"Bốp! Bốp! Bốp!"
Không biết bao nhiêu cái tát giáng xuống, Đại tôn giả đã hấp hối.
Cổ Uyên sau đó vứt Đại tôn giả ra ngoài như vứt một món rác rưởi.
Là một cường giả bát trọng Thiên Đế, lại có thể bộc phát ra sức mạnh đỉnh phong cửu trọng Thiên Đế, Đại tôn giả hôm nay bị Cổ Uyên tát cho thành cái bộ dạng chó má này, tức đến nỗi hộc máu lên trời.
Bên phía Thiên Tôn Thần Điện, cũng chỉ còn lại Tam đại trưởng lão, ba Đại hộ pháp và Thi Tổ, những kẻ khác hoặc đã chết, hoặc bị trọng thương.
Trên không trung, Gia Cát Vô Cực và Long Tinh Thần sau một chiêu đối đầu trực diện, đều bị đánh bay ra xa.
Hai người dốc toàn lực chiến đấu, thực lực có thể nói ngang tài ngang sức.
"Cổ Uyên! Các ngươi dám phản bội ta!" Gia Cát Vô Cực phẫn nộ quát lớn Cổ Uyên, mặt mày dữ tợn, gân xanh nổi đầy trán.
"Ta vốn chỉ định để Ngữ Yên và Cổ Uyên giải quyết hậu quả, không ngờ Thi Tổ lại nhúng tay vào. Nhưng như vậy cũng tốt, sớm nhìn thấy kẻ địch của mình, chưa hẳn đã là chuyện xấu." Phong Vô Trần mặt không cảm xúc nói, giọng lạnh như băng, khiến người ta như rơi vào hầm băng vạn năm.
Lúc này, Thi Tổ đã hồi phục, cũng từ xa bay tới.
Trên người Thi Tổ hầu như không hề tổn hại.
Rõ ràng, với sức mạnh của Cổ Uyên, căn bản không thể làm tổn thương Thi Tổ, dù lúc đó Thi Tổ không hề phòng bị.
"Ngữ Yên Tiên Tử, từ khoảnh khắc ngươi rút Thanh Tuyền tàn hồn, ta đã đoán được các ngươi không thật lòng quy thuận Thiên Tôn Thần Điện." Gia Cát Vô Cực âm trầm nói.
"Cái gì?" Ngữ Yên Tiên Tử và Cổ Uyên cùng nhíu mày.
"Ta sở đĩ không động tĩnh gì, vốn là muốn trấn an Cổ Uyên, sau đó cướp lấy Nhân Sinh Quyết, các ngươi tưởng ta không hề phát giác sao? Ngữ Yên Tiên Tử, ngươi cững quá coi thường ta rồi! Các ngươi đã phản bội ta, xem ra không cần thiết phải giữ các ngươi sống nữa!” Gia Cát Võ Cực lạnh lùng nói, trong lời nói lộ ra sát khí lạnh lẽo vô cùng.
"Ngươi có ý gì?" Cổ Uyên nhíu mày hỏi, trong lòng không khỏi lo lắng.
"Ta sớm đã hạ giam cầm lên người các ngươi, các ngươi đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay ta! Ta muốn các ngươi chết, Thiên Vương lão tử đến cũng không cứu được!" Gia Cát Vô Cực phẫn nộ quát, trên mặt lộ ra một tia đắc ý và cuồng ngạo.
"Giam cầm?" Sắc mặt Cổ Uyên và Ngữ Yên Tiên Tử lại biến đổi, mồ hôi lạnh túa ra.
Con rùa già Gia Cát Vô Cực này thật là âm độc.
"Chưa chắc!" Phong Võ Trần lạnh lùng nói: "Khi Ngữ Yên nói với ta về chuyện này, ta đã nghỉ ngờ. Ngươi là chuẩn Thiên Tôn cảnh giới, không thể nào không nhận ra chút mờ ám này. Ngươi không động tĩnh gì, chứng tỏ ngươi có mục đích khác. Ngươi đã hạ Mê Hồn Giam Cầm lên người bọn họ, nhưng đã bị ta... Hừ!"
"Cái gì? Không thể nào! Ngươi phá giam cầm, ta không thể nào không biết." Sắc mặt Gia Cát Vô Cực đại biến.
"Vậy sao? Vậy ngươi thử xem." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Cái này... Điều này sao có thể... Tiên quyết giam cầm của ta, lại mất hiệu lực rồi..."
Sau khi dò xét, Gia Cát Vô Cực hoàn toàn choáng váng, căn bản không cảm nhận được sự tồn tại của giam cầm, hơn nữa giam cầm bị phá, hắn lại không hề hay biết.
Dù Gia Cát Vô Cực vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu, giam cầm do chính tay hắn thiết lập, lại không cánh mà bay.
"Gia Cát Vô Cực, ngươi không biết ta là Thần phẩm cảnh giới sao?" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, huyết mâu lóe lên vẻ khinh thường và trào phúng.
"Lẽ nào lại như vậy! Thằng tạp chủng! Ta giết ngươi!" Gia Cát Vô Cực lôi đình giận dữ, lập tức lao về phía Phong Vô Trần, như sói đói vồ mồi, bộ dạng như muốn nuốt sống Phong Vô Trần.
"Gia Cát Vô Cực, đầu óc của ngươi có phải bị lừa đá rồi không? Ta thực sự nghi ngờ với cái đầu ngu xuẩn này của ngươi, làm sao leo lên được vị trí Đại trưởng lão." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, giọng điệu càng thêm khinh thường.
Nghe vậy, sắc mặt Gia Cát Vô Cực bỗng nhiên đại biến, dường như bây giờ mới phản ứng lại, vội vàng dừng thân hình.
“Đại trưởng lão! Nhanh bảo vệ tâm thần!" Lúc này, Thượng Quan Thiên Đấu đột nhiên nhắc nhở, kinh hoảng tột độ.
"Đại trưởng lão coi chừng!" Thiên Chiếu cũng phản ứng kịp, vội vàng hét lớn.
"Hừ! Muộn rồi!" Phong Vô Trần hung ác nói, thúc dục Linh Hồn Lực khủng bố.
"Ầm ầm!"
"Phụt phụt!"
Phong Võ Trần dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, phá hủy giam cầm trong cơ thể Cổ Uyên và Ngữ Yên Tiên Tử, khiến Gia Cát Vô Cực như chịu trọng thương, oa oa thổ huyết.
"Điều này sao có thể..." Gia Cát Vô Cực mặt đầy kinh ngạc, căn bản không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Ôi trời ơi!!! Thiếu chủ vậy mà đả thương nặng lão già kia!" Long Thanh Hồn vô cùng kinh ngạc, há hốc mồm.
"Thủ đoạn thật cao minh! Quả thực khiến người ta khó lòng phòng bị!"
"Cơ hội tốt! Lão già kia bị trọng thương! Đại trưởng lão nhất định đánh bại hắn!"
"Thiếu chủ uy vũi Thiếu chủ uy vũ!"
Mọi người hưng phấn hô to, vô cùng sôi trào.
"Ngu xuẩn!" Phong Vô Trần mắng: "Ta từ đầu đến cuối đều chưa nói sẽ phá giam cầm của ngươi, chỉ dùng Linh Hồn Lực phong tỏa mà thôi. Cái gọi là Mê Hồn Giam Cầm của ngươi, lại liên quan đến linh hồn của ngươi, dù tu vi ngươi cường thịnh đến đâu, cũng không ngăn được linh hồn lực của ta."
"Thằng súc sinh! Dám ám toán ta! Ta bây giờ sẽ giết ngươi!" Gia Cát Vô Cực tê tâm liệt phế gào thét, hận không thể nuốt sống Phong Vô Trần.
Đường đường Đại trưởng lão Thiên Tôn Thần Điện, dưới một người, trên vạn người, lại bị một hậu bối ám toán, quả thực vô cùng nhục nhã!
"Vậy sao?" Huyết mâu nheo lại, Phong Võ Trần khinh thường nói: "Chỉ bằng thể linh hồn yếu ớt của ngươi, có thể chịu nổi Linh Hồn Lực Thần phẩm cảnh giới của ta sao? Ngươi cảm thấy là ngươi giết ta, hay là ta giết ngươi?"
"Ngươi..." Sắc mặt tái nhợt của Gia Cát Vô Cực biến đổi, tức giận đến phổi muốn nổ tung.
Trước công kích Linh Hồn Lực hùng hồn bá đạo của Phong Vô Trần, Gia Cát Vô Cực có thể giữ được tính mạng đã là may mắn.
Thể linh hồn chịu trọng thương, Gia Cát Vô Cực giờ phút này không nghi ngờ gì là nỏ mạnh hết đà.
"Đại trưởng lão, lập tức đi giúp bọn họ, lão già này giao cho ta đối phó!" Phong Vô Trần thản nhiên nói, cầm Long Thần kiếm xông lên.
“Đại trưởng lão coi chừng!" Ba Đại hộ pháp và lưỡng Đại trưởng lão kinh hoảng gọi.
"Hừ! Lo cho các ngươi trước đi!" Long Tinh Thần quát lạnh, đã xông tới Thượng Quan Thiên Đấu.
"Lão già! Ngươi muốn lấy nhiều đánh ít sao?" Thượng Quan Thiên Đấu nổi trận lôi đình gào thét.
"Ngươi nói đúng! Lão phu thích lấy nhiều đánh ít! Ngươi làm gì được lão phu? Nhị trưởng lão! Cùng nhau xử hắn!" Long Tinh Thần chẳng buồn nói nhảm, tức giận đáp trả.
"Ực..."
Hai vị chuẩn Thiên Tôn liên thủ, ba Đại hộ pháp cũng không khỏi nuốt một ngựm nước bọt, âm thầm đồng tình với Thượng Quan Thiên Đấu.
Lúc này, Phong Vô Trần đã đến gần Gia Cát Vô Cực.
"Lão già, có gì di ngôn?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi, không chút cảm tình.
Gia Cát Vô Cực dữ tợn nhìn Phong Vô Trần, nghiến răng giận dữ hét: "Tên súc sinh!"
"Phong Ảnh dừng tay! Ngươi dám giết gia gia ta, cha ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!" Gia Cát Minh Quân hoảng sợ gào thét, lập tức lôi cha hắn ra.
"Gia Cát Thiên Hùng?" Phong Vô Trần khinh thường nói: "Long Thần tộc và Thiên Tôn Thần Điện khai chiến, hắn còn không ló mặt, ta đoán hắn đang trốn ở xó xinh nào đó làm con rùa đen rút đầu!”