Yên tĩnh! Quanh trà lâu im phăng phắc.
Cảnh tượng luyện đan xuất thần nhập hóa khiến cả đám người kinh hãi tột độ.
Đám đông xung quanh trà lâu như bị đóng băng, thời gian ngưng đọng, tất cả đều bất động.
Lý Đan sư trợn tròn mắt, hai mắt như muốn rớt ra ngoài. Luyện đan kỳ diệu đến vậy, ông ta chưa từng thấy, thậm chí chưa từng nghe nói.
Lý Đan sư thực sự không thể tin được, một hậu bối tuổi còn trẻ như vậy lại sở hữu Luyện Đan thuật khủng khiếp đến thế.
"Hắn... hắn không cần lò đan! Sao có thể..." Cung Thiếu chủ ngây ngốc nói, vẻ mặt cứng đờ.
Cung Thiếu chủ là người đầu tiên lên tiếng, giọng run rẩy phá vỡ sự tĩnh lặng.
"Đan dược luyện xong rồi?" Một người ngơ ngác hỏi.
"Luyện... luyện xong rồi, mà... mà hình như chưa luyện ấy, hắn có dùng lò đan đâu!"
"Chớp mắt một cái đã luyện xong đan dược! Chuyện này... ảo thuật à?"
Phong Võ Trần luyện đan quá nhanh, động tác xuất thần nhập hóa, kỳ điệu vô cùng, khiến người ta có cảm giác như đang xem ảo thuật, chưa kịp phản ứng thì đan được đã ra lò.
Chỉ một lát sau, xung quanh ồn ào náo nhiệt, tiếng xôn xao vang vọng khắp Huyền Mộc thành.
Quá thần kỳ! Thần kỳ đến mức ai cũng không tin nổi. Họ thà tin heo nái biết trèo cây còn hơn tin Phong Vô Trần luyện ra lục phẩm đan trong nháy mắt.
Phong Vô Trần nhìn Lý Đan sư đang ngơ ngác, mỉm cười: "Lý Đan sư, Hỏa Dương Tử Linh Đan của ta, dù là phẩm chất hay khí tức, đều vượt trội hơn Hỏa Dương Tử Linh Đan của ông. Ông thua rồi."
Dù không phải Luyện Đan Sư, ai cũng thấy đan dược của Phong Vô Trần có phẩm chất và linh khí cao hơn hẳn của Lý Đan sư, một trời một vực, nhìn là biết.
"Không thể nào... Tuyệt đối không thể nào..." Lý Đan sư ngơ ngác lắc đầu.
Là Ngũ phẩm Luyện Đan Sư, luyện đan sư mạnh nhất vùng Huyền Mộc thành, lại thua một tiểu bối, mà còn thua thảm hại như vậy, Lý Đan sư không thể chấp nhận sự thật này.
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của mọi người, Liễu Thanh Dương khẽ cười đắc ý.
"Giờ thì ông có thể kể cho ta nghe về Côn Luân Cốc được rồi. Tất cả những gì ông biết." Phong Vô Trần cười nhạt, giọng bình thản.
"Sư tôn, đừng để hắn lừa!" Cung Thiếu chủ vừa hoàn hồn, vội nói: "Trên đời này không có loại Luyện Đan thuật mạnh mẽ thế đâu. Hắn lừa chúng ta, hắn chưa luyện đan, viên đan dược đó chắc chắn hắn đã chuẩn bị từ trước rồi."
"Lừa gạt? Chuẩn bị từ trước?" Liễu Thanh Dương và những người khác ngẩn người, khóe miệng giật giật.
"Cung Thiếu chủ nói có lý! Ai lại luyện ra đan dược trong chớp mắt chứ?"
"Đúng vậy! Chắc chắn hắn lừa chúng ta. Hắn còn không có lò đan! Sao luyện được lục phẩm đan?"
"Ta cũng không tin có loại Luyện Đan thuật nghịch thiên này. Bát phẩm Luyện Đan Sư còn không làm được, huống chi là một hậu bối, không thể nào."
Lời Cung Thiếu chủ vừa thốt ra, mọi người liền phản ứng dữ dội, đều tin lời hắn.
Luyện ra lục phẩm đan trong nháy mắt quả thực quá thần kỳ, đáng sợ, khó tin.
Chứng kiến phản ứng của mọi người, Phong Vô Trần ngạc nhiên, thắng rõ ràng mà lại bị nghi ngờ gian lận!
Phong Vô Trần dở khóc dở cười, nhưng chẳng biết làm gì hơn.
Nhất niệm thành đan, thần thông này quả thực khó tin.
"Thằng nhãi ranh! Ngươi dám lừa lão phu!" Lý Đan sư mặt mày dữ tợn, giận dữ mắng Phong Vô Trần, mắt đầy sát khí.
Dù Lý Đan sư có thực sự tin Phong Vô Trần lừa gạt hay không, ông ta cũng phải tìm cho mình một lối thoát. Là luyện đan sư mạnh nhất Huyền Mộc thành, sao có thể mất mặt trước mặt mọi người? Sao có thể thua một tiểu bối?
Nếu thua, Lý Đan sư còn mặt mũi nào gặp ai?
"Có lừa hay không, trong lòng ông rõ. Bọn họ không nhìn ra, chẳng lẽ ông cũng không thấy?" Phong Vô Trần cười lạnh.
"Sư tôn, thằng nhãi này đang sỉ nhục ngươi! Đừng nói nhiều với chúng, giết hết đi!" Cung Thiếu chủ đổ thêm dầu vào lửa.
Là thiên tài của Huyền Mộc thành, bị Liễu Thanh Dương đánh trọng thương, Cung Thiếu chủ mất hết thể diện. Giờ có cơ hội báo thù, hắn tuyệt đối không bỏ qua.
"Ông ông!"
Lực lượng đáng sợ của Thiên Nhân cảnh bát trọng bộc phát từ trong cơ thể Lý Đan sư. Mặt đất dưới chân lập tức lan tỏa một đạo thanh quang, khí kình hung hãn quét sạch, cuồng phong gào thét, khiến mọi người kinh hãi.
"Lão già này thực lực không tệ!" Bắc Đẩu Diễm cười lạnh.
"Không biết tự lượng sức mình mà thôi." Liễu Thanh Dương nhún vai.
"Oanh!"
Lý Đan sư không nói lời nào, đột ngột đạp chân xuống đất, một tiếng nổ vang, thân hình lao ra, mặt đất vỡ toác, đá vụn bắn tung tóe.
Khí thế đáng sợ khiến người ta lạnh sống lưng. Nơi Lý Đan sư đi qua, mặt đất nứt toác thành từng mảng.
Trong chớp mắt, Lý Đan sư xuất hiện, mang theo một cơn lốc xoáy, ngưng tụ sức mạnh đáng sợ vào lòng bàn tay, không chút lưu tình đánh về phía Phong Vô Trần.
Lý Đan sư ra tay tàn độc, muốn một kích đoạt mạng!
Đám đông vây xem lộ vẻ hả hê, như đang mong chờ Phong Vô Trần chết.
"Phốc!"
Phong Vô Trần không hề biến sắc. Lý Đan sư vừa ra tay, Phong Vô Trần cũng tùy ý tung một chưởng. Một tiếng nổ vang, khuôn mặt đang nhếch mép cười của Lý Đan sư cứng đờ, rồi phun ra một ngụm máu tươi, thân hình bay ngược ra, văng đến cuối con đường.
"Sao có thể..." Mặt Lý Đan sư biến sắc, mắt như muốn lồi ra, trong lòng hoảng sợ.
Lý Đan sư là Thiên Nhân cảnh bát trọng, lại bị một tiểu bối tùy ý một chưởng đánh cho thổ huyết!
Rúng động! Toàn trường rúng động!
Những người đang hả hê và chờ đợi cảnh Phong Vô Trần bị giết, giờ phút này mặt đầy kinh hãi và khó tin.
"Lý... Lý Đan sư bị tiểu tử kia một chưởng đánh bị thương..."
"Cái này... Sao có thể? Lý Đan sư tu vi Thiên Nhân cảnh bát trọng, lại không đánh lại tiểu tử kia!"
"Tùy tiện một chưởng có thể đánh trọng thương Lý Đan sư, chẳng lẽ tiểu tử kia là Thiên Cực cảnh?"
Giờ khắc này, toàn trường lại sôi trào, đều bị thực lực đáng sợ của Phong Vô Trần làm cho tim muốn nhảy ra ngoài. Mọi người nhìn Phong Vô Trần với ánh mắt hoảng sợ.
Tuổi còn trẻ mà có thực lực đáng sợ như vậy, thân phận há có thể tầm thường?
"Lý Đan sư, thua rồi còn muốn giết người diệt khẩu sao? Ông thua không nổi hay sợ mất mặt?" Đánh Lý Đan sư bị thương, Phong Vô Trần cười lạnh, từng bước tiến lại.
Khi đi ngang qua Cung Thiếu chủ, hắn sợ hãi đến mức ngã quỵ xuống đất.
Lý Đan sư bị thương, kinh hãi nhìn Phong Vô Trần. Ông ta không thể tin được, chàng trai trẻ trước mặt lại có tu vi đáng sợ đến vậy.
"Lý Đan sư, ông nhận thua hay là ta giết ông, chọn đi." Phong Võ Trần lạnh lùng nói. Trong chớp mắt, Phong Vô Trần đã xuất hiện quỷ đị trước mặt Lý Đan sư, một khí thế bá đạo khiến ông ta kinh hãi lạnh mình.