đến chơi em đều chơi chán ngán.”

Nếu lúc này đám cậu ấm

Advertisement

ở thành phố T nghe được những lời này của cậu thanh niên, nhất định sẽ phát điên lên và ói mửa vì cậu thanh niên đang khoác lác.

Kinh tế ở thành phố T phồn thịnh, quán bar và câu lạc bộ đêm nhiều đếm không xuể, lại có thề nói như lời cậu thanh niên là chơi chán ngán sao? Điều này làm sao có thể!

Thế mà Trần Xuân Độ không chút nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của cậu thanh niên, anh tỏ vẻ bình tĩnh và nói: “Nếu cậu muốn trở về thì có thể trở về, tôi không ép ai trong số các cậu phải tới đáy.”

“Lão đại, anh không trở về bọn em có trở về có nhiều người hơn thì cũng có ý nghĩa gì?” Cậu thanh niên lắc đầu.

“Trong thời gian ngắn tôi sẽ không về.” Trần Xuân Độ nói, ánh mắt thâm thúy.

“Không phải chứ? Anh thật sự dự định ở ẩn

sao? Hồi đó anh đánh không biết bao nhiêu trận mới đối lại sự yên bình tạm thời ở nước ngoài, bây giờ hổn loạn sắp phát sinh, anh thật sự không định xen vào sao?” Cậu thanh niên kinh ngạc, như thể cảm thấy quyết định của Trần Xuân Độ không thể tưởng tượng nối.

“Tôi chưa bắt được kẻ muốn ra tay với vợ tôi.

Trở về sao? Tôi không yên tâm.” Trần Xuân Độ lắc đầu, ánh mắt lóe lên.

Người thuê đến từ Yên Kinh ẩn núp quá kỹ, ngay cả Lê Thần Vũ cũng xuất hiện, mà đến nay người thuê đó vẫn chưa có động tĩnh gì.

Nếu Trần Xuân Độ không ra tay, có thế cho đến bây giờ danh tính của người thuê kia cũng sẽ không bại lộ.

Đôi mắt sâu sắc như kiếm của Trần Xuân Độ thoáng hiện lên ác ý.

Anh luôn ghi nhớ rằng có một ý định giết người đang âm thầm ấn nấp ở Yên Kinh, bàn tay ấn nấp phía sau kia tuyệt đối sẽ không dễ dàng xuất ra, nhưng nếu có nguy cơ xuất hiện, anh tin, người đó ra tay chắc chắn sẽ gấp rút hơn ai hết!

“Thật xứng đáng là người phụ nữ của Lão đại, chị dâu cũng không hề đơn giản.

Một người phụ nữ yếu đuối lại có thể được bao nhiêu thế lực nhớ tới.

Dưới áp lực to lớn và khủng khiếp như vậy, chị ấy vẫn có thế kháng cự được.” Cậu thanh niên đẹp trai xúc động nói.

Trần Xuân Độ cúi đầu, lấy gạc tẩm cồn để sát trùng và băng bó cho mình.

Từ đầu đến cuối, Trần Xuân Độ không nói lời nào, Lê Kim Huyên hoàn toàn không nghĩ tới một người đàn ông kẻ nịnh nọt, hùa theo lại có một bộ mặt khác như vậy.

Dù có đố cồn lên vết thương, anh cũng không chớp mắt, không phát ra bất kỳ âm thanh nào!

Trong cơ thể anh dường như ấn chứa một con thú dữ, ánh mắt trầm tĩnh sâu sắc, toàn thân lại tràn ngập khí chất khiến người ta không khỏi sợ hãi.

Sau khi băng bó xong, Trần Xuân Độ nhìn cậu thanh niên đẹp trai, hỏi: “Đi hỏi xem, đầu đạn hạt nhân trong căn cứ còn không?”

“Lão đại, còn phải hỏi sao, thứ đó nhất định còn ở đó, ai dám lấy đi?” Cậu thanh niên đẹp trai cười, trêu đùa một câu, nhưng vẫn bấm điện thoại.

Vừa kết nối không được bao lâu, sắc mặt cậu thanh niên đột nhiên thay đối, vô cùng sửng sốt, tay cầm điện thoại không ngừng run rấy: “Cậu nói gì cơ, cậu chắc chắn?”

Cậu thanh niên buông điện thoại xuống, sắc mặt tái xanh, nói: “Lão đại, xảy ra chuyện rồi, đầu đạn hạt nhân trong căn cứ đã bị đánh cắp!”

Đôi mắt sâu thẳm của Trần Xuân Độ hiện lên một tia lạnh lùng, Metis không có nói dối anh, cô ta thật sự đã lấy đầu đạn hạt nhân đi!

“Anh em trong căn cứ vừa mới phát hiện, khi đầu đạn hạt nhân bị trộm, trong căn cứ lớn như vậy lại không một ai phát hiện!” vẻ mặt cậu thanh niên ảm đạm: “Đây là một cái tát vào mặt, mặt mũi căn cứ của chúng sắp phải mất hết!

“Đầu đạn hạt nhân là nền tảng của căn cứ, mất nó rồi, nếu bị quân phản động và các siêu cường quốc tế biết được, sẽ không đế yên như vậy.” Cậu thanh niên nói, nhìn về phía Trần Xuân Độ, run rấy hỏi: “Lão đại, nên làm gì đây?”

“Không cần nghĩ đến nữa.

Việc đầu đạn hạt nhân có thể được vận chuyến ra khỏi căn cứ một cách lặng lẽ rất bình thường, đây chính là mục đích của Metis.” Trần Xuân Độ nói.

“Metis? Là cô ta đã làm!” Cậu thanh niên ngẩn ra và kêu lên.

“Thế giới ngầm chán sống rồi à!” Cậu thanh niên cắn răng nghiến lợi, tức giận không thôi: “Đã quên chuyện lật đổ thế giới của bọn họ hồi đó rồi sao? Nữ thần trí tuệ còn dám chủ động!”

“Bây giờ cô ta đã có đầu đạn hạt nhân và tọa độ căn cứ của chúng ta.” Trần Xuân Độ nói.

Sắc mặt cậu thanh niên trở nên cứng ngắc: “Lão đại, vậy không bằng chúng ta…”

Cậu thanh niên vừa muốn ám chỉ Trần Xuân Độ, giết người bịt miệng là cách đơn giản nhất, thì nghe thấy Trần Xuân Độ thở dài: “Metis khôn ngoan giống như một con quỷ, cậu cho rằng cô ta sẽ không nghĩ tới.

Có lẽ cô ta đã sớm chuẩn bị sẵn bao tải, đang đợi chúng ta chui vào trong.”

“Độc nhất không có gì qua lòng phụ nữ!” Thật lâu sau đó, cậu thanh niên thở dài, cho dù lanh trí như cậu ta, cũng không nghĩ ra cách.

Metis quả thật quá thông minh, có tin đồn rằng chỉ số IQ của Metis thậm chí không kém gì Einstein thời cổ đại!

“Giúp tôi điều tra, Lê Thần Vũ đã chạy trốn tới đâu.” Trần Xuân Độ nói.

Ngày hôm đó, Lê Thần Vũ lợi dụng lúc hỗn loạn mà chạy trốn, nhưng anh không có định bỏ qua!

Những lời trêu chọc lặp đi lặp lại của Lê Thần Vũ đối với Lê Kim Huyên đã khiến Trần Xuân Độ không thế nhịn được nữa đựng được, đã xúc phạm đến giới hạn cuối cùng của anh!

“Anh ta đang ở trong một khách sạn nhỏ.” Cậu thanh niên vừa dứt lời, thân thể Trần Xuân Độ biến thành một bóng đen lao thẳng về phía cửa ra vào của quán bar.

“Lão đại, anh đang làm gì vậy?” Cậu thanh niên hỏi.

“Giúp tôi hâm rươu, tôi đi chém một nqười!”.

Ánh mắt Trần Xuân Độ khẽ động, liếc nhìn bóng dáng xinh đẹp bên cạnh, thân hình gợi cảm uốn lượn, tạo thành một đường cong quyến rũ, khiến người ta khô miệng khô lưỡi, ánh mắt bốc lửa.

Metis đã ngủ say, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ mệt mỏi, đến một cử động nhỏ cũng không muốn nhúc nhích.

Đột nhiên, một tràng vỗ tay trong trẻo đã làm cô ta giật mình tỉnh giấc.

“Long… anh muốn làm gì… không được, không thế được!” Metis ngạc nhiên thốt lên với khuôn mặt xinh đẹp.

Tuy nhiên, Trần Xuân Độ làm sao có thể nghe lời cô ta.

Trong khoảng thời gian đến thành phố T, Trần Xuân Độ chưa một lần phát tiết, lần này bị Metis làm dấy lên cơn lửa giận trong lòng bùng cháy hừng hực, khiến Metis cũng sợ hãi!

Tinh thần và sức lực của Trần Xuân Độ mạnh hơn rất nhiều so với nhiều thanh niên đang ở độ tuổi thanh xuân, sinh khí dồi dào, sợ là khiến Metis đời này cũng khó mà quên được đêm qua!

Metis sửng sốt, sức kéo dài của Trần Xuân Độ kinh khủng khó có thể tưởng tượng nối!

Chẳng mấy chốc, dưới ánh nắng ban mai, trong phòng VIP vang lên tiếng nhịp tim thình thịch và hơi thở nặng nhọc của người đàn ông…

Trong biệt thự, Lê Kim Huyên đi ra khỏi phòng ngủ, từ lầu hai đi xuống, nhìn thấy Tô Hiểu Vân đang ngồi trên ghế sô pha.

“Anh ấy còn chưa về sao?” Lê Kim Huyên hỏi.

Tô Hiểu Vân gật đầu: “Cậu không biết anh ta đã đi đâu à?”

Lê Kim Huyên lắc đầu, ngồi xuống ghế sô pha, không hiểu sao cô lại bắt đầu lo lắng cho Trân Xuân Độ.

“Camara giám sát tòa nhà Lê thị hiện rõ anh ta bước ra khỏi tòa nhà một mình, cũng không biết đã đi đâu.” Lê Kim Huyên nói.

Tối qua sau khi cô phát hiện Trần Xuân Độ mất tích, cô đã xem qua đoạn ghi hình được gửi về nhà vô số lần và xem cho tới đêm khuya.

“Cậu cũng khá lo lắng cho anh ta.” Tô Hiếu Vân cười nói.

“Cậu còn có tâm trạng cười.” Đôi mắt xinh đẹp của Lê Kim Huyên nguýt Tô Hiểu Vân một cái.

“Đó là chồng cậu, tại sao tớ không cười được?” Tô Hiểu Vân thờ ơ nhún vai.

“Chắc không phải anh ta bị bắt cóc đó chứ?” Tô Hiếu Vân suy nghĩ rồi hỏi.

“Không thể nào, với bộ dạng đó của anh ấy, vừa không có tiền vừa không có sắc, ai muốn bắt anh ấy.” Lê Kim Huyên lắc đầu.

“Anh ta không có tiền, nhưng cậu đừng quên là, anh ta là chồng của cậu đó, có thể là người khác nhắm vào cậu.” Lời nói của Tô Hiếu Vân như một mũi kiếm sắc bén, lập tức đâm thẳng vào tim của Lê Kim Huyên.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lê Kim Huyên đông cứng lại.

Lời nói của Tô Hiểu Vân không phải không có lý, khiến khuôn mặt xinh đẹp của cô bỗng trở nên đông cứng lại.

Một lúc sau, Lê Kim Huyên mới mở miệng nói: “Tớ đã kêu Tô Loan Loan đi điều tra tung tích của anh ấy.”

Nghe Lê Kim Huyên nói như vậy, Tô Hiếu Vân mới yên tâm hơn.

Tô Loan Loan có nhiều bản lĩnh, tìm một người ở thành phố T hẳn là không thành vấn đề.

Trong phòng VIP của khách sạn năm sao, Trần Xuân Độ mặc quần áo vào, liếc nhìn Metis rồi thở dài.

Lê Kim Huyên, Tô Hiểu Vân và cậu thanh niên đẹp trai kia đã gọi cho anh mấy chục cuộc điện thoại.

Sau khi Lê Kim Huyên gửi cho anh không biết bao nhiêu tin nhắn oanh tạc, khi Trần Xuân Độ trở về, sắc mặt cứng đờ, phát hiện Lê Kim Huyên lại có thể cho anh vào danh sách đen!

Lúc này Trần Xuân Độ mới phát hiện ra sự việc hoàn toàn trái ngược với lời Metis nói, ở thành phố T vốn không có tồn tại tố chức giết người nào, bản thân cũng không có bị hạ độc.

Loại thuốc mà Metis đưa cho anh đêm qua hoàn toàn không phải là thuốc độc chết người “Người đẹp ngủ”, mà chỉ là một loại thuốc thôi miên siêu mạnh có thể làm cơ bắp mềm nhũn trong thời gian ngắn.

Mấu chốt là diễn xuất của Metis quá tốt nên đã thành công lừa gạt được Trần Xuân Độ, làm anh tin chắc là bản thân đã bị bỏ thuốc.

Vào lúc đó, Trần Xuân Độ mới hiểu ra Metis không thực sự giết anh, mà chỉ làm anh sợ hãi, trả đũa và hành hạ anh.

Trần Xuân Độ đưa mắt nhìn thân thể mềm mại kia, đường cong gợi cảm lộ rõ, khiến người trong lòng bình tĩnh như anh, khó có thể nảy sinh một đợt sóng nữa.

Vẻ mặt Trần Xuân Độ phức tạp, khẽ thở dài,

anh đột nhiên ý thức được mình đã làm hơi quá đáng, Metis chỉ muốn hù dọa anh, nhưng bây giờ lại bị anh làm cho dường như không thế bước xuống giường, hai chân như nhũn ra.

Sau sự hành xác, Metis gần như lăn ra ngủ, cô ta quá mệt mỏi, một ngày một đêm không được nghỉ ngơi tốt, lúc này cả người như bị rút cạn sức lực, xụi lơ ở giường.

Trần Xuân Độ đứng dậy, nhẹ nhàng đắp chăn cho Metis, rồi xoay người bước ra khỏi khách sạn.

Không lâu sau, Trần Xuân Độ bước vào một quán bar rất gần khách sạn này, tìm cậu thanh niên đẹp trai đang trốn trong một góc tự giải trí.

“Lão đại, cuối cùng anh cũng xuất hiện!” Cậu thanh niên đẹp trai nhìn thấy Trần Xuân Độ, vẻ mặt ngạc nhiên, sau đó vui mừng gọi.

Trần Xuân Độ nhướng mày: “Sao hả? Tôi xuất hiện bất ngờ lắm hả?”

Cậu thanh niên cười hì hì: “Em tưởng là anh còn đang chìm đắm trong sự mềm mại không thế thoát ra.”

Trần Xuân Độ hừ lạnh, nheo mắt nhìn cậu thanh niên.

Cậu thanh niên không hiểu sao lại cảm thấy rợn cả tóc gáy, lùi về phía sau, cảnh giác nói: “Lão đại, anh muốn làm gì?”

“Không có gì, gần đây không có động đến cơ xương, cũng không biết sức mạnh của cậu có thụt lùi không, muốn kiếm tra một tí.” Trần Xuân Độ nhẹ giọng nói, nhưng lại khiến trái tim cậu thanh niên run lên, vội vàng lùi về sau và cười khúc khích: “Thực ra em không biết gì cả, không nhìn thấy gì cả.”

Trần Xuân Độ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt của cậu thanh niên chuyến động, đột nhiên dừng lại trên người Trần Xuân Độ, cậu ta sợ hãi kêu lên: “Lão đại, anh bị thương rồi?”

Trần Xuân Độ cúi đầu, nhìn thấy cánh tay bị ngọn lửa lưỡi xé rách trước đó, máu thịt be bét.

“Bị cắn, vết thương ngoài da.” Trần Xuân Độ nói: “Mang hộp thuốc tới đây.”

“Tìm một nơi yên tĩnh hơn rồi nói.” Cậu thanh niên đẹp trai nhanh chóng tìm một phòng làm việc trống.

“Em là khách VIP ở đây, ngay cả chủ quán bar cũng phải khiêm nhường khi nhìn thấy em.

Tìm một phòng làm việc dễ như trở bàn tay.” Cậu thanh niên đẹp trai nói với vẻ đắc ý.

“Trở thành khách VIP quý ở đây là một chuyện rất có cảm giác thành tựu sao?” Trần Xuân Độ nói, lập tức đánh tan vẻ cao ngạo của cậu thanh niên.

Cậu thanh niên nản lòng, hết phấn chấn: “Lão đại, trong khoảng thời gian ở thành phố T, em nghĩ mình đã trở thành thành phần chính ở đây.

Các quán bar và câu lạc bộ đêm ởthành phố T có thể đến chơi em đều chơi chán ngán.”

Nếu lúc này đám cậu ấm

Advertisement

ở thành phố T nghe được những lời này của cậu thanh niên, nhất định sẽ phát điên lên và ói mửa vì cậu thanh niên đang khoác lác.

Kinh tế ở thành phố T phồn thịnh, quán bar và câu lạc bộ đêm nhiều đếm không xuể, lại có thề nói như lời cậu thanh niên là chơi chán ngán sao? Điều này làm sao có thể!

Thế mà Trần Xuân Độ không chút nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của cậu thanh niên, anh tỏ vẻ bình tĩnh và nói: “Nếu cậu muốn trở về thì có thể trở về, tôi không ép ai trong số các cậu phải tới đáy.”

“Lão đại, anh không trở về bọn em có trở về có nhiều người hơn thì cũng có ý nghĩa gì?” Cậu thanh niên lắc đầu.

“Trong thời gian ngắn tôi sẽ không về.” Trần Xuân Độ nói, ánh mắt thâm thúy.

“Không phải chứ? Anh thật sự dự định ở ẩn

sao? Hồi đó anh đánh không biết bao nhiêu trận mới đối lại sự yên bình tạm thời ở nước ngoài, bây giờ hổn loạn sắp phát sinh, anh thật sự không định xen vào sao?” Cậu thanh niên kinh ngạc, như thể cảm thấy quyết định của Trần Xuân Độ không thể tưởng tượng nối.

“Tôi chưa bắt được kẻ muốn ra tay với vợ tôi.

Trở về sao? Tôi không yên tâm.” Trần Xuân Độ lắc đầu, ánh mắt lóe lên.

Người thuê đến từ Yên Kinh ẩn núp quá kỹ, ngay cả Lê Thần Vũ cũng xuất hiện, mà đến nay người thuê đó vẫn chưa có động tĩnh gì.

Nếu Trần Xuân Độ không ra tay, có thế cho đến bây giờ danh tính của người thuê kia cũng sẽ không bại lộ.

Đôi mắt sâu sắc như kiếm của Trần Xuân Độ thoáng hiện lên ác ý.

Anh luôn ghi nhớ rằng có một ý định giết người đang âm thầm ấn nấp ở Yên Kinh, bàn tay ấn nấp phía sau kia tuyệt đối sẽ không dễ dàng xuất ra, nhưng nếu có nguy cơ xuất hiện, anh tin, người đó ra tay chắc chắn sẽ gấp rút hơn ai hết!

“Thật xứng đáng là người phụ nữ của Lão đại, chị dâu cũng không hề đơn giản.

Một người phụ nữ yếu đuối lại có thể được bao nhiêu thế lực nhớ tới.

Dưới áp lực to lớn và khủng khiếp như vậy, chị ấy vẫn có thế kháng cự được.” Cậu thanh niên đẹp trai xúc động nói.

Trần Xuân Độ cúi đầu, lấy gạc tẩm cồn để sát trùng và băng bó cho mình.

Từ đầu đến cuối, Trần Xuân Độ không nói lời nào, Lê Kim Huyên hoàn toàn không nghĩ tới một người đàn ông kẻ nịnh nọt, hùa theo lại có một bộ mặt khác như vậy.

Dù có đố cồn lên vết thương, anh cũng không chớp mắt, không phát ra bất kỳ âm thanh nào!

Trong cơ thể anh dường như ấn chứa một con thú dữ, ánh mắt trầm tĩnh sâu sắc, toàn thân lại tràn ngập khí chất khiến người ta không khỏi sợ hãi.

Sau khi băng bó xong, Trần Xuân Độ nhìn cậu thanh niên đẹp trai, hỏi: “Đi hỏi xem, đầu đạn hạt nhân trong căn cứ còn không?”

“Lão đại, còn phải hỏi sao, thứ đó nhất định còn ở đó, ai dám lấy đi?” Cậu thanh niên đẹp trai cười, trêu đùa một câu, nhưng vẫn bấm điện thoại.

Vừa kết nối không được bao lâu, sắc mặt cậu thanh niên đột nhiên thay đối, vô cùng sửng sốt, tay cầm điện thoại không ngừng run rấy: “Cậu nói gì cơ, cậu chắc chắn?”

Cậu thanh niên buông điện thoại xuống, sắc mặt tái xanh, nói: “Lão đại, xảy ra chuyện rồi, đầu đạn hạt nhân trong căn cứ đã bị đánh cắp!”

Đôi mắt sâu thẳm của Trần Xuân Độ hiện lên một tia lạnh lùng, Metis không có nói dối anh, cô ta thật sự đã lấy đầu đạn hạt nhân đi!

“Anh em trong căn cứ vừa mới phát hiện, khi đầu đạn hạt nhân bị trộm, trong căn cứ lớn như vậy lại không một ai phát hiện!” vẻ mặt cậu thanh niên ảm đạm: “Đây là một cái tát vào mặt, mặt mũi căn cứ của chúng sắp phải mất hết!

“Đầu đạn hạt nhân là nền tảng của căn cứ, mất nó rồi, nếu bị quân phản động và các siêu cường quốc tế biết được, sẽ không đế yên như vậy.” Cậu thanh niên nói, nhìn về phía Trần Xuân Độ, run rấy hỏi: “Lão đại, nên làm gì đây?”

“Không cần nghĩ đến nữa.

Việc đầu đạn hạt nhân có thể được vận chuyến ra khỏi căn cứ một cách lặng lẽ rất bình thường, đây chính là mục đích của Metis.” Trần Xuân Độ nói.

“Metis? Là cô ta đã làm!” Cậu thanh niên ngẩn ra và kêu lên.

“Thế giới ngầm chán sống rồi à!” Cậu thanh niên cắn răng nghiến lợi, tức giận không thôi: “Đã quên chuyện lật đổ thế giới của bọn họ hồi đó rồi sao? Nữ thần trí tuệ còn dám chủ động!”

“Bây giờ cô ta đã có đầu đạn hạt nhân và tọa độ căn cứ của chúng ta.” Trần Xuân Độ nói.

Sắc mặt cậu thanh niên trở nên cứng ngắc: “Lão đại, vậy không bằng chúng ta…”

Cậu thanh niên vừa muốn ám chỉ Trần Xuân Độ, giết người bịt miệng là cách đơn giản nhất, thì nghe thấy Trần Xuân Độ thở dài: “Metis khôn ngoan giống như một con quỷ, cậu cho rằng cô ta sẽ không nghĩ tới.

Có lẽ cô ta đã sớm chuẩn bị sẵn bao tải, đang đợi chúng ta chui vào trong.”

“Độc nhất không có gì qua lòng phụ nữ!” Thật lâu sau đó, cậu thanh niên thở dài, cho dù lanh trí như cậu ta, cũng không nghĩ ra cách.

Metis quả thật quá thông minh, có tin đồn rằng chỉ số IQ của Metis thậm chí không kém gì Einstein thời cổ đại!

“Giúp tôi điều tra, Lê Thần Vũ đã chạy trốn tới đâu.” Trần Xuân Độ nói.

Ngày hôm đó, Lê Thần Vũ lợi dụng lúc hỗn loạn mà chạy trốn, nhưng anh không có định bỏ qua!

Những lời trêu chọc lặp đi lặp lại của Lê Thần Vũ đối với Lê Kim Huyên đã khiến Trần Xuân Độ không thế nhịn được nữa đựng được, đã xúc phạm đến giới hạn cuối cùng của anh!

“Anh ta đang ở trong một khách sạn nhỏ.” Cậu thanh niên vừa dứt lời, thân thể Trần Xuân Độ biến thành một bóng đen lao thẳng về phía cửa ra vào của quán bar.

“Lão đại, anh đang làm gì vậy?” Cậu thanh niên hỏi.

“Giúp tôi hâm rươu, tôi đi chém một nqười!”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »