Quảng trường Tử Tiên Các, điện chủ Lôi Thần Điện cùng cường giả của sáu thế lực lớn khác bị giữ lại, hơn nữa là bị cưỡng ép giữ lại.
Điện chủ Lôi Thần Điện và những người khác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hoàn toàn không biết lý do.
Khi chứng kiến vô số thi thể được mang đến quảng trường, họ càng thêm hoang mang, chỉ biết nhìn nhau ngơ ngác.
"Ai dám cả gan giết đệ tử của tông môn ta tại Tử Tiên Các? Bổn tông nhất định phải băm hắn thành trăm mảnh!"
"Thật là quá đáng! Rốt cuộc là ai làm? Tử Tiên Các không quản lý sao?"
"Bọn họ bị ai giết? Mau trả lời ta! Đệ tử của bổn tông bị giết tại Tử Tiên Các, Tử Tiên Các phải cho bổn tông một lời giải thích!”
Mấy vị tông chủ, điện chủ giận dữ lôi đình, đều nhận ra những thi thể kia là đệ tử của tông môn mình.
Đệ tử bị giết ngay tại Tử Tiên Các, điện chủ Lôi Thần Điện không nghi ngờ gì đổ hết trách nhiệm lên đầu Tử Tiên Các.
"Cha! Cứu con! Cánh tay của con bị chặt rồi!" Lôi Lệ hoảng sợ tột độ chạy tới cầu cứu, sắc mặt trắng bệch.
Thấy Lôi Lệ bị mất một cánh tay, điện chủ Lôi Thần Điện lập tức giận tím mặt, âm trầm hỏi: "Ai đã chặt tay ngươi? Bản điện chủ nhất định sẽ giết hắn!"
"Điện chủ Lôi Thần Điện, chẳng lẽ ngươi không nên hỏi Lôi Lệ tại sao lại bị chặt tay trước sao?" Giọng Liễu Nguyên Hi lạnh lùng vang lên.
Nghe Liễu Nguyên Hi nói vậy, lòng điện chủ Lôi Thần Điện nguội lạnh đi nhiều, hiển nhiên đã mơ hồ đoán được điều gì.
Các tông chủ và điện chủ khác trong lòng cũng âm thầm lo lắng.
Có rất nhiều thế lực lớn ở các địa vực, tại sao lại cưỡng ép giữ họ ở lại?
Lúc này, Phong Vô Trần, Dịch Trường Sơn và Liễu Nguyên Hi từ đại điện đi ra.
Đan Ngọc Tử thì đi theo sau Phong Vô Trần, giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn.
Vừa thấy Phong Vô Trần, Lôi Lệ sợ đến ngã ngồi xuống đất, toàn thân run rẩy, như thể vừa gặp quỷ.
"Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?" Điện chủ Lôi Thần Điện quát hỏi Lôi Lệ, đã đoán được Lôi Lệ gây ra họa lớn.
"Con..." Lôi Lệ hoảng sợ, nửa ngày không nói nên lời.
Liễu Nguyên Hi lạnh lùng nói: "Bọn họ là lão phu giết. Thần phẩm đại nhân là khách quý do lão phu mời đến, Lôi Lệ và đệ tử của các ngươi không những dám mở miệng chế nhạo, chửi bới đại nhân, còn muốn ra tay giết người, thực sự tội không thể tha! Về phần Lôi Lệ, Thần phẩm đại nhân chỉ chặt một tay hắn, đã là nhân từ lắm rồi."
"Bốp!"
Điện chủ Lôi Thần Điện vung tay tát mạnh vào mặt Lôi Lệ, tức giận đến phổi muốn nổ tung.
"Đồ súc sinh! Ngươi dám xúc phạm Thần phẩm đại nhân! Ngươi muốn hại chết Lôi Thần Điện sao? Còn không mau quỳ xuống tạ tội với đại nhân?" Điện chủ Lôi Thần Điện nổi giận nói, hận không thể một chưởng đánh chết Lôi Lệ.
Lôi Lệ sợ hãi, không dám hé răng, vội vàng quỳ xuống.
"Thần phẩm đại nhân, tiểu nhân dạy con không nghiêm, đắc tội đại nhân, tiểu nhân xin tạ tội với đại nhân! Xin đại nhân thứ tội!" Điện chủ Lôi Thần Điện vội vàng ôm quyền quỳ xuống.
"Xin đại nhân thứ tội!” Các tông chủ và điện chủ khác cũng đều hoảng sợ quỳ xuống theo.
"Được rồi, các ngươi về đi." Phong Vô Trần lạnh nhạt nói.
Phong Vô Trần vốn tưởng Liễu Nguyên Hi chỉ nói đùa, không ngờ hắn thực sự giữ những cường giả của các thế lực lớn này lại tạ tội.
Vì thế, Phong Vô Trần không khỏi đánh giá cao Liễu Nguyên Hi hơn vài phần.
"Đa tạ đại nhân! Đa tạ đại nhân!" Điện chủ Lôi Thần Điện và những người khác như được đại xá, liên tục nói lời cảm tạ.
Chuyến đi Tử Tiên Các, Phong Vô Trần thu hoạch rất lớn.
Không chỉ tìm được ba loại dược liệu quý hiếm nhất để luyện chế đan dược cổ xưa, còn thu Đan Ngọc Tử làm đồ đệ.
Quan trọng nhất là, Tử Tiên Các không chút do dự đáp ứng cung cấp lâu dài cho Phong Vô Trần một lượng lớn dược liệu và thiên tài địa bảo.
Hai mươi lăm tỷ Tinh Thạch toàn bộ dùng để mua dược liệu và thiên tài địa bảo, Phong Vô Trần hiện tại có thể nói là tiền bạc rủng rỉnh.
Mang theo một lượng lớn được liệu và thiên tài địa bảo, Phong Võ Trần hỏa tốc trở về Long Thần Điện.
Phong Vô Trần định mang Đan Ngọc Tử cùng về, ít nhất có thể giúp luyện chế đan dược, nhưng cô nàng lại kiếm cớ nói phải về xử lý công việc.
Quả nhiên sư đồ giữa địch nhân, chỉ là lời nói suông mà thôi, không thể tin là thật.
Tuy nói Phong Vô Trần có thể nhất niệm thành đan, không cần tốn bao nhiêu thời gian, nhưng lại làm trễ nải việc tu luyện của Phong Vô Trần.
Giao lượng lớn thiên tài địa bảo cho Nhiếp Hàn Phong, Phong Vô Trần bắt đầu luyện đan.
Một khi đã luyện là vài ngày, Thất Thải Thiên Huyền Đan, Tam Hồn Phá Huyền Đan, Phá Thần Huyền Thiên Đan, các loại đan được đùng cho việc tu luyện của cường giả Thiên Quân và Thiên Đế đều có, hơn nữa số lượng rất lớn.
Liên tiếp vài ngày, Phong Vô Trần hoàn toàn kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần mệt mỏi.
Càng là tu luyện trong tình huống này, hiệu quả càng rõ rệt, nhưng Phong Vô Trần vừa định tiến vào Cửu Trọng Càn Khôn Tháp tu luyện, Cổ Uyên đã xuất hiện.
"Khởi bẩm chủ nhân, Thiên Tôn Thần Điện quả nhiên đã động thủ, đúng như chủ nhân dự đoán, đã phái cường giả Thiên Đế đến các đại địa vực, dùng vũ lực cưỡng ép mời chào cường giả, không ít thế lực lớn đã khai chiến với cường giả Thiên Tôn Thần Điện." Cổ Uyên cung kính nói.
"Đã bắt đầu sao?" Phong Vô Trần nhếch mép cười, nói: "Các thế lực lớn ở các đại địa vực đều che giấu thực lực, Thiên Tôn Thần Điện lúc này mới phái người ra tay, đã quá muộn."
"Chủ nhân, có nên xuất thủ ngăn cản không? Hiệu quả tuy không lớn, nhưng có thể mời chào được không ít cường giả." Cố Uyên hỏi lại.
"Không cần nóng vội, bọn họ muốn tự tìm khổ ăn, chúng ta cần gì phải ngăn cản? Thiên Tôn Thần Điện nguyên khí đại thương, muốn khôi phục thực lực đỉnh phong là điều không thể, ta cũng sẽ không cho bọn chúng cơ hội!" Phong Vô Trần cười lạnh nói.
"Minh chủ, nhận được tin tức từ Tô Hướng Dương của Thiên Môn, họ bị cường giả Thiên Tôn Thần Điện tấn công, hy vọng Minh chủ phái người giúp đỡ." Huyễn Dương tiến vào Luyện Đan Các cung kính bẩm báo.
"Thiên Môn?" Phong Vô Trần hơi cau mày, nói: "Thiên Thần cảnh cũng không tha sao? Thiên Tôn Thần Điện đã sa sút đến mức này rồi sao?"
"Cổ Uyên, tiếp tục giám thị Thiên Tôn Thần Điện, ta đi xem Thiên Môn." Phong Vô Trần phân phó, sau đó lách mình biến mất.
Để lớn mạnh thực lực, Thiên Tôn Thần Điện phái cường giả Thiên Đế và đông đảo cường giả Thiên Thần cảnh đùng vũ lực trấn áp các thế lực lớn, ý đồ mời chào, tiếc rằng hiệu quả không lớn, những thế lực mạnh hơn đã nổi lên phản kháng.
...
Thiên Môn.
Ba vị cường giả Thiên Đế dẫn đầu hơn mười vị cường giả Thiên Thần cảnh cưỡng ép tấn công, ai không thần phục thì chết.
Môn chủ Thiên Môn chỉ là tu vi Thiên Thần cảnh, đối mặt với cường giả Thiên Đế, căn bản không có sức chống cự.
Chỉ trong vài phút, môn chủ Thiên Môn và các cường giả Thiên Thần cảnh đều thảm bại.
"Thiên Môn vốn là một con chó của Thiên Tôn Thần Điện, hôm nay Đại trưởng lão hạ lệnh triệu tập các ngươi, các ngươi lại dám phản kháng, thật không biết tự lượng sức mình!" Cường giả Thiên Đế cầm đầu ngạo nghễ nói.
"Hướng Dương sư đệ, bạn của ngươi sao còn chưa tới? Môn chủ và bọn họ sắp không trụ được nữa rồi!" Một đệ tử vừa sợ hãi vừa sốt ruột hỏi.
"Ta cũng không biết nữa, ta đã truyền tin đi rồi, bạn của ta chắc là sẽ đến." Tô Hướng Dương nóng lòng như lửa đốt, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Thiên Môn dồn hết hy vọng vào Phong Vô Trần, có thể tránh được kiếp nạn này hay không, phải xem Phong Vô Trần có thể kịp thời đến hay không.
"Các ngươi mau chóng thần phục, nếu không thì giết chết cũng không ai chịu trách nhiệm!" Cường giả Thiên Đế quát lạnh, sát khí lạnh thấu xương bao trùm toàn bộ Thiên Môn.
Lời Thiên Đế vừa dứt, một âm thanh vang lên, khiến hắn sợ đến vỡ mật.