Một tuần sau.
Một chiếc máy bay phản lực thương mại cỡ nhỏ chở theo chuyên gia tư vấn tâm lý Lý Bạch cùng hai nữ trợ lý của ông ta lướt trên đường băng. Chỉ một lát sau, mũi máy bay nhẹ nhàng nhấc lên, lao vút lên không trung rồi nhanh chóng biến mất nơi chân trời.
Ba người vừa đi khỏi, gã "gấu bự" Khế Khoa Phu vốn đang bị nhốt trong tình trạng nửa điên nửa dại cuối cùng cũng được thả ra. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh rực rỡ, đầy mong đợi mà gào lớn: "Nữ thần, anh tới đây!"
Y Lợi Ni - Lỗ Hưu Tư, biệt danh "Ma Quỷ Tiêu", người tới đón hắn, gắt gỏng nói: "Nữ thần của anh đi lâu rồi!"
"Cô lừa tôi! Cô lừa tôi đúng không?" Khế Khoa Phu máy móc quay đầu nhìn cô.
Y Lợi Ni - Lỗ Hưu Tư khoanh tay, hất cằm về phía đường băng chính, ra hiệu: "Tự nhìn đi!"
Đường băng trống trơn.
Không cam lòng chấp nhận sự thật này, Khế Khoa Phu bước nhanh tới, chạy một đoạn ngắn rồi phát hiện chiếc máy bay phản lực thương mại kia đã không còn tăm hơi.
"Nãi... tử, mất rồi!~"
Gã mê gái nhìn bãi đỗ máy bay trống rỗng đầy thất thần, cuối cùng cũng nhớ lại tiếng gầm rú lúc nãy, đó rõ ràng là âm thanh của động cơ phản lực. Ở căn cứ không quân 911, máy bay phản lực chỉ có hai chiếc MiG-28. Hắn đang chịu lệnh cấm túc, "lính mới" thì còn lâu mới đủ trình độ xuất sư, nếu hắn có thể nghe thấy tiếng động cơ phản lực, thì chỉ có thể là chiếc máy bay thương mại tới thăm căn cứ 911 mà thôi.
"Nhìn cái bộ dạng vô dụng của anh kìa!"
Bộ dạng thảm hại của Khế Khoa Phu khiến "Ma Quỷ Tiêu" Y Lợi Ni - Lỗ Hưu Tư tức không chịu nổi, cô đuổi theo phía sau rồi tung một cước. Không kịp đề phòng, gã "gấu bự" ngã nhào xuống đất, than trời trách đất. Cô nàng tóc ngắn khinh bỉ cười lạnh.
---❊ ❖ ❊---
Một chiếc xe điện mười hai chỗ lao tới, người lái là "Hồng Thiêu Trấp" Kiệt Khắc - Bố Lãng, nhân viên điều khiển hỏa lực của máy bay số 214 thuộc phi đội "Chân Hương". Anh ta vừa lái vừa gào lên: "Trung đội trưởng, trung đội trưởng, báo động cấp ba, báo động cấp ba!"
Gã này từng bị một chiếc gai rồng đâm trúng đùi trong trận chiến với Kim Hệ Cự Long Bỉ Đặc, suýt chút nữa đã mất mạng. Hiện tại vết thương đã hồi phục khá tốt, ngoài việc dùng xe lăn thì đã có thể chống nạng đi lại vài bước, lái xe điện cũng chẳng có gì khó khăn.
"Báo động cấp ba? Lại có chuyện gì nữa?" Khế Khoa Phu lồm cồm bò dậy từ dưới đất.
Vì đang chịu lệnh cấm túc nên điện thoại của hắn đã bị tịch thu, không thể nhận thông báo quan trọng từ ban quản lý căn cứ ngay lập tức. Báo động cấp ba đồng nghĩa với việc đã xảy ra chuyện gì đó, yêu cầu căn cứ không quân 911 phải ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao nhất, máy bay chiến đấu có thể xuất kích bất cứ lúc nào.
"Không biết, tôi không có quyền hạn!" "Hồng Thiêu Trấp" Kiệt Khắc - Bố Lãng phanh xe lại, nhún vai.
Tất cả phi công đều quen với việc đợi trung đội trưởng công bố và truyền đạt chỉ thị nhiệm vụ, việc tự ý dò hỏi không đúng quy trình, hơn nữa có vượt cấp hỏi cũng chẳng biết được gì.
"Đi tới nhà chứa máy bay, Y Lợi Ni, lên xe mau!" Khế Khoa Phu không chút do dự, kéo cô nàng tóc ngắn lên xe.
Xe điện chỉ dùng điện, không dùng dầu hỏa, sau khi sạc đầy thì quãng đường di chuyển không xa, tối đa chỉ 50km, nhưng bên trong căn cứ không quân thì nó lại cực kỳ linh hoạt.
"Thiên Không Long Thành của Thương Khung Tinh đã phái một đoàn ngoại giao tới."
Sau khi lấy lại điện thoại, Khế Khoa Phu nhanh chóng tra ra nguyên nhân của lệnh báo động cấp ba thông qua quyền hạn cá nhân.
Thiên Không Long Thành của Thương Khung Tinh?
Các phi công của phi đội chiến đấu "Chân Hương" nhìn nhau, cảm thấy một khoảng cách vô cùng xa xôi. Thương Khung Tinh nằm ở phía bên kia của "Hào Quang" giới môn do thực thể trí tuệ kỹ thuật số Cybertrom kiểm soát, là một hành tinh giàu tài nguyên và cũng có nhiều sinh vật thông minh.
Mặc dù hai hành tinh đã tận dụng "Hào Quang" giới môn để giao lưu thường xuyên trong gần ba mươi năm qua, và sớm mở ra thương mại liên giới, tầng lớp cao cấp của hai bên đã không còn xa lạ gì với nhau. Thế nhưng đối với đại đa số người dân Lam Tinh, những người không thể tự do xuyên giới, sự hiểu biết của họ về Thương Khung Tinh chỉ giới hạn ở mạng internet, các chương trình truyền hình, tin tức và sách vở, chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến.
Căn cứ không quân 911 chỉ là một trong hơn mười đơn vị trực thuộc của nhà thầu quân sự Thiên Khải Phòng Vụ Tập Đoàn, so với các đơn vị đồng nghiệp khác thì không có gì quá đặc biệt.
"Chúng muốn làm gì?" "Ma Quỷ Tiêu" Y Lợi Ni - Lỗ Hưu Tư thắc mắc.
Thiên Không Long Thành là địa bàn của tộc Cự Long trên Thương Khung Tinh, đột nhiên phái một đoàn ngoại giao tới một căn cứ không quân nhỏ bé trên Lam Tinh, thật sự là điều khó hiểu. Vị thế của hai bên xét trên bất kỳ phương diện nào cũng đều không tương xứng.
"Vì Kim Hệ Cự Long Bỉ Đặc!"
Nữ giám đốc điều hành của căn cứ không quân 911, Ha Na - Gia Cách Nhĩ, không biết đã tới khu tập kết của phi đội "Chân Hương" trong nhà chứa máy bay số 1 từ lúc nào, tình cờ nghe được cuộc đối thoại của trung đội trưởng và phó trung đội trưởng.
"Chúng muốn trả thù sao?" "Ma Quỷ Tiêu" Y Lợi Ni - Lỗ Hưu Tư kinh hãi.
Với sức chiến đấu của Cự Long, việc san bằng một căn cứ không quân là chuyện dễ như trở bàn tay. Nếu không phải các căn cứ không quân khác đã tiêu hao không ít thực lực của con Kim Hệ Cự Long đó, cộng thêm vận may nghịch thiên của "lính mới" Trần Phi, bắn ra quả "Sát Long Đạn" mang tính quyết định vào phút cuối, thì giờ đây Thiên Khải Phòng Vụ Tập Đoàn làm gì có cửa mà hưởng lợi. Nếu căn cứ không quân 911 đối đầu trực diện với Kim Hệ Cự Long, phe trước chắc chắn không phải là đối thủ của phe sau.
Lời của phó trung đội trưởng phi đội "Chân Hương" vừa dứt, sắc mặt các phi công lập tức trở nên khó coi. Tâm địa của lũ Cự Long đúng là chỉ nhỏ bằng đầu kim, rõ ràng việc tiêu diệt Kim Hệ Cự Long là nằm trong quy tắc, hợp tình hợp lý, vậy mà đối phương vẫn muốn trả thù, đúng là không biết lý lẽ ở đâu mà nói.
"Yên tâm, chúng sẽ không làm vậy. Dù là Lam Tinh hay Thương Khung Tinh đều có quy tắc cả." Nữ giám đốc điều hành Ha Na - Gia Cách Nhĩ phủ nhận khả năng đó bằng một câu khẳng định. Hơn nữa, nguồn gốc của mệnh lệnh tiêu diệt Kim Hệ Cự Long Bỉ Đặc lại chính là từ Thiên Không Long Thành của Thương Khung Tinh, và là do đích thân Long Vương ra lệnh.
Hầu như ai cũng có thể hình dung ra, một con Cự Long phát điên tự ý xông vào xã hội loài người sẽ gây ra thương vong và tổn thất lớn đến mức nào. Giám đốc Ha Na nói tiếp: "Cuộc tư vấn tâm lý toàn bộ nhân sự vừa kết thúc chính là sự chuẩn bị để đón tiếp đoàn ngoại giao này, nên không cần lo lắng."
Hả???
Không chỉ cô nàng tóc ngắn "Ma Quỷ Tiêu" Y Lợi Ni - Lỗ Hưu Tư, mà ngay cả gã "gấu bự" Khế Khoa Phu đang truyền đạt chỉ thị cũng cảm thấy ngạc nhiên. Rõ ràng tổng bộ Thiên Khải Phòng Vụ Tập Đoàn đã sớm nhận được tin này, trước khi đoàn ngoại giao của tộc Cự Long Thương Khung Tinh tới, họ đã tự rà soát nội bộ căn cứ 911 một lượt để tránh mọi nguy cơ tiềm ẩn.
Dựa trên các quy tắc ngoại giao được thiết lập giữa hai hành tinh, dù cho "Hào Quang" giới môn có lơ lửng trong không gian và ở trạng thái mở thường trực, thì cũng không phải là nơi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi. Quy trình phê duyệt của phía Lam Tinh đã giành cho Thiên Khải Phòng Vụ Tập Đoàn khoảng thời gian ứng phó quý giá. Tuy nhiên, nhìn vào báo cáo điều tra của chuyên gia tư vấn tâm lý, thì cũng không có gì đáng lo ngại. Kể cả khi Cự Long của Thiên Không Long Thành có tới căn cứ không quân 911, thì cũng định sẵn là chẳng thu hoạch được gì nhiều. Nhưng mục đích thực sự của những con Cự Long này vẫn còn là một dấu hỏi.
"Tít tít tít!"
Thiết bị của nữ giám đốc điều hành Ha Na - Gia Cách Nhĩ phát ra âm thanh thông báo. Cô lấy điện thoại nhìn màn hình, sau đó lớn tiếng nói: "Còn năm phút nữa, đoàn ngoại giao của Thiên Không Long Thành sắp tới nơi."
"Có sao băng, đang lao từ trên trời xuống!"
Bên ngoài nhà chứa máy bay, đột nhiên có người gào lên.