Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6096 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 218
hôn lễ cổ tích (1)

❊ ❊ ❊

Hongkong, công viên Disneyland.

Y Thần đã ở nơi này chơi ba ngày rồi, nhưng vẫn là không có chơi đã, đương nhiên Tả Thần An và Hạ Vãn Lộ luôn chơi cùng bé, cùng bé cùng nhau vùi đầu vào thế giới trẻ em này.

Ban ngày ở các điểm phong cảnh vui chơi của Disney, ban đêm, vào khách sạn Lâm Hải của Disney, mỗi phút mỗi giây đều tràn đầy sắc thái trẻ thơ. Trong lòng mỗi cô gái đều có một giấc mơ màu hồng, Hạ Vãn Lộ cũng không ngoại lệ. Tại thế giới này, cô thật sự tạm thời quên mất tuổi của mình, quên đi tâm tình của mình, tâm lý về tuổi tác cũng giống như trở về giai đoạn của Y Thần, thêm nữa bất luận Y Thần chơi cái gì, đều muốn cùng mợ út ở chung một chỗ, cô cảm thấy, mình thật sự biến thành một đứa bé lớn cùng chơi với Y Thần, hưởng thụ được, chỉ có vui vẻ, thuần túy vui vẻ, đặc biệt yêu thích, chính là cùng Y Thần cùng nhau cười to kêu to. . . . . .

Mà Tả Thần An nhìn thấy Hạ Vãn Lộ như vậy, âm thầm vui mừng, chuyến đi Disney này, cuối cùng đúng là không có sai. . . . . .

Lúc này, một nhà ba người đang trong phòng học vẽ tranh học nghệ thuật hoạt hình (không biết cái này là gì nữa ???).

Ở dưới sự chỉ dẫn của thầy giáo, ba người nhanh chóng phác thảo các đồ án hoạt họa (là vẽ những gì mình nghĩ hay sao ó), ngược lại Hạ Vãn Lộ là người thứ nhất vẽ xong, sau khi vẽ xong nhìn lom lom kiệt tác của mình không lên tiếng.

Sau đó, Y Thần cũng vẽ xong, giống như hiến vật quý đưa cho Thần An nhìn, Hạ Vãn Lộ cũng tiến lên liếc mắt nhìn, Y Thần vẽ chính là một chú chuột Mickey nhỏ, thế nhưng giống như đúc, hết sức đáng yêu.

Thần An cũng đưa tác phẩm của mình cho Y Thần nhìn, giống nhau đều là vẽ chuột Mickey, chỉ là không có vẽ nơ con bướm.

"Cậu út vẽ thật đẹp!" Y Thần không khỏi cảm thán.

Thần An cũng khen tác phẩm của Y Thần, "Y Thần cũng vẽ rất đẹp! Thật là có thiên phú của một hoạ sĩ nhỏ!"

Hạ Vãn Lộ nhìn tác phẩm của hai người, lặng lẽ thu mình lại. . . . . .

Y Thần rất đắc ý mà đặt tác phẩm của mình cùng cậu út ở cùng nhau, liền tới nhìn tác phẩm lớn của Hạ Vãn Lộ, "Mợ út! Mợ út vẽ xong chưa? Cho Y Thần xem một chút!"

"Mợ. . . . . . Không có vẻ xong. . . . . . Không có. . . . . ." Hạ Vãn Lộ xấu hổ cười, cầm bức họa trong tay giấu sau lưng.

Tả Thần An không tin, đưa tay tới giành, "Không thể nào! Em là người vẽ xong đầu tiên! Anh nhìn thấy đấy! Lấy ra anh xem một chút!"

"Không! Không có vẻ xong!" Hạ Vãn Lộ lộ ra sắc mặc đỏ hồng, trong tay càng nắm chặt bức tranh.

Thật là yêu chết cái dáng vẻ đó của cô. . . . . .

Trong lòng Tả Thần An ngứa một chút, vòng trụ lấy cô giành lấy bức vẽ sau lưng cô đồng thời nhân cơ hội đó ở trên mặt cô hôn xuống một cái.

Y Thần nhìn thấy che miệng cười, "Cậu út hôn mợ út, xấu hổ xấu hổ. . . . . ."

Hạ Vãn Lộ cũng không nhịn được trừng anh. Trong mấy ngày này, anh thường thường sẽ vô tình hay cố ý làm những hành động thân mật như vậy, có lẽ là bởi vì cách xa Bắc Kinh, những thứ tâm tình bi thương kia cũng liền rời xa, lại có lẽ là bởi vì mấy ngày qua thật là vui, cô đối với hành động như vậy của anh cũng bắt đầu dung túng ngầm thừa nhận, ở thời điểm Y Thần không nhìn thấy, còn có thể cùng anh ôm hôn, nhưng những thứ kia đều là xảy ra lúc không có người, không giống như hiện tại, rất nhiều bạn nhỏ, quả thật là đầu độc tâm hồn trẻ thơ nha. . . . . .

Tả Thần An vỗ nhẹ nhẹ đầu Y Thần, "Quay mặt đi! Tiểu Ma Quái! Là ai trước kia khuyến khích cậu út hôn mợ út?" Nghĩ lại lúc mới bắt đầu, nhiều lần mang theo Y Thần ra ngoài, Tiểu Ma Quái không phải đều là nói như vậy sao? Hiện tại biết xấu hổ rồi hả?

Y Thần vô tội sờ sờ tóc, con ngươi trở mình chuyển một cái, "Đó là Y Thần lúc bé nói thôi, hiện tại Y Thần trưởng thành rồi!"

Tả Thần An bật cười, lần nữa vỗ nhẹ đầu nhỏ của bé, "Con vẫn còn bé mà? !"

Y Thần ôm đầu hướng trong ngực Hạ Vãn Lộ làm nũng, "Mợ út, cậu út còn vỗ đầu con! Sẽ vỗ đến đần đấy!"

Hạ Vãn Lộ quả thật ngăn anh lại, "Thật sự không nên vuốt đầu Y Thần! Tay anh không biết nặng nhẹ thế nào!"

Anh bất chợt cười một tiếng, dán vào lỗ tai cô nói, "Tay anh thế nào không nhẹ không nặng rồi hả? Rõ ràng lực đạo nặng nhẹ vừa phải!"

Mặc dù những ngày qua Hạ Vãn Lộ tiến bộ rất lớn, nhưng giữa bọn họ, vẫn không có nếm thử chuyện so với hôn càng thân mật hơn, nhưng, một bước đột phá này mới coi là bình thường, cho nên, anh luôn là ở thời điểm thích hợp chen vào một vài lời nói đùa như vậy, để quan sát sắc mặt biến hóa của cô, mà cô, chỉ là thẹn thùng đỏ mặt, sau đó sẽ hung hăng cho anh một ánh mắt xem thường. . . . . .

Đây gần như đã quay về trước đây rồi. . . . . .

Anh lần nữa mừng thầm.

Lần này cũng không ngoại lệ, mặt của cô cũng đỏ lên, vẫn không kiềm chế được nhìn Y Thần một cái, ý tứ là muốn anh chú ý hình tượng.

Anh cười nói, "Y Thần lại không hiểu! Không có chuyện gì!"

Cố tình Y Thần cứ muốn đưa đầu lại tới hỏi, "Y Thần không hiểu cậu út có thể nói cho Y Thần nha? Thầy giáo nói không hiểu liền hỏi. . . . . ."

Sắc mặt Tả Thần An nói cho Y Thần biết, nếu như còn tiếp tục hỏi nữa thì đầu sẽ bị vỗ nữa, cho nên đầu Y Thần liền co rụt lại, lần nữa trốn vào trong ngực Hạ Vãn Lộ, hô to, "Mợ út cứu mạng!"

Tả Thần An làm bộ đi bắt Y Thần, Hạ Vãn Lộ dĩ nhiên là cố gắng bảo vệ tiểu bảo bối trong ngực, vậy mà anh chỉ là giả mù sa mưa (chắc là đánh lừa í mn), ý đồ chân chính lại là bức vẽ trong tay cô. . . . . .

Như vậy, anh liền thuận lợi thực hiện được, cướp lấy bức vẽ trong tay cô đưa cho Y Thần nhìn.

"À? Anh thật đáng ghét!" Hạ Vãn Lộ lộ ra sắc mặt đỏ bừng, muốn vươn tay đoạt lại.

Nhưng Tả Thần An giơ bức vẽ lúc cao lúc thấp lúc thì bên trái lúc thì bên phải, Hạ Vãn Lộ nào phải là đối thủ của anh? Trải qua mấy lần như thế, Hạ Vãn Lộ liền nhận thua, Tả Thần An liền đắc ý công khai đưa bức vẽ tới cho Y Thần nhận xét, "Y Thần, con xem một chút, ai là người vẽ đẹp nhất?"

"A ách. . . . . ." Y Thần tiếc nuối phát ra một âm thanh kỳ quái, đồng tình nhìn Hạ Vãn Lộ, "Mợ út. . . . . . Thầy giáo nói trẻ con không thể nói dối. . . . . ."

Hạ Vãn Lộ cực kỳ xấu hổ, bức vẽ của chính mình hình như là rất tệ. . . . . .

Liếc nhìn Tả Thần An, không nói đạo lý liền nói, "Đương nhiên là Y Thần vẽ đẹp nhất! Em là thứ hai! Anh là kém cõi nhất!"

Sau khi cô nói xong, Tả Thần An chỉ là nhìn cô cười, Y Thần cũng chỉ sững sờ nhìn cô, không có ai hưởng ứng cô. . . . . .

"Được rồi. . . . . . Của em xấu nhất. . . . . . Xé bỏ thôi. . . . . ." Cô đoạt lấy .

Y Thần lại nhào tới nói thêm, "Không Muốn! Mợ út! Đây là Chuột Mickey ba, Chuột Mickey mẹ, cùng Chuột Mickey bảo bảo! Y Thần muốn cầm trở về dán ở trên tường! Bảo bảo không thể không có mẹ nha!"

Ba, mẹ, bảo bảo. . . . . .

Tay Hạ Vãn Lộ dừng lại, bức vẽ thuận lợi bị Y Thần cướp đi, cô lướt qua Y Thần nhìn về phía ánh mắt của anh, trong mắt của anh vẫn luôn là dịu dàng và mỉm cười ấm áp như vậy làm cho lòng người đau xót. . . . . .

Cuối cùng cô vẫn là cười, dắt tay Y Thần, đối với anh nói, "Đi thôi! Nên trở về khách sạn thôi!"

Tối nay, còn có thể ở khách sạn Disney một đêm cuối cùng, cái này giống như một vương quốc thần tiên, cô thật là không muốn bỏ về, chỉ mong, cổ tích không chỉ là cổ tích. . . . . .

Vậy mà, khi bọn họ trở lại khách sạn, cô lại bị rung động rồi. . . . . .

Trong phòng khách sạn, cư nhiên lại treo ba bộ lễ phục, xác thực mà nói, là lễ phục dùng trong hôn lễ. . . . . .

Anh một bộ lễ phục đuôi tôm đen tuyền, phù hợp với bộ lễ phục trắng như tuyết của cô dâu, còn có một bộ lễ phục nho nhỏ, là cho hoa đồng dùng.

Sau đó, liền có thợ trang điểm tới gõ cửa, bày tỏ, các cô là tới trang điểm cho cô dâu.

"Trang điểm cô dâu?" Cô kinh ngạc nhìn về phía anh, anh phải cho cô một lời giải thích.

Anh gật đầu mỉm cười, "Đúng rồi! Chính anh cho mời thợ trang điểm, thân ái, anh còn nợ em một hôn lễ!"

"Nhưng là. . . . . ." Nhưng là cô thật sự không có chuẩn bị! Cái này thật ngoài dự đoán của mọi người!

Anh chợt quỳ một gối xuống, thâm tình nhìn cô, "Heo con, từ năm năm trước đến bây giờ, anh đều không có hướng em cầu hôn, hiện tại anh trịnh trọng hướng em cầu hôn, cuộc sống tương lai, anh không dám bảo đảm cái gì, nhưng là, anh duy nhất có thể tin tưởng chính là, ‘ hoàng tử cùng công chúa vĩnh viễn ở cùng một chỗ ’ những lời này nhất định không phải cổ tích. Hôm nay, chúng ta mời tất cả các nhân vật trong truyện cổ tích tới chứng kiến được không?"

Cô nhìn chằm chằm vào anh, hôn lễ cổ tích ở công viên Disneyland cô có nghe thấy, nghe nói là biến những điều trong truyện cổ tích thành sự thật, nghe nói giá cả xa xỉ . . . . . .

Cô không biết kế tiếp còn có kinh hỉ gì không, chỉ biết là người đàn ông này vì mình làm rất nhiều, sau khi cô bị bệnh, trong cuộc sống, chịu nhiều khổ sở nhất có lẽ chính là anh. . . . . .

Cô chợt không dám nhìn anh, dời ánh mắt đi, liếc nhìn xung quanh, tầm mắt nhìn thấy tất cả đều là tạo hình các nhân vật trong Disney, toàn bộ gian phòng này đều phát ra hơi thở cổ tích. Mà cô gặp gỡ anh, có cái gì không phải là một cổ tích? Cổ tích của Hoàng tử và Cô bé lọ lem. . . . . .

Chợt, chỉ thấy anh từ trong ngăn kéo bên cạnh lấy ra một hộp giày, mở ra, một đôi giày thủy tinh khảm kim cương lẳng lặng nằm ở bên trong, phát ra ánh sáng chói mắt.

Anh vẫn như cũ quỳ một gối xuống, cởi giày của cô, sau đó mang giày thủy tinh trong hộp cho cô, sau đó hôn mu bàn tay của cô, mỉm cười, "Cô bé lọ lem mang giày thủy tinh của hoàng tử vào, có thể cùng hoàng tử đi nha."

Đây quả thực giống như một giấc mơ. . . . . .

Ở trong tiếng vỗ tay của thợ trang điểm, Hạ Vãn Lộ bị nâng lên, quần áo trên người bị cởi hết, một bộ áo cưới phức tạp nhưng mơ mộng được mặc vào trên người cô, cô đứng một cách máy móc, mặc cho thợ trang điểm đẩy đẩy kéo kéo cô, giữ chặt dây kéo.

Sau đó, thợ trang điểm liền đẩy cô tới trước gương trang điểm, ở trên mặt cô bôi bôi trét trét, loay hoay suốt một hai giờ liền, rốt cuộc cũng buông cô ra, "Tả phu nhân, đã tốt hơn, cô xem có hài lòng không?" Nói xong còn đỡ cô đứng lên.

Vì vậy, trong gương xuất hiện một người xa lạ chính cô cũng không nhận ra. . . . . .

Người phụ nữ cao quý ưu nhã kia là cô sao? Mặc lễ phục tinh xảo, thiết kế phù hợp tôn lên vóc người cao gầy yểu điệu của cô, trên cổ trên lỗ tai toàn bộ đeo kim cương, trang điểm tinh xảo làm nổi bật lên ngũ quan của cô, có loại xa hoa không thể tả, chỉ là. . . . . . Tóc lại tán lạc trên vai, cứ như vậy sao? Quả thật rất đẹp, thế nhưng tóc. . . . . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »