"Chấp sự trưởng lão nhiều năm trước cưỡng ép luyện hóa Thượng Cổ Hàn Băng, khiến hàn độc tích tụ trong cơ thể. Những năm gần đây, Đại trưởng lão luôn tìm kiếm Như Ý Tử Linh Hoa để luyện chế đan được, giúp chấp sự trưởng lão giải trừ hàn độc. Vừa rồi, cây kia là cây cuối cùng rồi!” Thượng Quan Vân Vận giải thích.
"Cái gì? Cây cuối cùng?" Sắc mặt ba người Trương Quân Lan lại biến đổi lớn.
Lão giả canh giữ đại môn học phủ trước đó đã nói, Đại trưởng lão đang luyện đan. Chẳng phải có nghĩa là Như Ý Tử Linh Hoa đã được dùng để luyện đan rồi sao?
Lời của Thượng Quan Vân Vận không khác nào dội một gáo nước lạnh, khiến ba người Trương Quân Lan cảm thấy tuyệt vọng.
"Vậy phải làm sao bây giờ? Khó khăn lắm mới tìm được đến đây, lại là cây cuối cùng!" Diệp Thiên Uy thất vọng nói.
Thượng Quan Vân Vận cười khổ: "Nếu các ngươi đến sớm hơn một bước, có lẽ vẫn còn hy vọng. Nhưng hôm nay Đại trưởng lão đã luyện đan được nửa canh giờ, e rằng được liệu đã...
"... " Ba người Trương Quân Lan hoàn toàn mất hết hy vọng, tia hy vọng cuối cùng cũng tan vỡ.
Vì tìm một cây Như Ý Tử Linh Hoa cứu người, bọn họ đã lặn lội đường xa đến đây, từ Tinh Vân Tông đến Thánh Hồn học phủ, nhưng cuối cùng lại nhận lấy sự thất vọng. Cái cảm giác thất lạc đến tột cùng ấy thật khó chịu đựng.
Dốc hết sức làm một việc, kết quả lại thất bại, ai mà chịu cho nổi.
Sự đả kích về tâm lý và tinh thần ấy đủ khiến người ta chán chường.
"Thượng Quan đạo sư, làm phiền rồi." Hít sâu một hơi để kìm nén sự thất vọng, Trương Quân Lan nhàn nhạt nói.
Trời cao đã an bài như vậy, Trương Quân Lan và những người khác cũng đành bất lực.
Đồng thời, họ cũng nhận ra dược liệu quý giá đến nhường nào, cũng hiểu vì sao những loại đan dược mạnh mẽ lại có giá trên trời.
Sau khi tự mình trải qua việc tìm kiếm dược liệu, họ mới thực sự thấu hiểu.
Khi ba người Trương Quân Lan rời khỏi phòng Thượng Quan Vân Vận, họ dường như không nhận ra bên ngoài đã có rất nhiều thiên tài học sinh đang tụ tập.
Ánh mắt của bọn họ đán chặt vào căn phòng, chỉ cần có động tĩnh gì, họ sẽ xông vào cứu Thượng Quan Vân Vận.
Thượng Quan Vân Vận, đẹp đến nghẹt thở, đẹp đến khó quên.
Chứng kiến ba người Trương Quân Lan đi ra, đám học sinh lập tức xôn xao.
"Trương Quân Lan?" Một học sinh chợt kinh hô, nhận ra Trương Quân Lan.
"Trương Quân Lan? Luyện Khí Sư thiên tài số một đại lục Trương Quân Lan? Thất Huyền chính là thua dưới tay hắn." Nghe đến ba chữ Trương Quân Lan, rất nhiều học sinh chấn động, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc.
Học sinh được gọi là Thất Huyền là một luyện khí sư thiên tài, hắn cũng đã tham gia đại hội luyện khí trước đây, tiếc rằng đã bại đưới tay Trương Quân Lan.
"Hóa ra hắn chính là luyện khí sư thiên tài số một đại lục Trương Quân Lan!" Vô số học sinh bừng tỉnh, thảo nào Thượng Quan Vân Vận lại khách khí tiếp đãi như vậy, thì ra là có lai lịch lớn.
Biết được thân phận đáng sợ của Trương Quân Lan, đám thiên kiêu hàng đầu của học phủ giờ phút này đều lộ vẻ kính sợ và kiêng kỵ, không ai dám coi thường vị luyện khí sư thiên tài số một đại lục này.
Đám thiên tài học sinh nhao nhao nhường đường.
"Thiên Nhân cảnh cửu trọng? Hừ! Luyện Khí Sư thiên tài số một đại lục cũng chỉ có thế, không có một thân luyện khí cường đại thì có tác dụng gì? Nói cho cùng vẫn phải xem thực lực, thực lực của mình mới là quan trọng nhất, không có thực lực thì chẳng là gì cả." Một thiên kiêu hàng đầu khinh thường nói, ngạo mạn đến cực điểm.
"Đúng vậy! Ta vốn tưởng rằng luyện khí sư thiên tài số một đại lục, ít nhất cũng phải có tu vi Thiên Cực cảnh ngũ trọng, ai ngờ đến cảnh giới cực hạn còn chưa đột phá, thật là khiến người thất vọng." Có người phụ họa, chế giễu.
