Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6131 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 219
hôn lễ cổ tích (2)

❊ ❊ ❊

“Được rồi, anh đến ngay.” Tả Thần An mở hộp trang điểm, ấn cô ngồi vào ghế, tay với lấy lược, bắt đầu chải tóc cho cô.

Cô chợt nhớ đến lời anh từng nói, chờ đến ngày chúng ta kết hôn, anh lại làm tóc cho em, nhất định phải tự tay anh làm!

Người đàn ông này làm cho cô khóc, làm cô cười, sống chết cũng không muốn từ bỏ, nói cô sao có thẻ vứt bỏ đây?

Đôi mắt cô rũ xuống, cảm thụ ngón tay anh dịu dàng chải tóc, trong mắt một mảnh ướt át, thiếu chút nữa phá hủy lớp trang điểm vừa mới làm xong……

Ngón tay dài của anh linh hoạt, động tác thuần thục, mái tóc thẳng đen nhánh của cô thay đổi trong đôi tay anh, trong nháy mắt liền thành một búi tóc đơn giản, không giống như những nhà tạo mẫu tóc chuyên nghiệp cần rất nhiều kẹp tóc, cũng không có uốn trên uốn dưới, chỉ là một búi tóc mà thôi, thậm chí cũng không có một trang sức điểm xuyến nào, nhưng là, lại càng nổi bật lên gương mặt tinh xảo của cô, khí chất uyển chuyển hàm xúc.

“Cô dâu thật là đẹp!” Ngay cả những thợ trang điểm ở đây cũng khen nức nở.

Anh cười cười, không che giấu chút nào kiêu ngạo cùng tự đắc của mình, cô dâu của anh, trong mắt anh, vĩnh viễn là người đẹp nhất đó!

“Lại đây đi, cô dâu của chúng ta!” Anh đưa cánh tay mình ra, chính mình mặc một bộ lễ phục đuôi tôm, khí chất giống hệt một hoàng tử.

Cô không biết anh mang cô đi đâu, nhưng mà, cô biết, người đàn ông này mỗi một việc đều hết sức phí tâm cũng chỉ là vì yêu cô, cô không có lý do gì phải hoài nghi cả……

Nếu như, đây chỉ là một chuyện cổ tích, coi như là cổ tích, cũng làm cho cô trầm luân trong truyện cổ tích này một lần này thôi…… Cô nghĩ, không có một cô gái xinh đẹp nào có thể cự tuyệt nổi dụ hoặc như thế, dù là ngày mai khi trong truyện cổ tích tỉnh lại trở lại thực tế phải tan xương nát thịt, này cũng đáng một giấc mộng rồi……

Cô duỗi tay vào bàn tay anh đang khom người xuống, không do dự nữa……

Nhóc Y Thần nhìn thấy tất cả một màn này cũng ngập tràn tò mò, nhưng mà cậu út đã cho bé một nhiệm vụ không thể làm hỏng chuyện được. Truyện chỉ đăng duy nhất trên . Vui lòng đọc truyện trang chính chủ, ủng hộ nhóm editor các bạn nha.

“Đi! Tiểu công chúa!” Tả Thần An nở nụ cười mê người nhìn bộ lễ phục hoa đồng do Y Thần mặc, Y Thần đã sớm chuẩn bị xong, lập tức cầm lấy váy cưới chấm đất của Hạ Vãn Lộ, như đang cầm một thánh vật vậy, đi ở phía sau bọn họ.

Sau khi ra đến bên ngoài, Y Thần và Hạ Vãn Lộ cùng đồng thời thốt lên tiếng sợ hãi, Y Thần kiềm chế không được, tay đang cầm gấu váy giật nảy mình hưng phấn nói, “Xe ngựa bí đỏ! Xe ngựa bí đỏ! Thật sự có xe ngựa bí đỏ! Con muốn trở về nói cho Hạo Nhiên, cổ tích không có gạt người! Trên thế giới thật sự có hoàng tử! Có công chúa! Có cô bé Lọ lem! Có xe ngựa bí đỏ!”

Có nhân viên làm hôn lễ nói đùa, “Hoàng tử chính là Tả tiên sinh, công chúa chính là Tả phu nhân, mời hoàng tử và công chúa lên xe ngựa!”

“Con cũng muốn lên! Con cũng muốn làm công chúa! Con cũng muốn!” Câu chuyện đẹp như vậy là sao mất phần tiểu công chúa của chúng ta đây?

“Bảo bối, con vốn chính là công chúa!” Tả Thần An trước ôm tiểu hoa đồng lên xe ngựa, sau đó xoay người nói với cô dâu của mình, “Em yêu, để ý anh ôm Y Thần lên trước sao?”

Hạ Vãn Lộ sớm đã bị cái xe ngựa bí đỏ này làm cảm động đến rơi nước mắt, thậm chí cô không nghĩ ra được mình có cái gì tốt, đáng giá để Thần An vì cô bỏ ra nhiều như thế, nói thật, nếu như lúc này bức tranh này vẽ đã xong, cô cũng đã thỏa mãn, hạnh phúc ngập tràn, cảm động tràn đầy, thỏa mãn đến nỗi trong lòng không còn gì có thể chất chứa nữa, hóa thành lệ, nong nóng tràn ra ngoài, nào còn để ý gì nữa chứ? Cổ họng cô nghèn nghẹn, không có cách nào thốt ra, chỉ có nước mắt cảm động, như châu ngọc lăn dài xuống……

“Cô nàng ngốc! Khóc làm phấn trang điểm lem hết rồi!” Anh ôm cô lên, đưa lên xe ngựa, sau đó mình mới ngồi lên.

Màn đêm buông xuống, sảnh Victoria của khách sạn Disney trong màn đêm càng lộ vẻ màu sắc cổ tích huyền ảo thần bí, còn có thể nghe được tiếng sóng biển, cùng giai điệu âm nhạc, xe ngựa bí đỏ chở bọn họ đến sảnh điện hôn nhân hạnh phúc……

Đêm này, đối với Hạ Vãn Lộ mà nói là cả đời khó quên. Không, thật ra thì mỗi ngày tất cả những gì anh làm đều là cả đời khó quên, chỉ là, tối nay quá kinh người (làm người ta quá kinh hãi)

Anh làm cho cô hiểu được, cái gì gọi là hạnh phúc vô tận.

Sau cuộc hành trình xe ngựa bí đỏ, bọn họ đi tới phòng tổ chức tiệc hôn lễ, đẩy ra cánh cửa chính đầy sắc thái cổ tích, bên trong là một tràn tiếng hoan hô, xuất hiện vô số nhân vật cổ tích, Chuột Mickey, vịt Donald, công chúa Bạch Tuyết, bảy chú lùn, Tiểu tiên nữ…… vân vân và mây mây, này là những nhân vật hư cấu mà tuổi thơ các cô bé thường hay mơ tưởng toàn bộ đều xuất hiện trong hôn lễ của cô, hơn nữa dắt cô vào một thế giới cổ tích thật sự……

Chuột Mickey đẩy tới một bàn bánh ngọt hôn lễ cổ tích, trong nháy mắt tất cả các đèn màu đều bật sáng, Tiểu tiên nữ đảm đương vị trí dẫn chương trình hôn lễ của bọn họ.

Lúc trao đổi nhẫn cho nhau, Tả Thần An lại lấy ra ba chiếc nhẫn, một cái đeo vào ngón áp út của cô, một cái lồng vào sợi dây chuyền, đeo lên trên cổ Y Thần, sau đó cầm chiếc nhẫn cuối cùng đưa cho cô, thận trọng nói, “Em yêu, anh, em, Y Thần, bây giờ là người một nhà, mang bộ nhẫn này, chúng ta là người một nhà không tách rời nhau nữa!” Những ngày qua nhìn thấy cô càng ngày càng yêu thích Y Thần, lại không tự hành hạ mình, cho nên, hôn lễ này, anh thật lo lắng một mình anh thì không đủ sức cho cô đủ kiên định tin tưởng, cho nên mang theo Y Thần làm quả cân, hai phần hạnh phúc và trách nhiệm, đủ khích lệ cô vì mình đeo nhẫn cưới chưa hả?

Tay Hạ Vãn Lộ run rẩy cầm chiếc nhẫn, trong cái thế giới cổ tích này, thậm chí cô cũng không phân biệt rõ đây là thực hay là mơ, nhìn những nhân vật hoạt hình xung quanh làm cho cô thật kích động, có lẽ, đây chỉ là một giấc mơ……

Coi nhưu là mơ…… Giấc mơ mà cũng tốt đẹp làm sao…… Trong lòng cô thật thích loại giấc mơ này…… Cô không thể kháng cự được giấc mơ tốt đẹp đầy dụ hoặc này nữa……

Rốt cuộc, tay cô run rẩy cầm chiếc nhẫn cưới đeo vào ngón tay áp út của anh……

Mới vừa mang vào xong, cô chỉ nghe anh hít một hơi, dường như vô cùng kích động, sau đó ôm chặt cô vào lòng.

Ở bên trong, nụ hôn lửa nóng nhanh chóng dán lên môi cô……

Cô nghe tiếng hoan hô không ngừng vang lên chung quanh, bị lạc trong thế giới cổ tích này, ở trong thế giới này, cô thoát khỏi phàm trần, quên mất thế tục, thậm chí cô cũng quên mất mình là ai, giống như cô chỉ là cô bé Lọ lem trong truyện cổ tích được hoàng tử yêu thương vậy……

Đúng vậy, là cô! Nhất định là cô!

Rốt cuộc, cô cũng tập trung vào nụ hôn này, cùng anh ôm nhau thật chặt, quên cả trời đất……

Loáng thoáng, cảm giác có nước rơi trên mặt cô, cô bừng tỉnh, là trời mưa sao? Nhưng rõ ràng bọn họ đang ở trong nhà……

Từ trong nụ hôn thoát ra thì cô phát hiện, đôi mắt anh cực kỳ sáng trong, sự sáng ngời kia, rơi xuống, vừa rồi là giọt nước mưa sao?

“Y Thần đâu rồi?” Vì che giấu sự bối rối của mình, anh đổi tầm mắt hỏi.

“Cậu út! Con ở chỗ này! Trẻ con không nên nha!” Giọng nói Y Thần truyền đến, Tiểu hoa đồng đã như tằm ăn lên xơi tái đống bánh ngọt kia rồi, khóe miệng dính đầy bơ, “Cậu út, đói bụng quá!”

Anh cười, dắt tay bé, “Cũng đúng! Cậu cũng đói bụng! Cô bé Lọ lem thân yêu, dạ tiệc của chúng ta bắt đầu!”

Đúng vậy, lấy bọn họ đứng đầu, dạ tiệc hoàng tử và công chúa bắt đầu, sau dạ tiệc còn có dạ hội cung đình long trọng cùng các loại trò chơi, Hạ Vãn Lộ cảm thấy mình điên rồi, chưa từng điên khùng như vậy, cô chỉ khiêu vũ, chỉ cười, cười lại rơi nước mắt, vì cô không thể chứa đựng nước mắt hạnh phúc thêm nữa rồi……

Y Thần cũng chơi điên cuồng, nghiễm nhiên trở thành thiên sứ nhỏ của vũ hội, người người tranh nhau bế bé, cho đến khi tiếng chuông gõ vang báo dạ vũ kết thúc, Y Thần vẫn chưa thỏa mãn lôi kéo tay Hạ Vãn Lộ nói, “Mợ út, đến lúc, cô bé Lọ lem phải chạy trốn rồi sao?”

“Không!” Thần An vội vàng cải chính, “Cô bé Lọ lem đã trở thành vợ của hoàng tử, phải cùng hoàng tử vĩnh viễn ở cùng một chỗ!”

Y Thần thông minh hiểu hiểu cậu út nói hoàng tử chính là cậu út, Cô bé Lọ lem là mợ út, bé chơi cả ngày cũng mệt mỏi, đưa cánh tay nhỏ muốn được ôm về phía Tả Thần An, “Còn có công chúa nhỏ! Cũng phải cùng hai người vĩnh viễn ở cùng một chỗ!”

“Đúng! Chúng ta vĩnh viễn sẽ ở cùng một chỗ!” Một tay anh ôm lấy Y Thần, một tay ôm Hạ Vãn Lộ, anh đêm nay, làm sao không cảm thấy hài lòng đây?

Đêm đã khuya, khách sạn Disney giống như tòa cung điện cổ tích bên cạnh bờ biển, tĩnh mịch, nhưng đẹp đẽ.

Trong phòng bọn họ ở bên trong khách sạn, giọng nói Hạ Vãn Lộ nhỏ nhẹ dịu dàng uyển chuyển, “…… Về sau, hoàng tử và công chúa sống cuộc sống hạnh phúc trong lâu đài của họ……”

Này là đáp ứng theo yêu cầu của Y Thần, trước khi đi ngủ phải kể tiếp truyện cổ tích đã kể vô số lần cho bé nghe, mà Y Thần đã chơi quá mệt, rốt cuộc cũng khép đôi mắt ngủ thiếp đi, khóe miệng còn vương nụ cười ngọt ngào.

Tả Thần An tắm rửa đi ra, thấy một màn này, trong lòng ấm áp, dịu dàng khẽ hỏi, “Ngủ thiếp rồi?”

“Ừ…… Cuối cùng cũng ngủ rồi…” Hạ Vãn Lộ trở mình nằm ngửa, tối nay cô cũng thật sự mệt chết người rồi.

“Thật là đứa nhóc ngoan……” Anh nhẹ nhàng nhấc chăn lên, bế bé ra ngoài.

“Làm gì vậy? Thật vất vả mới ngủ, đừng có đánh thức!” Hạ Vãn Lộ trách cứ anh.

Anh nhẹ nhàng cười, “Tối nay nó phải chuyển địa chỉ rồi!” Phải biết là, mấy ngày nay tới Hongkong, đêm nào Y Thần cũng chiếm lấy Hạ Vãn Lộ, tối nay dù thế nào cũng phải đến phiên Y Thần ngủ một mình! (hoacodat: Ba gì mà ác thấy sợ….)

Hạ Vãn Lộ hiểu ý của anh, mặt cũng đỏ lên, không nói gì.

Thả Y Thần vào giường bên cạnh, anh nằm vào nơi nằm lúc trước của Y Thần, da thịt hai người lơ đãng chạm vào nhau, nhiệt độ bỗng chợt dâng cao……

Bởi vì tối nay anh là chú rể, hay là vì anh sợ thất bại? Nằm ở bên cạnh cô, lại như là lần đầu tiên, trái tim cứ đập loạn nhịp…….

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »