Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6138 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 209
y thần là bảo bối

❊ ❊ ❊

Nước mắt cô cũng không ngừng rơi xuống, “Em vốn nghĩ lẳng lặng rời đi…… Em không muốn anh biết……Thần An…… Bắt đầu từ nơi nào thì kết thúc nơi đó thôi…… Hẹn gặp lại……”

“Không thể! Không…….” Trên sân thượng vang lên tiếng hét tê tâm liệt phế của anh.

Ngay lúc ấy, bỗng nhiên vang lên một tiếng khóc vừa vang dội vừa thê lương của một đứa bé, cũng xuyên thấu qua tiếng thét của anh, lấn át cả giọng nói của anh, vang khắp cả sân thượng.

“Mợ……” Cũng với tiếng la này, một bóng dáng nho nhỏ lướt qua Tả Thần An, gào khóc bất chấp tất cả mà chạy nhào đến chỗ Hạ Vãn Lộ.

Là Y Thần! Y Thần đến lúc nào vậy? ! Anh hoảng hốt suy nghĩ chắc là lúc trước mình quên khóa cửa xe.

“Y Thần! Đừng qua đó!” Anh lo lắng hô to.

Hạ Vãn Lộ cũng bị cái màn bất thình lình này làm kinh sợ, mặc cái váy ngắn kẻ caro mùa đông, cái áo khoác ngoài màu trắng tạo nên nhóc Y Thần tựa như một thiên sứ nhỏ, như một điểm sáng trước mặt cô, mà một tiếng “Mợ” của Y Thần gọi như tê tâm liệt phế càng làm lòng cô trong thoáng chốc càng đau đớn hơn……

Loại đau này, đến cực kỳ mạnh, cực kỳ mãnh liệt, thậm chí có mấy phần quen thuộc, mơ hồ giống như trong sinh mệnh cô cũng đã từng đau đớn qua……. Giống như…… Năm đó cô biết được đứa con trai mình mới vừa sinh ra liền chết non giống như…… Đau như cắt da thịt……

Tâm tư chợt chuyển, nhưng chỉ một giây. Mắt nhìn thấy người đang chạy về phía mình là nhóc con thiên sứ, cô đột nhiên bừng tỉnh, Y Thần vẫn cứ chạy đến, khả năng duy nhất chính là cô cùng Y Thần hai người sẽ rơi xuống lầu đi. Cô không khỏi cũng gấp gáp khóc lóc hô lớn, “Y Thần! Đừng đến đây!”

Thế nhưng, Y Thần chỉ là một đứa bé, sao nghe được? Chân nhỏ bước càng nhanh hơn……

Vì vậy, không hẹn mà cùng, cảnh sát, Tả Thần An, còn có cô…… Cùng nhau chạy về phía Y Thần……

Kết quả sau cùng, cô ôm Y Thần, mà Tả Thần An ôm lấy hai người bọn họ, cảnh sát vây xung quanh, đưa ba người bọn họ vây thành một vòng tròn……

Không bao giờ buông tay nữa……

Anh dùng lực ôm lấy hai người phụ nữ một lớn một nhỏ vào trong ngực, cùng hôn lên mặt hai người, sống sót sau tai nạn, lần này thật là quá kinh hiểm (kinh hãi, nguy hiểm)! Rốt cuộc anh cũng có thể thở dài một hơi được rồi……

Trên sân thượng, tiếng khóc vẫn còn quanh quẩn, là tiếng của Hạ Vãn Lộ và Y Thần cùng ôm nhau khóc rống.

Khi Hạ Vãn Lộ chạy gấp tới, đem cái thân thể mềm mại ôm vào trong ngực, thế nhưng lại sinh ra một cảm giác kỳ lạ - một cảm giác vừa đau lòng, vừa mềm mại len lỏi vào trong tim, hơn nữa cảm giác mềm mại này trong nháy mắt như nước biển trào dâng, ở trong lòng cô không ngừng tăng cao.

Cô không biết tại sao Y Thần lại khóc đến thương tâm như vậy, cũng không biết tại sao mình lại đau đớn không giải thích được như thế, có lẽ, là vì mình không thể sanh con, cho nên đặc biệt thương yêu trẻ nhỏ, có lẽ, là vì cô nhớ lại đứa con trai chết non của mình, cái đau đớn này ảnh hưởng đến tình cảnh bây giờ trong lòng cô, hoặc là nói, là bởi vì cô và Y Thần rất hợp ý nhau…….

Mà Y Thần đang bị hai người lớn ôm mình thật chặt, vẫn cứ oa oa khóc lớn, vừa khóc vừa nói, “Mợ…… Mợ đừng có chết…… Mợ đừng có chết……”

Bé vẫn còn nhỏ tuổi như vậy, cũng không hiểu chết là có nghĩa gì! Bé từ trong xe chui ra ngoài, thấy người lớn vây xem càng ngày càng nhiều, rốt cuộc cũng không biết xảy ra chuyện gì, hỏi một bà lão ngay bên cạnh, bé mới biết, thì ra là có người muốn từ trên sân thượng nhảy xuống. Từ cuộc điện thoại của cậu, dường như người muốn nhảy xuống chính là mợ……

Từ tầng thượng mà nhảy xuống không phải sẽ rất đau sao? Bé ở vườn trẻ không cẩn thận té ngã cũng rất đau, tòa lầu cao như vậy, nhất định còn đau hơn! Khi hỏi bà lão về vấn đề này, lòng của bé cũng nhảy chộn rộn lên, ai ngờ bà lão nói cho bé biết, chẳng những rất đau, còn có thể chết……

Đau đã là chuyện rất nghiêm trọng rồi, lời nói của bà lão nói giống như “Chết” so với “Đau” còn nghiêm trọng hơn, hơn nữa, giống như người đã chết rồi thì sẽ không còn nhìn thấy nữa……

Nghĩ tới đây, bé cũng không chịu được nữa, nghĩ đến mợ sẽ chết đi, bé cũng không nhịn nổi muốn khóc lên, cho nên, cũng quên đi lời nói của cậu út muốn bé yên ổn nghiêm túc ở trong xe không được nháo loạn, bước chân nhỏ cất bước chạy đi, cũng bởi vì chạy quá nhanh, bé còn vấp ngã mấy lần! Hai tay nhỏ bé vì té xuống mà có chút rướm máu, đau đến nước mắt của bé cũng tuôn ra, nhưng mà nếu như mợ út nhảy xuống còn đau hơn, bé liền nhịn khóc, liều mạng chạy.

Thật may ở trước cửa thang máy gặp được ba của Hà Tôn, chú ấy cũng đang muốn lên đó, bé liền cầu xin chú ấy mang mình lên cùng……

Thật may, may mắn mợ út còn chưa có nhảy……

“Mợ út…… Ô ô…… Mợ út đồng ý với Y Thần…… Sau này cũng không được nhảy…… Sẽ rất đau…... Y Thần rất thương tâm……” Y Thần thút thít, khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên khẩn cầu Hạ Vãn Lộ.

Hạ Vãn Lộ ngồi cạnh, vừa đúng độ cao hiện tại của Y Thần, lúc Y Thần nói chuyện, đôi mắt sáng long lanh chứa đầy nước mắt, mặt mày đỏ ửng, bởi vì chạy quá nhanh mà ửng đỏ, hoặc bởi vì vấp ngã trên đất, còn lấy tay nhỏ bé đang nhếch nhác bẩn thỉu của mình mà lau lau nước mắt, cho nên trên mặt có một vài vệt màu đen, còn dính một chút vết máu.

Hạ Vãn Lộ kinh hãi, lòng càng đau hơn, vươn tay ra, nhẹ nhàng lau lau khuôn mặt nhỏ nhắn của Y Thần, khi ngón tay cô vuốt ve lên khuôn mặt nhỏ bé mềm mại thì có một loại xúc cảm không nói nên lời bỗng nhiên sinh ra, kìm lòng không được, nước mắt như mưa lại rơi thêm lần nữa, “Y Thần, đây là thế nào? Trên mặt sao lại như vậy?”

Y Thần thấy cô khóc, cũng không kịp trả lời cô…, cũng đưa bàn tay nhỏ bé của mình, lau nước mắt cho cô, bé chảy máu, bàn tay nhỏ bé dơ bẩn cũng lộ ra trước mắt cô, cô đau lòng, khó kìm lòng nổi đặt môi hôn lên má bé, “Y Thần có đau hay không? Có đau hay không?”

Y Thần không biết.

Dù xảy ra chuyện gì, nhưng cảm thấy trong lòng cực khó chịu, lắc đầu nguầy nguậy khóc lóc, “Không đau! Mợ út đồng ý với Y Thần sau này không nhảy nữa, Y Thần cũng không đau, có được hay không?”

Lòng Hạ Vãn Lộ đau đớn, ôm Y Thần vào trong ngực, không ngừng khóc lớn.

“Có được không mợ út? Mợ út, chúng ta về nhà đi…… Sân thượng lạnh quá…… Y Thần đói bụng rồi…… Mợ út về nhà đi được không…… Ô ô……” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Y Thần co lại, cũng khóc đến thở cũng không ra hơi.

Anh ôm cả Hạ Vãn Lộ cùng Y Thần, một tay ôm ở trước ngực, một tay khác dìu Hạ Vãn Lộ lên, dịu dàng khuyên, “Heo con! Về nhà đi! Đi……”

May mắn là, lần này Hạ Vãn Lộ không có cường ngạnh nữa, chỉ là hai mắt thẳng tắp, vẫn nhìn theo Y Thần……

Tâm của anh coi như đã hạ xuống, đứng đối diện với một vị cảnh sát nói, “Cám ơn các anh, phu nhân tôi sức khỏe không được tốt lắm, chúng tôi về trước đây, vài ngày nữa sẽ tới bổ sung giấy tờ, có được không?”

“Được! Được!” Chuyện này cũng không được xem là vụ án gì nghiêm trọng, nhưng tới tay cảnh sát khó mà giải quyết, tuy là một vụ án tự sát, nhưng nghe nói lai lịch không nhỏ, ai mà không nơm nớp lo sợ? Bây giờ chuyện này đã giải quyết dễ dàng rồi, bọn họ cám ơn trời đất còn không kịp, cấp trên không tìm bọn họ làm phiền đã là vinh hạnh rồi! Về phần khác, đều có thể nói tốt vài câu là được rồi!

Tả Thần An nói lời cảm ơn, trên sân thượng ôm lấy hai bảo bối, Hạ Vãn Lộ vẫn còn khóc, mà Y Thần, cũng không ngừng khóc thút thít.

“Tôi giúp cậu ôm một người đi!” Một cảnh sát đi tới, bàn tay hướng về Y Thần.

Y Thần nhận ra anh, thút thít kêu lên một tiếng, “Chú Hà……”

Tả Thần An hiểu ra, đây chính là ba của Hà Tôn mà Y Thần nói.

Mắt anh nhìn Hạ Vãn Lộ, thân hình cô ở trong gió rét run lẩy bẩy làm cho anh đau lòng không dứt, liền gật đầu, giao Y Thần cho anh ta, lại cởi áo khoác ngoài trên người mình, mặc lên trên người Hạ Vãn Lộ, cũng thuận tay bế cô lên.

Anh không quên áp đầu Hạ Vãn Lộ vào ngực mình, cũng không quên dặn dò Y Thần giấu kỹ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, ầm ĩ lớn thế này, tất nhiên sẽ có mấy tờ báo chú ý đến, anh không hy vọng họ sẽ lôi tình cảnh như thế này ra ánh sáng.

Dưới lầu người dân vây xem cũng rất nhiều, quả nhiên cũng có mấy nhà báo nhận ra là Tế Hạ, đèn flash nhấp nháy không ngừng, dưới sự giúp đỡ rất vất vả của cảnh sát, anh mới đặt được Hạ Vãn Lộ vào trong xe, sau đó Hà Khả Chí cũng ôm Y Thần trở lại, chuẩn bị để Y Thần vào chỗ ngồi phía sau, Y Thần lại lắc lắc cơ thể tỏ ý không muốn, nhất định phải ngồi ở đằng trước để mợ út ôm mình.

Tả Thần An có chút lo lắng, bởi vì một đường đi xuống này, một câu nói Hạ Vãn Lộ cũng không nói, anh hoàn toàn không có cách nào nắm được trong lòng cô đang nghĩ cái gì, sợ nếu như mình sơ ý làm cô xúc động tâm tình, nhưng, lại thấy Hạ Vãn Lộ chủ động mở cửa xe, ôm lấy Y Thần từ trong tay anh, đặt lên đùi mình.

Anh có chút kinh ngạc, cũng không dám chậm trễ, lập tức lên xe, cài đặt hệ thống sưởi ở mức ấm nhất.

Xe khởi động, từ từ rời khỏi bệnh viện, anh cũng không dám tùy tiện nói ra lời nào, bây giờ tâm tình của anh rất kích động, anh phải tỉnh táo lại để suy nghĩ một chút, làm sao để bắt chuyện với Hạ Vãn Lộ mới được…… Ừ, anh tính khoảng thời gian từ nơi này về đến nhà là thời gian mình phải tỉnh táo lại……

Nhưng, nhóc Y Thần tự dưng xoay người, nhào vào trong ngực Hạ Vãn Lộ, ôm cô, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ vào trong ngực cô, “Mợ út…… Mợ út……” Không ngừng gọi……

Giọng nói mềm mại này, hòa cùng với tiếng khóc nức nở, Tả Thần An nghe cũng cảm thấy giống như nước ngấm sâu vào trong tim, dù Hạ Vãn Lộ vẫn còn ngây ngốc ra sao, cũng không nhịn được cái cọ sát này, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, dùng ngón tay thon gầy bắt đầu chải chuốt lại mái tóc bị gió làm hỗn loạn của Y Thần, mái tóc mềm mại làm cho lòng cô cũng lay động, ngực giống như có một dòng hơi ấm phả vào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »