Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 234
em yêu em yêu em yêu

❊ ❊ ❊

Dưới sân khấu hàng ghế thứ nhất người ngồi chính giữa, không phải là ông nội Tả đó sao?

Còn có mấy cái ghế ngồi bên cạnh ông, hả? Lại có thể là ba của chị Loan Loan ngồi đấy! Còn có mấy người đã từng câu cá ngày ấy khi cô gặp ông nội……

Cô bỗng dưng thấy hồi hộp, nhìn ra phía sau cánh gà nhìn anh, người kia, còn giơ cánh tay ra dấu OK với cô…….

Hừ, toàn bộ những thủ đoạn trước kia đều là do anh mưu kế giở trò cả……

Lại nhìn, Y Thần cũng ở bên cạnh anh hướng cô làm mặt quỷ……

Được rồi, cũng không thể so đo với con nhóc kia được!

Nhưng mà, cô thật sự rất lo lắng thanh quản nhỏ của cô hát có ra nổi không……

Nhớ đến Tổng giám đốc âm nhạc trong công ty Thần An tự mình đến dạy kèm cho mình, mỗi ngày ép chặt cổ cô luyện tập như gà gáy, cô đầu gỗ như vậy chỉ sợ đây là lần đầu tiên tổng giám đốc ấy gặp phải đi, tổng giám đốc sắp phát khóc rồi. Lại nói cô thực sự chỉ thích hợp hát mấy làn điệu dân ca ở quán bar, lừa mấy con ma men mà thôi……

Chỉ là, tổng giám đốc vẫn là tổng giám đốc, so với với Thần An còn lợi hại hơn nhiều, nhớ đến đoạn thời gian Thần An luyện tập cho cô, thật là làm cho cô giống như trở về ngày trước giải phóng a!

“Em yêu! Hát như vậy không đúng!”

“Em yêu! Lạc giọng rồi!”

“Em yêu! Câu này em lạc giọng đến Vân Nam luôn rồi!”

“Em yêu! Giọng gió! Giọng gió lại quên sao? Em xướng lên âm cao thật giống như gà ô gáy vậy!”

Cô chuyên tâm hát, rất muốn dựa dẫm vào anh, “Đừng có em yêu nữa! Anh mới là gà ô gáy! Em không muốn anh dạy nữa! Em thích hát sao thì hát vậy! Em vốn là nghiệp dư mà! Cũng không phải là ca sĩ công ty anh!” Lại còn chỉnh lên âm cao đoạn ca kịch có độ khó như vậy muốn cô hát, cô là miếng bánh mềm sao? Thật không biết công ty anh phát triển lên được như thế nào, với ánh mắt này của anh, nhìn người còn bị lầm, có thể chọn được ca sĩ thích hợp sao?

Hừ, anh còn cười! Anh lại còn cười! “Em yêu, anh chưa bao giờ tự mình chỉ dạy các ca sĩ trong công ty hát……”

“Khó trách trình đô dạy học của anh lại kém như vậy!” Hừ! Chưa từng nghe học trò là phải khích lệ từ nhỏ mới lớn lên sao? Dạy như kiểu bây giờ của anh, thiên tài cũng sẽ bị tàn phế mất! truyện chỉ đăng duy nhất trên diễn; đàn; lê; quý; đôn; com.

Được rồi, lại có thể ghét bỏ trình độ dạy học kém này của anh, vậy thì mời cái vị trình độ dạy học tốt qua đây, vì vậy tổng giám đốc rực rỡ chói lọi đã lên sàn. Tổng giám đốc quả là tổng giám đốc! Dạy rất dễ hiểu! Hơn nữa người ta cũng rất đẹp trai nha…… Sau một thời gian huấn luyện, cô liều chết liều sống cuối cùng cũng làm cho chất giọng mình trong trẻo hơn, Tổng giám đốc đẹp trai đã nói, nếu như cứ phát huy như vậy như trong ngày bình thường luyện tập, sẽ không thành vấn đề……

Được rồi! Cô liều thôi! Vì tổng giám đốc soái ca đẹp trai!

Ừ! Trước khi cô ra sân khấu đã tuyên bố như vậy! Vì Tổng giám đốc Cao soái ca đẹp trai, cô liều mạng! Dĩ nhiên, tiếp đến cô lại nhìn thấy Tả tổng giám đốc trong nháy mắt liền đen mặt, còn có tổng giám đốc âm nhạc có nỗi khổ khó nói a……

Ách, tổng giám đốc tự cầu nhiều phúc đi, người kia chắc không quan báo tư thù giảm anh tiền lương đâu nhỉ?

Trong lúc cô đang miên man suy nghĩ, âm nhạc, sau lưng là màn máy chiếu lớn bắt đầu phát ra hình ảnh những hoa tuyết trắng xóa, hình ảnh hoa mai đỏ nở rộ, ánh đèn cũng sáng lên, tạo nên cảnh hoa mai đỏ cảnh đẹp ý vui, trên đầu hoa tuyết tuôn rơi, cô vừa ra trận, liền đẹp đến ngây người……

Người xem bên dưới bắt đầu vỗ tay, cũng bắt đầu ồn ào buôn chuyện bông đùa, “Tổng giám đốc Tả thiên vị nha! Tổng giám đốc Tả làm cho vợ đẹp như vậy! Tổng giám đốc Tả không công bằng!”

Dưới sân khấu, mấy ông lão lớn tuổi nghe thấy liền cười nói với ông nội Tả, Lục Chính Vũ thấy trên mặt ông nội Tả tỏ vẻ không phục, vội nói đùa, “Nói nhảm! Không thiên vị chính là biếu không vợ mình, chẳng lẽ muốn biếu vợ mình cho vợ người khác a! Người ta còn chưa đồng ý nha!”

“Đúng vậy!” Ông nội Tả vội vàng góp lời.

Lực chú ý của Hạ Vãn Lộ lúc này đã từ trong suy nghĩ mông lung hoàn toàn tập trung đến dưới đài trên người mấy ông lão, thấy bọn họ nói nhỏ, hiển nhiên là đang bàn tán về mình, sắc mặt ông nội cũng không vui vẻ, chẳng lẽ là đang nói không tốt về mình sao?

Nhưng bây giờ cũng không còn thời gian để suy nghĩ, cô thầm nhẩm đếm giai điệu nhịp phách, sau đó bắt đầu hát, “Hoa mai đỏ trên núi đất hồng, chân giẫm lên ngàn dặm băng sương…….”

“Hay – ” vừa bắt đầu hát, không biết ai đã mào đầu hét lên, còn vỗ tay.

Nhất thời, tiếng vỗ tay toàn trường như nước thủy triều, trong lòng cô dần dần ổn định lại, càng hát trạng thái càng tốt, cảm giác như mình đâu chỉ phát huy như lúc bình thường, quả thật như phát huy toàn bộ tài nghệ bản thân.

Sau khi nhạc dần kết thúc, cô và những diễn viên múa dần dần lui vào trong cánh gà, sau đó Y Thần mặc toàn thân quân trang màu đỏ, múa một vòng lá cờ đỏ so với bé còn cao hơn vòng quanh sân khấu, sau đó một bước bay vọt lên không trung, đẹp giống như một con linh dương đang phóng tới, lại nói ba tuổi Y Thần đã bắt đầu học múa, điểm này đã chân thực thật không phải nói chơi, sau khi thuận lợi hoàn thành tạo hình của mình, bé hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang lui ra sau sân khấu……

Được rồi, này là nhóc Y Thần đã đòi nằng nặc nhất định phải thêm vào tiết mục một đoạn ngắn, nhưng mà dường như hiệu quả thật không tệ, tiếng vỗ tay của đoàn người cứ sóng sau cao hơn sóng trước.

