"Lẽ nào lại như vậy!"
Phong Vô Trần hùng hổ dọa người, Tô Ly giận tím mặt, hai mắt đỏ ngầu.
"Ba!"
"Ông ông!"
Tô Ly chắp tay trước ngực, cố gắng thúc giục lực lượng. Không gian rung chuyển dữ dội, một khe nứt đen ngòm xé toạc bầu trời.
"Đây là...” Chứng kiến khe nứt, sắc mặt Phong Vô Trần biến đổi.
"Phong đại ca, hắn đang triệu hoán cường giả!" Liễu Thanh Dương hét lớn.
Từ trong khe nứt đen kịt, một luồng sức mạnh mênh mông cuồn cuộn tràn ra, khiến người khó thở.
"Hóa Thần cảnh!" Bắc Đẩu Diễm thất sắc.
"Điện chủ cẩn thận! Là cường giả Hóa Thần cảnh!" Diệp Thiên Uy hô lớn.
"Sư huynh! Cứu tai" Tô Ly nóng lòng như lửa đốt, gào thét.
Giữa thời khắc sinh tử, Tô Ly không còn giữ thể diện, dù sao mặt mũi cũng đã mất hết, hắn không quan tâm lần này, chỉ cần giữ được tính mạng, còn có thể Đông Sơn tái khởi.
"Oanh!"
Phong Vô Trần đạp mạnh xuống hư không, một tiếng nổ vang dội, thân hình bắn đi như tên, đồng thời thi triển cả thuấn di.
Phong Vô Trần muốn đánh chết Tô Ly trước khi cường giả Hóa Thần cảnh kịp xuất hiện!
Phong Vô Trần chớp mắt đã tới, bàn tay chứa sức mạnh bá đạo, không chút lưu tình đánh thẳng vào Tô Ly.
"Tông chủ cẩn thận!" Nhị trưởng lão kinh hoàng hét lớn, trong lòng tràn ngập sợ hãi.
Sức mạnh khủng khiếp khiến Tô Ly hồn vía lên mây, hắn kinh hãi gào thét: "Sư huynh! Mau cứu ta!"
Trong khoảnh khắc kinh hoàng, Liễu Thanh Dương và mọi người ở Thanh Vân thành đều vô cùng căng thẳng.
Phong Vô Trần có thể nhanh tay hơn một bước, đánh chết Tô Ly không?
Cường giả Hóa Thần cảnh trong khe nứt đen kia, có kịp cứu Tô Ly trước Phong Vô Trần không?
"Không! Sư huynh, mau cứu ta!" Nhìn chưởng ấn khủng khiếp đang ập đến, Tô Ly tuyệt vọng, lần đầu tiên hắn cảm nhận rõ ràng hơi thở của tử vong, nó thật đáng sợ.
Chưởng ấn đáng sợ của Phong Vô Trần nhanh chóng phóng đại trong mắt Tô Ly, khuôn mặt hắn tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.
"Oanh!"
"Ông ông!"
Một chưởng của Phong Vô Trần đánh trúng mục tiêu, một tiếng nổ lớn vang lên, không gian lại rung chuyển.
Nhưng chưởng này lại khiến Phong Vô Trần cảm giác như đá chìm đáy biển, không hề lay động.
Hơn nữa, hắn cũng không nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Tô Ly, càng không thấy Tô Ly phun máu.
Bởi vì, trước người Tô Ly, không biết từ lúc nào đã có thêm một bóng người, và chưởng ấn của Phong Vô Trần, đánh thẳng vào ngực người đó.
Chính bóng người này, khiến Phong Vô Trần cảm giác như đá chìm đáy biển, lực lượng của hắn lập tức bị hóa giải.
Cường giả Hóa Thần cảnh, xuất quỷ nhập thần, khiến người không hề hay biết.
Phong Vô Trần khẽ nhíu mày, hắn đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để đánh chết Tô Ly.
"Sư huynh! Cuối cùng huynh cũng đến rồi!" Thấy bóng lưng trước mặt, Tô Ly mừng rỡ, cảm giác như vừa đi một vòng địa ngục, rồi trở về.
Nhị trưởng lão và hai người kia cũng thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn yên tâm.
"Cường giả Hóa Thần cảnh!"
Ánh mắt mọi người giờ phút này đều đổ đồn vào cường giả Hóa Thần cảnh.
Người đến là một nam tử trạc năm mươi tuổi, mặc áo bào xám, mái tóc dài đen trắng xõa vai, rất có khí thế của cường giả.
Hắn chính là Bàng Thanh Phong sư huynh của Tô Ly, cảnh giới Hóa Thần cảnh nhị trọng.
Việc Bàng Thanh Phong có thể dùng thân thể hóa giải lực lượng của Phong Vô Trần, cho thấy cường giả Hóa Thần cảnh hung hãn đến mức nào.
"Tiểu hữu thực lực mạnh mẽ, khiến người khâm phục, quả là thiên tài khó lường." Bàng Thanh Phong đánh giá Phong Vô Trần, khẽ cười nói: "Sư đệ ta tuy có sai, nhưng ngươi cũng đã thắng rồi, sao không tha cho sư đệ ta và bọn họ?"
Bàng Thanh Phong nói chuyện khá khách khí, rất có phong độ quần tử.
Nghe vậy, Phong Vô Trần lạnh lùng nói: "Đã là địch nhân thì phải chết, ngươi thân là sư huynh, lại dung túng cho những việc sư đệ ngươi làm, đó gọi là bao che."
"Sư huynh, đừng nói nhảm với hắn, giết hắn đi!" Tô Ly giận dữ nói.
"Im ngay!" Bàng Thanh Phong đột nhiên quát lớn, trừng mắt nhìn Tô Ly, khiến hắn vội vàng im bặt.
"Tiểu hữu, chuyện lớn hóa nhỏ, tốt cho tất cả mọi người, ngươi thấy sao?" Bàng Thanh Phong cười nhạt nói.
Cường giả Hóa Thần cảnh lại trưng cầu ý kiến của Phong Võ Trần!
Mọi người ở Thanh Vân thành càng thêm chấn động.
"Phong đại ca, coi như xong đi, chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn, hơn nữa hắn là Hóa Thần cảnh, chúng ta không phải đối thủ của hắn, không cần lãng phí thời gian." Miêu Thanh Thanh truyền âm nói.
Phong Vô Trần thu liễm khí tức, thu Kỳ Lân chiến giáp và Long Thần quyền bộ vào trong cơ thể, quay người rời đi.
Lời Miêu Thanh Thanh nói không phải không có lý, mục đích bọn họ đến Bắc Huyền vực là tìm kiếm Thời Gian chi lực, không phải đến gây phiền phức.
Bàng Thanh Phong là cường giả Hóa Thần cảnh, không dễ đối phó.
"Sư huynh, sao huynh lại thả bọn chúng đi?" Tô Ly không cam tâm hỏi, nhìn Phong Vô Trần rời đi, Tô Ly tức giận ngập trời.
"Ngu xuẩn!" Bàng Thanh Phong nổi giận nói: "Tuổi còn trẻ mà đã có tu vi như vậy, dù là thiên tài của Thánh Hồn học phủ, cũng chưa chắc sánh bằng hắn, lai lịch của bọn chúng có thể so với Huyền Ảnh Tông của ngươi sao? Ngươi không thể động não suy nghĩ à?"
Nói xong, Bàng Thanh Phong hừ lạnh một tiếng, rồi biến mất vào trong khe nứt.
"Tông chủ, có lẽ bọn chúng thực sự có địa vị lớn, tu vi của bọn chúng đều không kém." Tam trưởng lão lúc này mới kịp phản ứng.
Tô Ly giờ phút này lại kinh hoàng, mồ hôi lạnh ứa ra sau lưng.
Ngẫm lại kỹ, Tô Ly chưa từng thấy qua người trẻ tuổi nào có được thực lực khủng bố như vậy.
"Thực lực của tiểu tử này, không hề thua kém thiên tài của Thánh Hồn học phủ, chẳng lẽ hắn là..." Tô Ly càng nghĩ càng sợ hãi, không biết đã nghĩ đến điều gì.
"Đi mau! Đi mau!" Tô Ly kinh hoàng nói, không dám dừng lại nửa khắc, dường như lo lắng Phong Vô Trần sẽ quay trở lại.
Trong ánh mắt kinh hãi và rung động của mọi người ở Thanh Vân thành, Tô Ly và ba người vội vã rời đi.
Sau khi đại chiến kết thúc, sự việc Thanh Dương trấn bị tàn sát đã bị phát hiện, và tin tức đang lan truyền ra ngoài.
"Người ở Thanh Dương trấn đều bị giết! Đều bị giết!"
"Người già, trẻ con, phụ nữ đều chết hết, không biết ai đã làm!"
"Đến trẻ con cũng không tha, rốt cuộc là loài súc sinh nào làm?"
Tin tức truyền ra khiến mọi người phẫn nộ.
Đến trẻ con cũng không tha, tàn bạo đến mức nào?
Rất nhiều tu giả nhao nhao tiến về Thanh Dương trấn, khi chứng kiến cảnh tượng dân chúng Thanh Dương trấn chết thảm, ai nấy đều bi phẫn, không ai nỡ nhìn những đứa trẻ chết thảm.
Tin tức càng lan truyền rộng rãi, gây xôn xao dư luận, mọi người lên án kịch liệt hung thủ, một thị trấn nhỏ bé nghèo nàn, rốt cuộc ai đã ra tay độc ác như vậy?
Toàn bộ dân chúng Thanh Dương trấn bị giết, hơn nữa lại xảy ra sau khi gặp nạn ở Hư Vọng sơn mạch, không ít người âm thầm nghi ngờ là Huyền Ảnh Tông.
Ngoài Huyền Ảnh Tông, họ không thể nghĩ ra ai khác và thế lực nào khác.
"Phong đại ca, xảy ra chuyện rồi."
"Chuyện gì?"
Liễu Thanh Dương đáp: "Tin mới truyền đến từ Thanh Vân thành, dân chúng Thanh Dương trấn toàn bộ bị giết."
"Cái gì?" Phong Vô Trần kinh hãi, vẻ mặt khó tin: "Toàn bộ bị giết? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Ai làm?"
"Không biết, đây là chuyện xảy ra ngày hôm qua rồi." Liễu Thanh Dương lắc đầu, sắc mặt hết sức khó coi.
Phong Vô Trần mặt mày dữ tợn, lạnh lùng nói: "Lập tức quay lại Thanh Dương trấn xem sao!"