Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6127 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 242
rất thích rất thích cô

❊ ❊ ❊

Không cố ý làm tổn thương em. . . . . .

Hạ Vãn Lộ nói thầm mấy chữ này, nói như thế, cô nghi ngờ là sai hay sao? Cô đã từng hoài nghi, sự kiện bắt cóc lần này là âm mưu của Tiêu Hàn, nếu như theo lời Thần Hi nói, Tiêu Hàn sẽ không làm như vậy? Cô nghi ngờ, cũng không dám bừa bãi kết luận, dù sao chính mình cẩn thận là được. . . . . . Lần nữa

Cô nhìn bóng lưng ưu nhã của Thần Hi rời chỗ ngồi đi thanh toán, cũng không có ý định tranh giành với cô ấy, trong lòng bởi vì chứng thực được điều này mà sóng lớn cuồn cuộn không ngừng.

Con của cô không có chết!

Y Thần thật sự là con của cô và Thần An!

Khi cô còn chưa có ý thức, trong lòng hoàn toàn bị vui mừng tràn đầy, trước kia trên mặt từng có u buồn cùng và đau khổ tất cả đều không thấy nữa, còn lại cũng chỉ có kích động, chỉ có hưng phấn! Thì ra thật sự mọi thứ đều không quan trọng! Còn có chuyện gì có thể càng trọng yếu hơn so với chuyện này đây? Lúc này cô cảm thấy được bản thân có bao nhiêu vui sướng giống như được sống lại một kiếp! Giờ phút này cô giống như Phượng Hoàng Niết Bàn (Phượng hoàng niết bàn (Cõi niết bàn của chim phượng hoàng) dùng đề tài thần thoại nói về chuyện “Đôi chim phượng hoàng xếp gỗ thơm lại tự thiêu rồi lại tái sinh từ trên đống tro tàn”, thể hiện niềm kỳ vọng, tin tưởng vào sự hồi sinh (…)), hoàn toàn là một con người mới! Vốn cho là bản thân không còn cơ hội làm mẹ, khúc mắc này dây dưa cô năm năm cũng làm cô vô cùng thống khổ, thì ra đều là giả dối không phải sự thật! Cô cùng Thần An có con của mình!

Đúng! Thần An! Cô thật sự là vui vẻ đến hồ đồ rồi! Thế nào lại quên nói cho anh rồi! Làm sao chuyện lớn như thế này có thể không thông báo cho anh biết đây?

Không chú ý lúc này ở chỗ anh đang là buổi tối, cũng không để ý mình đang ở trong quán cà phê, bấm số điện thoại của Thần An. . . . . .

Ở một khắc điện thoại được bắt máy kia, khi giọng nói nhẹ nhàng từ tính của an từ đầu kia điện thoại truyền đến, vậy mà cô một chữ cũng nói không được, nhìn điện thoại trong tay kinh ngạc phát ngốc một hồi lâu, ở bên kia không ngừng nôn nóng "Bà xã, nói chuyện" "Bà xã, em làm sao vậy?" thúc giục truyền qua điện thoại, cô bỗng nhiên, òa một phát khóc lớn.

Cái gì gọi là vui mà khóc? Hoàn toàn không cách nào hình dung tâm trạng cô giờ khắc này, hôm nay cô không phải khóc, mà là gào khóc, trước đó chưa từng có âm thanh lớn tiếng gào khóc, dẫn đến làm cho phục vụ cùng những thực khách khác trong quán cà phê kinh ngạc nhìn cô.

Mà bên kia anh cũng bị dọa sợ tới mức hồn bay phách lạc, không ngừng gọi tên cô, không ngừng hỏi cô tóm lại là bị làm sao vậy, chỉ hận khoảng cách quá xa, hận không thể kéo cô từ trong điện thoại tới ôm vào trong ngực.

Cô tận tình khóc một cuộc, cho đến khi có phục vụ thật sự không nhìn nổi, đi lên trước hỏi cô, "Cô khỏe chứ, xin hỏi có thể giúp cái gì cho cô không?" Cô mới chú ý tới mình luống cuống, tiếng khóc ngừng lại, mà trong điện thoại lại truyền đến giọng nói của Tả Thần An, "Đừng sợ, anh lập tức trở về!"

Lúc này cô mới nhớ tới, cô như vậy để cho anh càng lo lắng thêm, lập tức vội vàng nói, "Không phải! Thần An! Không cần! Em chỉ là thật vui mừng! Thần An! Em nghĩ là nên nói cho anh biết, con của chúng ta còn sống! Y Thần! Y Thần là con của chúng ta!"

Cổ họng của cô vẫn còn khàn khàn, nguyên nhân là do hưng phấn cùng kích động quá mức. . . . . .

Cô không có nhìn thấy, trong bóng tối ở bên kia toàn thanh anh chấn động, điện thoại di động rơi xuống đất, thậm chí anh rối loạn đến quên mất mở đèn, trong bóng tối ở trên giường sờ loạn, sau khi sờ tới điện thoại di động mới khó có thể tin hỏi ngược lại cô, "Em nói cái gì? Nói lại lần nữa!"

Cô cười, cô khóc.

Toàn bộ quán cà phê mọi người ai cũng đều nhìn cô vừa khóc vừa cười gọi điện thoại, thao thao bất tuyệt, nói năng lộn xộn hơn nửa giờ. . . . . .

Mà bên kia, truyền tới là âm thanh anh khẽ thở dốc, "Anh đang trên đường tới sân bay, lập tức trở về!"

——— —————— —————— —————— —————— —————— —————

Tả Thần Hi từ quán cà phê ra ngoài, trở lại trên xe chính mình, trong kính chiếu hậu, nhìn thấy hình dạng của cô, nước mắt, phấn trang điểm nhem nhuốc.

Cô lấy ra túi trang điểm, soi gương trang điểm tỉ mỉ lại lần nữa, dấu vết của việc đã từng khóc hoàn toàn không thấy nữa, trong gương, cô khôi phục lại dáng vẻ xinh đẹp giỏi giang.

Mỗi người đều có vị trí cùng trách nhiệm của mình, cô là Tả Thần Hi, không có thời gian xúc động cùng bi thương, cô có chuyện muốn hoàn thành!

Bình tĩnh lại, xe chạy được vững vàng, vẫn là lái xe chạy về công ty.

Cửa thang máy vừa mở, cô liền bị một bóng dáng cao lớn bao phủ, đứng bên ngoài thang máy, là Tống Sở.

Cô ra khỏi thang máy, mà anh, lại muốn vào thang máy.

"Mới vừa đến tìm em, em không ở văn phòng." Giọng nói Tống Sở ở trên đỉnh đầu cô lươn vòng.

"Có chuyện gì sao?" Cô phát hiện tay Tống Sở đặt tại nút ấn thang máy, anh cũng không có đi vào. Đúng thế, anh vừa đến, cô liền đi ra ngoài, cửa thang máy cũng ngăn cách bọn họ thành hai cái thế giới, nơi nào còn nói được lời nào.

"Không có việc gì thì không thể tìm em sao?" Giữa lông mày Tống Sở có chút bất đắc dĩ, cũng có. . . . . . Đau, cuối cùng, thỏa hiệp, "Nên ăn cơm trưa, tìm em cùng nhau ăn cơm trưa!"

Hả? Cùng nhau ăn cơm trưa? Chuyện như vậy đã thật lâu không có xảy ra. . . . . .

Lúc đầu, hai người luôn cùng nhau dùng cơm, sau đó Tống Sở xã giao càng ngày càng nhiều, thời gian ăn cơm chung càng ngày càng ít, mới bắt đầu còn gọi điện thoại nói một tiếng, sau đó trực tiếp bỏ qua những bước này rồi. . . . . .

Cô thủy chung không có ngẩng đầu nhìn anh, "Em còn có chút việc chưa làm xong, chính anh đi đi. . . . . ."

Nói xong, cũng không dừng lại, ở trước mặt anh lướt qua, giày cao gót giẫm ở trên sàn nhà sáng bóng, âm thanh trong trẻo mà dồn dập.

Trở lại phòng làm việc, cô lại lần nữa vùi đầu vào trong sổ sách, một đống công việc còn tồn lại, một quyển lại một quyển, lúc nào thì mới có thể làm xong đây? Cô phải nắm chặt thời gian!

Mới nhìn không bao lâu, tiếng gõ cửa vang lên.

Phản ứng đầu tiên của cô chính là cất sổ sách trong tay đi, nhìn thẳng vào máy tính, sau đó mới hắng giọng một cái, bình tĩnh nói, "Mời vào."

Cửa mở ra, bóng dáng Tống Sở xuất hiện lần nữa, trong tay của anh, còn nhiều thêm một cái túi, trên túi viết nhà ăn XX.

Anh mỉm cười, thong thả bước đi về phía cô, đặt túi lên bàn, dời đi máy tính của cô, bày ra từng hộp từng hộp thức ăn lên mặt bàn, đồng thời một tiếng than nhẹ vang lên, "Làm việc cũng phải ăn cơm chứ!"

Mỗi món ăn đều là món cô thích ăn, cô thích gì, anh trước giờ đều nhớ rõ ràng, trong quá trình yêu đương, mặc dù anh ít nói, nhưng nói chung vẫn luôn nhớ những thứ cô yêu thích, ở rất nhiều thời điểm không ngờ tới cho cô kinh hỉ ( = vui mừng).

Không biết không

Cảm thấy, trước mắt rõ ràng một mảnh sương mù.

"Mẹ nói em gần đây gầy rất nhiều, có phải công việc quá mệt mỏi hay không, anh cũng thấy thế, em xem em, cằm cũng nhọn rồi!" Giọng của Tống Sở mang theo cưng chiều trách cứ.

Anh nói mẹ, là Tiêu Hàn.

Mẹ của anh chắc chắn là sẽ không chú ý tới cô mập hay gầy . . . . . .

Mà hắn, cũng chính bởi vì mẹ nhắc nhở, mới có thể quan tâm cô vậy sao? Giọng nói như vậy, khiến người không biết nghe thấy, sẽ cho rằng anh thật sự yêu cô rất nhiều. . . . Nhưng là, thật sự anh đã từng rất thích rất thích cô. . . . . .

Cô nhắm mắt cười khẽ, vào giờ phút này, cô đã không còn trách anh, thật. . . . . .

Không có ân cừu (ân huệ + thù oán) gì, không thể cười hết, huống chi là hai người đã từng yêu nhau. . . . . .

Cô cầm lên chiếc đũa, thử ăn vài miếng, nhưng là, rõ ràng là thức ăn cô thích ăn, tại sao ăn vào trong miệng lại khó có thể nuốt xuống?

Cuối cùng cô buông đũa xuống.

"Ăn không ngon sao?" Tống Sở vòng qua bàn làm việc, đi tới bên người cô .

Cô lắc đầu một cái, "Là em không đói bụng. . . . . ."

Sau một lúc trầm mặc, có người nắm vai của cô, kéo cô từ trên ghế lên, kéo vào ôm trong ngực. . . . . .

Đây là lồng ngực cô quen thuộc nhất, rộng rãi, ấm áp, tản mát ra hương vị sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, một khi tới gần, cô liền cảm thấy chóp mũi hơi chua xót.

Cô không có cử động nữa, mặc anh ôm, đã thật lâu không có thời khắc an bình như vậy, giống như trở lại sân trường năm ấy, bầu trời xanh thăm thẳm, cô cùng anh đã từng ôm nhau như vậy, khi đó bọn họ, cho là năm tháng vĩnh viễn sẽ ở cùng nhau, nắm tay nhau vui vẻ đi tới già . . . . .

"Tống Sở. . . . . ." Cô có chút chóng mặt, mê mê mang mang gọi anh.

"Ừ, anh ở đây." Anh cúi đầu hôn tóc cô.

"Tống Sở. . . . . . Hạo Nhiên sắp lên tiểu học rồi. . . . . ." Cô ở trong lòng anh nhắm mắt lại.

"Vẫn còn sớm! Ít nhất phải tới sang năm! Em gấp gáp qua rồi!" Anh cười khẽ.

Sang năm. . . . . . Sang năm cô còn có thể nhìn thấy sao?

Nước mắt trong mắt cô tuôn ra, âm thanh khàn khàn, "Nhanh thật! Chúng ta quen biết cũng mười năm rồi! Mười năm. . . . . . Cũng chính là một cái chớp mắt. . . . . . Huống chi một năm. . . . . ."

"Mười năm sao?" Giọng nói của anh giống như thiếu đi cái gì, trống trải, nhanh sao? Trong trí nhớ của anh, cô vẫn là cô gái nhỏ bốc đồng đêm hôm đó chặn đường anh khi anh đang trên đường từ khu tự học về. . . . . .

"Đúng vậy, mười năm rồi. . . . . ." Không biết lúc nào thì, cánh tay của cô quấn lên hông của anh, nhẹ nhàng nói, "Tống Sở. . . . . . Sau khi Hạo Nhiên lên tiểu học. . . . . . Anh phải nghiêm khắc dạy dỗ, bé trai phải đánh đòn nhiều mới có thể thành người hữu dụng, đừng để cho ba mẹ quá cưng chiều con. . . . . ."

Nếu như bình thường Thần Hi nói loại lời nói này, có thể giữa hai người lại trở nên không vui, nhưng là, hôm nay Tống Sở cảm thấy Thần Hi rất kỳ quái, hôm nay không khí cũng rất kỳ quái, anh cái gì cũng không nói được, chỉ đáp một tiếng, "Ừ, biết."

"Tống Sở. . . . . ." Cô lại gọi anh, giọng nói đã có chút nghẹn ngào.

"Hả?"

"Tống Sở. . . . . . Tiểu Mỹ. . . . . ." Cô khóc lên. Cái tên Tiểu Mỹ này là khi bọn họ vẫn còn ở trường học cô thường gọi Tống Sở. Diện mạo Tống Sở cực kỳ xuất chúng, lúc ấy cô thường thường ôm lấy cằm của anh gọi anh là tiểu mỹ nhân, tiểu mỹ nhân, mỗi lần đều chọc cho anh tức giận. . . . . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »