Đạt tới cảnh giới Đan Đế, người tu luyện có khả năng khống chế sức mạnh linh hồn.
Linh hồn lực hùng mạnh bao phủ lấy thân thể Xích Hoàng. Xích Hoàng vừa mới chết, thể linh hồn vẫn còn bảo tồn trong cơ thể, chưa lập tức tiêu tán.
Phong Vô Trần lợi dụng linh hồn lực cưỡng ép hút thể linh hồn đang ngủ say trong cơ thể Xích Hoàng ra ngoài.
Chứng kiến linh hồn Xích Hoàng, tướng sĩ Long Thần Điện vui mừng khôn xiết, reo hò vang dội.
"Thần linh chi thuật! Dùng máu ta, hoàn hồn tái sinh!" Phong Vô Trần quát lớn, hai tay kết ấn pháp huyền ảo.
“Không thể sai được! Tuyệt đối không sai được!" Viêm Long giật mình trong lòng. Câu ngâm xướng quen thuộc, ấn ký quen thuộc, cùng những hình ảnh quen thuộc hiện lên trong đầu Viêm Long.
Phong Vô Trần cắn rách đầu ngón tay, dùng máu tươi hòa vào chân nguyên, khiến chân nguyên ánh lên màu đỏ nhàn nhạt. Hắn phất tay, chân nguyên thấm đẫm huyết dịch của Phong Vô Trần bao trùm lên thể linh hồn Xích Hoàng.
Giờ khắc này, tất cả mọi người nín thở, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào thể linh hồn Xích Hoàng.
Phong Vô Trần lại phất tay, thể linh hồn Xích Hoàng bay vụt xuống, trong nháy mắt tiến vào thi thể Xích Hoàng. Bề mặt thân thể Xích Hoàng ánh lên quầng sáng đỏ nhạt.
Thể linh hồn đang dung hợp với thi thể Xích Hoàng, vết thương của Xích Hoàng cũng hồi phục với tốc độ kinh người. Cảnh tượng này giống hệt như lúc Phong Vô Trần cứu Bắc Đẩu Diễm.
Chứng kiến vết thương của Xích Hoàng nhanh chóng hồi phục, hơn nữa đã có khí tức trở lại, tướng sĩ Long Thần Điện vô cùng kích động.
"Đây... Đây là thần thông khởi tử hồi sinh trong truyền thuyết của Đan Đế!"
Thiên Nhàn Tử và Hạ Vân Hiên kinh ngạc đến trợn mắt há mồm, trong lòng chấn động mạnh mẽ. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến cảnh tượng kinh hãi như vậy.
Phong Vô Trần thật sự có thể làm người chết sống lại!
Đây là thần thông khủng bố đến mức nào?
Tướng sĩ Long Thần Điện, chỉ cần không tan thành tro bụi, chẳng phải là có thể phục sinh bất cứ lúc nào?
Quả không hổ danh Đan Đế!
Tu vi của Phong Vô Trần đã bước vào Thiên Cực cảnh, đối với việc khống chế khởi tử hồi sinh đã hoàn toàn thành thục. Lúc trước cứu Bắc Đẩu Diễm còn rất miễn cưỡng, bây giờ căn bản là dễ như trở bàn tay.
"Xích Hoàng sống lại rồi!" Liễu Thanh Dương và mọi người hưng phấn reo hò không ngớt.
"Điện chủ! Ta sống lại rồi! Ta sống lại rồi!" Xích Hoàng kích động kêu lên.
"Tiểu tử này càng ngày càng thành thạo trong việc khởi tử hồi sinh!" Viêm Long lần nữa rung động trong lòng, phảng phất thấy được bóng đáng Tà Long Thần.
Tiếp đó, Phong Vô Trần liên tục hồi sinh các tướng sĩ, cho đến khi hao hết linh hồn lực mới dừng lại để nghỉ ngơi.
Sau khi linh hồn lực hồi phục, Phong Vô Trần lại tiếp tục, cho đến khi hồi sinh người lính cuối cùng.
"Đa tạ điện chủ đã cho chúng ta sống lại!" Xích Hoàng và các tướng sĩ vừa được phục sinh quỳ xuống, vô cùng cảm kích, mừng đến phát khóc.
Khi tất cả tướng sĩ đã được phục sinh, Phong Vô Trần sức cùng lực kiệt, khuôn mặt tái nhợt nhưng lại nở nụ cười vui mừng, rồi hôn mê bất tỉnh.
Phong Võ Trần đã tiêu hao hết toàn bộ tỉnh lực, kiệt sức mà ngất đi.
Khoảnh khắc Phong Vô Trần ngã xuống, tất cả mọi người trong Long Thần Điện đều kinh hãi.
"Đừng lo lắng, hắn chỉ là hao hết sức lực, suy yếu mà hôn mê thôi." Viêm Long chậm rãi lên tiếng.
"Tiền bối, đa tạ người đã xuất thủ tương trợ, cứu giúp Long Thần Điện chúng ta." Đôi mắt long lanh nhìn về phía Viêm Long, Lăng Tiêu Tiêu vội vàng cảm tạ.
"Đa tạ tiền bối đã xuất thủ tương trợ!" Mọi người Long Thần Điện nhao nhao nói lời cảm tạ.
Viêm Long liếc nhìn Lăng Tiêu Tiêu, sau khi nhìn kỹ, vẻ kinh ngạc hiện lên trên mặt, hiển nhiên đã đoán ra thân phận của Lăng Tiêu Tiêu.
"Không cần khách khí, mọi người đi chữa thương đi." Viêm Long khẽ khoát tay áo.
Nói xong, Viêm Long vẫy tay một cái, nhấc Phong Vô Trần đang hôn mê lên, rồi phi thân rời đi.
"Trần Nhi!" Tiêu Thanh Thanh có chút lo lắng, nhưng bị Phong Chính Hùng ngăn lại.
Tuy không biết Viêm Long muốn đưa Phong Vô Trần đi đâu, nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Mọi người Long Thần Điện cũng không dám ngăn cản.
Với thực lực khủng bố của Viêm Long, nếu muốn giết Phong Vô Trần, đã sớm động thủ rồi.
Trong khu rừng yên tĩnh xa xôi của Đan Đế Sơn, Viêm Long đang giúp Phong Vô Trần khôi phục lực lượng. Khí tức của Phong Vô Trần nhanh chóng tăng lên.
Chưa đầy nửa giờ, Phong Vô Trần chậm rãi mở mắt.
"Tỉnh rồi?" Viêm Long nhàn nhạt hỏi.
Phong Vô Trần sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt, nhìn Viêm Long, Phong Vô Trần nói: "Muốn hỏi gì cứ hỏi đi."
“Ngươi và Tà Long Thần có quan hệ gì? Trên người ngươi có rất nhiều thứ của Tà Long Thần, hơn nữa thế gian này không có người thứ hai có được Chí Tôn Long Thần Quyết. Chí Tôn Chi Thể là do Tà Long Thần sáng tạo độc đáo, luyện đan thuật ngươi tu luyện cũng là do Tà Long Thần sáng chế.” Viêm Long hỏi, bình tĩnh nhìn Phong Võ Trần.
"Còn nữa, Tà Long Thần bị phong ấn ở đâu?" Viêm Long hỏi tiếp, càng hỏi càng kích động.
Phong Vô Trần trầm ngâm một lát rồi nói: "Tà Long Thần xem như sư tôn của ta. Hắn đã cho ta tất cả, kể cả Long Hồn và trí nhớ, tất cả mọi thứ. Tà Long Thần đã mất."
Nghe câu trả lời của Phong Vô Trần, Viêm Long ngây người, trợn mắt há mồm nhìn Phong Vô Trần, dường như không thể chấp nhận được đáp án này.
Kinh sợ, không thể tin, nghi hoặc, hoài nghi, đủ loại sắc thái biến hóa không ngừng.
Không biết qua bao lâu, Viêm Long mới đần đần hoàn hồn.
"Chủ nhân đã chết? Không thể nào! Ta không tin! Ngươi nhất định đang gạt ta! Chủ nhân không thể chết được! Chủ nhân không thể đem tất cả mọi thứ cho ngươi, tuyệt đối không thể!" Viêm Long lắc đầu, mặt đầy bi phẫn, không tin lời Phong Vô Trần.
Viêm Long biết sơ lược về Tà Long Thần, tuyệt đối không tin Tà Long Thần sẽ đem mọi thứ của mình đơn giản giao cho một tiểu quỷ.
Huống chi Tà Long Thần là người dã tâm bừng bừng, sao lại cam tâm bị phong ấn vạn năm mà không báo thù?
Phong Vô Trần nhàn nhạt đáp: "Ngươi không tin ta cũng không có cách nào, sự thật là như vậy. Nếu không thì sao ta lại nhận ra ngươi? Ngoài ngươi ra, còn có hai vị Đại tướng, nhưng đã chết khi Tà Long Thần bị phong ấn. Chỉ có ngươi còn sống."
"Chủ nhân chết như thế nào?" Viêm Long truy hỏi.
"Trước khi bị phong ấn, Tà Long Thần đã bị trọng thương, chỉ còn lại một đám tàn hồn. Trước khi tàn hồn tiêu tán, hắn đã tìm được ta. Nếu không có Tà Long Thần, ta cũng không có tu vi và thành tựu như ngày hôm nay." Phong Vô Trần đáp.
Dừng một chút, Phong Vô Trần nói tiếp: "Với tu vi của ta, đừng nói là mấy năm trước, cho dù là Thiên Cực cảnh hiện tại cũng không uy hiếp được tàn hồn của Tà Long Thần. Nếu hắn không muốn, sao ta có bản lĩnh cưỡng đoạt?"
Nghe đến đó, Viêm Long trầm mặc, khuôn mặt phảng phất già đi mấy chục tuổi, bi phẫn và tiều tụy.
"Những gì cần nói ta cũng đã nói rồi, tin hay không tùy ngươi." Phong Vô Trần nói cuối cùng, rồi quay trở lại Long Thần Điện.
Sau trận chiến này, Long Thần Điện nguyên khí đại thương, nghiêm trọng nhất từ trước đến nay.
Long Thần Điện không thể chịu đựng thêm những trận đại chiến như thế này. Phong Vô Trần phải tìm cách giúp mọi người trong Long Thần Điện tăng tu vi, tìm cách làm lớn mạnh Long Thần Điện.
"Long tộc!" Khuôn mặt Viêm Long bỗng trở nên dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi. Khí thế bành trướng và khủng bố bạo phát ra, như bài sơn đảo hải, cuốn phăng về tám hướng. Sát khí ngập trời cuồng dũng tuôn ra.
Năng lượng khủng bố của Hóa Thần cảnh bát trọng không bị khống chế phóng xuất, khiến hư không rung động sụp đổ, khiến Vô Cực Vực một lần nữa lâm vào khủng hoảng.
Viêm Long điên cuồng phát tiết nỗi bi phẫn trong lòng!