Một số học sinh có tu vi mạnh mẽ, tự nhận tu vi cao thâm, hoàn toàn không để Trương Quân Lan vào mắt.
Giờ phút này, Trương Quân Lan đang vô cùng thất vọng, không có tâm trạng để ý đến đám thiên tài học sinh kia.
Nhưng đúng lúc họ định rời khỏi Thánh Hồn học phủ, một tòa cung điện bỗng nhiên tràn ngập một cỗ khí tức đan dược vô cùng mạnh mẽ.
"Ầm ầm!"
Trên bầu trời Thánh Hồn học phủ, mây đen dày đặc, điện long lập lòe.
Đan Lôi!
Phàm là đan dược lục phẩm cường đại xuất thế, đều sẽ dẫn phát Đan Lôi.
Học sinh Thánh Hồn học phủ đã quen với cảnh này, mỗi ngày không biết có thể nhìn thấy bao nhiêu lần Đan Lôi.
"Trương thiếu chủ, hay là chúng ta đi hỏi Đại trưởng lão xem sao?" Thượng Quan Vân Vận chợt nói.
Nghe vậy, Trương Quân Lan hơi trầm ngâm rồi gật đầu: "Cũng được."
Với tia hy vọng cuối cùng, Trương Quân Lan không muốn bỏ qua.
Thượng Quan Vân Vận dẫn ba người Trương Quân Lan đến cung điện luyện đan của Đại trưởng lão, đám học sinh không biết có chuyện gì, tò mò đi theo.
Tại cung điện của Đại trưởng lão, khi Đan Lôi bị sức mạnh áp đảo đánh tan, không gian đã trở lại bình tĩnh.
"Luyện Đan Đại Hội?" Diệp Thiên Uy vô tình nhìn thấy thông báo dán bên cạnh cung điện, không khỏi ngạc nhiên nói.
"Đã nhiều năm rồi, xem ra học phủ sắp tổ chức lại Luyện Đan Đại Hội." Trương Quân Lan thầm nói.
"Đại trưởng lão, Trương thiếu chủ Trương gia Vô Cực Vực cầu kiến." Trước cửa cung điện, Thượng Quan Vân Vận cung kính bẩm báo.
"Thiếu chủ Trương gia? Trương Quân Lan sao?" Một giọng nói già nua kinh ngạc từ trong cung điện truyền ra, lời còn chưa dứt, một bóng dáng già nua đã thoắt hiện.
Lão giả râu tóc bạc trắng, nhưng lại rất tinh thần, mặc một bộ trường bào màu trắng, có chút tiên phong đạo cốt.
Lão giả chính là Đại trưởng lão Thánh Hồn học phủ Vong Cửu Trọng, tu vi đã đạt tới cảnh giới Hóa Thần cảnh ngũ trọng, thực lực vô cùng khủng bố.
“Đại trưởng lão!" Vong Cửu Trọng xuất hiện, các học sinh nhao nhao cung kính hành lễ.
"Tất cả trở về tu luyện đi." Vong Cửu Trọng khoát tay, ý bảo các học sinh rời đi.
Các học sinh rất không muốn rời, lúc đi, ánh mắt vẫn không nhịn được liếc nhìn Thượng Quan Vân Vận xinh đẹp đến nghẹt thở.
"Đại trưởng lão, Như Ý Tử Linh Hoa còn không?" Trương Quân Lan sốt ruột hỏi, đi thẳng vào vấn đề.
"Sao ngươi biết lão phu có Như Ý Tử Linh Hoa?" Vong Cửu Trọng kinh ngạc hỏi.
"Đại trưởng lão, là ta nói, Trương thiếu chủ cần gấp Như Ý Tử Linh Hoa để cứu người, nhưng ngài đang luyện đan, chúng ta không nên làm phiền." Thượng Quan Vân Vận nói.
"Thì ra là thế, đan dược còn chưa bắt đầu luyện, dược liệu vẫn còn." Vong Cửu Trọng gật đầu, khó xử nói: "Chỉ là, hàn độc của Chấp sự trưởng lão sắp phát tác, lão phu cần gốc dược liệu này để luyện chế đan dược áp chế hàn độc cho Chấp sự trưởng lão, mà chỉ còn lại một cây."
"Còn một cây! Còn một cây!" Diệp Thiên Uy kích động vạn phần.
"Tốt quá!" Nghe vậy, Trương Quân Lan lập tức mừng rỡ, như thể nhìn thấy bảo bối vô giá, hắn kích động nói: "Đại trưởng lão, về chuyện hàn độc, sư phụ ta có thể giúp đỡ, mong Đại trưởng lão nhường lại dược liệu cho chúng ta cứu người."
"Sư phụ của ngươi?" Vong Cửu Trọng lại kinh ngạc.
Thượng Quan Vân Vận nói: "Đại trưởng lão, chính là Phong Võ Trần điện chủ Long Thần Điện ở Vô Cực Vực."
"Nhưng hàn độc này đến lão phu còn bất lực, sư phụ của ngươi e rằng..." Vong Cửu Trọng lắc đầu nói, nếu chỉ là hàn độc thông thường, với tu vi Hóa Thần cảnh ngũ trọng của ông, có thể khu trừ trong nháy mắt.
Trương Quân Lan tự tin nói: "Đại trưởng lão, ngài không thể khu trừ hàn độc, nhưng sư phụ ta nhất định có thể!"