Côn Luân cốc, nơi chim không thèm ia.
Đến một cái cây, một chiếc lá cũng chẳng tồn tại.
Ấy vậy mà, cái nơi chim không thèm ỉa này, hôm nay lại nghênh đón đám người Phong Vô Trần.
Tản ra bốn phía quan sát, ngoài sự trơ trụi và tử khí ra, không ai phát hiện được gì.
"Không phát hiện gì cả." Liễu Thanh Dương và Miêu Thanh Thanh đồng thời lắc đầu.
"Điện chủ, không có gì cả." Bắc Đấu Diễm cũng lắc đầu.
"Cái nơi tử khí này, không một tia sự sống, ai đến đây chỉ có đường chết." Trương Quân Lan nói, hắn cũng không có phát hiện gì.
Phong Vô Trần lắc đầu: "Ta cũng không."
Dù đã thúc giục Diệt Thế chi lực, Phong Vô Trần vẫn không thu hoạch được gì.
"Điện chủ, xem ra chúng ta phải tiến sâu hơn nữa thôi." Dịch Thiên Kình đề nghị.
"Cũng chỉ còn cách đó." Phong Võ Trần gật đầu, hết cách rồi.
Vì Thái Cổ lực lượng, dù Côn Luân cốc có là địa ngục, Phong Vô Trần bọn họ hôm nay cũng phải xông vào một phen!
"Bùm!"
Tiến vào sâu bên trong, Phong Vô Trần thúc giục Ô Hỏa, trên đường đi lợi dụng nó để cảm ứng Thái Cổ lực lượng của Côn Luân cốc.
Càng đi sâu vào Côn Luân cốc, tử khí càng nặng, tựa như đang bước trên đường xuống hoàng tuyền.
^ 4 + ^ ^ ^ h ˆ + ^ˆ Thêm vào đó, sắc trời dần tối sầm, Côn Luân cốc càng lộ vẻ đáng sợ, một vùng tử khí âm u, còn hơn cả Địa Ngục.
Ít nhất ở Địa Ngục còn có thể thấy Hắc Bạch Vô Thường, còn thấy cô hồn dã quỷ, nhưng nơi này thì không có gì cả.
Nếu không có Ô Hỏa của Phong Vô Trần, Liễu Thanh Dương bọn họ chắc chắn đã chùn bước.
"Phong Vô Trần, ta cứ có cảm giác như có ai đang nhìn mình chằm chằm ấy?" Liễu Thanh Dương có chút sợ hãi hỏi, giọng nhỏ hẳn đi.
"Liễu đại ca, huynh đừng nói mò." Miêu Thanh Thanh sợ xanh mặt.
“Ngươi đừng đùa, ta cũng có cảm giác này." Nam Cung Chiến ngưng trọng nói, cảnh giác nhìn xung quanh.
Diệp Thiên Uy thấp giọng nói: "Cảm giác như bốn phía đều có người dòm ngó chúng ta, nhưng ta lại không thấy ai cả, kỳ quái thật, có phải ảo giác không?"
Không chỉ bọn họ, mà ngay cả Phong Vô Trần cũng có cảm giác đó, rất kỳ lạ, rất quỷ dị.
"Mọi người cẩn thận, Diệp Thiên Uy, ngươi coi chừng phía sau, Bắc Đẩu Diễm, Dịch Thiên Kình, hai người xem hai bên." Phong Vô Trần dặn dò.
"Vâng!" Mấy người cung kính gật đầu.
Giờ phút này, không khí bắt đầu căng thẳng, Phong Vô Trần bọn họ mặt mày ngưng trọng.
Càng tiến sâu vào Côn Luân cốc, tử khí càng nặng, hoàn toàn không cảm nhận được Linh khí tồn tại, cảm giác bất an càng thêm mãnh liệt.
Sắc trời dần tối sầm, bao phủ Côn Luân cốc, khiến nó trở nên quỷ dị và thần bí hơn.
Đương nhiên, có lẽ cũng là do tác động tâm lý.
Có lẽ Côn Luân cốc chẳng có nguy hiểm gì, chỉ là vì tử khí tồn tại, khiến người ta cảm thấy bất an.
"Kỳ lạ, đi một quãng đường đài rồi mà Ô Hỏa vẫn không cảm ứng được Thái Cổ lực lượng." Phong Võ Trần cau mày, thất vọng nói.
"Phong đại ca, xem ra huynh bị Ô Hỏa lừa rồi, hay là chúng ta rời khỏi đây đi, ở đây nguy hiểm quá." Liễu Thanh Dương nói, trong lòng chỉ hận không thể lập tức rời khỏi cái nơi quỷ quái này.
Ngay khi Liễu Thanh Dương vừa dứt lời, sắc mặt hắn lập tức cứng đờ, cảm giác mặt đất dưới chân bỗng biến mất, còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã rơi xuống.
"Phong đại ca! Cứu ta!" Liễu Thanh Dương hoảng sợ kêu lên, vì quá hoảng loạn và bất ngờ, hắn không kịp bay lên.
"Coi chừng!" Phong Vô Trần quát lớn, lập tức vồ lấy Liễu Thanh Dương, kéo mạnh hắn lên.
Dịch Thiên Kình và những người khác cũng suýt rơi xuống, may mà phản ứng kịp thời và bay lên được.
"Cái này... Chuyện gì vậy?" Lôi Thiên Tuyệt kinh ngạc nhìn xuống chân.
Diệp Thiên Uy và những người khác đều trợn mắt há hốc mồm, kinh hãi nhìn xuống dưới.
"Núi... Núi biến mất rồi..." Liễu Thanh Dương run giọng nói, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.
Ngọn núi mà Phong Vô Trần và mọi người vừa đứng, giờ phút này đang biến mất với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, chỉ trong chớp mắt, ngọn núi khổng lồ cứ thế biến mất không một tiếng động.
Quỷ đị! Vô cùng quỷ dị!
Phong Vô Trần và mọi người ngây ngốc nhìn cảnh tượng này, trong lòng dậy sóng, mãi không thể bình tĩnh.
Nhưng, điều quỷ dị hơn nữa là, chỉ có ngọn núi mà họ vừa đứng biến mất, còn những ngọn núi khác thì vẫn bình an vô sự.
Không biết bao lâu sau, Phong Vô Trần và mọi người mới hoàn hồn.
"Phong đại ca, cái này... Chuyện gì vậy?" Liễu Thanh Dương hoảng sợ hỏi, giọng run rẩy dữ dội.
"Ta cũng không biết." Phong Võ Trần lắc đầu, tình huống này, ngay cả trong trí nhớ của Tà Long Thần cũng không có.
Ngọn núi quỷ dị biến mất, nếu không có tiếng kêu của Liễu Thanh Dương, Phong Vô Trần còn chẳng nhận ra.
Ngọn núi biến mất, dưới chân núi không còn gì cả, không một dấu vết.
Cảnh tượng vừa rồi, họ không thể nào giải thích được, càng không biết chuyện gì đã xảy ra, còn đáng sợ hơn cả chuyện ma quái.
"Vừa rồi cái ngọn núi kia, cảm giác như bị thứ gì đó ăn mòn ấy, cả ngọn núi hóa thành tro tàn rồi!" Trương Quân Lan sợ hãi nói, chưa từng thấy chuyện quỷ dị đến vậy.
Hiện tượng quỷ dị này, không ai có thể giải thích được.
"Côn Luân cốc này thập phần quỷ dị, không được lơ là, trước mắt đừng hành động, cẩn thận quan sát." Phong Vô Trần dặn dò, sắc mặt càng thêm ngưng trọng.
Sau màn đáng sợ vừa rồi, Phong Vô Trần và mọi người không dám đến gần bất kỳ ngọn núi nào, cứ lơ lửng giữa không trung, không tiến sâu hơn nữa.
Không khí căng thẳng đến tột độ.
Tĩnh mịch, Côn Luân cốc vô cùng tĩnh mịch, Phong Vô Trần và mọi người nín thở, ngoài tiếng tim đập ra, không có bất kỳ âm thanh nào khác.
Cứ như vậy, cả đêm trôi qua, định bựng sẽ quan sát để tìm ra manh mối, nhưng cả đêm chẳng có gì xảy ra, Côn Luân cốc vẫn tĩnh mịch như cũ.
Phong Vô Trần và mọi người cứ thế đợi đến hừng đông.
"Điện chủ, thế nào rồi? Có phát hiện gì không?" Diệp Thiên Uy hỏi, trời sáng mới bớt sợ hãi.
Phong Vô Trần lắc đầu: "Không có gì cả."
Phong Vô Trần vắt óc suy nghĩ mà không hiểu nổi, rốt cuộc là nguyên nhân gì khiến một ngọn núi biến mất không một tiếng động, hiện tượng quỷ dị thần kỳ này, là do cái gì gây ra?
“Mọi người ở đây đừng nhúc nhích." Phong Vô Trần nói, rồi bay về phía một ngọn núi.
"Phong đại ca cẩn thận!" Miêu Thanh Thanh lo lắng dặn dò, mặt đầy vẻ căng thẳng.
"Chú ý quan sát!" Dịch Thiên Kình cau mày nói, mắt không chớp nhìn Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần chậm rãi xòe bàn tay ra, chạm vào vách đá của ngọn núi.
Một lúc lâu sau, ngọn núi không hề có động tĩnh gì.
“Rốt cuộc là vì sao?” Phong Vô Trần vẫn không tìm ra lời giải.
Nhưng khi Phong Vô Trần chậm rãi rụt tay lại, hình ảnh quỷ dị lại xuất hiện.
"Núi lại biến mất rồi!" Liễu Thanh Dương đột nhiên kinh hô, mọi người đều trợn tròn mắt.
Ngọn núi hùng vĩ trước mắt, đang biến mất với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, không một tiếng động, hình ảnh đó giống như bị ăn mòn, chỉ trong chớp mắt, ngọn núi không còn lại chút gì!
Phong Vô Trần kinh hãi tột độ.
Ngọn núi hùng vĩ ngay trước mặt hắn quỷ dị biến mất, nhưng Phong Vô Trần lại không nhìn ra được điều gì.