Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6495 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 203
thuốc tráng dương

❊ ❊ ❊

Sau đó, lại đi đếnkhu bán giày nam, chọn đôi giày hợp trang phục, cô vẫn nhớ rõ cỡ giàyanh mang, xa xa anh nhìn thấy, rất hài lòng.

Lúc này, trong taycô xách cũng đã rất nhiều đồ, nhìn có chút vất vả, anh dằn lòng không đi giúp cô, xem xem cô còn muốn làm gì, dường như, cô cũng chưa có ý muốnđi về nhà……

Thì ra là, cô lại đi đến khu bán đồ lót, mua cho anh mấy cái quần lót và vớ……

Anh đang nhìn tới xuất thần, bên tai lại truyền đến một giọng nói, “Thần An, con đứng ở đây làm gì vậy?”

Này đúng là giọng nói của mẹ già!

Anh vội vàng quay đầu lại, quả nhiên đúng là mẹ và Thần Hi!

“Mẹ, Thần Hi, hai người cũng đi dạo phố sao!?” Anh cười cười, cơ thể khẽ nghiêng, sợ mình bị Hạ Vãn Lộ phát hiện ra.

Tiêu Hàn lại cau mày nhìn anh, “Con lén la lén lút làm gì đó?”

“Nào có lén lén lút lút gì đâu chứ? Con không phải…… là đang chờ vợ consao?” Anh nhìn về phía Hạ Vãn Lộ. Nói thẳng ra chuyện này cũng tốt, nếunhư Tiêu Hàn cũng đi đến khu bán đồ lót, truyện đăng tạidiễn_đàn_lê_quý_đôn, khẳng định cũng sẽ chạm mặt cùng Hạ Vãn Lộ, anh nói như thế, cũng xem như là đã cảnh cáo, anh đang chờ bà xã mình đấy, mẹkhông nên làm khó người ta!

Quả nhiên Tiêu Hàn hừ lạnh một tiếng, kéo tay Thần Hi nói, “Đi, trước chúng ta nên đến bên kia xem một chút đi!”

Thần Hi gật đầu với anh một cái, nặng nề ho khẽ hai tiếng, đi theo Tiêu Hàn.

Thần Hi bị cảm? Anh nghĩ thầm. Lại thấy Hạ Vãn Lộ đã thanh toán, ôm đồ chuẩn bị ra ngoài, anh vội vàng núp vào một góc, đợi cô đi hơi xa, lại lặnglẽ đuổi theo.

Xách nhiều đồ như vậy, cô cũng không có cách nàochen chúc trong xe điện ngầm, nên đi taxi, anh cũng chận một chiếc taxi, theo sát xe cô.

Đến khi xe cô dừng tại chung cư, anh mới yên tâm, vừa nhìn thời gian, cũng nhanh đến buổi trưa luôn rồi……

Đoán cô đã đi lên lầu vào nhà rồi, anh gọi điện thoại về nhà, điện thoại chỉ vang lên hai tiếng, cô liền nhận, trong tai nghe truyền đến giọng nóiôn nhu của cô.

“Bà xã, là anh.” Anh cũng không che giấu anh đang rất vui sướng.

“Vâng! Em biết!” Lúc cô nói chuyện vẫn còn đang thở hổn ha hổn hển, xem ra một chuyến đi này, đã làm cô mệt muốn chết rồi……

Anh cười, đã biết nhưng vẫn cố hỏi, “Sáng giờ em làm gì vậy?”

“Ưhm…… Nộp tiền điện và tiền internet…… Mua quần áo cho anh…… Vẫn chưa kịp mua thức ăn!”

“Vậy sao? Mệt muốn chết luôn hả?” Anh nghe tiếng cô thở dốc nên lên tiếng hỏi.

“Cũng ổn rồi!”

“Vậy em tính ăn trưa món gì chưa?”

“ Bữa trưa? Không biết……” Quả thật đúng là cô chưa nghĩ đến vấn đề sẽ ăn cái gì.

Anh liền giả bộ than thở, “Anh cũng không biết ăn cái gì, mấy món ăn ở nhà ăn thật không có khẩu vị, anh không muốn ăn cơm!”

“Không được!” Cô phản xạ có điều kiện nói với giọng điệu kiên định theo lẽ thường.

“Nếu không anh ăn một bát mỳ ăn liền thôi!” Tiếp tục lừa gạt cô.

“Cũng không được!”

“Vậy làm sao bây giờ? Nếu không em đi ra ngoài ăn với anh?” Anh bắt đầu sửdụng chiêu cũ của mình, chơi xỏ, ngụ ý là, nếu em không đi theo anh ăn,anh cũng sẽ không chịu ăn! Cái chiêu này đã lâu chưa sử dụng lại, anhcũng muốn quên luôn rồi.

Dường như cô có chút không biết phảilàm gì, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là đồng ý, mặc dù còn thầmnói thêm một câu, “Không phải anh nói là buổi tối gặp lại sao? Rõ là……”

“Tốt lắm, anh đang trên đường lái xe đến, 20 phút sau là tới, 20 phút sau em ra ngoài nha.” Anh vui vẻ chạy vào nhà để xe, lái xe ra ngoài, dừng bên ngoài chung cư đợi cô.

20 phút sau, quả nhiên anh thấy cô đangchạy chầm chậm ra ngoài, mang một cái túi lớn, mặc một cái áo khoácngoài thật dày, áo khoác ngoài còn cũ nữa chứ, eo o không có lại rộngthùng thình, cô nàng này a, mua cho anh nhiều quần áo thế kia, lại không mua cho mình một bộ đồ nào……

Mở điều hòa cho đủ ấm, đón cô lênxe, lại thấy sắc mặt cô không tốt lắm, vừa lên xe liền móc ra một cáitúi nhỏ từ trong túi xách, bên trong chứa thuốc, ném cho anh, “Buổi sáng anh không nhớ uống!”

Ách…… Anh thật không nghĩ muốn uống……Thuốc này chỉ là anh cầm về để làm ngụy trang, thuốc ở trong bình sớm bị Kỷ Tử Ngang đổi rồi, giả bộ là mấy loại vitamin bổ dưỡng gì đó……Kỷ TửNgang còn nói đùa với anh nói thuốc bên trong đưa cho anh là thuốc tráng dương, cũng không biết là thực hay giả……

Anh do dự, có nên uống hay không đây? Này nếu như ngộ nhỡ thật là thuốc tráng/ dương, vậychẳng lẽ ở trong xe đem nàng cho xe/ rung sao?

“Cái này…… Không có nước, để anh đến phòng làm việc rồi uống sau!” Anh tìm cớ để không uống.

Nhưng mà, anh vẫn rất cảm động.

Trước kia cô uống thuốc còn phải cần anh đút tới tận miệng, bây giờ lại nhớđốc thúc anh uống thuốc, thật sự là bước tiến nhảy vọt nha……

Chỉ thấy cô lại lục đồ trong túi xách, đưa tới một bình nước giữ nhiệt, “Em mang cho anh nước ấm này!”

Anh cầm cái bình, xoay xoay vặn vặn, ngay lập tức cảm nhận được sự ấm áptruyền đến, hơi ấm trắng trắng nhanh bay ra ngoài, tim của anh, chẳngmấy chốc đã ươn ướt. Bất cứ giá nào! Uống! Đừng nói là thuốc tráng/dương, coi như là độc dược anh cũng uống!

Thật lâu sau đó, Tảtiên sinh cùng Tả phu nhân nằm trong chăn nói chuyện phiếm, anh hỏi cô,tại sao khi đó lại dễ dàng đánh bẫy anh, bắt đầu có thay đổi rồi sao?Phải biết, phương pháp của anh cũng có chút nguy hiểm, hoặc là cô sẽhoàn toàn đâm đầu vào ngõ cụt, rốt cuộc sẽ tự ti, chết sống sẽ cho rằng mình không xứng với anh, sau đó nói vài câu dịu dàng rồi rời đi, khảnăng thứ hai chính là vì anh mà thoát khỏi, nếm trải cuộc sống mới. Maymắn

Là, cô cho ra kết quả thứ hai……

Tả phu nhân nghĩ nghĩ thật lâu, mới nói, “Em cũng không biết, chính là theo bản năng thôi. Em yêu anh, rất thích rất thích, em khi đó có lẽ, chính mình cũng không rõ ràng lắm yêu anh nhiều đến nhường nào, cho nên khi bỏ qua sự tồn tạicủa anh, thậm chí quên làm thế nào để yêu anh, nhưng trong lòng em lạibiết rất rõ, hơn nữa biến nó thành một loại trách nhiệm, tại thời điểmanh cần em, chính là do yêu anh, hy sinh không hề suy nghĩ tự mình nhảyra ngoài!”

Tả tiên sinh nghe vậy, cảm động đến hung hăng đè ép phu nhân anh một cái.

Đúng vậy, yêu, là một loại trách nhiệm. Trách nhiệm vì đối phương mà sốngcho tốt. Có lúc, phần trách nhiệm này chúng ta nhận thức rất mơ hồ,nhưng là, vào lúc cần thiết, nó sẽ phơi bày rõ ràng ngay trước mặt chúng ta, thúc đẩy tình yêu chúng ta, để sống tốt hơn nữa……

Dĩ nhiên, đây đều là nói sau này rồi.

Lại nói sau khi Tả tiên sinh uống thuốc xong, vừa lái xe vừa chờ dược tính phát tác.

Trong xe điều hòa nhiệt độ mở rất cao, Hạ Vãn Lộ cảm thấy hơi nóng, cởi cáiáo khoác ngoài ra, mùi U Hương trong thân thể liền bay thẳng vào lỗ mũianh, anh liều mạng nhịn không nhìn tới cô, nhưng từng giây từng phúttrôi qua, dư quang trên khóe mắt lại không chịu nghe lời, truyện chỉđăng trên diễn - đàn - lê - quý - đôn, nhất định nghiêng mắt nhìn đếncô, thoáng nhìn qua, liền nghiêng mắt nhìn đến cái áo len hình chữ V của cô, làn da trên cổ trơn bóng trắng nõn, cổ áo len khá rộng, lộ ra kherãnh nho nhỏ trắng nõn.

Có người đã từng nói, cảm giác chânchính cũng không phải là một cô gái ngực lớn mông vểnh cởi áo trước mặtanh, cảm giác chân chính là một loại phong tình, một loại cảm giác. Cóphụ nữ, không có ngực CDEFG, nhưng mà giơ tay nhấc chân cũng phong tìnhvạn chủng (quyến rũ, động lòng người) mê mẩn tâm hồn, có lúc, ôm đàn tỳbà muốn lộ vẫn còn che, so với không một mảnh vải che thân càng khiếncho người ta mơ màng nghĩ ngợi nhiều hơn, càng có thể dễ dàng khơi lêndục vọng đàn ông.

Cũng giống như Tả tiên sinh bây giờ vậy, liếcnhìn thấy cảnh xuân nho nhỏ như ẩn như hiện thế này, giống như ném mộtviên đá vào lòng hồ, tạo ra một vòng tròn nhỏ lan rộng ra tứ phía, suynghĩ cũng không tự chủ nghĩ sâu thêm, trong đầu xuất hiện các hình ảnh,đều là phong cảnh sâu trong cái áo len chữ V của cô, không khỏi cả người cũng nóng/ thêm lên.

Anh tháo cúc nút áo, làm thoát khí nóngđang râm ran trong cơ thể, nhưng mà một chút hữu dụng cũng không có, con sóng nho nhỏ trong lòng hồ dần dần biến thành từng đợt sóng cuồn cuộn, quậy đến máu trong cơ thể anh cứ chạy loạn.

Được rồi, không nhìn tới ngực của cô nữa…… Không nhìn…… Nghiêm túc nhìn thẳng……

Vì vậy, anh cố gắng khống chế ánh mắt mình, không thăm dò cái khe rãnh này nữa, ánh mắt lại bắt đầu lưu luyến lên cái mặt cô.

Gò má cô cũng còn đẹp đến vậy, mặc dù gầy, nhưng góc cạnh càng thêm rõràng, da càng thêm vẻ trắng trẻo, hơn nữa, môi của cô, mềm mỏng mềmmại……

Anh liếm liếm môi, cảm giác có chút khát, nhớ lại cái cảmgiác anh hôn lên đôi môi cô, trong cơ thể đang bừng nhiệt hỏa/ càng bịhung cháy dữ dội.

Không! Môi cũng không được nhìn! Lại dời đi!Tầm mắt của anh lại rơi trên vành tai cô, vành tai cô rất nhạy cảm, mỗilần thổi một chút khí lên vành tai cô, toàn thân cô sẽ phát run……

Trời ơi! Anh đang nghĩ cái gì chứ!

Thế nào càng muốn khống chế càng không khống chế được đây? Tùy tùy tiệntiện nhìn vào nơi nào trên cơ thể cô anh cũng sẽ nghĩ tới phương diệnkia! Đúng rồi, này nhất định là do dược tính phát tác! Kỷ Tử Ngang đángchết! Thật đúng là đã hạ anh tráng/ dương thuốc.

Thôi, anh không thể nhìn cô! Anh vẫn còn đang lái xe!

“Thần An! Anh nhìn trước mặt kìa!” Cô thét lên.

Anh một chân đạp phanh, khẩn cấp thắng xe lại, xém chút…… Xém chút liền đụng vào đuôi……

Kỷ Tử Ngang này, thật là hại người!

Anh vuốt vuốt mồ hôi lạnh trên trán, đáng thương nhìn lại cô, bộ dạng côlàm như không có gì, không khỏi than thở, bà xã, em cũng đã biết đầu sỏgây nên họa là em……

Không được! Anh muốn đi ra ngoài hưởng một chút gió lạnh.

Tìm một chỗ dừng xe lại, anh mở cửa xe liền đứng lẫm lẫm trong gió rét, gió lạnh thổi đến, cảm giác nóng ran mới dần dần rút đi. Anh nổi giận lậptức gọi điện thoại đến cho Kỷ Tử Ngang, vừa mở miệng liền mắng, “Têntiểu tử nhà cậu rốt cuộc có y đức không vậy? Thật đưa cho mình loạithuốc kia? Cậu có biết xém tý nữa đã hại chết mình rồi không? Mình đanglái xe! Uống thuốc kia của cậu thiếu chút nữa ngủm luôn rồi!”

Kỷ Tử Ngang ở đầu dây bên kia không hiểu gì cả, “Thuốc gì?”

“Tráng/ dương thuốc a!” Anh cả giận, chẳng lẽ họ Kỷ kia còn muốn chống chế?

“Tả Tam…… Chính cậu nên tự kiểm điểm chính mình đi! Rốt cuộc người nào ởtrên xe của cậu? Cậu chưa thỏa mãn dục vọng sao? Mình thật sự chưa từngđưa cho cậu thuốc tráng/ dương…….” Kỷ Tử Ngang thong thả ung dung trảlời.

“Thật?”

“Thiên chân vạn xác (xác thực 100%)…… Cậu đồ sắc/ quỷ!” Kỷ Tử Ngang khinh bỉ cúp điện thoại.

Tả tiên sinh ở trong gió rét, hoàn toàn ngổn ngang……

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »