Việc thuê xe ở Đức rất thuận tiện, đến trưa ngày hôm sau, Biên Học Đạo đã nhận được chìa khóa xe, mặc dù anh vẫn chưa nghĩ ra điểm dừng chân tiếp theo là ở đâu.
Tại công ty cho thuê xe, dòng xe số tự động chỉ có xe cao cấp, chiếc anh thuê là một chiếc Mercedes S-Class. Sau khi nhận xe, anh thấy số kilomet trên xe còn rất mới nên vô cùng hài lòng.
Lần thuê xe này thực ra là do anh may mắn, gặp được nữ nhân viên tiếp tân dễ tính. Bằng lái xe Trung Quốc của anh không có bản dịch cũng chẳng có công chứng, cô chỉ photocopy lại, rồi quẹt thẻ tín dụng quốc tế VISA để thanh toán là giao chìa khóa ngay.
Công ty anh thuê xe có quy mô không nhỏ, theo giới thiệu thì nhận xe tại Đức có thể trả xe ở các quốc gia khác tại châu Âu.
Trước khi lên xe, nữ tiếp tân nhắc nhở Biên Học Đạo đừng để cảnh sát chú ý trên đường. Biên Học Đạo gật đầu, mỉm cười.
Mấy ngày đến Đức này, anh thậm chí còn chưa nhìn thấy bóng dáng cảnh sát lần nào.
Lái xe về khách sạn trả phòng, ném túi du lịch lên ghế sau, Biên Học Đạo cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, cuối cùng cũng không phải vác theo cái túi chạy đôn chạy đáo nữa.
Ngồi trong xe xem bản đồ, nhìn thấy Công viên Anh quốc nổi tiếng, anh do dự một chút rồi quyết định thôi không đến đó nữa. Đời người luôn có những phong cảnh bỏ lỡ, để lại chút tiếc nuối, dành cho lần sau quay lại bù đắp cũng tốt.
Về lộ trình ngắn hạn lần này, đó là Hồ Königssee – Stuttgart.
Tự mình lái xe lên đường, Biên Học Đạo nhanh chóng phát hiện ra xe cộ trên đường phố có ba điểm khác biệt so với trong nước về ngoại hình và cách sử dụng: Một là tất cả các xe đều không dán phim cách nhiệt, nhìn thấu từ trong ra ngoài; hai là phần lớn xe đều bật đèn chạy ban ngày kể cả khi trời sáng; ba là phía sau đuôi rất nhiều xe đều lắp móc kéo.
Sau khi lên đường cao tốc, có thể thấy nhan nhản những chiếc ô tô kéo theo xe nhà di động. Biên Học Đạo lập tức thấy hối hận, sớm biết thế mình cũng kiếm một chiếc xe nhà di động, vừa ăn vừa ngủ vừa nghỉ ngơi, đến cả việc tìm khách sạn cũng tiết kiệm được.
Mặc dù lúc đi taxi đã chứng kiến tốc độ trên đường cao tốc ở Đức, nhưng lần đầu tự mình cầm lái, sau khi đích thân trải nghiệm mới thấy cảm giác hoàn toàn khác biệt. Xe cộ trên đường nhanh như đạn bắn, tốc độ 130 km/h của anh chỉ thấy những chiếc xe khác "vút bay" qua cửa sổ.
Lái một chiếc Mercedes S-Class mà bị người ta vượt mặt như vậy thì thật không ra làm sao, anh nghiến răng, đạp mạnh chân ga, tốc độ xe tăng lên 200 km/h, lúc này mới miễn cưỡng đuổi kịp dòng xe.
Trên trời không một gợn mây, ánh nắng rực rỡ, xe tốt, đường đẹp, lại không giới hạn tốc độ, đẩy tốc độ lên 240 km/h, Biên Học Đạo thấy sướng đến phát điên.
Điểm dừng chân đầu tiên là hồ Chiemsee, chưa đầy một tiếng đã tới nơi.
Phải nói rằng, vùng nông thôn nước Đức thực sự quá đẹp!
Bây giờ Biên Học Đạo mới hiểu tại sao tranh sơn dầu nước ngoài lại đẹp như vậy, bởi vì cảnh thực tế vốn dĩ đã đẹp như thế rồi, điểm duy nhất không hài lòng là mùi phân bò trên đường nồng nặc đến mức khó thở.
Bên bến tàu, ánh nắng ấm áp chiếu lên người, con người bỗng chốc trở nên lười biếng. Anh mua một miếng bánh ngọt và một tách cà phê, nhìn làn nước xanh thẳm mà ngẩn người.
Anh không mấy hứng thú với đảo Herreninsel và đảo Fraueninsel trên hồ, nghỉ ngơi một lát, chụp vài tấm ảnh rồi lên xe chạy thẳng tới hồ Königssee.
Đây là lần đầu tiên Biên Học Đạo tận mắt nhìn thấy dãy núi tuyết ngoài đời thực.
Dưới chân núi là cây xanh và hoa dại, tầng tầng lớp lớp kéo dài đến tận đường tuyết, vừa tráng lệ vừa lãng mạn.
Đỗ xe tại khách sạn, cầm máy ảnh ngồi trên băng ghế bên hồ Obersee, nhìn lũ trẻ nô đùa, nhìn những chú chó lớn chạy nhảy tung tăng. Thỉnh thoảng có hai con chim lớn không rõ tên sà qua đỉnh đầu anh, lao xuống hồ tạo nên những làn nước bắn tung tóe, làm lũ uyên ương sợ hãi chạy lên bờ.
Tại nơi này, lần đầu tiên Biên Học Đạo cảm thấy thời gian như chậm lại, tâm trí thư thái, chẳng còn tạp niệm. Rồi trong lòng bỗng dâng lên một nỗi luyến tiếc, chỉ muốn cứ thế mà già đi ở nơi này. Ở đây, Biên Học Đạo phát hiện ra một lợi ích khác của việc kiếm tiền – đó là được mở mang tầm mắt, khám phá những phong cảnh tuyệt đẹp.
Tiêu tốn hơn một tiếng đồng hồ, thu dọn tâm trạng, bổ sung lương thực tại siêu thị cạnh bến tàu, Biên Học Đạo lên đường tới một nơi mà trong lòng anh nhất định phải đến – "Tổ Đại Bàng" của Hitler.
Tổ Đại Bàng nằm ở dãy núi Alps gần Berchtesgaden thuộc bang Bavaria miền nam nước Đức, độ cao 1881 mét so với mực nước biển. Nó được Martin Bormann ra lệnh xây dựng vào năm 1938 như một món quà sinh nhật lần thứ 50 của Hitler. Hitler dùng nơi này để tiếp đãi những vị khách quan trọng, gặp gỡ tướng lĩnh và cũng là nơi vạch ra kế hoạch cho Chiến tranh thế giới thứ hai.
Ngước nhìn từ cửa đường hầm dưới chân núi, "Tổ Đại Bàng" quả thực danh bất hư truyền.
Nằm chơ vơ trên đỉnh cao, bốn bề là vách đá dựng đứng, ngoài thang máy ra thì không có đường núi nào có thể lên tới đỉnh. Bước ra khỏi chiếc thang máy sang trọng có sức chứa 53 người, cảnh tượng trước mắt khiến người ta trầm trồ. Nơi đây ôm trọn cảnh sắc hồ nước và núi non của dãy Alps, có thể nhìn thấy toàn cảnh biên giới Đức - Áo, hồ Königssee và thị trấn Berchtesgaden...
Thật đúng là "một cái nhìn bao quát cả ngọn núi"!
Biên Học Đạo đứng trên đống đá vụn cạnh cây thánh giá, phóng tầm mắt nhìn quanh. Một biệt thự nhỏ nằm trên vách đá cheo leo, một bên nhìn xuống đồng bằng màu mỡ của nước Áo, một bên nhìn ra dãy núi tuyết mênh mông, thực sự có cảm giác bậc đại trượng phu lập công danh chính là lúc này. Nghĩ lại, có lẽ Hitler chính vì bị cảnh sắc này tác động mà đưa ra quyết định tấn công Ba Lan. Đứng ở đây, Biên Học Đạo cảm thấy, một nơi có thể khơi gợi hùng tâm tráng chí như thế này, đổi lại là bất cứ ai cũng có thể đưa ra quyết định đó.
Tìm một chiếc bàn, gọi một tách cà phê, chậm rãi uống hết, Biên Học Đạo nảy ra một ý tưởng điên rồ: Phải tốn bao nhiêu tiền mới mua được nơi này để mở nhà hàng nhỉ? Tiền có lẽ chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là người Đức có chịu bán hay không?
Ở lại Salzburg một đêm, anh tiếp tục lên đường.
Có lẽ do thẩm mỹ đã bão hòa, mặc dù thời tiết ngày thứ hai vẫn cực kỳ đẹp, phong cảnh vẫn rất mỹ lệ, nhưng trong mắt Biên Học Đạo đã không còn gây kinh ngạc nữa.
Anh bắt đầu đi vào những con đường nhỏ, đến những thị trấn nhỏ, tìm kiếm phong tình và cảnh sắc khác biệt mà các lộ trình thông thường không có.
Thấy nơi nào thực sự làm mình rung động thì dừng xe chụp ảnh, cứ đi đi dừng dừng như vậy, anh đến một thị trấn nhỏ không tên.
Gần một nhà hàng trong thị trấn, Biên Học Đạo lại bắt gặp cô gái phương Đông mà anh đã gặp hai lần ở Munich. Cô gái đứng cạnh một chiếc Volkswagen, đang nói gì đó bằng tiếng Anh với một chàng trai trẻ người châu Âu, nhìn dáng vẻ của cô, dường như rất thất vọng và bất lực.
Biên Học Đạo xuống xe, bước vào nhà hàng. Anh vừa gọi món xong thì cô gái phương Đông ngoài cửa bước vào, ngồi ở vị trí gần cửa. Thấy người phục vụ đi tới, cô gọi một chai nước khoáng, rồi bắt đầu lục ví tìm tiền.
Một đồng xu từ trong ví trượt ra rơi xuống đất, lăn một mạch về phía bàn của Biên Học Đạo. Cô gái vội vàng đứng dậy đuổi theo, nhặt đồng xu lên, ngẩng đầu nhìn thấy Biên Học Đạo thì hơi ngẩn người, cười gượng một cái rồi quay về chỗ ngồi của mình.
Biên Học Đạo vừa ăn vừa quan sát cô gái, phát hiện cô chỉ uống nước chứ không gọi món ăn.
Dưới chân cô gái đặt một chiếc túi du lịch rất to và một chiếc hộp đựng đàn violin. Nhìn bộ quần áo trên người cô, vẫn giống như lúc ở Munich, áo phông đen, chân váy hoa, chắc là đi du lịch bụi, trong nước gọi là "phượt nghèo".
Munich không lớn, gặp hai lần thì có thể hiểu được, nhưng anh lái xe tự túc đi xa thế này mà vẫn gặp được, thì đây đúng là khá có duyên. Vừa ăn vừa suy nghĩ, cô gái này có phải người Trung Quốc không? Nhưng dù rất tò mò, Biên Học Đạo cũng không chủ động bắt chuyện.
Ăn xong nghỉ ngơi một lát, Biên Học Đạo bước ra khỏi nhà hàng.
Cô gái nhìn thấy Biên Học Đạo mở cửa xe Mercedes qua lớp cửa kính nhà hàng, cô xách đồ đạc của mình đuổi theo.
Chạy đến cạnh xe, cô xòe 6 đồng xu Euro trong tay ra, nói một tràng tiếng Nhật.
Người Nhật Bản?!
Thấy biểu cảm của Biên Học Đạo không giống người Nhật, cô gái đổi giọng dùng tiếng Anh hỏi lại một lần nữa: "Tôi có thể đi nhờ xe của anh không?"
Đi nhờ xe?