“Không ổn rồi! Thiếu chủ bị thương quá nặng, thân thể tái sinh căn bản không thể khôi phục!"
"Long Tôn! Mau dừng tay! Ngươi dám giết con trai của Thiên Tôn, Long Thần tộc chắc chắn vạn kiếp bất phục!"
"Đại trưởng lão, nhanh triệu hoán Thiên Tôn! Mau lên!"
"Thiếu chủ trọng thương, căn bản không thể trốn thoát!"
Chứng kiến Long Tôn điều khiển thần kiếm lần nữa tấn công Chúc Diệt Thiên, các trưởng lão và hộ pháp kinh hãi tột độ.
"Gia gia, nhanh triệu hoán Thiên Tôn đi! Thiếu chủ sẽ bị giết mất!" Gia Cát Minh Quân nóng như lửa đốt, mồ hồi lạnh vã ra.
Nếu Chúc Diệt Thiên bị giết, bọn họ ai cũng đừng mong sống sót.
Gia Cát Vô Cực không dám chậm trễ, định triệu hoán Thiên Tôn.
Chỉ có đánh thức Thiên Tôn đang ngủ say, mới có thể hóa giải nguy cơ trước mắt.
"Khục khục..."
Ngay lúc này, Phong Vô Trần đang hôn mê bỗng ho nhẹ hai tiếng.
"Phong đại ca!"
"Trần Nhi!"
"Minh chủ tỉnh rồi!"
Phát hiện Phong Vô Trần có động tĩnh, Phong Chính Hùng và những người khác mừng rỡ.
Khi Phong Vô Trần đần tỉnh lại, Long Tôn đang tấn công liền mất đi ý thức, đứng im như một con rối.
Thần kiếm mang theo uy thế ngập trời công kích Chúc Diệt Thiên cũng tiêu tán sức mạnh bá đạo.
"Cái này..." Gia Cát Vô Cực và những người khác ngơ ngác.
"Khí tức của Thiếu chủ biến mất!" Long Nghịch Thiên khẽ cau mày.
"Đáng giận! Sắp tiêu diệt được tên tiểu tử Chúc Diệt Thiên kia thì Thiếu chủ lại tỉnh!" Long Thanh Hồn suýt chút nữa phát điên.
"Thiếu chủ thức tỉnh chưa hẳn đã là chuyện xấu." Long Tỉnh Thần lại không thất vọng mấy.
Chúc Diệt Thiên đã trọng thương, không còn uy hiếp gì nữa.
"Trần Nhi, con cảm thấy thế nào?" Tiêu Thanh Thanh lo lắng hỏi, Phong Vô Trần là bảo bối của bà, sao có thể không lo lắng.
Phong Vô Trần khẽ lắc đầu, nói: "Mẹ yên tâm, con không sao, sức mạnh lĩnh vực thần quá mạnh, cơ thể con chưa chịu được, nhưng bây giờ đỡ hơn nhiều rồi."
Nhân Sinh quyết đã giúp Phong Vô Trần giải quyết di chứng nghiêm trọng do lĩnh vực thần mang lại.
Phong Võ Trần tỉnh lại, giành lại quyền kiểm soát, linh hồn Long Tôn tự nhiên trở về cơ thể Phong Vô Trần.
Gia Cát Vô Cực thừa cơ lách mình đến cứu Chúc Diệt Thiên đang trọng thương.
"Thiếu chủ! Thiếu chủ!" Gia Cát Vô Cực kinh hoảng, vội lấy đan dược cho Chúc Diệt Thiên uống.
"Đại trưởng lão, mau đưa Thiếu chủ về chữa thương!" Thượng Quan Thiên Đấu sốt ruột nói, không thể chờ đợi thêm.
Lồng ngực Chúc Diệt Thiên bị thần kiếm xuyên thủng, lục phủ ngũ tạng bị tổn hại nghiêm trọng, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất, nghiêm trọng nhất là linh hồn Chúc Diệt Thiên đã bị trọng thương.
Chậm trễ điều trị, Chúc Diệt Thiên chắc chắn hồn phi phách tán.
"Đi!" Gia Cát Vô Cực trừng mắt nhìn Phong Vô Trần và những người khác, rồi lập tức mang Chúc Diệt Thiên rời đi.
"Đại trưởng lão, cứu ta, mau cứu ta!" Đại tôn giả ở dưới sơn mạch liều mạng kêu cứu, đáng tiếc vết thương quá nặng, không ai nghe thấy.
Dù có nghe thấy cũng không ai để ý đến hắn.
Đại tôn giả hoàn toàn tuyệt vọng, cả đời này chỉ có thể tự sinh tự diệt.
"“Hừ! Hôm nay coi như các ngươi mạng lớn! Nhưng các ngươi đừng cuồng vọng quá lâu, về nói với Long Thiên Cừu, ngày Thiên Tôn thức tỉnh chính là ngày Long Thần tộc bị tiêu điệt! Cứ chờ chết đi!” Thiên Chiếu trừng mắt quát Long Thần tộc, thái độ cao ngạo.
"Kẻ sắp chết còn dám mạnh miệng, ta thấy ngươi chán sống rồi! Lão tử cho ngươi thấy uy lực hợp thể của mười Đại tôn giả!" Thiên La giận dữ quát, nói xong liền muốn động thủ.
Tam đại trưởng lão và ba Đại hộ pháp của Thiên Tôn Thần Điện đã tiêu hao rất nhiều thần lực, bây giờ là lúc suy yếu nhất.
Không nhân cơ hội này tiêu diệt bọn chúng thì còn đợi đến khi nào?
"Để bọn họ đi." Phong Vô Trần bỗng lên tiếng.
"Chủ nhân, cứ vậy thả bọn chúng đi sao?” Thiên La kinh ngạc hỏi, trong lòng không cam tâm, dù sao cơ hội như vậy sẽ không có lần thứ hai.
"Hừ!" Thiên Chiếu hừ lạnh một tiếng, rồi lục tục rời đi.
"Đáng giận!" Nhìn Gia Cát Vô Cực và những người khác rời đi, Long Thần tộc rất không cam lòng.
Tuy không cam lòng, nhưng trong lòng họ đều hiểu rõ, Long Thần tộc giờ phút này cũng đã kiệt sức, không làm gì được Gia Cát Vô Cực.
Mọi người không cam lòng nhưng không trách Phong Vô Trần.
Dù sao quyết định của Phong Võ Trần là sáng suốt.
Đừng quên sau lưng Thiên Tôn Thần Điện còn có Thiên Tôn tồn tại.
Không ai dám chắc Thiên Tôn đang ngủ say sẽ thức tỉnh lúc nào.
Thực lực của Thiên Tôn so với Long Thiên Cừu chỉ mạnh chứ không yếu.
Ra tay vào thời điểm này, sợ rằng sẽ khiến Thiên Tôn ra mặt, gây họa lớn cho Long Thần tộc.
"Trận đại chiến này chỉ là vừa mới bắt đầu, tuy rằng lưỡng bại câu thương, nhưng đối với chúng ta mà nói, đây là một khởi đầu tốt đẹp, dù bây giờ giết Gia Cát Vô Cực cũng vô dụng, chúng ta muốn tiêu diệt chính là Thiên Tôn." Phong Vô Trần cười nhạt, đôi mắt kiên nghị tràn đầy tin tưởng.
Long Tinh Thần gật đầu, nói: "Thiếu chủ nói rất đúng, Thiên Tôn bất tử, Gia Cát Vô Cực có chết vạn lần cũng không thay đổi được hiện trạng, Thiên Tôn vẫn có thể bồi dưỡng ra Gia Cát Vô Cực thứ hai."
Mọi người bừng tỉnh, thầm giơ ngón tay cái lên với Phong Vô Trần.
Đây mới là phong thái của vương giả.
"Tiêu diệt Thiên Tôn không dễ dàng, chúng ta cần tăng tu vi, Thiên Tôn Thần Điện nguyên khí đại thương, sau trận chiến này, bọn chúng chắc chắn sẽ ra tay với các đại địa vực, việc tiếp theo chúng ta nên làm là gì." Phong Vô Trần nói tiếp, phong thái đế vương không thể nghi ngờ.
Long Nghịch Thiên khẽ cau mày, suy đoán: "Ý của Thiếu chủ là, lôi kéo các cường giả ở các đại địa vực?"
Long Thanh Hồn kinh ngạc, vội nói: "Nếu vậy, chúng ta càng phải cướp trước một bước, nhỡ các thế lực lớn bị lôi kéo đi, chúng ta chẳng khác nào đối đầu với toàn bộ Thiên Giới, hậu quả khôn lường."
"Không." Phong Vô Trần lắc đầu, cười đầy ẩn ý: "Ta muốn Thiên Tôn Thần Điện lôi kéo các thế lực lớn."
"Cái gì?" Mọi người biến sắc khi nghe Phong Vô Trần nói, ai nấy đều kinh hãi.
Chẳng phải tương đương với tự tìm đường chết?
Thiên Tôn Thần Điện là thế lực mạnh nhất Thiên Giới, chỉ cần một câu của Gia Cát Võ Cực là có thể khiến các thế lực lớn thần phục.
Đến lúc đó Long Thần tộc sẽ bị các thế lực lớn vây công, chắc chắn chết không toàn thây!
Phong Vô Trần không đi lôi kéo các thế lực lớn, lại để Thiên Tôn Thần Điện làm như vậy, quả thực là ngu ngốc! Quá ngu ngốc!
Đương nhiên, Phong Vô Trần không ngốc như vậy.
"Long Nhi, chuyện này không thể đùa được đâu, làm vậy chẳng phải khiến chúng ta rơi vào vạn kiếp bất phục?" Long mẫu sợ toát mồ hôi lạnh.
"Thiếu chủ, ngài có điệu kế gì?" Long Tỉnh Thần hỏi, rõ ràng không tin Phong Vô Trần ngu ngốc, mà đoán được Phong Vô Trần có kế hay.
"Đại tôn giả còn sống phải không? Đưa hắn đến đây." Phong Vô Trần cười nhạt nói.
Long Nghịch Thiên lập tức chộp lấy Đại tôn giả đang trọng thương.
"Phong Ảnh tha mạng! Van ngươi, đừng giết ta, đừng giết ta, ngươi muốn ta làm gì cũng được." Đại tôn giả lập tức quỳ xuống dập đầu cầu xin tha thứ, kinh sợ đến tột độ.
Thấy dáng vẻ hèn nhát của Đại tôn giả, mọi người đều khinh bỉ.
"Đừng sợ, ta không giết ngươi, nhưng ngươi phải giúp ta một việc." Phong Võ Trần cười ha hả nói.