Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6125 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 206
tiểu thiên sứ y thần

❊ ❊ ❊

Mà trong đó, khổ nhất thì ra không phải là cô, mà chính là Thần An. . . . . .

Nhớ tới sự kiêu ngạo của Thần An, nếu như lời Tiêu Hàn nói là thật, đi từng nhà nhờ giúp đỡ, lòng của cô liền cảm thấy đau đớn. . . . . .

Anh vì cô, rốt cuộc đã bỏ ra bao nhiêu?

Anh quả thật nói như vậy sao? Trong nhà có bà xã bị bệnh tâm thần, cho nên xin mọi người giúp một tay? Không. . . . . . Cô không tin! Thần An nhất định sẽ không nói cô là bệnh nhân tâm thần. . . . . . Thần An nói rồi, chỉ là chứng trầm cảm, chỉ là chứng trầm cảm mà thôi. . . . . .

Cô không phải bệnh nhân tâm thần. . . . . . Thật sự không phải là. . . . . .

Cô đứng ở trong phòng bếp, nước mắt giàn giụa, cuối cùng vẫn không nói ra lời. Cô là lần đầu tiên ở trước mặt Tiêu Hàn, cảm thấy chính mình hèn hạ như vậy, giống như cô không nên tồn tại ở trên thế giới này. . . . . .

Bỗng nhiên, chỉ thấy Tiêu Hàn từ trong túi xách lấy ra một tờ khăn giấy, lau nước mắt ở khóe mắt cô tràn ra, khuôn mặt được trang điểm tinh tế của cô, bị nước mắt làm lem luốc cả lên.

"Mong cô hiểu tâm trạng của một người mẹ thương con? Thần An là đứa con trai tôi thương yêu nhất, thân thể nó từ nhỏ đã không tốt, tôi phải mất bao nhiêu tâm huyết mới nuôi nó khỏe mạnh như ngày hôm nay! Nguyện vọng lớn nhất đời này của tôi, đó chính là hi vọng nó bình an, khỏe mạnh, tìm một người vợ có thể chăm sóc cho nó, sinh cho nó một đứa bé đáng yêu, sau đó thuận lợi sống qua cả đời. . . . . . Nhưng mà, cô nhìn lại cô đi, cô cho nó được cái gì? Kể từ khi cùng cô kết hôn, nó có ngày nào vui vẻ hạnh phúc hay không? Cô nhìn lại nó đi, vì cô mà cả người cũng gầy đi một vòng! Nếu như cô thật sự thương nó, cô không đau lòng vì nó sao?

Hạ Hạ, thật ra thì chúng ta không phải kẻ thù, không cần dùng ánh mắt oán hận như vậy nhìn tôi! Tôi là mẹ của nó, trên thế giới tình yêu vĩ đại nhất chính là tình yêu của mẹ, không có người mẹ nào không thương con mình cả? Mà cô, cũng thương nó, đúng không? Chỉ với điều này, suy nghĩ của chúng ta liền giống nhau! Yêu một người, chính là muốn người đó hạnh phúc, không phải sao? Tôi hi vọng con trai tôi hạnh phúc, mà cô, cũng hi vọng nó hạnh phúc! Nhưng là, cô còn có thể cho nó hạnh phúc sao?"

Tiêu Hàn nói xong liền than thở khóc lóc, mỗi chữ mỗi câu đều như cây kim đâm sâu vào lòng cô, làm cho lòng cô đau xót. . . . . .

Điều duy nhất Hạ Vãn Lộ có, chính là lòng tin của cô khác với Tiêu Hàn, chỉ có Tả Thần An luôn luôn nói cho cô biết, cô là nguồn gốc sinh ra hạnh phúc của anh, chỉ có cô có thể cho anh hạnh phúc. . . . . .diễn_đàn_lê_quý_đôn

Nhưng là, tại sao khi cô nói câu này ra, chính cô lại cảm thấy không đúng? "Con có thể. . . . . . Anh ấy nói, con có thể. . . . . ." Bị nước mắt làm cho tầm mắt trở nên mơ hồ, chính cô cũng không cách nào xác định rõ ràng . . . . .

"Cô có thể?" Tiêu Hàn thu hồi nước mắt, cười lạnh chất vấn cô, "Chỉ bằng cô bây giờ, cô lấy cái gì cho nó hạnh phúc? Là cô đồ bệnh nhân tâm thần sao? Là cô kéo cả đời nó xuống vũng bùn, để cho nó cả đời vì cô lao tâm lao lực một bệnh nhân tâm thần sao? Tả gia chúng tôi là gia đình có danh tiếng, Thần An lại càng rồng trong các loài rồng, chẳng lẽ cô muốn tất cả mọi người trong thành phố này cười nhạo nó cưới phải một cô vợ bị bệnh tâm thần sao? Lòng của cô thật là ác độc?"

"Con không phải bệnh tâm thần! Không phải! Con chỉ mắc chứng trầm cảm mà thôi! Chỉ là chứng trầm cảm. . . . . ." Cô che lỗ tai, ô ô mà khóc lên. Ba chữ Bệnh tâm thần này, hôm nay là lần đầu tiên cô nghe được, hơn nữa còn nghe thật nhiều lần, chính cô cũng nhanh không rõ, cô đến cùng có phải là bệnh tâm thần hay không? Nhưng là, cô không muốn nghe. . . . . . Cô không thích cái tên này. . . . . .

"Cô chính là! Chính là bệnh nhân tâm thần! Không tin chính cô đi hỏi bác sĩ đi! Chứng trầm cảm có phải là do tinh thần không bình thường hay không? Chính cô cũng là y tá đấy! Cái vấn đề này cũng không biết rõ sao? Thần An nói không phải, đó là an ủi cô! Sợ cô thương tâm! Cô lại thật sự nhẫn tâm muốn liên lụy nó cả đời? Như vậy, cô thật sự không phải thật lòng thương nó! Ít nhất, cô không có yêu nó nhiều bằng tôi! Trên thế giới này, chỉ có tình yêu của người mẹ là khong bao giờ thay đổi! Chỉ có người làm mẹ mới thật lòng hi vọng con mình sống tốt! Tại sao cô có thể ích kỷ như vậy, chỉ muốn cột Thần An vào bên cạnh mình, thật không xứng với những gì Thần An đã đối xử với cô. . . . . . Không sai, có lẽ nó từng nói qua, chỉ có cô mới có thể cho nó hạnh phúc, nhưng là cô có từng nghĩ qua, đó là bởi vì nó yêu cô, mới có thể nói như vậy, nhưng là cô thì sao? Có thể báo đáp tình yêu của nó như thế nào? Trừ liên lụy nó ra còn có thể làm được cái gì? Cô còn có thể cho nó cái gì? Cô ngay cả nghĩa vụ cơ bản nhất của một người vợ cũng không làm được. . . . . . Chẳng lẽ cô không biết, Thần An có bao nhiêu yêu thích trẻ con sao? Mà cô, còn có thể cho nó đứa bé sao?"

Ba chữ bệnh tâm thần này đã làm rối rắm lòng cô, đột nhiên nghe được những lời này, giống như sét đánh ngang tai, trong giây lát ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Tiêu Hàn, "Ngài. . . . . . Làm sao ngài biết?" Đây là bí mật của cô, trừ Thần An, cô không có cùng bất luận người nào nói qua. . . . . .

Tiêu Hàn hít một hơi, "Đương nhiên là Thần An nói cho tôi biết! Nếu không tôi làm sao tôi biết được? Là nó nói, coi như cô không thể sinh con, nó vẫn như cũ sẽ lấy cô! Bởi vì nó là yêu cô, mà không phải coi cô như máy móc sinh đẻ! Hạ Hạ, cô nghe những lời này chẳng lẽ không cảm động sao? Còn nữa, lòng của cô là làm bằng sắt sao? Nó yêu cô như vậy, thành tâm yêu cô, có thể để cho mình uất ức vì lợi ích toàn cục, tại sao, cô không thể yêu nó như vậy, thành toàn hạnh phúc của nó? Tại sao, không thể bởi vì thương nó mà bỏ qua cho nó, để cho nó cưới một người phụ nữ bình thường có thể sinh con đẻ cái? Cô là cái đồ ích kỷ là yêu tinh hại người!"

"Con. . . . . ." Tinh thần cô hoàn toàn sụp đổ rồi. . . . . . Hoàn toàn bị lời nói Tiêu Hàn đánh ngã rồi, đối với những gì Tả Thần An vất vả tạo dựng đã hoàn toàn sụp đổ trong nháy mắt này rồi, thậm chí, so với trước kia càng thêm tệ hại hơn. . . . . .

Trong đầu của cô, hoàn toàn tràn ngập ba chữ "Bệnh tâm thần" này, cô mỗi lần đều ở trong lòng phản bác ba chữ này, liên tục nhắc nhở chính mình chỉ là chứng trầm cảm, không phải bệnh tâm thần, nhưng là, một câu phản bác lại cũng không nói ra được. . . . . .

Cô chỉ biết, Thần An vì cô, chịu rất nhiều rất nhiều khổ sở. . . . . .

Cô chỉ biết, cô yêu Thần An, yêu một người, thế nào lại chịu để anh khổ sở?

Cô sai lầm rồi. . . . . . Cô là yêu tinh hại người. . . . . . Sống trên đời chính là để giày vò người khác . . . . . . Cô khóc, ở trong lòng lại tự hỏi mình, Hạ Vãn Lộ, mẹ Thần An nói sai sao? Cô cái gì cũng không làm được cho Thần An, ngoại trừ gây phiền toái cho anh cái gì cũng không làm được cho anh! Mày chỉ biết trở thành gánh nặng của anh! Chỉ làm liên lụy anh cả đời! Mày thậm chí còn không sinh được một đứa bé cho anh! Hạ Vãn Lộ, mày còn muốn liên lụy anh thế nào nữa? Hiểu Thần nói đúng, bọn họ không thể yên tâm thoải mái ở chung một chỗ! Hiểu Thần ở trên trời nhìn thấy rồi phải không, nhìn thấy bọn họ sẽ không hạnh phúc. . . . . .

Bọn họ làm sao có thể hạnh phúc được chứ? Lưng đeo nhiều lời nguyền rủa như vậy, làm sao có thể hạnh phúc?

"Đừng khóc! Nếu như cô thật sự vì Thần An, hãy rời xa nó, đi đến nơi nào càng xa càng tốt! Ở đây có một tờ chi phiếu một trăm vạn, đủ trị bệnh và trang trải cuộc sống cho cô! Cũng không cần giống như trước kia, ở lại Bắc Kinh không đi! Thật ra thì, không có cô năm năm, nó quả thật rất tốt, nó thành lập công ty của mình, sự nghiệp phát triển không ngừng, có hôn thê dịu dàng hiền thục, nếu như cô không xuất hiện, bọn chúng có thể đã kết hôn rồi, trải qua cuộc sống bình thản mà hạnh phúc. ddlqd_nguyễn thị mỹ hà Nếu như những gì Khả Tâm có thể làm cho nó, cô cũng làm được, vậy tôi nhất định không phản đối các người, nhưng vấn đề là, cô không thể. . . . . . Cho nên, coi như tôi van cô, rời đi Thần An, được không?" Tiêu Hàn nói xong, đem một tờ chi phiếu ném ở dưới chân cô, sau đó, ưu nhã xoay người rời đi. . . . . .

Nước mắt Hạ Vãn Lộ giống như bị đứt rơi xuống không ngừng, một giọt một giọt, toàn bộ rơi trên chi phiếu, phát ra âm thanh nho nhỏ, âm thanh tách tách, từng tiếng từng tiếng, ở trong lòng cô cũng đã có câu trả lời, từng trận co rút mạnh mẽ làm cho lòng cô đau đớn. . . . . .

——— —————— —————— —————— —————— —————

Bóng đêm bao phủ xuống thành phố Bắc Kinh, ánh đèn rực rỡ nổi lên.

Một chiếc xe chậm rãi lái vào trong chung cư, trên xe bước xuống một người đàn ông, sau đó, cửa xe mở ra, một đứa bé gái nhảy ra ngoài, kêu một tiếng "Cậu út chờ cháu", sôi nổi chạy tới dắt tay của anh.

Vì vậy, tay lớn dắt tay nhỏ bé, chân dài phối hợp chân ngắn, ở trong sân từ từ đi, bé gái đi hai bước nhảy một bước, rất là vui vẻ.

Mọi người đi đường thấy, vẻ mặt tươi cười chào hỏi, "Tả tiên sinh về rồi? Ơ, bé gái này là ai đây? Thật xinh đẹp!"

"Bà nội khỏe! Cậu là cậu út của cháu!" Bé gái ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, sung sướng trả lời.

Bà lão thấy bé gái thông mình mà kinh ngạc, đồng thời cũng cười nheo mắt, "Đứa bé này! Thật làm cho người khác phải thương yêu!"

"Bà nội, người cũng thật đáng yêu!" Bé gái trả lời lại, càng chọc cho bà lão cười ha ha.

Một lớn một nhỏ này, dĩ nhiên là Tả Thần An và Y Thần, Tả tiên sinh nghe cháu gái ngoại trả lời, rất là đắc ý, cháu gái nhà anh, hiển nhiên người gặp người thương. . . . . .

Nếu như không phải Tả Thần An lôi kéo Y Thần dắt đi, đoán chừng bé còn có thể cùng bà nội nói chuyện một lúc. . . . . . Tiểu nha đầu này thật có bản lĩnh, ở cùng ai cũng có thể nói không ngừng! Điển hình của quỷ nói nhiều!

"Ngoan! Phải về nhà! Khuya lắm rồi!" Anh thúc giục bé.

Y Thần nghiêng đầu, "Cậu nhỏ, về nhà trễ sẽ bị mợ nhỏ đánh cái mông sao?"

"Nói bậy. . . . . . Mợ nhỏ của con mới không nỡ đánh ta!" Anh cười, Y Thần cũng biết chuyện anh kết hôn, đối với mợ nhỏ Hạ Vãn Lộ, bé bày tỏ hoàn toàn có thể tiếp nhận.

"Mợ nhỏ thật tốt. . . . . ." Y Thần bĩu môi cảm thán, "Cháu cùng Hạo Nhiên không thể ở bên ngoài chơi đến khuya, nếu không Hạo Nhiên sẽ bị mẹ đánh!" Mặc dù bé cho tới bây giờ cũng không bị mẹ đánh, nhưng là bé cũng rất là đau lòng cho anh hai!

"Trẻ con dĩ nhiên không thể ở bên ngoài chơi quá muộn! Mẹ cháu làm đúng rồi!" Được rồi, người lớn phải có dáng vẻ của người lớn, không thể dạy hư Y Thần!

"Nhưng là tại sao lại vậy chứ? Thật không công bằng!" Bé gái chu miệng lên, đối với đáp án này không hài lòng.

"Bởi vì bên ngoài có người xấu, muốn bắt những bạn nhỏ đấy!" Đáp án này, chính anh cũng cảm thấy gượng ép. . . . . . Vì để tránh cho Y Thần lại hỏi tại sao, anh vội vàng nói sang chuyện khác, "Chúng ta nhanh về nhà thôi, xem mợ nhỏ đã làm những món gì cho chúng ta ăn!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »