Long Vương Ẩn Mình

Lượt đọc: 3447 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 150
c150: bày mưu tính kế quyết định sự chiến thắng của trận chiến.

❊ ❊ ❊

Lê Kim Huyên xuất thân trong gia đình nhà họ Lê, hiếu Lê Thần Vũ, đương nhiên cũng hiếu Lê Thần Yên.

Lê Thần Vũ nối tiếng trong giới kinh doanh ở Yên Kinh, không chỉ Lê Kim Huyên biết, rất nhiều người ở Yên Kinh đều biết.

Nhưng Lê Thần Yên dấn thân vào chốn quan trường, khiêm tổn hơn rất nhiều so với Lê Thần Vũ, danh tiếng không lớn, thậm chí còn khiến rất nhiều người hiểu nhầm cho là nhà họ Lê chỉ có một người con trai là Lê Thần Vũ.

Nhưng trên thực tế, có rất ít người biết, Lê Thần Yên và anh trai của Lê Thần Vũ, ở một nơi vô cùng nguy hiểm, chém giết ở khắp nơi như chốn quan trường, Lê Thần Yên không chỉ có thể tồn tại được mà còn ở một vị trí cao, nhận được sự khen ngợi của nhiều người đi trước….

đều này đủ chứng minh, Lê Thần Yên mạnh hơn nhiều Lê Thần Vũ.

ít nhất sự khôn ngoan trong việc đối nhân xử thế, tâm cơ chỉ có mạnh hơn chứ không có yếu hơn.

Lê Kim Huyên khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn xuống người đàn ông đeo kính gọng vàng kia, sau khi nghe thấy ba chữ Lê Thần

Yên, đôi mắt xinh đẹp của cô trở nên sâu hơn, vẻ mặt trở nên u ám, không có sắc mặt tốt.

“Lê Kim Huyên, cô mau buông tôi ra, là cậu cả bảo tôi đến tìm cô.

” Người đàn ông đeo kính gọng vàng kia không ngừng vùng vẫy, nhưng bị mấy người bảo vệ giữ chặt.

“Láo xược, tên thật của Lê tống là thứ mà anh có thể tùy tiện gọi sao!” Có một bảo vệ lạnh lùng hét lên, suýt nữa tát một cái.

Người đàn ông đeo kính gọng vàng kia không quan tâm, lúc này trong lòng anh ta dâng lên một cảm giác ấm ức vô cùng mạnh mẽ, anh ta cùng với cậu cả từ Yên Kinh đến thành phố T, mấy người này không chỉ không mở to mắt ra nhìn, mà ngay cả cậu cả cũng không để vào mắt!

“Buông anh ta ra.

” Lúc này, Lê Kim Huyên lên tiếng, bảo vệ mới buông tay ra, người đàn ông đeo kính gọng vàng kia thở ra một hơi, sau đó ngã xuống đất, ngã giống như một con chó gặm bùn.

Mấy người bảo vệ cười chế nhạo, rời khỏi phòng làm việc, người đàn ông đeo kính gọng vàng luống cuống đứng dậy, sửa sang lại chiếc sơ mi bị nhăn nhúm, phủi bụi trên bộ vest cao cấp.

“Mấy con còn trùng!” Người đàn ông tức

giận trừng mắt nhìn về phía cửa phòng làm việc, thấp giọng nói.

“Nói đi, Lê Thần Yên bảo anh đến vì chuyện gì?” Đôi mắt xinh đẹp của Lè Kim Huyên nhìn chằm chằm vào người đàn ông, trầm giọng hỏi.

“Cậu cả lần đầu đến thành phố T, không quen cuộc sổng ở đây, muốn mời cô ăn tối, thương lượng với cồ một số chuyện.

” Người đàn ông đeo kính gọng vàng khẽ nói, giọng điệu tràn đầy kiêu ngạo.

Lê Kim Huyên hơi nhíu mày: “Tôi nói rồi, tôi không thế đế bến cảng và sân bay chắp tay dâng cho người khác, anh ta nên từ bỏ cái suy nghĩ này đi.

-  -

Người đàn ông đeo kính gọng vàng lắc đầu: “Cậu cả nói không phải là chuyện này, anh ấy không quan tâm đ ến những thứ này, anh ấy chỉ muốn cô và ba cô danh chính ngôn thuận trở về nhà họ Lê.

-  -

Soạt!

Lê Kim Huyên sững sờ trước cáu nói này của người đàn ông đeo kính gọng vàng kia, giống như bị sét đánh, cả người run rẩy, đôi mắt xinh đẹp trừng lớn, vô cùng ngạc nhiên.

Cô không ngờ, người đàn ông đeo kính gọng vàng kia sẽ nói ra câu này, càng không ngờ đây là ý của Lê Thần Yên!

Lê Kim Huyên, Lê Duy Dương vốn dĩ là một phần của nhà họ Lê ở Yên Kinh, năm đó bị hắt hủi, mang tiếng xấu đi đến thành phố T, nhưng cho dù cô hay là Lê Duy Dương, trong lòng đều luôn muốn trở về nhà họ Lê.

Nhưng bọn họ, đây chỉ là ước muốn, nhà họ Lê đã không còn chứa chấp bọn họ nữa, những thứ này đã trở thành giấc mơ không thể có được.

Mà bây giờ, cậu cả lại nói có thế giúp cô và Lê Duy Dương trở về.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lê Kim Huyên rõ ràng vô cùng kinh ngạc, hơi thở cũng trở nên gấp gáp và loạn, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại sự bình tĩnh.

“Cậu cả không giống với cậu hai, anh ấy chỉ muốn giúp mọi người trở về nhà họ Lê, đây cũng là nguyện vọng nhiều năm của gia chủ.

” Khóe miệng người đàn ông đeo kính gọng vàng cong lên nở một vô cùng khó coi, nhìn dáng vẻ thất thần của Lê Kim Huyên, tất cả đều đã bị cậu cả nói trúng.

Trong lòng người đàn ông đeo kính gọng vàng kia thầm ngưỡng mộ tài tính toán thông minh của cậu cả, đã tính toán mọi thứ một cách

hoàn hảo.

Lê Kim Huyên đang thất thần, người đàn ông đeo kính gọng vàng nhân cơ hội đưa ra tấm thiệp mời vô cùng cao cấp, xung quanh đều là hoa văn vàng, tỏa ra những ánh sáng lấp lánh dưới ánh đèn.

Sau đó, người đàn ông có thế không làm phiền Lê Kim Huyên nữa, lặng lẽ rời đi.

Sau khi người đàn ông đeo kính gọng vàng kia rời đi, vẻ mặt của Lê Kim Huyên mới đột nhiên lộ ra sự phức tạp, ngay cả bàn tay ngọc ngà, mảnh khảnh đang cầm tấm thiệp mời cũng run rấy.

Không biết qua bao lâu, Trần Xuân Độ quay lại cao ốc Lê thị, vừa mở cửa phòng làm việc của chủ tịch ra, Trần Xuân Độ đã nhìn thấy bóng lưng yểu điệu, vô cùng đẹp, đi chân trần, lặng lẽ đứng trước cửa số sát đất, nhìn xuống vòng tròn CBD của thành phố T.

Lúc này, bóng lưng này rõ ràng có chút sững sờ.

Khóe miệng Trần Xuân Độ nhếch lên một đường vòng cung, rất nhanh, ánh mắt anh đã rơi vào bên cạnh đôi chân ngọc ngà kia có một đôi giày cao gót màu bạc được xếp ngay ngắn.

Trần Xuân Độ rón rén đi đến gần, không dẫn đến sự chú ý của Lê Kim Huyên, đột nhiên đôi

chân ngọc ngà của Lê Kim Huyên bị một hơi ấm rất thoái mái bao bọc lấy, Lê Kim Huyên cúi đầu xuống, thấy Trần Xuân Độ đang nắm lấy đôi chân ngọc ngà kia, một tay khác cầm lấy giày cao gót, nhẹ nhàng đi vào.

“Đã dặn em là không được đi chân trần trên đất, khí lạnh sẽ thông qua chân xâm nhập vào cơ thế, đây cũng là nguyên nhân căn bệnh của em.

” Trần Xuân Độ dịu dàng nói, khiến đôi mắt xinh đẹp của Lê Kim Huyên lóe lên một tia sáng kỳ lạ, nhìn chằm

Advertisement

chằm vào Trần Xuân Độ.

Đôi mắt đẹp và sâu của Lê Kim Huyên, hiện lên một làn sóng kỳ lạ.

Lê Kim Huyên khẽ nhíu mày, nhìn Trần Xuân Độ đang cầm lấy đôi chân ngọc ngà của mình, không biết tại sao, sự tức giận trước đó với Trần Xuân Độ đột nhiên biến mất.

Sau khi đi giày cao gót lên, ánh mắt của Trần Xuân Độ vẫn không muốn rời khỏi đôi chân ngọc ngà, tinh tế của Lê Kim Huyên.

Bàn chân của Lê Kim Huyên rất đẹp, gót vàng gót ngọc, trên làn da trắng ngần vẫn mơ hồ nổi lên những đường gân xanh, giống như một bảo vật vô giá.

Đôi chân này là sự mê hoặc vô cùng lớn, thêm lụa đen, chắc chắn có thể khiến d*c vọng của bất kỳ người đàn ông nào dâng lên.

Thậm chí không biết tại sao, Trần Xuân Độ lại liên hệ đến điều này, nếu như ngày nào đó Trần Xuân Độ và Lê Kim Huyên đi đến bước kía, Lê Kim Huyên đỏ mặt, dùng đôi chân hoàn mỹ kia….

Đôi mắt Trần Xuân Độ lại nóng rực, mà giống như Lê Kim Huyên nhìn ra suy nghĩtrong lòng của Trần Xuân Độ, khẽ xì một tiếng, thu chân lại.

“Xảy ra chuyện rồi.

” Lê Kim Huyên thu lại đôi chân dài mà khiến ánh mắt của Trần Xuân Độ hận không thể dán lên trên kia, đứng dậy nói.

Lê Kim Huyên đưa giấy mời trên bàn cho Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ liếc nhìn, vẻ mặt hờ hững: “Lê Thần Yên, Lê Thần Vũ vẫn luôn khoe khoang mình có một người anh trai rất giỏi, chính là người này?”

Sau khi Trần Xuân Độ mở giấy mời ra xem, cười haha nói: “ô, đúng là phú hào, ăn một bữa cơm cũng phải phát giấy mời, còn là thiếp vàng….

-  -

Trong lòng Lê Kim Huyên phiền muộn, vẻ mặt cô rất phức tạp quay đầu qua, lúc nhìn thấy Trần Xuân Độ đang dùng ngón tay cố gắng rút là

vàng ra khỏi thiếp mời, đột nhiên cứng lại.

Trên cái trán trắng bệch của Lê Kim Huyên xuất hiện một đường vạch đen, Trần Xuân Độ dùng ngón tay gảy vẫn chưa đủ, còn cầm một con dao mỹ thuật tạo hình lên đế cạo.

“Đủ rồi!” Chủ tịch nữ thần có tính khí tốt cũng không nhịn được nữa, giật thiệp mời lại, cất đi.

“Anh ta không giống với Lê Thần Vũ, anh ta là quan chức của Yên Kinh, nhận được sự xem trọng của rất nhiều trưởng bối, người này, không thể xúc phạm.

” Vẻ mặt Lê Kim Huyên rất nghiêm.

“Yên Kinh….

” Trần Xuân Độ thở ra một hơi, vẻ mặt vẫn thờ ơ như cũ, nhưng đôi mắt của anh ta lại ấn chứa sự sâu xa và phức tạp…

Yên Kinh, năm đó, bản thân anh cũng đã đặt chân lên mảnh đất đó, mảnh đất đầy sóng gió, xưng hùng xưng bá kia cũng cất giữ rất nhiều ký ức khó quên của anh, nhưng anh không muốn quay lại.

Đã cách nhiều năm, anh lại trở về rồi, trở về nước c, lại một lần nữa nghe thấy từ này, trong lòng cuồn cuộn, khó mà bình tĩnh được.

“Sao vậy?” Lê Kim Huyên mơ hồ cảm thấy sự

không đúng của Trần Xuân Độ, nhưng cô lại không cảm nhận được là điều gì.

“Không phải chỉ là một bữa cơm thôi sao, đi thì đi, ai sợ ai.

” Trần Xuân Độ cười nói: “Lúc trước em trai của anh ta Lê Thần Vũ tổ chức rất nhiều Hồng Môn Yến, anh ta chẳng qua sinh sớm hơn mấy năm mà thôi.

“Không thế xem thường, tôi hiểu Lê Thần Vũ, nhưng đối với Lê Thần Yên….

” Đôi môi đỏ của Lê Kim Huyên khẽ mở ra: “Tôi không biết gì cả.

II

“Yên tâm đi, có anh ở đây.

” Trần Xuân Độ cười nói, Lê Kim Huyên gật đầu, không biết từ lúc nào, Trần Xuân Độ đã trở thành người trấn an của cô, dường như lúc có Trần Xuân Độ, cho dù xảy ra chuyện lớn gì cũng có thế giải quyết.

Hơn nữa, không phải còn có Tô Loan Loan sao, một nữ cao thủ, thân thủ siêu phàm kia ở đó, cho dù Lê Thần Yên thật sự muốn làm khó, cũng chẳng ăn thua gì.

Trong khách sạn, Lê Thần Yên cầm ly rượu, khẽ lắc Whisky trong ly, âm thanh lanh lảnh của những viên đá khi va chạm, khiến ánh mắt đang nhìn khung cảnh ở bên ngoài của số của anh ta càng trở nên thần bí.

Một thuộc hạ đi vào trong phòng, nói: “Cậu cả, giấy mời đã được chuyển đến.

-  -

Lê Thần Yên gật đầu, thuộc hạ do dự một lúc, sau đó nói: “Lẽ nào cậu cả không lo lắng Lê Kim Yến lỡ hẹn sao? Cô ta không nói là sẽ đến.

-  -

“Không cần lo lắng.

” Khóe miệng Lê Thần Yên cong lên, cúi đầu nhìn ánh sáng phản chiếu bởi rượu whisky trong ly, ấn ý nói: “Tôi có thế đưa cho cô ta thứ mà cô ta đế ý nhất, cô ta có lý do gì mà không đến?”

“Vậy người đàn ông bên cạnh cô ta thì sao?” Thuộc hạ hỏi.

“Trần Xuân Độ kia? Đến lúc đó dụ anh ta ra ngoài, tìm mấy cô gái quấn lấy anh ta là được, tài liệu trong tay tôi bây giờ cho thấy anh ta không có khả năng cưỡng lại sự cám dỗ của người đẹp.

” Lê Thần Yên nói một cách chậm rãi, dường như tất cả đều đã có chuấn bị, chỉ thiếu một kết quả!

“Đi đến khách sạn sắp xếp đi, nếu như thất bại, thì nhổ cỏ nhổ tận gốc, ngay cả tôi ra mặt mà cô ta cũng không có ý định giao ra, vậy thì cô ta cũng không cần phải giữ lại… tôi thế chỗ cô ta!” Đáy mắt của Lê Thần Yên lóe lên một tia lạnh lùnq.

Lê Kim Huyên xuất thân trong gia đình nhà họ Lê, hiếu Lê Thần Vũ, đương nhiên cũng hiếu Lê Thần Yên.

Lê Thần Vũ nối tiếng trong giới kinh doanh ở Yên Kinh, không chỉ Lê Kim Huyên biết, rất nhiều người ở Yên Kinh đều biết.

Nhưng Lê Thần Yên dấn thân vào chốn quan trường, khiêm tổn hơn rất nhiều so với Lê Thần Vũ, danh tiếng không lớn, thậm chí còn khiến rất nhiều người hiểu nhầm cho là nhà họ Lê chỉ có một người con trai là Lê Thần Vũ.

Nhưng trên thực tế, có rất ít người biết, Lê Thần Yên và anh trai của Lê Thần Vũ, ở một nơi vô cùng nguy hiểm, chém giết ở khắp nơi như chốn quan trường, Lê Thần Yên không chỉ có thể tồn tại được mà còn ở một vị trí cao, nhận được sự khen ngợi của nhiều người đi trước….

đều này đủ chứng minh, Lê Thần Yên mạnh hơn nhiều Lê Thần Vũ.

ít nhất sự khôn ngoan trong việc đối nhân xử thế, tâm cơ chỉ có mạnh hơn chứ không có yếu hơn.

Lê Kim Huyên khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn xuống người đàn ông đeo kính gọng vàng kia, sau khi nghe thấy ba chữ Lê Thần

Yên, đôi mắt xinh đẹp của cô trở nên sâu hơn, vẻ mặt trở nên u ám, không có sắc mặt tốt.

“Lê Kim Huyên, cô mau buông tôi ra, là cậu cả bảo tôi đến tìm cô.

” Người đàn ông đeo kính gọng vàng kia không ngừng vùng vẫy, nhưng bị mấy người bảo vệ giữ chặt.

“Láo xược, tên thật của Lê tống là thứ mà anh có thể tùy tiện gọi sao!” Có một bảo vệ lạnh lùng hét lên, suýt nữa tát một cái.

Người đàn ông đeo kính gọng vàng kia không quan tâm, lúc này trong lòng anh ta dâng lên một cảm giác ấm ức vô cùng mạnh mẽ, anh ta cùng với cậu cả từ Yên Kinh đến thành phố T, mấy người này không chỉ không mở to mắt ra nhìn, mà ngay cả cậu cả cũng không để vào mắt!

“Buông anh ta ra.

” Lúc này, Lê Kim Huyên lên tiếng, bảo vệ mới buông tay ra, người đàn ông đeo kính gọng vàng kia thở ra một hơi, sau đó ngã xuống đất, ngã giống như một con chó gặm bùn.

Mấy người bảo vệ cười chế nhạo, rời khỏi phòng làm việc, người đàn ông đeo kính gọng vàng luống cuống đứng dậy, sửa sang lại chiếc sơ mi bị nhăn nhúm, phủi bụi trên bộ vest cao cấp.

“Mấy con còn trùng!” Người đàn ông tức

giận trừng mắt nhìn về phía cửa phòng làm việc, thấp giọng nói.

“Nói đi, Lê Thần Yên bảo anh đến vì chuyện gì?” Đôi mắt xinh đẹp của Lè Kim Huyên nhìn chằm chằm vào người đàn ông, trầm giọng hỏi.

“Cậu cả lần đầu đến thành phố T, không quen cuộc sổng ở đây, muốn mời cô ăn tối, thương lượng với cồ một số chuyện.

” Người đàn ông đeo kính gọng vàng khẽ nói, giọng điệu tràn đầy kiêu ngạo.

Lê Kim Huyên hơi nhíu mày: “Tôi nói rồi, tôi không thế đế bến cảng và sân bay chắp tay dâng cho người khác, anh ta nên từ bỏ cái suy nghĩ này đi.

-  -

Người đàn ông đeo kính gọng vàng lắc đầu: “Cậu cả nói không phải là chuyện này, anh ấy không quan tâm đ ến những thứ này, anh ấy chỉ muốn cô và ba cô danh chính ngôn thuận trở về nhà họ Lê.

-  -

Soạt!

Lê Kim Huyên sững sờ trước cáu nói này của người đàn ông đeo kính gọng vàng kia, giống như bị sét đánh, cả người run rẩy, đôi mắt xinh đẹp trừng lớn, vô cùng ngạc nhiên.

Cô không ngờ, người đàn ông đeo kính gọng vàng kia sẽ nói ra câu này, càng không ngờ đây là ý của Lê Thần Yên!

Lê Kim Huyên, Lê Duy Dương vốn dĩ là một phần của nhà họ Lê ở Yên Kinh, năm đó bị hắt hủi, mang tiếng xấu đi đến thành phố T, nhưng cho dù cô hay là Lê Duy Dương, trong lòng đều luôn muốn trở về nhà họ Lê.

Nhưng bọn họ, đây chỉ là ước muốn, nhà họ Lê đã không còn chứa chấp bọn họ nữa, những thứ này đã trở thành giấc mơ không thể có được.

Mà bây giờ, cậu cả lại nói có thế giúp cô và Lê Duy Dương trở về.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lê Kim Huyên rõ ràng vô cùng kinh ngạc, hơi thở cũng trở nên gấp gáp và loạn, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại sự bình tĩnh.

“Cậu cả không giống với cậu hai, anh ấy chỉ muốn giúp mọi người trở về nhà họ Lê, đây cũng là nguyện vọng nhiều năm của gia chủ.

” Khóe miệng người đàn ông đeo kính gọng vàng cong lên nở một vô cùng khó coi, nhìn dáng vẻ thất thần của Lê Kim Huyên, tất cả đều đã bị cậu cả nói trúng.

Trong lòng người đàn ông đeo kính gọng vàng kia thầm ngưỡng mộ tài tính toán thông minh của cậu cả, đã tính toán mọi thứ một cách

hoàn hảo.

Lê Kim Huyên đang thất thần, người đàn ông đeo kính gọng vàng nhân cơ hội đưa ra tấm thiệp mời vô cùng cao cấp, xung quanh đều là hoa văn vàng, tỏa ra những ánh sáng lấp lánh dưới ánh đèn.

Sau đó, người đàn ông có thế không làm phiền Lê Kim Huyên nữa, lặng lẽ rời đi.

Sau khi người đàn ông đeo kính gọng vàng kia rời đi, vẻ mặt của Lê Kim Huyên mới đột nhiên lộ ra sự phức tạp, ngay cả bàn tay ngọc ngà, mảnh khảnh đang cầm tấm thiệp mời cũng run rấy.

Không biết qua bao lâu, Trần Xuân Độ quay lại cao ốc Lê thị, vừa mở cửa phòng làm việc của chủ tịch ra, Trần Xuân Độ đã nhìn thấy bóng lưng yểu điệu, vô cùng đẹp, đi chân trần, lặng lẽ đứng trước cửa số sát đất, nhìn xuống vòng tròn CBD của thành phố T.

Lúc này, bóng lưng này rõ ràng có chút sững sờ.

Khóe miệng Trần Xuân Độ nhếch lên một đường vòng cung, rất nhanh, ánh mắt anh đã rơi vào bên cạnh đôi chân ngọc ngà kia có một đôi giày cao gót màu bạc được xếp ngay ngắn.

Trần Xuân Độ rón rén đi đến gần, không dẫn đến sự chú ý của Lê Kim Huyên, đột nhiên đôi

chân ngọc ngà của Lê Kim Huyên bị một hơi ấm rất thoái mái bao bọc lấy, Lê Kim Huyên cúi đầu xuống, thấy Trần Xuân Độ đang nắm lấy đôi chân ngọc ngà kia, một tay khác cầm lấy giày cao gót, nhẹ nhàng đi vào.

“Đã dặn em là không được đi chân trần trên đất, khí lạnh sẽ thông qua chân xâm nhập vào cơ thế, đây cũng là nguyên nhân căn bệnh của em.

” Trần Xuân Độ dịu dàng nói, khiến đôi mắt xinh đẹp của Lê Kim Huyên lóe lên một tia sáng kỳ lạ, nhìn chằm

Advertisement

chằm vào Trần Xuân Độ.

Đôi mắt đẹp và sâu của Lê Kim Huyên, hiện lên một làn sóng kỳ lạ.

Lê Kim Huyên khẽ nhíu mày, nhìn Trần Xuân Độ đang cầm lấy đôi chân ngọc ngà của mình, không biết tại sao, sự tức giận trước đó với Trần Xuân Độ đột nhiên biến mất.

Sau khi đi giày cao gót lên, ánh mắt của Trần Xuân Độ vẫn không muốn rời khỏi đôi chân ngọc ngà, tinh tế của Lê Kim Huyên.

Bàn chân của Lê Kim Huyên rất đẹp, gót vàng gót ngọc, trên làn da trắng ngần vẫn mơ hồ nổi lên những đường gân xanh, giống như một bảo vật vô giá.

Đôi chân này là sự mê hoặc vô cùng lớn, thêm lụa đen, chắc chắn có thể khiến d*c vọng của bất kỳ người đàn ông nào dâng lên.

Thậm chí không biết tại sao, Trần Xuân Độ lại liên hệ đến điều này, nếu như ngày nào đó Trần Xuân Độ và Lê Kim Huyên đi đến bước kía, Lê Kim Huyên đỏ mặt, dùng đôi chân hoàn mỹ kia….

Đôi mắt Trần Xuân Độ lại nóng rực, mà giống như Lê Kim Huyên nhìn ra suy nghĩtrong lòng của Trần Xuân Độ, khẽ xì một tiếng, thu chân lại.

“Xảy ra chuyện rồi.

” Lê Kim Huyên thu lại đôi chân dài mà khiến ánh mắt của Trần Xuân Độ hận không thể dán lên trên kia, đứng dậy nói.

Lê Kim Huyên đưa giấy mời trên bàn cho Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ liếc nhìn, vẻ mặt hờ hững: “Lê Thần Yên, Lê Thần Vũ vẫn luôn khoe khoang mình có một người anh trai rất giỏi, chính là người này?”

Sau khi Trần Xuân Độ mở giấy mời ra xem, cười haha nói: “ô, đúng là phú hào, ăn một bữa cơm cũng phải phát giấy mời, còn là thiếp vàng….

-  -

Trong lòng Lê Kim Huyên phiền muộn, vẻ mặt cô rất phức tạp quay đầu qua, lúc nhìn thấy Trần Xuân Độ đang dùng ngón tay cố gắng rút là

vàng ra khỏi thiếp mời, đột nhiên cứng lại.

Trên cái trán trắng bệch của Lê Kim Huyên xuất hiện một đường vạch đen, Trần Xuân Độ dùng ngón tay gảy vẫn chưa đủ, còn cầm một con dao mỹ thuật tạo hình lên đế cạo.

“Đủ rồi!” Chủ tịch nữ thần có tính khí tốt cũng không nhịn được nữa, giật thiệp mời lại, cất đi.

“Anh ta không giống với Lê Thần Vũ, anh ta là quan chức của Yên Kinh, nhận được sự xem trọng của rất nhiều trưởng bối, người này, không thể xúc phạm.

” Vẻ mặt Lê Kim Huyên rất nghiêm.

“Yên Kinh….

” Trần Xuân Độ thở ra một hơi, vẻ mặt vẫn thờ ơ như cũ, nhưng đôi mắt của anh ta lại ấn chứa sự sâu xa và phức tạp…

Yên Kinh, năm đó, bản thân anh cũng đã đặt chân lên mảnh đất đó, mảnh đất đầy sóng gió, xưng hùng xưng bá kia cũng cất giữ rất nhiều ký ức khó quên của anh, nhưng anh không muốn quay lại.

Đã cách nhiều năm, anh lại trở về rồi, trở về nước c, lại một lần nữa nghe thấy từ này, trong lòng cuồn cuộn, khó mà bình tĩnh được.

“Sao vậy?” Lê Kim Huyên mơ hồ cảm thấy sự

không đúng của Trần Xuân Độ, nhưng cô lại không cảm nhận được là điều gì.

“Không phải chỉ là một bữa cơm thôi sao, đi thì đi, ai sợ ai.

” Trần Xuân Độ cười nói: “Lúc trước em trai của anh ta Lê Thần Vũ tổ chức rất nhiều Hồng Môn Yến, anh ta chẳng qua sinh sớm hơn mấy năm mà thôi.

“Không thế xem thường, tôi hiểu Lê Thần Vũ, nhưng đối với Lê Thần Yên….

” Đôi môi đỏ của Lê Kim Huyên khẽ mở ra: “Tôi không biết gì cả.

II

“Yên tâm đi, có anh ở đây.

” Trần Xuân Độ cười nói, Lê Kim Huyên gật đầu, không biết từ lúc nào, Trần Xuân Độ đã trở thành người trấn an của cô, dường như lúc có Trần Xuân Độ, cho dù xảy ra chuyện lớn gì cũng có thế giải quyết.

Hơn nữa, không phải còn có Tô Loan Loan sao, một nữ cao thủ, thân thủ siêu phàm kia ở đó, cho dù Lê Thần Yên thật sự muốn làm khó, cũng chẳng ăn thua gì.

Trong khách sạn, Lê Thần Yên cầm ly rượu, khẽ lắc Whisky trong ly, âm thanh lanh lảnh của những viên đá khi va chạm, khiến ánh mắt đang nhìn khung cảnh ở bên ngoài của số của anh ta càng trở nên thần bí.

Một thuộc hạ đi vào trong phòng, nói: “Cậu cả, giấy mời đã được chuyển đến.

-  -

Lê Thần Yên gật đầu, thuộc hạ do dự một lúc, sau đó nói: “Lẽ nào cậu cả không lo lắng Lê Kim Yến lỡ hẹn sao? Cô ta không nói là sẽ đến.

-  -

“Không cần lo lắng.

” Khóe miệng Lê Thần Yên cong lên, cúi đầu nhìn ánh sáng phản chiếu bởi rượu whisky trong ly, ấn ý nói: “Tôi có thế đưa cho cô ta thứ mà cô ta đế ý nhất, cô ta có lý do gì mà không đến?”

“Vậy người đàn ông bên cạnh cô ta thì sao?” Thuộc hạ hỏi.

“Trần Xuân Độ kia? Đến lúc đó dụ anh ta ra ngoài, tìm mấy cô gái quấn lấy anh ta là được, tài liệu trong tay tôi bây giờ cho thấy anh ta không có khả năng cưỡng lại sự cám dỗ của người đẹp.

” Lê Thần Yên nói một cách chậm rãi, dường như tất cả đều đã có chuấn bị, chỉ thiếu một kết quả!

“Đi đến khách sạn sắp xếp đi, nếu như thất bại, thì nhổ cỏ nhổ tận gốc, ngay cả tôi ra mặt mà cô ta cũng không có ý định giao ra, vậy thì cô ta cũng không cần phải giữ lại… tôi thế chỗ cô ta!” Đáy mắt của Lê Thần Yên lóe lên một tia lạnh lùnq.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »