Nơi quen thuộc thì không có phong cảnh!
Người ở xứ lạ, nhìn thấy gì, nghe thấy gì cũng đều cảm thấy mới mẻ.
Tiếng hát của ông lão râu trắng vô cùng êm tai, nghe giống như một bài dân ca Tây Ban Nha, giai điệu uyển chuyển thê lương, dường như ông lão có nỗi niềm sầu muộn khôn nguôi. Biên Học Đạo giơ máy ảnh trong tay lên ra hiệu, nhưng ông lão đã từ chối.
Nghe thêm một lát, anh bỏ vài đồng xu vào chiếc mũ phớt màu nâu dưới đất. Ông lão mỉm cười cúi chào cảm ơn, nhưng vẫn từ chối việc chụp ảnh, chỉ là tiếng hát trở nên cao vút hơn.
Giọng hát của ông lão thực sự quá tuyệt vời, thậm chí người qua đường khi đi ngang qua cũng phải vỗ tay tán thưởng.
Một bài hát kết thúc, ông lão lấy ra một chiếc áo đấu của đội tuyển quốc gia Tây Ban Nha, trưng ra cho những người vây xem, trông có vẻ như muốn thu thập lời chúc phúc của mọi người.
Trong mắt Biên Học Đạo, ông lão hát rong này không hề có dáng vẻ của một kẻ ăn xin, lúc nào cũng giữ phong thái quý ông, hoàn toàn khác biệt với hình ảnh những kẻ ăn xin nằm rạp dưới đất dập đầu, chủ động chìa tay ở trong nước. Điểm này đã nâng cao thiện cảm của anh đối với châu Âu.
Anh đã sai rồi, ăn xin ở châu Âu cũng có người chủ động chìa tay.
Vào buổi tối, trên đường bắt đầu xuất hiện một vài người ăn mặc kỳ quái. Họ không ngoại lệ, tay dắt chó, cầm cốc giấy chìa tay ra xin tiền người qua đường, nhưng họ tuyệt đối không đeo bám bạn. Ai cho họ tiền, họ sẽ mỉm cười cảm ơn.
Đi bộ đến đói bụng, Biên Học Đạo đã mất đi sự hứng thú và niềm tin vào đồ ăn chính thống của Đức, anh mua một chiếc hamburger và một chai Coca. Ăn vài miếng hết hamburger, anh cầm chai Coca tiếp tục đi dạo.
Ở Đức có một quy định, để bảo vệ môi trường và tái chế nhựa, người mua Coca đóng chai nhựa cần phải trả 0,5 Euro tiền cọc. Vì vậy, ở Đức rất khó thấy cảnh người ta bới thùng rác để tìm chai nhựa.
Đi qua vài khu phố, hướng về phía khách sạn, Biên Học Đạo gặp một kẻ ăn xin mặc áo đấu đội tuyển Đức. Kẻ ăn xin nhìn chai Coca trong tay anh, đột nhiên vén áo đấu lên, để lộ chiếc áo ba lỗ màu đỏ bên trong có viết chữ Nhật. Thấy Biên Học Đạo không có phản ứng gì với chiếc áo ba lỗ chữ Nhật, kẻ ăn xin tiếp tục hành động, bên trong áo ba lỗ chữ Nhật còn mặc thêm một chiếc áo ba lỗ viết chữ Hàn...
Thấy Biên Học Đạo vẫn không có phản ứng gì, biểu cảm của kẻ ăn xin từ bối rối chuyển sang bừng tỉnh, rồi đến chán nản. Hắn dường như đã nhận ra người đàn ông châu Á trước mặt này không phải người Nhật cũng chẳng phải người Hàn, có lẽ là người Trung Quốc, nhưng đội tuyển Trung Quốc đâu có lọt vào vòng chung kết World Cup...
Nhìn dáng vẻ thất vọng của kẻ ăn xin, Biên Học Đạo mỉm cười. Anh đưa chai Coca ra trước mặt hắn, kẻ ăn xin vội vàng lấy một chiếc cốc giấy, hứng lấy phần Coca còn lại trong chai của Biên Học Đạo rồi uống một ngụm lớn. Ánh mắt kẻ ăn xin dừng lại trên vỏ chai Coca trong tay Biên Học Đạo.
Biên Học Đạo đoán rằng có lẽ hắn muốn cái vỏ chai trong tay anh, dù sao cũng đáng giá 0,5 Euro, gom thêm một cái nữa là có thể mua một chiếc hamburger đơn giản nhất để ăn.
Biên Học Đạo chợt nảy ra sự tinh nghịch của trẻ con.
Anh chỉ vào chiếc áo ba lỗ trên người kẻ ăn xin, làm động tác viết chữ.
Kẻ ăn xin nhìn Biên Học Đạo, ánh mắt ngơ ngác.
Biên Học Đạo nói bằng tiếng Trung: "Tôi là người Trung Quốc, tôi viết cho anh mấy chữ."
Kẻ ăn xin không hiểu.
Đổi sang tiếng Anh nói lại một lần, kẻ ăn xin vẫn không hiểu.
Biên Học Đạo suy nghĩ một chút rồi nói: "Ni Hao... Xie Xie..."
Lần này thì kẻ ăn xin hiểu.
Kẻ ăn xin lục trong chiếc túi mang theo ra thêm một chiếc áo ba lỗ màu đỏ, giơ ra cho Biên Học Đạo xem.
Biên Học Đạo nhìn chiếc áo gật đầu, rồi làm động tác viết chữ. Đúng như dự đoán, trong túi kẻ ăn xin có cả bút dạ.
Nhận lấy bút, trải chiếc áo xuống đất, Biên Học Đạo ngồi xổm xuống, viết lên áo bằng chữ Hán: "Xin chào, hoan nghênh đến Đức!"
Sau đó đưa cả vỏ chai Coca và chiếc áo cho kẻ ăn xin.
Kẻ ăn xin vui vẻ nhận lấy mọi thứ, cất chiếc áo có viết chữ Hán vào trong túi.
Nhìn thấy hành động của kẻ ăn xin, Biên Học Đạo lắc đầu, lấy trong túi ra hai đồng xu, nhìn kẻ ăn xin. Hắn sững sờ một chút, rồi nhanh chóng lấy chiếc áo ra, mặc vào người, nhìn anh.
Thấy hành động của kẻ ăn xin, anh lại lấy thêm hai đồng xu trong túi ra, đưa qua và nói bằng tiếng Trung với hắn: "Anh rất thông minh, chúc anh may mắn."
---❊ ❖ ❊---
Trở về khách sạn, nằm lên giường từ sớm, sau khi gọi điện thoại xong, anh lật xem những bức ảnh trong máy.
Đặt máy ảnh xuống, đọc "Đi khắp nước Đức" một lát, rồi lên lịch trình cho ngày mai.
Sáng sớm hôm sau, Biên Học Đạo đến công viên Olympic ở ngoại ô Munich, nơi này anh đã ngưỡng mộ từ lâu.
Không khí ở công viên Olympic buổi sớm thật trong lành, nước hồ dập dềnh, cỏ xanh mướt, tầm mắt đâu đâu cũng là màu xanh mướt mắt, tạo cho người ta cảm giác thanh u, nhàn nhã.
Đi trên đường, thỉnh thoảng lại có những người dân địa phương đang tập thể dục chủ động chào hỏi anh một cách thân thiện, khiến lòng người cảm thấy ấm áp.
Men theo con dốc thoai thoải bước lên, ngọn đồi trông có vẻ không cao lắm nhưng leo lên cũng khá mệt.
Ở nơi cao nhất của ngọn đồi, một ông lão người Đức ngồi một mình trên ghế từ sáng sớm, vừa thưởng thức phong cảnh vừa uống bia, vô cùng tự tại.
Nhìn thấy Biên Học Đạo, ông lão chủ động đưa bia mời anh uống cùng.
Cầm bia trong tay, nhìn xuống toàn cảnh công viên, có thể thấy nhà hát ngoài trời, khu vui chơi trẻ em, sân trượt băng... những chiếc thuyền nhỏ trên hồ trôi bồng bềnh giữa bầu trời xanh và làn nước biếc, điểm xuyết cho cảnh sắc mặt hồ thêm tràn đầy sức sống.
Nhà thiết kế của công viên Olympic, Kiemek, từng đưa ra quan điểm: Công viên Olympic không nên chỉ giới hạn ở bản thân Thế vận hội, mà cần cân nhắc đến chức năng sau khi Thế vận hội kết thúc, nó nên trở thành công viên cảnh quan đô thị mà người dân địa phương yêu thích lui tới giải trí.
Kiemek hiểu công viên Olympic là "công viên có thể sử dụng" hoặc "cảnh quan có thể sử dụng", cho rằng nó nên là công viên đô thị đa năng. Một mặt đóng vai trò là "lá phổi xanh" cải thiện môi trường sinh thái đô thị, mặt khác trở thành nơi giải trí mà cư dân thành phố yêu thích, dùng để giảm bớt hoặc giải tỏa áp lực tâm lý và thể chất mà xã hội công nghiệp hiện đại gây ra cho con người, từ đó phát huy lợi ích xã hội vốn có của nó.
Trở thành "công viên có thể sử dụng" hay "cảnh quan có thể sử dụng", trong mắt Biên Học Đạo, ý tưởng ban đầu của Kiemek đã trở thành hiện thực, nhưng ở trong nước, điểm này làm vẫn còn xa mới đủ.
Đứng trong ánh nắng buổi sớm, cảm nhận cơn gió thổi quanh mình, nhìn xa xa về phía sân vận động Olympic với mái vòm kiểu "lưới đánh cá", tháp truyền hình cao nhất nước Đức, và trụ sở BMW màu xám bạc có ngoại hình mô phỏng xi-lanh ô tô, Biên Học Đạo cảm thấy trong lòng có một sự rung động, nhưng nhất thời không thể diễn tả bằng lời.
---❊ ❖ ❊---
Trên đường trở về, chợt vang lên tiếng đàn du dương, một đám cưới giản dị nhưng khiến người ta kinh ngạc đang diễn ra lãng mạn trong ánh mắt chúc phúc của người qua đường.
Chú rể và cô dâu đều không còn quá trẻ, nhưng ánh mắt họ nhìn nhau đầy ngọt ngào và mãn nguyện.
Bạn bè bên cạnh hét lớn một tiếng gì đó, giơ lên một tấm vải trắng, trên vải vẽ một hình trái tim rất lớn. Đôi tân lang tân nương mỗi người cầm một chiếc kéo, trong tiếng nhạc du dương của chiếc đàn phong cầm tay, hai người bắt đầu cắt từ đỉnh hình trái tim xuống, cắt rời hình trái tim ra.
Hai người thắng lợi cắt xong hình trái tim, trên tấm vải trắng vừa vặn xuất hiện một ô cửa hình trái tim.
Tân lang tân nương hạnh phúc ôm hôn, rồi chui qua ô cửa này, đứng trong một vòng tròn kết từ hoa hồng và hương thảo, đón nhận lời chúc phúc của hơn chục người thân và bạn bè hai bên.
Biên Học Đạo cùng những người xung quanh mỉm cười vỗ tay chúc phúc. Ngoảnh đầu lại, anh nhìn thấy cô gái phương Đông đã gặp ở quảng trường Tòa thị chính ngày hôm qua, đang đứng cách đó hai ba mét, cầm máy ảnh chụp đôi tân lang tân nương.
Cô gái nhìn thấy ánh mắt của Biên Học Đạo, mỉm cười một cái rồi quay người bỏ đi.
---❊ ❖ ❊---
Đến lúc phải đi bán vé rồi.
Trước khi trận đấu bắt đầu vài tiếng, bên ngoài sân vận động Allianz đã là biển người.
Những nữ cổ động viên đến từ khắp nơi trên thế giới đã trở thành một đường biên phong cảnh xinh đẹp bên ngoài sân vận động.
Biên Học Đạo chưa từng thấy trận địa như thế này, vốn dĩ đến để bán vé, thấy thời gian còn sớm, anh nâng máy ảnh lên bắt đầu bắt lấy những "gương mặt xinh đẹp".
Không giống sự dè dặt của cổ động viên Trung Quốc, các nữ cổ động viên nước ngoài yêu thích bóng đá rất phóng khoáng. Xuất phát từ tình yêu với môn thể thao cuồng nhiệt này, nụ cười của họ bên ngoài sân vận động vô cùng rạng rỡ, ngọt ngào, không hề có chút gượng ép giả tạo nào của cái gọi là "bóng đá bảo bối".
Liên tiếp mấy nhóm nữ cổ động viên nhìn thấy ống kính máy ảnh của Biên Học Đạo hướng về phía mình đều phối hợp hết mình, tạo dáng đẹp nhất, dành tặng ống kính nụ cười xinh đẹp và quyến rũ nhất của họ.
Đi lại giữa các cổ động viên, anh gặp vài nữ cổ động viên Đức nhiệt tình phóng khoáng, chủ động đưa tay khoác lấy Biên Học Đạo, trước tiên hỏi bằng tiếng Đức, sau đó bằng tiếng Anh rằng anh đến từ đâu? Có phải đến để cổ vũ đội tuyển Đức không? Biên Học Đạo chỉ cần nói một câu "Bạn thật xinh đẹp" đã khiến mấy cô gái vui sướng, kéo anh chụp ảnh chung, phải chụp mấy tấm mới chịu để anh rời đi.
Một tiếng rưỡi trước trận đấu, những tay "phe vé" và các cổ động viên đang hy vọng có được tấm vé bên ngoài sân vận động bắt đầu cuộc đấu trí cuối cùng.
Phe vé ở đây đều có một tấm biển, trên đó viết "Tối thiểu 1300 Euro". Càng gần đến giờ thi đấu, số lượng cổ động viên không có vé tụ tập bên ngoài sân vận động càng đông, còn những kẻ phe vé thì vẫn giữ khư khư cái giá sàn 1300 Euro không chịu hạ. Sau khi đi dạo hai vòng, Biên Học Đạo có thể khẳng định, cơ bản tất cả phe vé đều là một hội, họ phân tán ở các lối vào, liên lạc bằng điện thoại, còn giá vé trong tay họ đều là tiêu chuẩn thống nhất.
Biên Học Đạo có vé cần bán, nhưng anh đang tìm kiếm những gương mặt phương Đông. "Nước phù sa không chảy ruộng ngoài", anh định bán vé của mình cho những người Trung Quốc chưa có vé.
Không xa đó, một người đàn ông châu Á cầm tấm biển "I-Need-Ticket (Tôi cần vé)" đi qua đi lại bên ngoài sân vận động Allianz. Từ cuộc đối thoại giữa người đàn ông này với phe vé, có thể đoán ra đó là một người Trung Quốc, nhưng người này không hợp nhãn Biên Học Đạo, tướng mạo thuộc loại mà anh đặc biệt không thích, nên anh hoàn toàn không có ý định bán cho hắn.
Cuối cùng, Biên Học Đạo bán hai tấm vé với giá 700 Euro cho một cặp tình nhân trẻ đến từ Thanh Đảo. Hai người như vớ được báu vật, vui mừng đến mức nhảy cẫng lên tại chỗ.
Không phải Biên Học Đạo mua rẻ bán đắt muốn kiếm chênh lệch từ đồng bào mình, mà thực sự 350 Euro một tấm vé đã là rất rẻ rồi, không thể thấp hơn được nữa. Nếu thấp hơn nữa, dù anh có chịu bán thì người ta cũng không dám mua, sẽ lo lắng là vé giả.
Đứng giữa những cổ động viên đông đúc bên ngoài sân vận động, cảm giác "người ngoài cuộc" trong lòng Biên Học Đạo càng thêm mãnh liệt. Nhiều người như vậy đều đến để tận mắt chứng kiến kết quả trận đấu, còn anh thì đã biết trước kết quả, bao gồm cả kết quả trận chung kết nửa tháng sau.
Anh hoàn toàn khác biệt với tất cả mọi người ở đây...
Đi ngược dòng người ra ngoài, Biên Học Đạo quyết định thuê một chiếc xe, bắt đầu từ ngày mai sẽ tránh xa đám đông để đi du lịch tự lái.