"Xích Uyên Các chủ!"
"Ông ơi! Cha ơi!"
"Trần Nhi!"
Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng kia, mọi người trong Long Thần liên minh kinh hãi tột độ, mặt cắt không còn giọt máu. Nỗi kinh hoàng đã vượt quá sức chịu đựng của họ.
Xích Uyên và những cường giả Hóa Thần cảnh khác đều bị chấn thương, các cường giả Thiên Cực cảnh thì bị trọng thương, kể cả Phong Vô Trần.
Dù Ô Hỏa điên cuồng thôn phệ sức mạnh từ chưởng ấn, cũng không ăn thua gì.
Uy lực của Thiên Ma Quyết thật đáng sợ!
Long Thần liên minh lâm vào tuyệt cảnh, có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào.
Quyết định của Phong Vô Trần là đúng đắn. Nếu không, đối mặt với sức mạnh khủng khiếp này, có lẽ tất cả mọi người trong Long Thần liên minh đã tan thành mây khói trong nháy mắt.
Dù bản thân bị trọng thương, Xích Uyên và những người khác vẫn liều chết chống đỡ.
Năng lượng khủng khiếp không kiêng nể gì tàn phá mọi thứ. Vô Cực Vực rung chuyển dữ dội, mặt đất bên dưới, ngoại trừ Đan Đế Sơn được trận pháp bảo vệ, thì xung quanh đã nứt toác ra những vực sâu khổng lồ.
Những thế lực lớn nhỏ ở Bá Vực đã rút lui đến nơi xa xôi, giờ phút này đang hoảng sợ tháo chạy, không ai dám đến gần chấn động năng lượng này.
"Chỉ bằng tiên quyết, có thể đỡ nổi sức mạnh của Thiên Ma Quyết sao?" Ma tộc nam tử khinh thường nói.
"Xuy xuy!"
Sức mạnh tà ác khủng khiếp tấn công dữ đội. Xích Uyên thi triển Thái Ất Càn Khôn Chung, cuối cùng cũng không chống đỡ nối, bắt đầu nứt toác ra những vết lớn.
"Chống đỡ!" Xích Uyên nghiến răng gầm lên, sắc mặt trắng bệch như giấy, dường như đã dùng hết toàn bộ sức lực.
"Dùng sức mạnh Võ Hồn!" Trương Vô Hồn nóng như lửa đốt hét lớn.
Dù đã dốc toàn lực, nhưng vẫn không thể nào chống lại sức mạnh tà ác hủy diệt này. Xích Uyên và những người khác bị dồn vào đường cùng, chỉ có thể thúc dục sức mạnh Võ Hồn để chống cự.
"Ông ông!"
Hơn mười vị cường giả cùng lúc thúc đục Võ Hồn, khí thế bành trướng tăng vọt. Sức mạnh Võ Hồn rót vào năng lượng chung, những vết nứt biến mất.
"Thôn phệ!" Phong Vô Trần thúc dục Kim Long Ấn, đột nhiên hét lớn.
"Sức mạnh Võ Hồn cũng có lúc cạn kiệt, ta xem các ngươi chống được bao lâu!" Ma tộc nam tử cười lạnh, không hề nao núng. Dù thi triển Thiên Ma Quyết đã tiêu hao hơn nửa Ma Nguyên, nhưng sức mạnh của hắn vẫn còn rất khủng khiếp.
"Phong đại ca, nhất định phải chống đỡ!" Liễu Thanh Dương vô cùng lo lắng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
"Phong đại ca." Đôi mắt xinh đẹp của Miêu Thanh Thanh ướt át, hai tay siết chặt trước ngực.
“Điện chủ, ngàn vạn lần phải chống đỡi" Khuôn mặt của Xích Uyên và những người khác tràn đầy lo lắng và kinh hãi.
Tất cả mọi người trong Long Thần liên minh đều nín thở, ánh mắt lo lắng và khẩn trương nhìn Phong Vô Trần và những người khác, trong lòng cầu nguyện có thể ngăn cản sức mạnh của cường giả Ma tộc.
Nhưng ông trời lại không cho họ hy vọng.
"Xuy xuy!"
Những vết nứt vừa khép lại, chưa đầy năm phút sau, lại bao phủ toàn bộ năng lượng chung.
“Không ổn rồi! Không chịu được nữa!” Trương Vô Hồn hoảng hốt nói.
"Xong rồi!" Ánh mắt Trương Thiên Huyền tràn đầy kinh hãi, không còn chút hy vọng nào.
"Xem ra lực lượng của các ngươi đều tiêu hao gần hết rồi." Ma tộc nam tử cười tà ác, trêu đùa nói. Tuy nhiên, sắc mặt của hắn cũng có chút tái nhợt, việc tiêu hao Ma Nguyên khiến hắn có chút không chịu nổi.
"Răng rắc!"
"Ầm ầm!"
"Phốc phốc phốc!”
Khi những vết nứt lan ra toàn bộ năng lượng chung, năng lượng chung khổng lồ đã đạt đến giới hạn, sau đó răng rắc một tiếng vỡ tan. Phong Vô Trần và Xích Uyên cùng hơn mười vị cường giả đứng mũi chịu sào, đều bị chưởng ấn khủng khiếp oanh tạc, miệng phun máu tươi, nhao nhao bị bắn văng xuống.
"Rầm rầm rầm!"
Hơn mười thân hình hung hăng rơi xuống đất, tạo ra những tiếng nổ lớn, bụi đất mù mịt, mặt đất bị xới tung thành những hố sâu.
"Đinh!"
Long Thần kiếm cắm mạnh xuống một tảng đá trên mặt đất. Long Thần kiếm tuột khỏi tay Phong Vô Trần, cho thấy Phong Võ Trần đã bị trọng thương.
"Ông ông!"
Năng lượng hủy thiên diệt địa tàn phá hư không, ngưng tụ thành một quả cầu năng lượng khổng lồ, không ngừng mở rộng. Sức phá hoại khủng khiếp khiến người ta kinh hồn bạt vía, cả thể xác lẫn tinh thần đều lạnh cứng.
Ma tộc nam tử dùng sức mạnh của một người, trấn áp Long Thần liên minh, thực lực thật đáng kinh ngạc.
"Minh chủ!"
Mọi người trong Long Thần liên minh hoàn toàn tuyệt vọng, cảm giác như đã rơi vào bóng tối vô tận. Những cường giả mạnh nhất của Long Thần liên minh đều bị thương.
Chứng kiến Phong Vô Trần bị trọng thương, Tiêu Thanh Thanh lập tức sợ hãi đến ngất xỉu.
Trong số hơn mười người bị thương, có sáu bảy cường giả Thiên Cực cảnh chết tại chỗ.
Long Thần liên minh sắp xong rồi sao?
Thiên Ma Quyết thật đáng sợ, vượt quá sức tưởng tượng của mọi người.
"Ông ơi! Cha ơi!" Trương Quân Lan toàn thân cứng ngắc, nước mắt tuôn rơi.
Trơ mắt nhìn ông và cha mình bị trọng thương mà bất lực, cảm giác đau khổ tột cùng khiến Trương Quân Lan cảm thấy còn khó chịu hơn cả chết.
"Phong đại ca!" Liễu Thanh Dương đang kinh hãi và ngốc trệ, đột nhiên hét lớn, liều lĩnh xông lên trời.
"Thanh Dương! Quay lại!" Xích Hoàng sốt ruột hét lớn, nhưng đã không kịp ngăn cản.
“Liễu đại cat" Miêu Thanh Thanh cực độ kinh hoảng và lo lắng.
"Phong đại ca! Huynh không thể chết được!" Liễu Thanh Dương dốc sức liều mạng lao ra, trong mắt rưng rưng lệ, trong đầu hiện ra những hình ảnh cùng Phong Vô Trần đi qua.
Liễu Thanh Dương vốn không hề quen biết Phong Vô Trần, chỉ vì gặp nhau ở Loan Thiên Thành mà kết bạn.
Nếu không có Phong Vô Trần, Liễu Thanh Dương tuyệt đối sẽ không có thành tựu ngày hôm nay. Những năm tháng này, đã khiến hắn và Phong Vô Trần kết thành tình huynh đệ sinh tử.
Xích Uyên và những người khác ngã xuống, bị thương cực kỳ nghiêm trọng, nằm trong những hố sâu, ai cũng không còn sức nhúc nhích, đều đang hấp hối.
"Phong đại cai" Liễu Thanh Dương lao đến, vô cùng kinh hãi.
Phong Vô Trần bị thương cực kỳ nghiêm trọng, thân thể bất động, máu tươi chảy lênh láng.
Liễu Thanh Dương hoảng hốt lấy ra đan dược, định cho Phong Vô Trần uống.
Ngay lúc này, thân thể Phong Vô Trần bị hút lên không trung.
"Phong đại ca!" Sắc mặt Liễu Thanh Dương đại biến, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại.
Trên không trưng, Ma tộc nam tử đã hút Phong Võ Trần lên.
Liễu Thanh Dương lửa giận ngút trời, xông lên trời, đồng thời giận dữ hét: "Hỗn đản! Đừng hòng mang Phong đại ca đi, trả người lại!"
"Tự tìm đường chết!" Ma tộc nam tử khinh thường nói, nhẹ nhàng phất tay, khí kình khủng khiếp phô thiên cái địa lao xuống.
"Oanh!"
"Phốc!"
Không hề nghỉ ngờ, Liễu Thanh Dương không kịp phản ứng, trực tiếp bị khí kình khủng khiếp đánh trọng thương, thân hình hóa thành một vệt đen rơi xuống.
Liễu Thanh Dương bị thương nghiêm trọng, đã ngất đi, không biết còn sống hay không.
"Liễu đại ca!" Miêu Thanh Thanh cực kỳ kinh hoảng kêu lên.
Ma tộc nam tử quá mạnh, Long Thần liên minh không ai địch nổi.
Long Thần liên minh vừa thành lập không lâu, hôm nay đã gặp phải đả kích hủy diệt.
"Phong Vô Trần, bây giờ ngươi có phải rất hối hận không? Hối hận vì không ngoan ngoãn. giao ra Thái Cổ lực lượng và Ô Hỏa phải không? Đáng tiếc, ta không cho ngươi cơ hội hối hận đâu." Ma tộc nam tử túm lấy cổ Phong Vô Trần, cười tà ác hỏi.
"Ông ông!"
Sức mạnh khủng khiếp ngưng tụ trong tay trái của nam tử, hắc quang bùng lên.
"Phong Vô Trần, chính sự ích kỷ của ngươi đã hại chết bọn họ. Nói cho cùng, Long Thần liên minh quá yếu, mà ngươi còn yếu hơn." Ma tộc nam tử vô tình cười lạnh, tay trái ngưng tụ sức mạnh khủng khiếp, không chút do dự oanh về phía Long Thần Điện!