Tiên Vực.
Chỉ mới ít lâu sau, Phong Vô Trần đã đặt chân đến Tiên Vực lần nữa.
"Phong Ảnh, Tử Tiên Các không phải nơi ai muốn đến cũng được đâu. Tìm họ giúp đỡ là không thể nào đâu, chúng ta cứ đến Loan Thiên Điện đi." Trên đường đến Tử Tiên Các, Thiên Mệnh lo lắng nói.
"Ngươi cũng nói rồi, Loan Thiên Điện đến dấu vết đánh nhau cũng chẳng có, phù văn truyền âm cho Minh Nguyệt cũng không thấy hồi âm, đến đó cũng chưa chắc tra ra được gì." Phong Vô Trần lắc đầu.
"Tử Tiên Các đòi năm tỷ Tinh Thạch mới cho vào cửa, ngươi có đủ Tinh Thạch không? Ta thì không có đâu, đến một trăm triệu còn không có. Dù ngươi là Thiếu chủ Long Thần tộc, họ cũng chẳng tin đâu." Thiên Mệnh bất lực nói.
"Cứ đi rồi biết." Phong Vô Trần cười bí ẩn.
Đừng nói năm tỷ, Phong Vô Trần có đến mấy trăm tỷ Tinh Thạch trong nhẫn trữ vật ấy chứ.
Tử Tiên Các tuy không tổ chức đấu giá, nhưng khách khứa ra vào cũng không ít.
"Ơ? Đây chẳng phải Thần phẩm đại nhân sao?" Ở cổng Tử Tiên Các, một hộ vệ mắt tinh thấy Phong Vô Trần, lập tức kinh hãi kêu lên.
"Đúng là Thần phẩm đại nhân! Mau nghênh đón Thần phẩm đại nhân, ta đi bẩm báo Các chủ và trưởng lão!" Hộ vệ kia vội vã chạy vào trong.
Trong đại điện Tử Tiên Các.
Dịch Trường Sơn và Liễu Nguyên Hi đang bàn chuyện, một hộ vệ hớt hải xông vào.
"Láo xược! Ai cho phép ngươi vào?" Một trưởng lão giận dữ quát, khí thế hung hãn bùng nổ khiến hộ vệ kia kinh hãi lạnh người.
"Không biết lớn nhỏ! Vô phép tắc! Coi thường trưởng bối!" Một trưởng lão khác cũng nổi giận.
"Trưởng lão thứ tội..." Hộ vệ hoảng sợ quỳ xuống, mặt mày tái mét.
"Có chuyện gì mà hoảng hốt vậy?” Dịch Trường Sơn lạnh giọng hỏi.
"Bẩm Các chủ, Thần... Thần phẩm đại nhân đến rồi ạ!" Hộ vệ kinh hãi nói.
"Cái gì? Thần phẩm đại nhân?" Dịch Trường Sơn và Liễu Nguyên Hi biến sắc.
"Mau đi nghênh đón Thần phẩm đại nhân!" Dịch Trường Sơn sốt ruột nói, sải bước xông ra khỏi điện, các trưởng lão cũng vội vã theo sau, không ai dám chậm trễ.
Lúc này, Phong Vô Trần và Thiên Mệnh đã đến cổng Tử Tiên Các.
"Phong Ảnh, thấy không? Mấy người kia đều là cường giả Thiên Đế, đến từ các thế lực lớn, ít nhất cũng phải có năm tỷ Tỉnh Thạch đấy."
Phong Vô Trần vừa định bước vào, Thiên Mệnh vội kéo lại.
Lời vừa dứt, Thiên Mệnh hoàn toàn ngây người.
"Cung nghênh Thần phẩm đại nhân! Mời Thần phẩm đại nhân!" Mười hộ vệ Tử Tiên Các cúi đầu kính cẩn nghênh đón.
"Tham kiến Thần phẩm đại nhân!" Các cường giả thế lực lớn thấy Phong Vô Trần cũng vội vàng hành lễ.
Chứng kiến cảnh tượng này, Thiên Mệnh trợn mắt há mồm, không tin vào mắt mình.
"Đi thôi." Phong Vô Trần cười nhạt.
"Phong Ảnh, ngươi từng đến Tử Tiên Các rồi à?" Thiên Mệnh kinh ngạc hỏi, vội vàng theo sau.
Nhưng vừa bước vào cổng, còn chưa đến quảng trường, Thiên Mệnh lại ngây người lần nữa.
"Cung nghênh Thần phẩm đại nhân!"
Dịch Trường Sơn dẫn đầu, cao thấp Tử Tiên Các đã tề tựu trên quảng trường, thấy Phong Vô Trần lập tức kính cẩn hành lễ.
"Trời ơi..." Thiên Mệnh hoàn toàn cứng đờ, ngây như phỗng, không nhúc nhích.
Thiên Mệnh là sát thủ Thiên Ảnh Các, biết rõ về các thế lực lớn ở thiên giới.
Đặc biệt là những thế lực chuyên tiếp đãi nhân vật lớn như Tử Tiên Các, Thiên Mệnh càng rõ, không đạt điều kiện nhất định thì không có tư cách bước vào.
Dù là cường giả Đại Thiên Đế, nếu không đủ yêu cầu cũng không vào được.
Vậy mà...
Phong Vô Trần vừa đến, các cường giả thế lực lớn kia đã phải cung kính như cháu gặp ông, ngay cả Các chủ và trưởng lão Tử Tiên Các cũng phải tất cung tất kính.
"Thần phẩm đại nhân, dược liệu ngài cần có lẽ cần thêm thời gian." Dịch Trường Sơn cung kính nói.
Nghe vậy, Phong Vô Trần cười: "Hôm nay ta đến không phải vì dược, mà có việc muốn nhờ Dịch Các chủ giúp đỡ."
"Thần phẩm đại nhân cứ việc phân phó, chỉ cần tiểu nhân làm được, nhất định dốc toàn lực. Mời Thần phẩm đại nhân vào đại điện." Dịch Trường Sơn cung kính đáp, tự mình dẫn Phong Vô Trần vào đại điện.
Dịch Trường Sơn và Liễu Nguyên Hi cùng các cao tầng khác hầu hạ Phong Vô Trần như hầu ông nội, khiến Thiên Mệnh cảm thấy như đang mơ.
Phong Vô Trần nói rõ ý định, Dịch Trường Sơn mới vỡ lẽ.
"Thần phẩm đại nhân, ngài muốn tìm người như thế nào?" Liễu Nguyên Hi hỏi.
"Một nữ tử tóc xanh, sát thủ Thiên Ảnh Các." Phong Vô Trần đáp.
"Nữ tử tóc xanh?" Dịch Trường Sơn lộ vẻ kinh ngạc.
"Dịch Các chủ biết?" Thấy phản ứng của Dịch Trường Sơn, mắt Phong Võ Trần sáng lên.
Dịch Trường Sơn gật đầu, cung kính nói: "Vài ngày sau khi Thần phẩm đại nhân rời đi, Tử Tiên Các có một nữ tử tóc xanh bị thương nặng đến đây, hiện đang ở Tử Tiên Các, chỉ là vẫn hôn mê bất tỉnh."
"Ở Tử Tiên Các?" Thiên Mệnh mừng rỡ.
Liễu Nguyên Hi nói thêm: "Thần phẩm đại nhân, tiểu nhân đã xem qua vết thương của nàng, vô cùng nghiêm trọng, kinh mạch đứt đoạn, xương tay gãy nát, ngũ tạng lục phủ suy yếu nghiêm trọng. Tiểu nhân thấy thương mới cứu nàng, đã hộ trụ tâm mạch, cho nàng uống Liệu Thương Đan, bảo toàn tính mạng, chỉ là vết thương khó lòng hồi phục. Nghiêm trọng hơn là khí hải của nàng bị tổn hại, có thể khiến tu vi của nàng bị phế."
"Cái gì? Rốt cuộc ai ra tay độc ác như vậy?" Thiên Mệnh giận dữ.
Dịch Trường Sơn nói: "Kẻ ra tay quả thật tàn độc, nhưng nàng hôn mê bất tỉnh, chúng ta cũng không rõ.”
"Dịch Các chủ, mau dẫn ta đi xem." Vẻ mặt Phong Vô Trần trở nên u ám, trong lòng càng thêm lo lắng.
Vẫn hôn mê bất tỉnh, Liễu Nguyên Hi cũng bó tay, chứng tỏ vết thương vô cùng nghiêm trọng.
"Thần phẩm đại nhân mời." Dịch Trường Sơn cung kính nói, rồi dẫn Phong Vô Trần đến hậu điện.
Trong một gian phòng ở hậu điện, Minh Nguyệt hôn mê bất tỉnh, khuôn mặt tái nhợt tiều tụy.
“Minh Nguyệt! Quả thật là Minh Nguyệt!” Thiên Mệnh kích động.
Thấy khuôn mặt tái nhợt tiều tụy của Minh Nguyệt, sắc mặt Phong Vô Trần càng âm trầm hơn.
Phong Vô Trần vội vàng kiểm tra vết thương, tự mình xem xét mới biết Minh Nguyệt bị thương nghiêm trọng đến mức nào.
"Kinh mạch đứt đoạn, khí hải đã hủy, tu vi của Minh Nguyệt bị phế rồi. May mà Đại trưởng lão cứu chữa kịp thời, nếu không Minh Nguyệt đã chết!" Phong Vô Trần trầm giọng nói, trong lòng dâng lên ngọn lửa căm hờn ngút trời.
"Nhân Sinh Quyết!"
Phong Võ Trần thúc giục Thiên Đạo thần lực, hai tay bắt ấn, đặt lên đỉnh đầu Minh Nguyệt, khẽ quát một tiếng.
"Ngũ trọng Thiên Đế!" Cảm nhận được khí tức hùng hồn bá đạo này của Phong Vô Trần, Thiên Mệnh và Dịch Trường Sơn kinh hãi kêu lên.
Không ngờ tu vi của Phong Vô Trần lại mạnh đến vậy.
"Tu vi của Phong Ảnh đã đột phá đến Ngũ trọng Thiên Đế rồi ư? Trời ơi, tốc độ tu luyện gì thế này?" Thiên Mệnh chấn động đến mức long trời lở đất trong lòng, hóa đá tại chỗ.
Nhân Sinh Quyết rót vào cơ thể Minh Nguyệt, vết thương của nàng hồi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Chỉ trong chốc lát, vết thương của Minh Nguyệt đã hoàn toàn bình phục.
Dịch Trường Sơn và Liễu Nguyên Hi kinh ngạc đến trợn mắt há mồm, chưa từng thấy thủ đoạn thần kỳ đến vậy, quả thực như thần thánh hiển linh.