"Quả nhiên đúng như ta dự đoán, sức chiến đấu của Long Tôn đã đạt tới cảnh giới Tam Trọng Thiên Đế, những khôi lỗi khác đều đột phá Đại Thiên Đế.”
Chứng kiến tình hình khôi lỗi, Phong Vô Trần trong lòng sướng muốn bay lên trời.
Mấy trăm vị cường giả Đại Thiên Đế đột ngột xuất hiện trước mặt địch nhân, bọn chúng sẽ có biểu cảm gì đây?
Thật lòng mà nói, Phong Vô Trần rất mong chờ.
"Phải bồi dưỡng đám cường giả kia, hy vọng kịp thời gian. Chờ giải quyết xong Chúc Diệt Thiên, ta phải xử lý ổn thỏa những việc lặt vặt này. Ta mơ hồ cảm thấy toàn bộ lực lượng trong cơ thể đang sinh ra biến hóa vi diệu, phải tìm hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra." Phong Vô Trần thầm nghĩ.
Giờ phút này, Phong Vô Trần cùng những người khác đang ẩn mình trong bóng tối.
Chúc Diệt Thiên ra tay tàn nhẫn vô tình. Bất kể là thế lực nào, hễ ai dám hé răng, hắn sẽ lập tức giết chết tại chỗ.
Với thực lực khủng bố của Chúc Diệt Thiên, hắn luôn nhất kích tất sát, biến nạn nhân thành huyết vụ.
Thủ đoạn lôi đình khiến tất cả thế lực lớn lâm vào tuyệt vọng, không ai dám phản kháng.
Huyền Băng Cốc, Huyền Hoàng Điện, Thanh Hư Tông và các thế lực lớn khác đều lục tục ngoan ngoãn thần phục, không dám trái lệnh.
Không thể không nói, Chúc Diệt Thiên đích thân ra tay, hiệu quả tốt hơn gấp vạn lần.
"Súc sinh này quả thực không có nhân tính! Nếu hắn rơi vào tay ta, ta nhất định phải lóc xương, xẻ thịt hắn ra!" Thiên La nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xông lên lóc thịt Chúc Diệt Thiên ngay lập tức.
"Lời nói thì như vậy, nhưng sự quyết đoán của Chúc Diệt Thiên thực sự khiến người ta bội phục, ngược lại không giống như những kẻ khác nghi thần nghi quỷ." Long Nghịch Thiên lạnh nhạt nói.
Phong Vô Trần nhếch mép cười: "Chính vì hắn quyết đoán, ta mới có thể tương kế tựu kế. Hơn nữa, hắn buộc phải tương kế tựu kế, bởi vì ta hiểu rất rõ Chúc Diệt Thiên. Hắn rất kiêng kỵ Thần Lĩnh Vực, chỉ cần có cơ hội giết ta, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua."
"Vẫn là Thiếu chủ cao minh hơn, mưu kế này chồng lên mưu kế khác, lại có thể khiến địch nhân tự chui đầu vào rọ. Biết rõ tương kế tựu kế nguy hiểm, nhưng vẫn phải tiếp tục bước đi này. Dường như mỗi một bước đều nằm trong sự khống chế của Thiếu chủ, Nghịch Thiên thật sự bội phục." Long Nghịch Thiên khen ngợi.
Phong Võ Trần cười nói: "Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Chỉ cần đồn địch nhân vào đường cùng, chúng sẽ phải đi theo con đường đo ta chỉ định, khống chế địch nhân trong lòng bàn tay."
"Nghịch Thiên xin ghi nhớ." Long Nghịch Thiên khẽ gật đầu.
"Chủ nhân, chúng ta khi nào động thủ? Ta sắp không nhịn được nữa rồi!" Mặc Ngân nghiến răng căm phẫn.
"Đừng nóng vội. Cứ cho bọn chúng nếm chút ngọt ngào, đến khi lơi lỏng cảnh giác, chúng ta ra tay cũng không muộn. Dù sao, các thế lực lớn sẽ không thật lòng thần phục. Chúc Diệt Thiên càng trấn áp mạnh mẽ, hiệu quả phản ngược sẽ càng đáng sợ. Đến lúc đó, ta chỉ cần một câu, bọn chúng sẽ đứng về phía ta." Phong Vô Trần cười lạnh nói.
"Chúc Diệt Thiên ra tay nặng như vậy là để dụ Thiếu chủ hiện thân. Hắn tin rằng Thiếu chủ vẫn chưa hoàn toàn khống chế Thần Lĩnh Vực, càng sớm diệt trừ Thiếu chủ, hắn càng an tâm." Long Nghịch Thiên nói.
“Kiên nhẫn chờ đợi là được." Phong Võ Trần cười nhạt.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Chúc Diệt Thiên đã thu phục được mười thế lực lớn. Có thể nói đánh đâu thắng đó, không ai dám phản kháng.
"Thống khoái! Thật sự là thống khoái! Đi theo Thiếu chủ đúng là không giống! Thật khiến người hưng phấn không ngừng, ha ha!" Gia Cát Minh Quân hưng phấn cười nói.
"Những phế vật này thấy Thiếu chủ, sợ đến vỡ mật, ai mà không quỳ xuống cầu xin tha thứ?"
"Nói không sai! Thiếu chủ đích thân đến thu phục bọn chúng là vinh hạnh của bọn chúng! Không bắt bọn chúng mang ơn đã là tốt lắm rồi."
"Thiếu chủ uy vọng bá khí! Đánh đâu thắng đói"
Hơn mười cường giả tranh nhau nịnh nọt.
Chúc Diệt Thiên dường như cũng rất hưởng thụ, mặt mày hớn hở, đắc ý tự mãn.
Bọn chúng thì thoải mái đấy, nhưng những cường giả Thiên Đế đã thần phục kia, trong lòng sớm đã bốc lửa giận ngút trời, nhưng không dám phát tác.
Trước mặt Chúc Diệt Thiên, bọn họ chỉ là cặn bã.
"Thiếu chủ, ta thấy Phong Ảnh bọn chúng căn bản không đám tới. Sắp thu phục Cổ Vực đến nơi rồi, mà bọn chúng đến nửa bóng người cũng không thấy. Quả nhiên, không có Thần Lĩnh Vực, thì biến thành phế vật!” Cuồng Ảnh chế nhạo, cười lạnh nói.
"Không có Thần Lĩnh Vực, thằng nhãi ranh Phong Ảnh kia chẳng qua chỉ là Nhất Trọng Thiên Đế mà thôi. Không cần Thiếu chủ ra tay, ta có thể bóp chết hắn bằng một tay!" Gia Cát Minh Quân khinh thường cười lạnh, vẻ mặt cuồng vọng.
Đương nhiên, Gia Cát Minh Quân thân là Lục Trọng Thiên Đế, quả thực có vốn để cuồng vọng.
"Bất kể thế nào, phải chú ý cẩn thận. Mau chóng thu phục các thế lực lớn ở Cổ Vực, rồi tiến về địa vực tiếp theo!" Chúc Diệt Thiên lạnh lùng nói.
"Long Tôn, ngươi mau xuất hiện đi! Bổn Thiếu chủ đã đợi không kịp muốn giết ngươi! Ta sẽ khiến ngươi tan thành mây khói! Để ngươi biết, thiên tài số một Thiên Giới là Bổn Thiếu chủ, không phải ngươi!" Chúc Diệt Thiên nhắm mắt, độc ác nói. Ba lần thua dưới tay Long Tôn, Chúc Diệt Thiên vạn lần không cam lòng.
TNhư ngươi mong muốn!”
Ngay khi Chúc Diệt Thiên dứt lời, tiếng cười khẽ lạnh nhạt của Phong Vô Trần đột nhiên vang lên.
"Phong Ảnh!" Gia Cát Minh Quân và những người khác sắc mặt đột nhiên biến đổi.
"Long Thần Thiếu chủ." Những cường giả đã bị ép thần phục, trong lòng không khỏi dâng lên một tia hy vọng, như thể thấy được một tia sáng trong bóng tối.
"Long Tôn!" Khóe miệng Chúc Diệt Thiên hơi nhếch lên, khoảnh khắc mong chờ cuối cùng đã đến.
Phong Võ Trần lặng lẽ xuất hiện, mặt mỉm cười, không hề sợ hãi.
"Chúc Diệt Thiên, biết rõ trúng kế, ngươi còn dám tương kế tựu kế tìm đến cái chết, thật là ngu xuẩn." Phong Vô Trần vừa mở miệng đã không khách khí châm biếm.
"Vậy sao?" Chúc Diệt Thiên nhếch mép cười nhạt.
"Phong Ảnh, chỉ có một mình ngươi đến chịu chết sao? Thật khiến người thất vọng. Tưởng rằng ngươi sẽ mang theo rất nhiều cường giả đến chịu chết đấy." Gia Cát Minh Quân chế nhạo, ra vẻ khinh thường Phong Vô Trần.
"Chỉ là Nhất Trọng Thiên Đế mà thôi, không nắm giữ Thần Lĩnh Vực. Trước mặt chúng ta, ngươi khác gì phế vật?"
"Đừng tưởng rằng mở ra Thiên Đạo Thần Lực là giỏi lắm. Nói cho cùng, tu vi của ngươi vẫn còn quá yếu. Nếu không phải Long Nghịch Thiên và bọn chúng bảo vệ ngươi, không biết ngươi đã chết bao nhiêu lần rồi."
"Thiếu chủ, hay là cứ để ta một chưởng đánh chết hắn cho xong! Loại phế vật này căn bản không cần Thiếu chủ ra tay!"
Cuồng Ảnh và đám người đều dùng ánh mắt chó má coi thường người khác, đã hạ thấp Phong Vô Trần xuống không đáng một xu. Trong mắt bọn chúng, Phong Vô Trần chỉ là một tên cặn bã chiến đấu.
Phong Vô Trần dang tay ra, mỉa mai nói: "Ta vốn tưởng rằng chỉ có Chúc Diệt Thiên ngu xuẩn, không ngờ các ngươi còn ngu xuẩn hơn hắn. Quả thực ngu xuẩn không có thuốc chữa."
"Thằng nhãi ranh! Ngươi nói cái gì? Chỉ là Nhất Trọng Thiên Đế, có tư cách gì mà dám mạnh miệng? Lão tử muốn giết ngươi dễ như bóp chết một con kiến." Gia Cát Minh Quân đột nhiên nổi giận, với ánh mắt hung ác như sói, gắt gao chằm chằm vào Phong Vô Trần.
.mỊ Z - sứ . .." ^ N z "Ta nói, các ngươi sắp chết đến nơi rồi!" Phong Võ Trần cười lạnh nói.
Vừa nói, Phong Vô Trần vừa kết ấn bằng hai tay, cuối cùng chắp tay trước ngực, quát lạnh: "Vạn Thế Thí Thần Đại Trận! Khai!"
"Trận pháp?" Chúc Diệt Thiên mặt đầy khinh thường, cười lạnh nói: "Long Tôn, không ngờ sau khi trùng sinh, ngươi còn biết cả trận pháp. Bất quá, nếu đầu ngươi không bị lừa đá, thì chắc hẳn còn nhớ, tu vi của Bổn Thiếu chủ đã vượt qua Chuẩn Thiên Tôn. Chỉ là trận pháp, có thể làm khó dễ được ta sao?"