Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 288
ngoại truyện 28: em là của anh sớm sớm chiều chiều

❊ ❊ ❊

Tống Sở cười giải thích. “Gặp được bà xã mình, đưa cô ấy về nhà trước, các cậu cứ chơi vui vẻ đi!”

Có người bắt đầu ồn ào, “Tống Sở à, không nể mặt như thế sao! Đồ thấy sắc quên bạn!”

“Tống Sở! Cùng chị dâu ở lại ngồi một chút đi!”

“Đại mỹ nữ Tả Thần Hi còn xinh đẹp hơn ngày xưa nữa! Tống Sở, thằng nhóc cậu thật có phúc đấy! Cho chúng tôi kính mời chị dâu một ly đi!”

Những người đã làm việc từ những ngày đầu trong công ty Tống Sở, tất nhiên đều biết đến Thần Hi, Thần Hi cố gắng đứng vững, vịn cánh tay Tống Sở nhìn vào trong phòng, mắt say nhìn lờ mờ như lạc trong sương mù, có vài người cô nhìn quen mắt, một số cũng không biết, một phòng đầy người, đều cười nhìn bọn họ, bài hát “Gió mặc gió” cũng đã qua một đoạn rồi nhưng vẫn chưa có ai hát.

Tống Sở đỡ eo cô, lần nữa từ chối lời mời giữ lại của mọi người, sau đó ôm cô đi, mà cô, trước lúc rời đi cũng nói vài câu từ chối khách sáo.

Cửa, khi hai người vừa chuyển thân mình rời khỏi phòng, nháy mắt sau khi quay người đóng cửa, Thần Hi nghe bên trong cất lên tiếng hát, “Sợ em đau buồn sợ em khóc, sợ em cô đơn sợ em ngốc nghếch…….” Có điều, người hát lại là một cô gái……

Lúc Tống Sở dìu Thần Hi trở về nhà, đèn phòng khách đã tắt, xem ra, hai đứa trẻ cũng đã ngủ.

Mà Thần Hi, ngay từ lúc lên xe đã bắt đầu ngủ rồi, là anh ôm cô từ trên xe đi lên nhà.

Thả một thân mùi rượu lên trên giường, lại xả nước nóng, lau rửa toàn bộ thân người cô, sau đó thay một bộ áo ngủ sạch sẽ, sau khi tất cả đều đã xử lý ổn thỏa, liền ngồi bên mép giường, ngơ ngác nhìn cô ngủ say, cô khi say rượu, đôi gò má đỏ bừng, ngọt ngào chìm vào giấc ngủ, giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn…….

Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, đến mức nghe rõ cả tiếng tích tắc kim chỉ giây của đồng hồ treo tường.

Anh cứ như vậy lẳng lặng nhìn cô, không ngủ, cũng không làm gì khác, chỉ là nhìn như thế…….

Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ đêm yên tĩnh này, anh giật mình một cái, khẽ chấn động, cầm lấy di động nhìn vào, do dự một lát, rốt cuộc vẫn nhận điện thoại.

Đầu dây bên kia là một mảnh yên lặng, anh, cũng không nói chuyện, quanh mình yên tĩnh đến mức dường như có thể nghe rõ tiếng hít thở của người đối diện.

Cuối cùng, rốt cuộc anh mở miệng, “Không nói câu nào thì tôi cúp, ngủ ngon.”

“Tống Sở!” Người kia vội vàng gọi anh, cuối cùng sợ đánh mất giọng nói của anh……

Vì vậy, lại một hồi yên lặng.

Dần dần, đầu dây bên kia truyền tới tiếng khóc lóc nho nhỏ.

Nghe thấy những tiếng này, anh khẽ cau mày lại.

“Cô ấy thật…… Thật là đẹp…… Còn đẹp hơn lúc trước……” Đầu dây bên kia truyền tới lời nói hâm mộ nhưng cũng đầy u oán.

Sắc mặt anh khẽ biến, nguội lạnh đáp lại một tiếng, “Ừ.”

“Cho nên, anh cố ý đưa cô ấy tới trước mặt em để kích thích em sao?” Giọng nói của cô làm cho người ta cảm thấy như có thể nhìn thấy dáng vẻ cô lúc nói ra những lời này, nở nụ cười mà rơi lệ.

Anh ngẩn ra, “Không phải……”

Sau khi khẽ cười một tiếng, cô bật khóc thành tiếng, “Tống Sở, em uống say rồi, em thật khó chịu quá……. Thật sự rất khó chịu……”

Anh không trả lời.

“Tống Sở, thật hâm mộ cô ấy,uống say còn có người chăm sóc…… Có người đưa cô ấy về nhà…….”

Vẻ mặt cương cứng của anh rốt cuộc cũng dịu xuống, thở dài, “Đưa cô ấy về nahf, là trách nhiệm của anh.”

Giọng điệu cô đau buồn, “Trách nhiệm…… Ha ha…… Tống Sở, cái gì em cũng không cần…… Thật, cái gì cũng không cần…… Chỉ cần…… Chỉ cần……. Một chút xíu ấm áp…… Một chút thôi……. Em cũng có thể cho anh ấm áp…… Tống Sở, chúng ta có thể dựa dẫm vào nhau…….”

Chân mày anh càng níu chặt hơn, “Em thật uống say rồi.”

“Đúng vậy, uống say, anh mới phát hiện sao?” Cô cười, cười đến ngặt nghẽo điên cuồng.

Anh nhìn một người đang ngủ trên người như trẻ nít - Thần Hi, giọng nói căng thẳng cũng không có nhiệt độ, “Uống say rồi thì đi ngủ sớm đi, ngày mai công ty sẽ rất bận đấy.”

Rồi sau đó, dứt khoát cúp điện thoại.

Có điều, sau khi vứt điện thoại xuống, ngồi trên mép giường, sắc mặt anh cũng trở nên vô cùng nặng nề.

Anh chậm rãi đưa tay ra, ngón tay áp lên mặt Thần Hi, truyền đến nhiệt độ ấm áp, đầu ngón tay khẽ run rẩy.

Bỗng dưng, anh cúi người xuống, hôm môi cô, nặng nề, thậm chí hôn môi cô có chút thô bạo, cũng vừa tháo chăn ra, tay chui vào trong áo ngủ cô.

Cô đang ngủ say, bị anh làm cho tỉnh giấc, cảm giác say chưa thoát hết, cả người cô chẳng còn sức lực nào, bất mãn vì bị anh quấy nhiễu, đẩy anh, có chút mờ mịt mông lung, “Không muốn…….”

Nhưng anh lại khẩn trương quả quyết muốn cô, hoàn toàn không chú ý cô đang phản đối, thậm chí, lúc cô chưa hoàn toàn chuẩn bị xong đã tiến vào, vừa vội vàng vừa thô bạo, giống như muốn mượn chuyện này để chứng minh gì đó……

Cũng trong đêm này, lúc đang muốn cô, vừa hôn vừa không ngừng lặp lại câu nói, “Thần Hi, anh cần em…… Anh chỉ cần em……”

Rốt cuộc, lại trở thành một căn phòng kiều diễm, cơn say dục vọng phóng túng, còn sung sướng lâm ly hơn cả khi tỉnh táo…….

Sau khi tình cảm nóng bỏng qua đi, Tả Thần Hi lại ngủ say lần nữa, mà anh, lại ôm cô thật chặt, trong bóng tối, chân mày nhíu chặt âm thầm cầu nguyện, “Thần Hi, nói yêu anh đi, để cho anh giữ vững lập trường kiên định, Thần Hi, anh chỉ yêu em, chỉ thích em……”

Dạo gần đây Tả Thần Hi đang suy nghĩ làm thế nào để cải thiện quan hệ với gia đình nhà họ Tống, lại khổ nổi không tìm được cách nào. Mẹ chồng cô, khác với những người khác, ra đường là một người rất tốt, trong mắt mọi người, thật là một bà mẹ chồng tốt, làm cho cô đào khắp mọi ngóc ngách cải thiện quan hệ cũng không tìm được, thậm chí, cô nghi ngờ mình đang làm điều thừa đi…….

Phương Di nói, nếu lấy thật lòng đối với thật lòng, đối với cô mà nói, việc này khó khăn rất lớn!

Có điều, cô không có ý định buông xuôi, trong đó có một nguyên nhân rất quan trọng chính là, cô nhận ra được Tống Sở

Thành tâm (có lòng), Tống Sở thật đã đối với cô càng ngày càng tốt, nếu Tống Sở đều cố gắng đốt lửa như vậy, cô không có lý gì không thêm chút dầu, cô muốn Tống Sở đạt được ước muốn, cố gắng chân chính đi vào nhà họ Tống, trở thành người nhà họ Tống.

Bạn đang đọc truyện được edit trên diễn .đàn.Lê…Quý…Đôn….

Vì vậy, liền bắt đầu làm từ những ngày chủ nhật.

Chẳng hề giống như lúc trước, mỗi lần về nhà họ Tống đều mặt ủ mày chau, đều phải chờ đợi đến phút cuối thì mới chịu lên đường.

Cô cố gắng điều chỉnh tâm trạng của mình, cùng Tống Sở, mang theo hai đứa trẻ, đến nhà họ Tống sớm một chút, có thể trò chuyện cùng với mẹ chồng, thậm chí cùng với bà ấy chơi đánh mạt chược một lát, thời tiết tốt, lúc Trịnh Hữu Đào vui vẻ hân hoan, có khi bà ấy còn dẫn theo cô đi ra ngoài.

Cuối tuần này, vẫn đến nhà họ Tống khá sớm, Trịnh Hữu Đào đã mặc một bộ đồ hoàn toàn mới, đang chờ cô đến.

“Thần Hi, đi, chúng ta đi ra ngoài dạo đi!” Nhìn hình như tâm tình Trịnh Hữu Đào rất tốt, gọi cô, vui vui vẻ vẻ muốn đi ra ngoài.

“Được!” Thần Hi vui vẻ đồng ý.

Tống Sở thấy thế cũng hăng hái, “Con đi theo hai người được không?”

“Không cần! Không cần! Anh ở nhà trông bọn trẻ đi! Phụ nữ chúng tôi đi ra ngoài, anh đi theo làm gì chứ hả!” Trịnh Hữu Đào liên tiếp xua tay.

Tất nhiên Tống Sở rất vui khi thấy mẹ và bà xã mình hòa hợp như vậy, vội vàng kéo Thần Hi đến bên mình, kín đáo đưa cho cô một tấm thẻ, “Muốn mua cái gì cứ quẹt thẻ của anh!”

“Không cần!” Thần Hi theo thói quen cường thế (lấn át), đẩy trở về.

“Thần Hi……” Vẻ mặt anh rất nghiêm túc.

Cô biết, lòng tự ái ông chồng nhà cô lại bị tổn thương rồi……

“Được rồi!” Cô nhận lấy, cũng không biết trong tấm thẻ này có bao nhiêu tiền? Kết hôn đã nhiều năm như thế, đến bây giờ cô cũng chưa từng quản tiền của Tống Sở.

Lần này Trịnh Hữu Đào không mang Thần Hi đi dạo mấy trung tâm thương mại nữa, mà là đi tới cửa một khu chung cư đang xây, Thần Hi nhìn nhìn, đây không phải là tòa buiding bán và cho thuê căn hộ mới xây sao?

“Mẹ, tới chỗ này làm gì vậy?” Cô kỳ lạ hỏi, chẳng lẽ mẹ chồng cô muốn mua phòng?

Suy đoán của cô rất đúng……

Trịnh Hữu Đào kéo tay cô, cười nói với cô, “Nghe rất nhiều người nói cái buiding này bán hoặc cho thuê đều không tệ, con giúp mẹ tham khảo một chút xem……”

“Mẹ, mẹ muốn mua nhà sao?”

Trịnh Hữu Đào cười rộ lên, “Cũng không phải là mẹ muốn mua, là mẹ và ba con tính muốn mua cho Tống Ngọc một căn. Nói sao nhỉ, căn nhà hiện nay của chúng ta, đó là căn nhà kết hôn của con và Tống Sở, chúng ta lại không thể ở lì đó không chịu đi nha! Sớm muộn gì cũng phải chuyển ra, không bằng, trước mua cho Tống Ngọc một căn, sau này chúng ta chuyển ra liền đến ở chung nhà cùng Tống Ngọc!”

“Mẹ, không ai muốn mẹ rời đi đâu! Mẹ và cha cứ yên tâm thoải mái mà ở, con và Tống Sở đều không có ý định trở về ở căn nhà này!” Lại nói mặc dù từng nói lẫy cùng Tống Sở mang căn nhà trả lại cho cô, nhưng thật ra là không làm được, căn nhà đó, lúc vừa nói cho cha mẹ Tống Sở ở, cô đã không có ý định thu hồi lại.

“Vậy cũng kỳ đi! Cho dù muốn mẹ và cha con ở được yên tâm thoải mái, nhưng Tống Ngọc rất nhanh sẽ tốt nghiệp, có việc làm, cần có nhà ở, sao có thể để em chồng ở trong căn nhà của chị dâu được? Hơn nữa, mẹ cũng có chút lòng riêng, mua cho Tống Ngọc một căn nhà nhỏ, sau này nó (Tống Ngọc) lập gia đình cũng có chút khí phách, không sợ bị đàn ông khi dễ.”

“Chuyện này…… Cũng đúng đi…… Nhưng mà, Tống Sở biết không?” Cô đoán chắc Tống Sở không biết đi, nếu không hôm nay cô và mẹ chồng chắc chắn sẽ chẳng ra khỏi nhà.

“Không biết! Cái thằng nhóc này nha, đều là muốn chịu thiệt cho mình, lần trước nó cưng chiều em gái mua cho em gái một chiếc xe Martha, đoán chắc cũng đã tiêu pha hết tài sản của nó rồi! Lúc này còn tiền đâu mà mua căn nhà chứ? Hay là để mẹ và cha con chịu trách nhiệm đi, lúc đầu cứ thanh toán tiền đặt cọc trước, sau đó sẽ vay thế chấp ngân hàng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »