Long Vương Ẩn Mình

Lượt đọc: 3420 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 149
c149: thiệp mời của cậu cả.

❊ ❊ ❊

Cả hội trường lặng đi, tất cả mọi người đều bàng hoàng trước màn lối ngược dòng này.

Trước đó anh Long vênh vênh váo váo khí thế bừng bừng xông tới, ‘ô không, nên gọi là anh Trùng, lúc này co ro đứng ở trước mặt Trần Xuân Độ và Đường Nhu.

Bộ dạng đó, giống như chuột thấy mèo, vô cùng cẩn thận, không dám chọc giận Trần Xuân Độ và Đường Nhu.

Anh Trùng có thế từ một kẻ vô danh dưới đáy của thế giới ngầm, leo lên làm lão đại một phương, mắt nhìn tự nhiên rất tốt, từ thần sắc và giọng điệu của ngài Chu vừa rồi, bèn có thế nhận ra một tia cố quái không đúng.

Cậu Trần này, nhìn dáng vẻ lai lịch không nhỏ, đến ngài Chu đều phải cung cúng kính kính đối đãi…!Chuyện này truyền ra, đủ khiến cả thế giới ngầm dậy sóng!

Ngài Chu…!đó là chủ nhân của Đàn Cung, ở thế giới ngầm của thành phố T, là sự tồn tại như bá vương…!Ngài Chu hơi nối giận, cả thế giới ngầm đều bị chấn động tan tác!

Ngài Chu, địa vị ở thành phố T, nhìn sơ cũng thấy được.

Mà nhân vật tới cả ngài Chu cũng phải cẩn

thận hầu hạ thì sẽ có lai lịch gì?

Anh Trùng suy nghĩ kỹ lưỡng, ánh mắt lộ ra vẻ ngưng trọng sững sờ, lẽ nào…!là từ Yến Kinh tới sao?

Anh Trùng cúi đầu, ánh mắt cẩn thận đánh giá Trần Xuân Độ, Trần Xuân Độ vẻ ngoài bình thường, trên người càng không có khí thế của người bề trên, nhưng đôi mắt đó, lại sâu thẳm vô tận, khiến anh Trùng nhìn không thấu.

Đường Nhu ở bên cạnh, trong lòng càng khó thế bình tĩnh, cô ta sao có thế ngờ, Trần Xuân Độ vậy mà có tầng quan hệ này với ngài Chu này, khiến cô ta bỗng càng thêm chắc chắn, đêm qua người cứu cô ta chính là Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ mặt mày dửng dưng, anh sớm đã chú ý tới sự quan sát đánh giá của anh Trùng, càng đoán được suy đoán trong lòng anh Trùng.

Khóe miệng của anh cong lên, anh Trùng sao có thế đoán được thân phận thật sự của anh chứ.

Nếu như anh Trùng biết thân phận thật sự của anh, sợ rằng trực tiếp bị dọa cho tinh thần thất thường rồi!

Anh là ai, uy chấn ở nước ngoài, người đàn ông khiến cả thế giới phương tây run rẩy, đứng ở nơi cao nhất của thế giới, sự tồn tại khiến vô số quân phiệt quốc tế nghe tên mà biến sắc, thực

lực siêu quần tới mực đáng sợ!

Bao nhiêu nhân vật lớn cúi đầu xưng thần, quỳ bái với anh, sự ngông nghênh trên người anh, đủ chống đỡ một phương trời đất này, đó là sống lưng không bao giờ chịu khuất phục!

Mà anh Trùng, vừa rồi, vậy mà còn muốn đánh gãy 206 cái xương của anh!

Mà đám đông vây xem đó, càng mang vẻ sững sờ, hồi lâu đều không thể bình tĩnh.

“Bị nhiều người như vậy nhìn, tôi căng thẳng.” Cơ thế mảnh mai của Đường Nhu hơi run rấy, gương mặt xinh đẹp đỏ ửng.

“Cô Trần, tôi tiễn cô.” Anh Trùng mỉm cười lấy lòng, đôi mắt đẹp của Đường Nhu hằn học lườm anh Trùng: “Ai là cô Trần, anh mới là cô Trần!”

Gương mặt xinh đẹp của Đường Nhu phủ một chút sắc đỏ, trông rất đẹp.

Cô ta lúc này lộ rõ vẻ xấu hổ và tức giận, bản thân còn chưa xảy ra chuyện gì với Trần Xuân Độ thì đã bị anh Trùng gọi là cô Trần cò Trần rồi.

Nhiều người nhìn như vậy, bản thân còn biết xấu hố hay không.

Anh Trùng sững ra, đánh giá Trần Xuân Độ và Đường Nhu cạnh nhau, bỗng chốc hiếu ra: “Phải phải phải, là thuộc hạ hoa mắt rồi.”

“Tôi tiễn bọn họ.” Đột nhiên, ngài chu mở miệng, nhìn sang Trần Xuân Độ, đôi mắt nóng bỏng, giống như có lời gì muốn nói.

“Được thôi.” Trần Xuân Độ đã gật đầu.

Ngài Chu dẫn Trần Xuân Độ và Đường Nhu từ trong đám đông đi ra, những tên côn đồ đó căn bản không dám ngăn cản, run rẩy co do nhường một lối đi.

“Cậu Trần, khiến hai người chịu uất ức rồi.” Ngài Chu mặt mày mang vẻ xin lỗi.

“Thế giới ngầm của thành phố T, anh còn chưa hoàn toàn thống nhất, nhiệm vụ của anh rất nặng, còn cả chặng đường dài phía trước.” Trần Xuân Độ nhàn nhạt mở miệng.

Ngài Chu hai mắt bỗng lóe lên, lộ ra vẻ sáng tỏ, hắn ta bỗng hiểu ra, Trần Xuân Độ là đang cất nhắc hắn ta, nếu như hắn ta khống chế được cả thế giới ngầm thì sẽ không xuất hiện loại chuyện như hôm nay.

“Chu mỗ ngu dốt, sẽ nhớ kỹ lời dạy của cậu Trần.” Ngài chu cúi người hành lễ.

Đường Nhu ở một bên mặt mày trắng xanh lộ ra vẻ sửng sốt nghi hoặc, cô ta đương nhiên không ngờ, ở phía sau ngài Chu vậy mà còn cần sự chỉ bảo của Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ ở trong mắt cô ta càng lộ rõ vẻ

thần bí, khiến cô ta rất tò mò, thân phận của Trần Xuân Độ tuyệt đổi không đơn giản.

Không lâu sau, người của anh Trùng dưới sự xua đuổi của ngài Chu, rất nhanh đã tản đi, mà ngài Chu, cũng đưa mắt tiễn Trần Xuân Độ và Đường Nhu đi xa, tới khi bóng người dần biến mất.

“Anh với ngài Chu đó, rốt cuộc có quan hệ gì? Nhìn dáng vẻ ông ta rất lợi hại.” Đường Nhu tò mò hỏi.

Trần Xuân Độ thản nhiên nói ra thân phận của ngài Chu: “Không đáng nhắc tới, một tên côn đồ quèn mà thôi.”

Nếu như ngài Chu ở đây, nghe thấy lời của Trần Xuân Độ chắc sẽ tức ói ra máu.

Hai tay hắn ta đã nhuốm đầy máu tươi, chân giẫm trên đống xương trắng, mới ngồi lên vương tọa của thế giới ngầm, nhận được vô số kính ngưỡng của thế lực ngầm, kết quả tới miệng của Trần Xuân Độ, lại biến vị, vậy mà trở thành một tên côn đồ quèn?

Nếu không phải là ngài Chu kiêng kỵ Trần Xuân Độ, căn bản không nhịn được rồi!

“Cô bây giờ sao đây?” Trần Xuân Độ liếc nhìn Đường Như ở một bên, thần sắc có hơi bất lực.

“Tôi sao mà biết?” Đường Nhu nhún nhún

vai.

“Cô bình thường thì làm những gì?” Trần Xuân Độ hỏi.

“Ban ngày chơi, buổi tối đi quấy hộp đêm.” Đường Uyển trang điểm nhạt, gương mặt xinh đẹp tinh tế, thanh trần thoát tục, tựa như trích tiên, rất khó khiến người ta liên tưởng tới mỹ nữ cực phẩm s3xy nóng bỏng, mị hoặc trước đó là cùng một người.

Dường như sau khi trải qua chuyện tối qua, Đường Nhu đã thay đối tới nghiêng trời lệch đất, cả con người đều thay đổi, không tiếp tục dụ dỗ người khác như vậy nữa.

“Cô ngoài chơi ra, vẫn là chơi?” Trần Xuân Độ có hơi cạn lời, ông nội của Đường Nhu, cả ngày bận bịu chuyện quốc gia đại sự ở Yến Kinh, căn bản không rảnh quản cô

Advertisement

ta, cho nên thành ra phản nghịch như này.

Ba của Đường Nhu, đoán chắc cũng là phụ tá cho ông nội của Đường Nhu, không có tâm tư đi đế ý cô ta, mới khiến cô ta biến thành dáng vẻ như bây giờ.

“Anh có thế dẫn tôi đi chơi cùng không?” Đôi mắt đẹp của Đường Nhu chớp nhẹ, nhìn Trần Xuân Độ chăm chúc, dịu giọng hỏi.

“Tôi không có tiền.” Trần Xuân Độ nói, trên thực tế, Trần Xuân Độ không định động tới tài khoản ngân hàng ở nước ngoài…ỊThanh Niên từng dặn anh, anh lặng lẽ lẻn vào trong nước c, nước c không biết, nếu như bị nước c túm được manh mối của anh, rất có khả năng khiến Lê Kim Huyên phải chịu liên lụy.

“Hừ, một người đàn ông như anh, ngay cả chút tiền xách cũng không có, cũng không biết xấu hố mà làm một người đàn ông.” Đường Nhu trợn đôi mắt đẹp với vẻ khinh thường.

“Cái tôi có là tiền, chỉ là không lấy ra được.” Trần Xuân Độ giải thích, mà Đường Nhu tự nhiên sẽ không nghe lọt: “Lời này của anh nói cũng như không.”

“Cô tin hay không thì tùy.” Trân Xuân Độ cũng lười giải thích rồi, dứt khoát xoay người đi về phía chiếc xe đạp tàn tạ đế ở đằng xa.

“Này, anh đứng lại cho tôi!” Đường Nhu nhìn bóng lưng của Trần Xuân Độ, đôi mắt đẹp trợn to, tên này vậy mà dám vứt cô ta lại, một mình chạy rồi! Thật sự quá không phải là đàn ông rồi!

Nhưng đợi khi Đường Nhu đuổi tới, Trần Xuân Độ đã đạp xe đạp nhanh chóng rời khỏi, biến mất không thấy tăm hơi đau nữa.

Trong phòng làm việc của tổng giám đốc, Lê

Kim Huyên ngồi trong văn phòng gọi Lâm Trinh Tuyết vào.

“Biết Trần Xuân Độ đi đâu không?” Lê Kim Huyên hỏi.

Gương mặt đơn thuần tuyệt mỹ của Lâm Trinh Tuyết sững sờ một trận: “Cô không biết sao?”

Lê Kim Huyên khẽ lắc đầu, Lâm Trinh Tuyết nói: “Tôi cũng không biết anh ta đã đi đâu.”

Lê Kim Huyên mày ngài nhíu lại, gương mặt tinh tế xuất hiện một tia lạnh lẽo, cái tên Trần Xuân Độ này, bây giờ cả ngày đều không biết chạy đi đâu, trước đây còn có thể ngoan ngoãn ở nhà, bây giờ tốt rồi, ngay cả cô cũng không biết hành tung của anh rồi!

“Cô gọi điện thoại cho anh ta chưa?” Lâm Trinh Tuyết hỏi.

“Gọi rồi, không nghe.” Lê Kim Huyên trầm giọng nói.

Lúc Lê Kim Huyên nói chuyện với Lâm Trinh Tuyết, lúc này, đang có một BMW màu đen, từ trong một khách sạn lái xe, chạy thẳng tới tòa cao ổc của Lê Thị.

Không lâu sau, chiếc BMW màu đen dừng ở dưới lầu của tòa cao ốc Lê Thị, một người đàn ông mặc vest chỉn chu bước từ trên chiếc BMW

xuống, đeo kính gọng vàng, cả người tỏa ra khí chất nho nhã.

Người đàn ông có mái tóc màu vàng đẩy nhẹ chiếc kính lên, trong tay cầm một tập văn kiện, mặt mày kiêu ngạo đi tới cửa lớn của tòa cao ốc Lê Thị.

Hai người bảo vệ cản người đàn ông có mái tóc vàng để kiếm tra thân phận, nhưng người đàn ông có mái tóc vàng lại hừ lạnh một tiếng, từ trên cao liếc nhìn hai người bảo vệ, nói: “Tôi là người của cậu cả nhà họ Lê ở Yến Kinh, hôm nay tới là đưa thiệp mời cho Lê Kim Huyên.”

“Nhà họ Lê ở Yên Kinh?” Hai người bảo vệ liếc nhìn nhau, sau đó bật cười nói: “Chính là Lê Thần Vũ của nhà họ Lê bị truy sát giống như chó rơi xuống nước đó hả?”

“Anh!” Trên mặt người đàn ông có mái tóc vàng xuất hiện vẻ lạnh lùng: “Dám sỉ nhục cậu hai của nhà chúng tôi, anh tính là cái thá gì, sống quá lâu rồi chăng?”

“Cậu hai của nhà các anh đã trở thành phế vật rồi, các anh còn thật sự cao cao tại thượng sao?” Hai người bảo vệ cười ha hả nói.

“Cậu cả của chúng tôi chuyến này tới đây, chính là tới tính hết nợ nần thay cho cậu hai.” Người đàn ông có mái tóc vàng liếc nhìn hai người bảo vệ: “Sỉ nhục nhà họ Lê, tới lúc đó cậu

cả bắt đầu tính nợ, các người một người cũng đừng mơ thoát được!”

“Tôi nhớ, cậu hai của các anh nhiều lần sỉ nhục Lê tổng của chúng tôi, kết quả bị lật ngược vả mặt bôm bốp, nghe thôi cũng đau.” Một người bảo vệ không chịu yếu thế thì buông lời châm chọc.

“Cái thứ không biết sổng chết!” sắc mặt của người đàn ông có mái tóc vàng tối sầm lại, tát một cái vào mặt người bảo vệ.

“Có người gây chuyện, bắt lại!” Một người bảo vệ quát lên, bổng chốc, bảo vệ đang thư thả nói chuyện phiếm ở một bên lập tức xông tới, bao vây người đàn ông có mái tóc vàng!

“Các người muốn làm cái gì…!tôi là người của Lê Thần Yên…” Trong lòng người đàn ông có mái tóc vàng dấy lên cảm giác không hay, anh ta còn chưa uy hiếp được vài câu, liền bị đám bảo vệ bắt lại!

“Mang anh ta tới trước mặt của Lê tổng, để anh ta có lời gì thì nói với Lê tống.” Có người đề nghị, nhận được sự đồng ý của không ít người.

Rất nhanh, cửa văn phòng làm việc của tổng giám đốc bị gõ cộc cộc, Lê Kim Huyên ngẩng đầu, chỉ thấy một người đàn ông vô cùng nhếch nhác bị mấy bảo vệ áp tải vào.

“Xảy ra chuyện gì?” Lê Kim Huyên mặt mày

sững sờ, không có phản ứng kịp.

“Lê tổng, tên này nói là người của cậu cả nhà họ Lê, kết quả đánh người ở trước mặt mọi người, bị chúng tôi bất lại.” Một người vệ sĩ nói.

“Cậu cả?” Đôi mắt đẹp của Lê Kim Huyên dừng trên người của người đàn ông đeo kính qọnq vànq, ánh mắt bổnq trở nên sâu thẳm..

Cả hội trường lặng đi, tất cả mọi người đều bàng hoàng trước màn lối ngược dòng này.

Trước đó anh Long vênh vênh váo váo khí thế bừng bừng xông tới, ‘ô không, nên gọi là anh Trùng, lúc này co ro đứng ở trước mặt Trần Xuân Độ và Đường Nhu.

Bộ dạng đó, giống như chuột thấy mèo, vô cùng cẩn thận, không dám chọc giận Trần Xuân Độ và Đường Nhu.

Anh Trùng có thế từ một kẻ vô danh dưới đáy của thế giới ngầm, leo lên làm lão đại một phương, mắt nhìn tự nhiên rất tốt, từ thần sắc và giọng điệu của ngài Chu vừa rồi, bèn có thế nhận ra một tia cố quái không đúng.

Cậu Trần này, nhìn dáng vẻ lai lịch không nhỏ, đến ngài Chu đều phải cung cúng kính kính đối đãi…!Chuyện này truyền ra, đủ khiến cả thế giới ngầm dậy sóng!

Ngài Chu…!đó là chủ nhân của Đàn Cung, ở thế giới ngầm của thành phố T, là sự tồn tại như bá vương…!Ngài Chu hơi nối giận, cả thế giới ngầm đều bị chấn động tan tác!

Ngài Chu, địa vị ở thành phố T, nhìn sơ cũng thấy được.

Mà nhân vật tới cả ngài Chu cũng phải cẩn

thận hầu hạ thì sẽ có lai lịch gì?

Anh Trùng suy nghĩ kỹ lưỡng, ánh mắt lộ ra vẻ ngưng trọng sững sờ, lẽ nào…!là từ Yến Kinh tới sao?

Anh Trùng cúi đầu, ánh mắt cẩn thận đánh giá Trần Xuân Độ, Trần Xuân Độ vẻ ngoài bình thường, trên người càng không có khí thế của người bề trên, nhưng đôi mắt đó, lại sâu thẳm vô tận, khiến anh Trùng nhìn không thấu.

Đường Nhu ở bên cạnh, trong lòng càng khó thế bình tĩnh, cô ta sao có thế ngờ, Trần Xuân Độ vậy mà có tầng quan hệ này với ngài Chu này, khiến cô ta bỗng càng thêm chắc chắn, đêm qua người cứu cô ta chính là Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ mặt mày dửng dưng, anh sớm đã chú ý tới sự quan sát đánh giá của anh Trùng, càng đoán được suy đoán trong lòng anh Trùng.

Khóe miệng của anh cong lên, anh Trùng sao có thế đoán được thân phận thật sự của anh chứ.

Nếu như anh Trùng biết thân phận thật sự của anh, sợ rằng trực tiếp bị dọa cho tinh thần thất thường rồi!

Anh là ai, uy chấn ở nước ngoài, người đàn ông khiến cả thế giới phương tây run rẩy, đứng ở nơi cao nhất của thế giới, sự tồn tại khiến vô số quân phiệt quốc tế nghe tên mà biến sắc, thực

lực siêu quần tới mực đáng sợ!

Bao nhiêu nhân vật lớn cúi đầu xưng thần, quỳ bái với anh, sự ngông nghênh trên người anh, đủ chống đỡ một phương trời đất này, đó là sống lưng không bao giờ chịu khuất phục!

Mà anh Trùng, vừa rồi, vậy mà còn muốn đánh gãy 206 cái xương của anh!

Mà đám đông vây xem đó, càng mang vẻ sững sờ, hồi lâu đều không thể bình tĩnh.

“Bị nhiều người như vậy nhìn, tôi căng thẳng.” Cơ thế mảnh mai của Đường Nhu hơi run rấy, gương mặt xinh đẹp đỏ ửng.

“Cô Trần, tôi tiễn cô.” Anh Trùng mỉm cười lấy lòng, đôi mắt đẹp của Đường Nhu hằn học lườm anh Trùng: “Ai là cô Trần, anh mới là cô Trần!”

Gương mặt xinh đẹp của Đường Nhu phủ một chút sắc đỏ, trông rất đẹp.

Cô ta lúc này lộ rõ vẻ xấu hổ và tức giận, bản thân còn chưa xảy ra chuyện gì với Trần Xuân Độ thì đã bị anh Trùng gọi là cô Trần cò Trần rồi.

Nhiều người nhìn như vậy, bản thân còn biết xấu hố hay không.

Anh Trùng sững ra, đánh giá Trần Xuân Độ và Đường Nhu cạnh nhau, bỗng chốc hiếu ra: “Phải phải phải, là thuộc hạ hoa mắt rồi.”

“Tôi tiễn bọn họ.” Đột nhiên, ngài chu mở miệng, nhìn sang Trần Xuân Độ, đôi mắt nóng bỏng, giống như có lời gì muốn nói.

“Được thôi.” Trần Xuân Độ đã gật đầu.

Ngài Chu dẫn Trần Xuân Độ và Đường Nhu từ trong đám đông đi ra, những tên côn đồ đó căn bản không dám ngăn cản, run rẩy co do nhường một lối đi.

“Cậu Trần, khiến hai người chịu uất ức rồi.” Ngài Chu mặt mày mang vẻ xin lỗi.

“Thế giới ngầm của thành phố T, anh còn chưa hoàn toàn thống nhất, nhiệm vụ của anh rất nặng, còn cả chặng đường dài phía trước.” Trần Xuân Độ nhàn nhạt mở miệng.

Ngài Chu hai mắt bỗng lóe lên, lộ ra vẻ sáng tỏ, hắn ta bỗng hiểu ra, Trần Xuân Độ là đang cất nhắc hắn ta, nếu như hắn ta khống chế được cả thế giới ngầm thì sẽ không xuất hiện loại chuyện như hôm nay.

“Chu mỗ ngu dốt, sẽ nhớ kỹ lời dạy của cậu Trần.” Ngài chu cúi người hành lễ.

Đường Nhu ở một bên mặt mày trắng xanh lộ ra vẻ sửng sốt nghi hoặc, cô ta đương nhiên không ngờ, ở phía sau ngài Chu vậy mà còn cần sự chỉ bảo của Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ ở trong mắt cô ta càng lộ rõ vẻ

thần bí, khiến cô ta rất tò mò, thân phận của Trần Xuân Độ tuyệt đổi không đơn giản.

Không lâu sau, người của anh Trùng dưới sự xua đuổi của ngài Chu, rất nhanh đã tản đi, mà ngài Chu, cũng đưa mắt tiễn Trần Xuân Độ và Đường Nhu đi xa, tới khi bóng người dần biến mất.

“Anh với ngài Chu đó, rốt cuộc có quan hệ gì? Nhìn dáng vẻ ông ta rất lợi hại.” Đường Nhu tò mò hỏi.

Trần Xuân Độ thản nhiên nói ra thân phận của ngài Chu: “Không đáng nhắc tới, một tên côn đồ quèn mà thôi.”

Nếu như ngài Chu ở đây, nghe thấy lời của Trần Xuân Độ chắc sẽ tức ói ra máu.

Hai tay hắn ta đã nhuốm đầy máu tươi, chân giẫm trên đống xương trắng, mới ngồi lên vương tọa của thế giới ngầm, nhận được vô số kính ngưỡng của thế lực ngầm, kết quả tới miệng của Trần Xuân Độ, lại biến vị, vậy mà trở thành một tên côn đồ quèn?

Nếu không phải là ngài Chu kiêng kỵ Trần Xuân Độ, căn bản không nhịn được rồi!

“Cô bây giờ sao đây?” Trần Xuân Độ liếc nhìn Đường Như ở một bên, thần sắc có hơi bất lực.

“Tôi sao mà biết?” Đường Nhu nhún nhún

vai.

“Cô bình thường thì làm những gì?” Trần Xuân Độ hỏi.

“Ban ngày chơi, buổi tối đi quấy hộp đêm.” Đường Uyển trang điểm nhạt, gương mặt xinh đẹp tinh tế, thanh trần thoát tục, tựa như trích tiên, rất khó khiến người ta liên tưởng tới mỹ nữ cực phẩm s3xy nóng bỏng, mị hoặc trước đó là cùng một người.

Dường như sau khi trải qua chuyện tối qua, Đường Nhu đã thay đối tới nghiêng trời lệch đất, cả con người đều thay đổi, không tiếp tục dụ dỗ người khác như vậy nữa.

“Cô ngoài chơi ra, vẫn là chơi?” Trần Xuân Độ có hơi cạn lời, ông nội của Đường Nhu, cả ngày bận bịu chuyện quốc gia đại sự ở Yến Kinh, căn bản không rảnh quản cô

Advertisement

ta, cho nên thành ra phản nghịch như này.

Ba của Đường Nhu, đoán chắc cũng là phụ tá cho ông nội của Đường Nhu, không có tâm tư đi đế ý cô ta, mới khiến cô ta biến thành dáng vẻ như bây giờ.

“Anh có thế dẫn tôi đi chơi cùng không?” Đôi mắt đẹp của Đường Nhu chớp nhẹ, nhìn Trần Xuân Độ chăm chúc, dịu giọng hỏi.

“Tôi không có tiền.” Trần Xuân Độ nói, trên thực tế, Trần Xuân Độ không định động tới tài khoản ngân hàng ở nước ngoài…ỊThanh Niên từng dặn anh, anh lặng lẽ lẻn vào trong nước c, nước c không biết, nếu như bị nước c túm được manh mối của anh, rất có khả năng khiến Lê Kim Huyên phải chịu liên lụy.

“Hừ, một người đàn ông như anh, ngay cả chút tiền xách cũng không có, cũng không biết xấu hố mà làm một người đàn ông.” Đường Nhu trợn đôi mắt đẹp với vẻ khinh thường.

“Cái tôi có là tiền, chỉ là không lấy ra được.” Trần Xuân Độ giải thích, mà Đường Nhu tự nhiên sẽ không nghe lọt: “Lời này của anh nói cũng như không.”

“Cô tin hay không thì tùy.” Trân Xuân Độ cũng lười giải thích rồi, dứt khoát xoay người đi về phía chiếc xe đạp tàn tạ đế ở đằng xa.

“Này, anh đứng lại cho tôi!” Đường Nhu nhìn bóng lưng của Trần Xuân Độ, đôi mắt đẹp trợn to, tên này vậy mà dám vứt cô ta lại, một mình chạy rồi! Thật sự quá không phải là đàn ông rồi!

Nhưng đợi khi Đường Nhu đuổi tới, Trần Xuân Độ đã đạp xe đạp nhanh chóng rời khỏi, biến mất không thấy tăm hơi đau nữa.

Trong phòng làm việc của tổng giám đốc, Lê

Kim Huyên ngồi trong văn phòng gọi Lâm Trinh Tuyết vào.

“Biết Trần Xuân Độ đi đâu không?” Lê Kim Huyên hỏi.

Gương mặt đơn thuần tuyệt mỹ của Lâm Trinh Tuyết sững sờ một trận: “Cô không biết sao?”

Lê Kim Huyên khẽ lắc đầu, Lâm Trinh Tuyết nói: “Tôi cũng không biết anh ta đã đi đâu.”

Lê Kim Huyên mày ngài nhíu lại, gương mặt tinh tế xuất hiện một tia lạnh lẽo, cái tên Trần Xuân Độ này, bây giờ cả ngày đều không biết chạy đi đâu, trước đây còn có thể ngoan ngoãn ở nhà, bây giờ tốt rồi, ngay cả cô cũng không biết hành tung của anh rồi!

“Cô gọi điện thoại cho anh ta chưa?” Lâm Trinh Tuyết hỏi.

“Gọi rồi, không nghe.” Lê Kim Huyên trầm giọng nói.

Lúc Lê Kim Huyên nói chuyện với Lâm Trinh Tuyết, lúc này, đang có một BMW màu đen, từ trong một khách sạn lái xe, chạy thẳng tới tòa cao ổc của Lê Thị.

Không lâu sau, chiếc BMW màu đen dừng ở dưới lầu của tòa cao ốc Lê Thị, một người đàn ông mặc vest chỉn chu bước từ trên chiếc BMW

xuống, đeo kính gọng vàng, cả người tỏa ra khí chất nho nhã.

Người đàn ông có mái tóc màu vàng đẩy nhẹ chiếc kính lên, trong tay cầm một tập văn kiện, mặt mày kiêu ngạo đi tới cửa lớn của tòa cao ốc Lê Thị.

Hai người bảo vệ cản người đàn ông có mái tóc vàng để kiếm tra thân phận, nhưng người đàn ông có mái tóc vàng lại hừ lạnh một tiếng, từ trên cao liếc nhìn hai người bảo vệ, nói: “Tôi là người của cậu cả nhà họ Lê ở Yến Kinh, hôm nay tới là đưa thiệp mời cho Lê Kim Huyên.”

“Nhà họ Lê ở Yên Kinh?” Hai người bảo vệ liếc nhìn nhau, sau đó bật cười nói: “Chính là Lê Thần Vũ của nhà họ Lê bị truy sát giống như chó rơi xuống nước đó hả?”

“Anh!” Trên mặt người đàn ông có mái tóc vàng xuất hiện vẻ lạnh lùng: “Dám sỉ nhục cậu hai của nhà chúng tôi, anh tính là cái thá gì, sống quá lâu rồi chăng?”

“Cậu hai của nhà các anh đã trở thành phế vật rồi, các anh còn thật sự cao cao tại thượng sao?” Hai người bảo vệ cười ha hả nói.

“Cậu cả của chúng tôi chuyến này tới đây, chính là tới tính hết nợ nần thay cho cậu hai.” Người đàn ông có mái tóc vàng liếc nhìn hai người bảo vệ: “Sỉ nhục nhà họ Lê, tới lúc đó cậu

cả bắt đầu tính nợ, các người một người cũng đừng mơ thoát được!”

“Tôi nhớ, cậu hai của các anh nhiều lần sỉ nhục Lê tổng của chúng tôi, kết quả bị lật ngược vả mặt bôm bốp, nghe thôi cũng đau.” Một người bảo vệ không chịu yếu thế thì buông lời châm chọc.

“Cái thứ không biết sổng chết!” sắc mặt của người đàn ông có mái tóc vàng tối sầm lại, tát một cái vào mặt người bảo vệ.

“Có người gây chuyện, bắt lại!” Một người bảo vệ quát lên, bổng chốc, bảo vệ đang thư thả nói chuyện phiếm ở một bên lập tức xông tới, bao vây người đàn ông có mái tóc vàng!

“Các người muốn làm cái gì…!tôi là người của Lê Thần Yên…” Trong lòng người đàn ông có mái tóc vàng dấy lên cảm giác không hay, anh ta còn chưa uy hiếp được vài câu, liền bị đám bảo vệ bắt lại!

“Mang anh ta tới trước mặt của Lê tổng, để anh ta có lời gì thì nói với Lê tống.” Có người đề nghị, nhận được sự đồng ý của không ít người.

Rất nhanh, cửa văn phòng làm việc của tổng giám đốc bị gõ cộc cộc, Lê Kim Huyên ngẩng đầu, chỉ thấy một người đàn ông vô cùng nhếch nhác bị mấy bảo vệ áp tải vào.

“Xảy ra chuyện gì?” Lê Kim Huyên mặt mày

sững sờ, không có phản ứng kịp.

“Lê tổng, tên này nói là người của cậu cả nhà họ Lê, kết quả đánh người ở trước mặt mọi người, bị chúng tôi bất lại.” Một người vệ sĩ nói.

“Cậu cả?” Đôi mắt đẹp của Lê Kim Huyên dừng trên người của người đàn ông đeo kính qọnq vànq, ánh mắt bổnq trở nên sâu thẳm..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »