Ở tuổi hai mươi đạt tới Thiên Cực cảnh, ngay cả Thánh Hồn học phủ cũng không có nhiều học sinh làm được.
Thánh Hồn học phủ, học phủ mạnh nhất đại lục, nơi quy tụ toàn những thiên tài, nhưng số người đạt tới cảnh giới Thiên Cực cảnh trước tuổi hai mươi cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Đạt tới tu vi Thiên Cực cảnh trước tuổi hai mươi, chắc chắn là thiên tài khủng khiếp, hiếm có như phượng mao lân giác trên toàn đại lục.
Dù Thánh Hồn học phủ có học sinh đạt tới Thiên Cực cảnh, phần lớn đều đã ngoài hai mươi.
"Tốc độ tu luyện đáng sợ như vậy, sánh ngang với tên biến thái kia của học phủ rồi!"
"Phong Vô Trần này là thiên tài của thế lực lớn nào? Với thiên phú đó, nếu vào học phủ chúng ta, e rằng chỉ đứng thứ hai!"
"Hội trưởng Lâm không nói đùa đấy chứ?"
Vẻ mặt của đám học sinh tràn đầy kinh ngạc và khó tin.
"Hội trưởng Lâm, Phong Vô Trần này có lai lịch thế nào? Mà có thiên phú nghịch thiên đến vậy!" Thượng Quan Vân Vận kinh ngạc hỏi, rồi lập tức tỏ ra hứng thú.
Lâm Mặc Dương khẽ lắc đầu, cười nhạt: "Lão phu chỉ biết hắn đến từ Phong gia của Viêm Hỏa đế quốc phía tây đại lục, cụ thể thế nào thì không rõ."
Về thông tin của Phong Võ Trần, Lâm Mặc Dương không dám tiết lộ quá nhiều.
"Ra là vậy." Thượng Quan Vân Vận gật đầu, nói: "Có cơ hội thật muốn gặp người này."
Đôi mắt xinh đẹp chớp chớp, Thượng Quan Vân Vận nói tiếp: "Hội trưởng Lâm, cho bọn họ vào đi."
Lâm Mặc Dương gật nhẹ đầu, ra hiệu cho đội trưởng đội hộ vệ làm theo.
Đám hậu bối thiên tài đã chờ sẵn bên ngoài cửa đấu giá hội lập tức xôn xao, ai nấy đều kích động và hưng phấn khi thấy đội trưởng đội hộ vệ bước ra.
Con đường bên ngoài chật kín người, ngoài những thiên tài đã báo danh và người nhà, những người còn lại đều đến để chiêm ngưỡng dung nhan tựa tiên tử của Thượng Quan Vân Vận.
"Những ai đạt Thiên Nguyên cảnh bát trọng thì vào." Đội trưởng đội hộ vệ nghiêm giọng nói.
Những thiên tài đạt tới Thiên Nguyên cảnh bát trọng vô cùng phấn khích xông vào đấu giá hội, như thể ai vào trước sẽ chắc suất vào Thánh Hồn học phủ.
Số lượng thiên tài đến báo danh không hề ít, gần trăm người, và không phải ai cũng có tu vi Thiên Nguyên cảnh bát trọng.
Có kẻ đến thử vận may? Hoặc tự tin vào vẻ ngoài có thể lọt mắt xanh của Thượng Quan Vân Vận?
Thật là mơ mộng hão huyền!
Trong đại sảnh, những thiên tài nhanh chóng giữ trật tự, nhưng vẻ mặt hưng phấn vẫn không thể che giấu.
Hơn trăm thiên tài này đều đến từ các thế lực lớn nhỏ trong Tinh Giới, trong đó có Mạc Thanh Vân của Thiên Đạo Tông.
Mạc Thanh Vân là thiếu tông chủ, thiên tài số một của Thiên Đạo Tông, năm nay vừa tròn mười tám, đã đạt tới Thiên Nhân cảnh nhất trọng, thực lực vô cùng mạnh mẽ.
Mạc Thanh Vân nổi danh trong Tinh Giới, là một kẻ cuồng chiến, một trong những thiên kiêu của Tinh Giới.
Thượng Quan Vân Vận lướt mắt qua từng người, hài lòng gật đầu, khẽ cười nói: "Chắc hẳn các vị đã biết, ngoài việc sở hữu thiên phú Võ Hồn thất phẩm, còn cần tu vi đạt tới Thiên Nguyên cảnh bát trọng. Không có thiên phú, hoặc không đạt Thiên Nguyên cảnh bát trọng, đều không thể vào Thánh Hồn học phủ.”
"Thượng Quan đạo sư, Thiên Nguyên cảnh thất trọng đỉnh phong cũng không được sao? Ta chỉ thiếu chút nữa là đột phá, nếu lần này không vào được Thánh Hồn học phủ, ta phải đợi thêm một năm nữa." Một người lo lắng hỏi.
"Không được là không được, quy củ của học phủ không ai thay đổi được, ngươi cứ đợi năm sau vậy." Một đệ tử lạnh lùng đáp, từ chối thẳng thừng.
"Thượng Quan đạo sư..." Thiếu niên cầu khẩn nhìn Thượng Quan Vân Vận.
"Cầu xin vô ích, quy củ là quy củ! Đạo sư cũng không giúp được ngươi!" Một đệ tử khác mạnh mẽ nói, vô cùng ngạo mạn.
Đúng lúc này, đội trưởng đội hộ vệ tiến vào đại sảnh, cung kính nói với Lâm Mặc Dương: “Hội trưởng, đội trưởng Xích Hoàng và Loạn Thần muốn gặp."
"Cho bọn họ vào." Lâm Mặc Dương không chút do dự nói.
Vì hôm nay Thánh Hồn học phủ tuyển sinh, đấu giá hội tạm ngừng giao dịch một ngày. Muốn vào đấu giá hội phải được sự đồng ý của Hội trưởng và trưởng lão.
Những năm qua, bất kể là ai, trừ những người có thân phận đặc biệt, Lâm Mặc Dương đều từ chối thẳng.
Nhưng hôm nay lại đặc biệt đồng ý cho Xích Hoàng, điều này khiến Thượng Quan Vân Vận và bảy học sinh cảm thấy kinh ngạc.
Đội trưởng Xích Hoàng là ai, mà Lâm Mặc Dương lại chào đón đến vậy?
Nhận thấy vẻ kinh ngạc của Thượng Quan Vân Vận, Lâm Mặc Dương cười nhạt: "Xích Hoàng là đội trưởng tướng sĩ của Long Thần Điện, thuộc hạ của Phong Vô Trần."
"Xem ra hội trưởng Lâm và Phong Vô Trần có quan hệ không tệ." Thượng Quan Vân Vận khẽ cười nói.
"Hội trưởng Lâm, ba vị trưởng lão, Thượng Quan đạo sư, thật xin lỗi vì đã làm phiền, chúng ta sẽ không làm mất thời gian của mọi người đâu, sẽ xong nhanh thôi." Xích Hoàng khách khí chắp tay nói.
"Đội trưởng Xích Hoàng khách khí quá." Lâm Mặc Dương mỉm cười nói.
"Không sao." Thượng Quan Vân Vận khẽ cười, không hề bận tâm, cùng các học sinh đánh giá Xích Hoàng và những người đi cùng.
"Hội trưởng Lâm, điện chủ cần một số dược liệu, càng nhiều càng tốt." Xích Hoàng đưa cho Lâm Mặc Dương một tờ giấy, trên đó liệt kê danh sách các loại dược liệu.
Nhìn vào danh sách, Lâm Mặc Dương thầm giật mình: "Đan Đế đã đột phá Thất phẩm Luyện Đan Sư rồi!"
"Dược liệu luyện chế đan dược thất phẩm!" Thượng Quan Vân Vận vô tình nhìn thấy tờ đơn, trong lòng thầm kinh ngạc.
"Xin chờ một chút." Nhiếp Phong Vân chủ động đi lấy dược liệu, trong lòng cũng vô cùng chấn động.
"Phong Vô Trần này rốt cuộc là ai?" Thượng Quan Vân Vận ngày càng tò mò, nàng nhận thấy đấu giá hội đổi với Long Thần Điện vô cùng khách khí, thậm chí có thể nói là cung kính.
"Vừa rồi ở ngoài cửa nghe nói Thiên Nguyên cảnh thất trọng đỉnh phong cũng không vào được Thánh Hồn học phủ, quả nhiên danh bất hư truyền, không hổ là học phủ đệ nhất đại lục." Loạn Thần tán dương.
"Tiểu huynh đệ, không vào được Thánh Hồn học phủ cũng đừng nản chí, ngươi có thể gia nhập Long Thần Điện, biết đâu ngày mai sẽ đột phá Thiên Nguyên cảnh bát trọng." Huyễn Dương vỗ vai thiếu niên cười nói.
"Thật sao?" Thiếu niên nhìn Huyễn Dương với ánh mắt nóng rực.
"Tuyệt đối không sai! Thánh Hồn học phủ không cần, Long Thần Điện không có yêu cầu cao như vậy, tuy không bằng Thánh Hồn học phủ, nhưng ít ra cũng đủ để ngươi tu luyện thoải mái, đúng không?" Huyễn Dương tự tin nói.
Nói đến đây, Huyễn Dương liếc nhìn Thượng Quan Vân Vận, nói: "Thượng Quan đạo sư, đây là những người các ngươi không cần, ta cũng không tranh giành, mong Thượng Quan đạo sư đừng trách."
Thượng Quan Vân Vận khẽ lắc đầu, không nói gì.
"Được! Ta gia nhập Long Thần Điện!" Thiếu niên không chút do dự đáp, đôi mắt đen láy tràn đầy nhiệt huyết.
Chỉ còn thiếu nửa bước, vẫn bị Thánh Hồn học phủ từ chối, trong lòng thiếu niên âm thầm hạ quyết tâm phải cố gắng tu luyện, để Thánh Hồn học phủ phải hối hận vì đã không chọn mình!
Việc Huyễn Dương tuyển người ngay trước mặt học sinh Thánh Hồn học phủ, thật sự có chút bất kính, dù sao cũng là những người Thánh Hồn học phủ không cần.
"Ai cũng thu, xem ra Long Thần Điện cũng chẳng có gì đặc biệt, cũng không đến mức Phong Võ Trần lợi hại như hội trưởng Lâm nói." Một học sinh khinh thị cười nói.
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Lâm Mặc Dương và những người khác lập tức thay đổi.
Ánh mắt của Xích Hoàng và Loạn Thần cũng không khỏi liếc về phía người học sinh kia.