Tiếng kêu thảm thiết của Đại Tôn Giả vang vọng Thiên Hư Sơn, nghe thê lương đến nỗi khiến ai nấy đều toát mồ hôi lạnh, một luồng khí lạnh buốt chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến tận gáy.
Kết cục này, quả thực còn hả dạ hơn là giết chết Đại Tôn Giả.
"Đại trưởng lão, cứu ta! Mau cứu ta!" Từ phía dưới dãy núi xa xa vọng lên tiếng kêu thảm thiết đầy thống khổ cùng tiếng cầu cứu của Đại Tôn Giả.
Nhưng Gia Cát Vô Cực hoàn toàn làm ngơ.
Tu vi của Đại Tôn Giả đã bị phế, đối với Thiên Tôn Thần Điện mà nói, hắn chẳng còn giá
Dù Đại Tôn Giả có lập công lớn đến đâu cho Thiên Tôn Thần Điện, giờ phút này cũng hoàn toàn bị bỏ rơi.
"Long Thanh, ném hắn ra khỏi Thiên Hư Sơn!" Phong Vô Trần lạnh lùng ra lệnh.
"Vâng! Thiếu chủ!" Long Thanh hưng phấn xông ra.
"Ta cũng đi! Ta muốn đoạn tuyệt kinh mạch của hắn, khiến hắn cả đời không thể ngóc đầu lên được!" Liễu Thanh Dương hét lớn, lập tức lao theo.
Phong Vô Trần cũng không ngăn cản.
"Gia Cát Vô Cực, đến lượt ngươi." Ánh mắt lạnh lẽo quét về phía Gia Cát Vô Cực, Phong Vô Trần cất giọng băng giá.
Ánh mắt sắc bén như dao găm khiến Gia Cát Vô Cực toàn thân run rẩy, tựa như rơi vào hầm băng vạn năm, lạnh thấu xương.
Chúc Diệt Thiên còn thua dưới tay Phong Vô Trần, huống chi là Gia Cát Vô Cực đang bị thương.
"Gia Cát Vô Cực, đừng trách ta không cho ngươi cơ hội. Nếu các ngươi có thể đỡ nổi thiên thạch ngoài hành tinh của ta, ta tha cho các ngươi bất tử!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, vung tay một cái, một thiên thạch khổng lồ mười vạn trượng từ ngoài vũ trụ nhanh chóng bay lên không trung.
Kích thước khổng 15 đến mức đọa người kia khiến Gia Cát Vô Cực và đám thuộc hạ kinh hoàng lùi lại.
Đùa kiểu gì vậy?
Thần quyết khủng bố như vậy, ai dám cản?
Không muốn sống nữa sao?
"Đại trưởng lão, việc này phải làm sao? Chúng ta không thể ngăn được thần quyết của hắn!" Vô Huyền hoảng sợ hỏi, chỉ hận không thể lập tức bỏ chạy, không muốn ở lại dù chỉ nửa khắc.
"Ta biết làm thế nào?” Gia Cát Vô Cực tức giận quát, mặt mày vô cùng khó cơi.
Là Đại trưởng lão của Thiên Tôn Thần Điện, chưa bao giờ ông ta cảm thấy uất ức và nghẹn khuất như hôm nay.
Phong Vô Trần không hề phí lời, búng tay một cái, thiên thạch khổng lồ mười vạn trượng liền lao về phía Gia Cát Vô Cực và đám thuộc hạ, uy thế mênh mông, không gì cản nổi.
"Mau tránh ra!" Gia Cát Vô Cực kinh hoàng rống to, không ai dám ngăn cản thiên thạch ngoài hành tinh.
Đáng tiếc, Phong Vô Trần hoàn toàn không cho bọn chúng cơ hội thở dốc.
Đối phó kẻ địch, Phong Võ Trần không hề nương tay, vô tình, không chút thương cảm.
Thời Gian Chi Lực được thúc giục, mang theo uy thế long trời lở đất cuồng cuộn, không gian nơi nó đi qua như Nộ Lãng phiên cổn, cảnh tượng đồ sộ đến kinh người.
Còn chưa kịp trốn chạy, Gia Cát Vô Cực và đám thuộc hạ đã bị Thời Gian Chi Lực trói buộc, đứng im bất động.
"Long Tôn Thời Gian Chi Lực! Xong rồi! Không thoát được!" Thiên Chiếu cực độ kinh hãi, thiên thạch khổng lồ và khủng bố kia, trong con ngươi hắn không ngừng phóng đại.
"Đáng giận! Đây rốt cuộc là sức mạnh gì? Không muốn! Lão phu còn chưa muốn chết!"
“Long Tôn dừng tay! Mau dừng tay!”
"Long Tôn! Ngươi dám giết chúng ta, Thiên Tôn tuyệt sẽ không tha cho Long Thần Tộc các ngươi! Càng sẽ không tha cho ngươi..."
Gia Cát Vô Cực và đám thuộc hạ kinh hoàng rống to, trong sự sợ hãi xen lẫn tuyệt vọng.
Phong Vô Trần điều khiển Thời Gian Chi Lực, trói chặt tay chân Gia Cát Vô Cực và thuộc hạ, thời gian lưu động hoàn toàn ngưng trệ.
Thân thể không thể nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn thiên thạch ngoài hành tinh giáng xuống.
Tiêu diệt Gia Cát Vô Cực và thuộc hạ, kẻ địch đuy nhất còn lại là Thiên Tôn.
Kẻ đáng sợ nhất, cường đại nhất của Thiên Giới.
"Minh chủ! Tiêu diệt bọn chúng!"
"Thần quyết khủng bố như vậy, Gia Cát Vô Cực bọn chúng tuyệt đối không thể ngăn cản! Bọn chúng chết chắc rồi!"
"Thiên Tôn Thần Điện nguyên khí đại thương, chỉ cần tiêu diệt Tam Đại Trưởng Lão cùng Tam Đại Hộ Pháp, dù Thiên Tôn thức tỉnh, chúng ta cũng không sợ!"
Long Thần Tộc cùng với mọi người của Long Thần Điện hưng phấn hoan hô, như đang ăn mừng đại thắng.
Nhưng ngay khi Gia Cát Vô Cực và đám thuộc hạ tuyệt vọng, thiên thạch khổng lồ mười vạn trượng bỗng nhiên dừng lại.
Thời Gian Chi Lực khống chế bọn chúng cũng biến mất theo.
"Chuyện gì xảy ra? Thiên thạch dừng lại rồi! Sức mạnh thần bí trói buộc chúng ta cũng đã biến mất."
"Là Thiên Tôn sao? Thiên Tôn thức tỉnh rồi sao? Nếu không phải Thiên Tôn, ai có thể ngăn cản Long Tôn thần quyết?"
"Chẳng lẽ là uy hiếp của ta có tác dụng?”
Gia Cát Vô Cực và đám thuộc hạ vừa mới lâm vào sợ hãi tuyệt vọng, giờ phút này đều ngơ ngác.
Thiên thạch sắp giáng xuống, lại quỷ dị dừng lại.
"Nguy rồi! Thần Lĩnh Vực cảnh giới của Thiếu chủ... bắt đầu biến mất..." Long Nghịch Thiên quá sợ hãi.
"Đến giới hạn rồi sao? Đáng giận, chỉ còn thiếu một chút như vậy thôi! Chỉ cần một chút nữa là có thể tiêu diệt Gia Cát Vô Cực và đám thuộc hạ!"
"Thời Gian Chỉ Lực cũng biến mất rồi, lực lượng của Phong đại ca suy yếu!”
Nhận ra sự biến đổi của Phong Vô Trần, mọi người nóng như lửa đốt, tim gan đều treo lên cổ họng.
Thời khắc mấu chốt, thần lĩnh vực của Phong Vô Trần biến mất!
Các cường giả Long Thần Tộc, trong lúc chống cự lại cỗ lực lượng hủy diệt kia, đều đã bị trọng thương.
Giờ phút này thần Lĩnh Vực cảnh giới của Phong Vô Trần biến mất, không nghi ngờ gì nữa là đẩy Long Thần Tộc và Long Thần Điện vào tuyệt cảnh.
“Đại trưởng lão, thần lĩnh vực của Long Tôn biến mất! Thật là ông trời có mắt!" Thiên Chiếu mừng rỡ, như nhặt được đại xá.
"Long Tinh Thần bọn chúng vốn đã bị trọng thương, thần lĩnh vực của Long Tôn biến mất, là thời điểm tuyệt địa phản kích rồi! Giết bọn chúng đi!" Gia Cát Vô Cực đột nhiên gào thét, trong lòng dâng lên cuồng hỉ và sát khí mãnh liệt.
"Động thủ! Giết! Tiêu diệt bọn chúng! Không để lại một ai!" Thượng Quan Thiên Đấu gào thét, sát khí ngút trời.
Cơ hội tốt ngàn năm có một!
"Không xong! Thần lĩnh vực lại biến mất vào thời điểm này." Phong Vô Trần trong lòng giật mình, một khi hắn ngã xuống, hậu quả thật khó lường.
Trên không trung, theo sự biến mất của thần lĩnh vực, lực lượng của Phong Vô Trần chỉ còn lại nhất trọng Thiên Đế cảnh, lại vô cùng yếu ớt, sắc mặt tái nhợt như giấy.
Rõ ràng là, với tu vi hiện tại của Phong Vô Trần, vẫn chưa đủ để khống chế sức mạnh khủng bố của thần lĩnh vực.
Một khi cưỡng ép khống chế, thân thể chắc chắn không chịu nổi.
Thân thể lung lay sắp đổ, cuối cùng rơi xuống, trước mắt tối sầm, triệt để hôn mê.
"Phong đại ca!"
"Thiếu chủ!"
Thấy cảnh tượng này, mọi người càng thêm hoảng sợ, cảm giác như từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
"Trần Nhi!" Phong Chính Hùng kinh hoàng bay lên trời.
"Không ai được cứu thằng nhãi ranh này! Bổn hộ pháp hôm nay phải tiêu diệt hết bọn ngươi!" Thiên Chiếu giận dữ hét, dẫn đầu lao ra.
"Giết! Tiêu điệt bọn chúng! Một tên cũng không để lại!" Gia Cát Minh Quân hưng phấn gào thét, chuyện tốt trời cho này, đâu phải ngày nào cũng có.
Các cường giả Thiên Tôn Thần Điện còn sống, lập tức bùng nổ lửa giận.
Nắm lấy cơ hội này, có thể khiến Long Thần Tộc phải trả một cái giá vô cùng thê thảm.
"Lẽ nào lại như vậy, liều mạng với bọn chúng! Cùng lắm thì ngọc thạch câu phần!" Thiên La nghiến răng giận dữ nói, mặt mũi dữ tợn, gân xanh nổi lên, toàn thân từng lỗ chân lông đều bốc lửa.
"Ngọc thạch câu phần? Chỉ bằng lũ phế vật các ngươi sao?" Gia Cát Vô Cực mặt mũi khinh thường.
"Gia Cát Vô Cực, ngươi có phải đã quên cái gì rồi không?” Đúng lúc này, một giọng nói vang lên trên không trung Long Thần Điện, một luồng khí tức cực kỳ khủng bố cuồng cuộn lan ra.
"Long Mẫu!" Gia Cát Vô Cực biến sắc.