“Ô! Cô nhóc Hồng Quân nhỏ này là nhị tiểu thư nhà ông sao? Người sao đáng yêu như vậy chứ? Hay! Hay!” Một ông lão giơ ngón tay cái lên.

“Vợ của thằng nhóc Tiểu Tam Tử cũng khá nha! Hát hay, hóa trang tốt, diễn hình ảnh chị Giang, thật hay! Cùng thằng nhóc Tiểu Tam Tử nhà ông cũng xứng đôi đấy chứ! Đều là ca hát!”

“Đúng rồi! Khó trách thằng nhóc Tiểu Tam Tử nhà ông khuyến khích bọn tôi tới xem, này là cố ý muốn khoe khoang vợ mình đây mà, bây giờ còn có mấy người trẻ tuổi nào muốn hát những ca khúc nhạc xưa này nữa đâu? Cho nên tôi nói ông Tả này, thằng nhóc Tiểu Tam Tử nhà ông thật là có phúc, tính tình nàng dâu này nhất định rất tốt!”

Nghe mọi người khen, trên mặt ông nội Tả cũng lộ ra nụ cười đắc ý, cái gọi là già trẻ lớn nhỏ, người tuổi càng lớn càng giống như một đứa con nít, mà con nít thì có đứa nào không thích khen chứ?

Thật ra thì con nhóc Lộ Lộ này, lúc trước ông đã thích rồi, chỉ là không biết vì sao lại chia tay với thằng nhóc Tiểu Tam Tử, chỉ là, có thể tìm được về cũng là chuyện tốt. Con nhóc này, thích hợp hơn đứa con gái nhà họ Diệp kia! Cũng không phải nói con gái nhà họ Diệp không tốt, chỉ là thằng nhóc Tiểu Tam Tử nhà ông là con ngựa đứt dây, con nhóc nhà họ Diệp quá hiền lành, không trị được nó, vẫn là tính tình của Lộ Lộ đối với nó có chút tác dụng……

Tiết mục nhà mình đã biểu diễn xong rồi, những tiết mục khác cũng không còn tâm tình để nhìn xem nữa, chỉ chờ công bố giải thưởng nữa thôi. Chỉ thấy người dẫn chương trình còn chưa lên sân khấu, trên sân khấu trống không rộng lớn Hồng Quân nhỏ lại trở lại rồi, còn đứng giữa sân khấu hướng xuống phía dưới nói, “Ông cố! Con có giống Hồng Quân nhỏ hay không? Có giống không?”

Dưới sân khấu nhất thời đồng loạt cười ầm cả lên, rất nhiều người đã trả lời thay, “Rất giống! Rất giống – ”

“Ha ha – ” con nhóc đứng trên sân khấu cười khúc khích, sau đó đưa tay hướng ông cố đang phía dưới sân khấu, “Y Bảo muốn xuống! Ông cố ôm – ”

“Cái con nhóc ngốc nghếch này! Mới vừa rồi còn làm Hồng Quân nhỏ! Bây giờ đã làm nũng!” Ông nội Tả không khỏi cười.

Ở đây Lục Chính Vũ là người trẻ tuổi nhất, tự nhiên sẽ không để ông nội Tả đứng lên ôm, tự mình đi lên trước, đưa hai cánh tay cười nói, “Để ông Lục ôm nào!”

Y Thần cũng không có ngượng ngùng, nhảy lên liền nhảy chồm tới, vừa đúng nhảy vào trong lòng ông, sau khi Lục Chính Vũ bắt lấy được, cười ha ha quay lại ngồi xuống bên cạnh ông nội Tả.

Người xem ở gần đó mới phát hiện, người này nhìn khá quen mắt nha……

Lại nhìn hàng ghế thứ nhất và thứ hai thậm chí ngay lối vào lối ra tất cả đều là những thanh niên trai tráng khỏe mạnh, sắc mặt từng người giống như mang mặt nạ sắt, trong lòng liền biết người này là……

Mọi người không ngừng chặc lưỡi.

Lục Chính Vũ sợ ông nội Tả tuổi đã cao không ôm nổi Y Thần, nên tự mình ôm lấy bé xem tiết mục, vậy mà Y Thần lại không chịu ngoan, cứ bò qua bò lại giữa ông và ông nội Tả, một chút cũng không chịu an phận.

Đối với thế hệ thứ tư này của nhà mình, ông nội Tả thật đã nuông chiều đến cùng cực, Y Thần cố gắng như vậy muốn bò lên người ông, ông làm sao có thể không ôm nó đây?

Vươn tay ôm lấy, thuận miệng hỏi, “Cậu út và mợ út con đâu? Sao lại đi mặc kệ con vậy? Để cho con ra ngoài đứng trên sân khấu bêu xấu hả?”

“Y Bảo đâu có bêu xấu đâu?" Y Thần rất không vui chu miệng lên, rõ ràng tất cả mọi người đều rất vui, còn vỗ tay khen bé mà, “Mợ út đang tháo nữ trang, cậu út đang hôn mợ út……”

Các ông lão lại cười rộ lên.

“Thật là lời con nít không kiêng kỵ gì!” Ông nội Tả cũng cười nói, “Y Bảo mặc một thân Hồng Quân nhỏ rất đẹp mắt!”

“Y Bảo cũng không dám nhìn! Y bảo không đổi…… Ông cố…… Bây giờ Y Bảo ở nhà của cậu út, ông cố cũng đừng về đại viện, đến cùng ngủ với Y Bảo……” Suy nghĩ của Y Bảo chuyển rất nhanh, từ chuyện Hồng Quân nhỏ nhảy một phát chuyển sang vấn đề ngủ, nhưng mà lập tức nhảy thêm xa hơn, “Không được rồi…… Nhà cậu út rất nhỏ ở không dưới…… Ông cố…… Ông mua cho cậu út một ngôi nhà lớn hơn một chút đi, được không?”

“A! Ông Tả này, con nhóc này quá thông minh đi, nhỏ như vậy mà đã muốn móc của của ông rồi! Không nhọc lòng thằng nhóc Tiểu Tam Tử phí công thương yêu nó!” Một đám Lão Ngoan Đồng yêu thích trêu chọc con nít, nghe Y Thần nói vậy, rất vui vẻ!

Ông nội Tả chỉ híp mắt cười, thầm nghĩ, cậu út nhà con còn nhiều tiền hơn ông nữa kia, con lại còn theo phe cậu út! Thật là con nhóc không có lương tâm! Chuyện cho làm con thừa tự, ông cũng nghe nói, cảm thấy như vậy cũng tốt, lớn tuổi, chỉ cần có mấy bọn nhóc nhỏ vui vẻ, sau này cũng luôn vui vẻ là được!

Đang nói, Thần An và Hạ Vãn Lộ tay trong tay dắt nhau đến, đi đến trước mặt thì Hạ Vãn Lộ còn kiêng dè vùng tay khỏi Tả Thần An.

Ông nội Tả nhìn thấy, cũng không khỏi buồn cười, còn che che giấu giấu gì nữa hả! Y Thần đã sớm nói chuyện hai đứa ra hết rồi!

“Chào ông nội, chúc mừng năm mới các ông! Chúc mừng năm mới chú Lục!” Hạ Vãn Lộ chào hỏi từng người một.

“Tốt, lấy mấy câu con muốn nói đều nói hết, con không còn lời nào để nói!” Tả Thần An cười nói.

“Con nhóc này! Thật giỏi! Tiểu Tam Tử! Vợ con rất giỏi!” Một ông lão nhìn quen mắt giơ ngón tay cái lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »