"Phong đại ca, nói hay lắm!"
Liễu Thanh Dương giơ ngón tay cái về phía Phong Vô Trần, cười nói: "Phong đại ca, Đan Ngọc Tử nhiều lần muốn cướp đoạt áo nghĩa 'nhất niệm thành đan'. Hắn bái huynh làm thầy, chắc chắn cũng vì mục đích này mà thôi, không thể tin hắn được."
Phong Vô Trần khẽ gật đầu, đương nhiên sẽ không tin lão hồ ly Đan Ngọc Tử.
Ở Tử Tiên Các, Phong Vô Trần chỉ coi lời Đan Ngọc Tử nói là thuận miệng, không ngờ hắn lại thật sự đến.
Phong Vô Trần không rõ mục đích của Đan Ngọc Tử, cũng không tin hắn cam tâm thần phục mình.
Phải đề phòng người này.
Nếu là thế lực lớn khác, có lẽ đã coi Đan Ngọc Tử và đám người của hắn như ông nội mà tiếp đãi.
Nhưng ở Long Thần Điện thì lại chẳng đáng một xu.
Phong Vô Trần chỉ nói một câu, thích thì ở, không thích thì cút.
"Cẩn tuân sư tôn chi mệnh." Cuối cùng Đan Ngọc Tử vẫn phải thỏa hiệp.
"Cẩn tuân Phong đại nhân chỉ mệnh." Hơn mười vị Luyện Đan Sư cũng nhao nhao đồng ý.
"Đan Ngọc Tử, ngươi phải hiểu rõ. Sư đệ ngươi, Quỷ Cốc Tiên Sinh, là người của Thiên Tôn Thần Điện. Ngươi bái ta làm thầy, tức là quyết liệt với sư đệ ngươi, đối địch với Thiên Tôn Thần Điện. Ngươi hối hận bây giờ vẫn còn kịp, dù sao cũng chỉ là bái sư trên danh nghĩa mà thôi." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Đã bái sư, lẽ nào có chuyện đổi ý?" Đan Ngọc Tử cung kính đáp.
Phong Vô Trần nheo mắt, lạnh lùng hỏi: "Ngươi không sợ gặp sư đệ ngươi sao? Ngươi dám giết hắn không?"
"Sư tôn ra lệnh, đệ tử tuyệt không nương tay!" Đan Ngọc Tử không chút do dự trả lời.
"Đao Hồn, Thiên Hành, dẫn bọn họ đến Luyện Đan Các." Phong Vô Trần lạnh nhạt nói.
"Vâng!" Hai người cung kính đáp, lập tức dẫn Đan Ngọc Tử và những người khác đến Luyện Đan Các.
"Phong ca ca, huynh thực sự tin hắn sao?" Lăng Tiêu Tiêu lo lắng hỏi, vẫn còn e ngại Đan Ngọc Tử.
Phong Vô Trần cười nhạt: "Không sao, ta muốn xem lão hồ ly này định làm gì. Với linh hồn lực của bọn chúng, không làm gì được ta đâu, đừng lo."
"Sư tôn, nên âm thầm theo dõi hắn để phòng ngừa vạn nhất." Xích Uyên nhắc nhở.
“Ừ." Phong Vô Trần khẽ gật đầu.
"Sư Tôn, ta sẽ theo dõi hắn." Ngữ Yên Tiên Tử chủ động nói.
"Cũng tốt." Phong Vô Trần gật đầu, sau đó nói: "Hiên Viên, Thiên La, Cổ Uyên, các ngươi đi tu luyện đi. Luân Hồi Phần Thiên Đan sẽ giúp tu vi của các ngươi tăng tiến rất nhiều."
"Vâng!" Hiên Viên Mặc Trạch và những người khác cung kính đáp.
Thiên Tôn Thần Điện đã tổn hao nguyên khí nặng nề, Chúc Diệt Thiên lại bị tổn thất tinh huyết, trong thời gian ngắn sẽ không có động thái lớn nào.
Phong Võ Trần sau đó đưa Lăng Tiêu Tiêu rời khỏi Long Thần Điện, đến Thiên Ảnh Các.
Hắn giao mấy viên Luân Hồi Phần Thiên Đan cho Ảnh Hồn và Thiên Mệnh, còn để lại một ít Ách Hồn Quả dị giới và Băng Phách ngàn năm. Bọn họ đều từng vào sinh ra tử vì Long Thần Điện, Phong Vô Trần tự nhiên không quên.
Ngoài bọn họ ra, còn có Cổ Thông Thiên, Bạch Hồn, Băng Viêm Đế, Thiên Xá, Thiện Ác Tôn Giả... Phong Vô Trần đều cho mỗi người một ít Ách Hồn Quả dị giới và Băng Phách ngàn năm.
Những bảo bối này đều lấy được từ trong nhẫn chứa đồ ở Minh Vương Quật, số lượng rất lớn, Phong Vô Trần cũng không keo kiệt.
"Tiêu Tiêu, những thần quyết kia tu luyện thế nào rồi?"
Trên một đỉnh núi, Phong Võ Trần nhẹ nhàng ôm Lăng Tiêu Tiêu vào lòng, ôn như hỏi.
Khẽ tựa vào ngực Phong Vô Trần, khuôn mặt Lăng Tiêu Tiêu ửng hồng, trong lòng tràn ngập cảm giác an toàn.
"Thần quyết Phong ca ca cho, Tiêu Tiêu đều tu luyện rồi. Uy lực quả thực lợi hại vô cùng! Uy lực mạnh hơn tiên quyết gấp mười mấy lần!"
Nghe Phong Vô Trần hỏi, Lăng Tiêu Tiêu lập tức hưng phấn, như một chú mèo nhỏ vui vẻ nhảy dựng lên.
Nhìn Lăng Tiêu Tiêu hưng phấn như mèo nhỏ, Phong Vô Trần cười nói: "Tiêu Tiêu thích là tốt rồi."
"Đương nhiên thích." Lăng Tiêu Tiêu ngọt ngào cười, rồi hôn lên má Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần lấy ra một viên Luân Hồi Phần Thiên Đan, rồi bẻ làm đôi, cười nói: "Dược lực của Luân Hồi Phần Thiên Đan quá mạnh, nửa viên là đủ để Tiêu Tiêu đột phá rồi. Để muội xem công hiệu của nó."
"Phong ca ca, muội vừa mới đột phá Thiên Đế cảnh giới, giờ dùng đan dược có sao không?" Lăng Tiêu Tiêu chau mày, lo lắng hỏi.
"Không sao, nhưng sau khi đột phá cần một chút thời gian để củng cố cảnh giới." Phong Vô Trần cười nhạt.
Lăng Tiêu Tiêu gật đầu, rồi nuốt nửa viên đan dược.
Đan được vừa vào họng, khuôn mặt Lăng Tiêu Tiêu bỗng biến sắc, đôi mắt to trờn, kinh ngạc tột độ.
"Tốt... Đan dược thật cường đại..." Lăng Tiêu Tiêu nói chuyện có chút lắp bắp. Đan dược vừa vào họng, lập tức hóa thành một cỗ năng lượng khổng lồ và tinh thuần, lan tỏa khắp cơ thể, như nước từ trời cao đổ xuống biển lớn, thoải mái toàn bộ kinh mạch, chạy khắp tứ chi.
Cảm giác này thật khó tả.
Cùng lúc đó, tu vi của Lăng Tiêu Tiêu tăng vọt với tốc độ mắt thường có thể thấy được, không cần luyện hóa dược lực của đan dược, phảng phất có thể tự hấp thu.
"Thiên Đế trung kỳ!" Lăng Tiêu Tiêu kinh hô, tim đập thình thịch, mặt đầy vẻ khó tin.
Dù biết Luân Hồi Phần Thiên Đan có công hiệu mạnh mẽ, nhưng không ngờ lại mạnh đến vậy. Tự mình trải nghiệm mới biết cảm giác long trời lở đất ấy, tựa như Viễn Cổ Hung Thú thức tỉnh, bùng nổ năng lượng hủy diệt.
"Phong ca ca, muội đột phá rồi! Thật nhanh! Tu vi vẫn còn tăng lên! Khó trách tộc trưởng Long Thần họ lập tức đột phá Thiên Đế cảnh giới đuổi theo muội , hóa ra đan dược này đáng sợ đến vậy." Lăng Tiêu Tiêu kích động nói.
"Xem ra nửa viên đan dược vừa đủ để muội đột phá Đại Thiên Đế. Nếu là cả viên, cơ thể muội không chịu nổi đâu." Phong Vô Trần cười nói.
Phong Vô Trần vừa dứt lời, tu vi của Lăng Tiêu Tiêu liền đột phá Thiên Đế hậu kỳ.
"Thật đáng sợ! Phong ca ca làm thế nào mà luyện chế được đan dược thần kỳ như vậy? Đại trưởng lão Long Thần tộc cũng không luyện được, không ngờ lại bị Phong ca ca luyện ra, Phong ca ca thật lợi hại!" Lăng Tiêu Tiêu hưng phấn tán dương không ngừng.
"Đương nhiên rồi, muội xem ta là ai chứ." Phong Võ Trần kiêu ngạo cười.
Dược lực cường đại, vô tận vô cùng, giúp Lăng Tiêu Tiêu một đường đột phá đại quan Đại Thiên Đế, tấn cấp Nhất Trọng Thiên Đế.
"Thành công!" Phong Vô Trần mừng rỡ.
"Đại... Đại Thiên Đế cảnh giới! Nửa viên đan dược đã có công hiệu mạnh mẽ như vậy." Lăng Tiêu Tiêu hoàn toàn bị chấn động.
Chưa từng thấy đan dược nào có công hiệu thần kỳ đến thế.
“Đan được quả thực rất cường đại." Đúng lúc này, một giọng nói cực kỳ lạnh lẽo vang lên, mang theo khí tức khắc nghiệt.
"Ai?" Lăng Tiêu Tiêu quát lạnh.
"Người của Tây Môn thế gia." Giọng nói lạnh như băng mang theo sát khí vang lên, ngay sau đó một bóng người xuất hiện.
Người tới là Tây Môn Tần Thọ của Tây Môn thế gia!
"Phong Ảnh, nhẫn trữ vật Minh Vương Quật, quả nhiên bị ngươi đánh tráo. Bằng không, sao ngươi có thể có được đan dược thần kỳ như vậy? Giúp cường giả Thiên Đế đột phá Đại Thiên Đế, viên thuốc này chắc chắn là bảo bối trong nhẫn chứa đồ!" Tây Môn Tần Thọ nheo mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Phong Vô Trần.
“Phong ca ca, chuyện này là sao?" Lăng Tiêu Tiêu kinh ngạc hỏi.
Phong Vô Trần cười mà không nói.
"Phong Ảnh, giao nhẫn trữ vật và quyển trục ra đây, ta tha cho ngươi khỏi chết!" Tây Môn Tần Thọ điềm nhiên nói, sát khí đã tập trung vào Phong Vô Trần.