Đêm trước khi rời Yên Kinh, đóng cửa phòng ngủ lại, bố Biên và mẹ Biên bắt đầu thì thầm to nhỏ.
"Ông nó này, ông bảo căn nhà mà Đơn Nhiễu dẫn hai ta đi xem giá bao nhiêu tiền?"
"Không biết, chắc chắn đắt hơn Tùng Giang."
"Cái đó còn cần ông nói à? Thằng Học Đạo cũng vậy, mua nhà ở đây mà chẳng nói với hai ta tiếng nào."
"Nói? Nói cái gì? Nói với bà, bà có chịu để nó mua không? Bảo bà giúp chọn, bà có biết chọn không?"
Mẹ Biên nói: "Thì cũng phải báo một tiếng chứ."
Bố Biên đáp: "Lo bò trắng răng. Con cháu có phúc của con cháu, con trai bà giờ đã thành đạt rồi, bà cứ bớt lo đi, giữ gìn sức khỏe là hơn hết thảy."
Mẹ Biên hỏi: "Mấy ngày nay, ông thấy con bé Đơn Nhiễu thế nào?"
Bố Biên cười hì hì bảo: "Thế nào á? Hai thân già mình cộng lại cũng chẳng phải đối thủ của nó. Nhưng con bé này tâm tính tốt, biết đại cục, có chừng mực, nếu thật sự cưới được nó về nhà, đó là phúc phận của nhà mình."
Mẹ Biên hỏi: "Ông đồng ý rồi à?"
Bố Biên ngạc nhiên nói: "Đồng ý chứ. Sao lại không? Người như thế mà còn không đồng ý, bà định tìm kiểu nào nữa?"
Mẹ Biên nói: "Tôi chỉ lo cho thằng Học Đạo, sợ nó không áp chế nổi cô vợ này."
Bố Biên lắc đầu: "Đàn bà các bà đúng là chỉ nhìn cái trước mắt. Bà không nghĩ xem, nếu con trai bà không áp chế nổi nó, liệu nó có đợi thằng Học Đạo đâu, mà tự mình một mình chạy đến bệnh viện gặp hai ta không? Nếu con trai bà không áp chế nổi nó, liệu nó có thể vừa ăn vừa dạo, còn bưng nước rửa chân cho bà không? Bà đang nghĩ cái gì thế?"
Nghe bố Biên nói vậy, mắt mẹ Biên sáng rực lên: "Đúng nhỉ!" Câu này bà nói hơi to, mẹ Biên vội che miệng nhìn ra phía cửa, nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh trong phòng khách một lát, rồi hạ thấp giọng bảo bố Biên: "Đúng thật! Tôi cứ thắc mắc sao nó lại tự mình đến gặp hai ta, hóa ra là nó sốt ruột rồi!"
Bố Biên nói: "Chẳng thế à! Đơn Nhiễu là cô gái tốt, nhưng con trai mình cũng đâu có kém. Hai ta cả đời chẳng tích cóp nổi 30 vạn, nó chưa tốt nghiệp đã kiếm được 30 triệu, trong đó có may mắn, nhưng cũng có năng lực, cô gái tốt như Đơn Nhiễu động lòng với nó cũng là lẽ đương nhiên."
---❊ ❖ ❊---
Biên Học Đạo cuối cùng cũng đã gặp được "cốt lõi của vòng tròn" mà Chúc Thực Thuần từng nhắc đến.
Lần gặp gỡ này rất đột ngột, một cô gái sắp ra nước ngoài, mọi người tổ chức tiệc chia tay, đang ồn ào náo nhiệt thì ngoài sân vọng lại tiếng đỗ xe.
Có người nhìn qua cửa sổ ra ngoài, rồi nói với nhân vật chính của bữa tiệc, cô gái sắp ra nước ngoài có biệt danh là "Tiểu Mật Phong": "Vẫn là cậu có mặt mũi, ngay cả Tam thúc cũng đến."
Nghe thấy vậy, Chúc Thực Thuần tìm Biên Học Đạo, thì thầm với anh: "Người cậu muốn gặp đến rồi."
Biên Học Đạo hỏi: "Tuổi tác lớn lắm à?"
Chúc Thực Thuần biết Biên Học Đạo đang nói đến câu "Tam thúc" lúc nãy, cậu nghiêng đầu bảo: "Tên là Tề Tam Thư, "thư" trong sách vở, Tam thúc là biệt danh thôi."
Biên Học Đạo quay đầu nhìn ra cửa, hai người bước vào.
Người đi trước mặc bộ đồ ngụy trang đi tuyết, sau lưng đeo một cái túi lớn. Người đi sau mặc bộ đồ màu xám, nhìn xa không rõ chất liệu, cũng đeo một cái túi lớn, trên mặt cả hai đều lộ rõ vẻ phong trần.
Biên Học Đạo hỏi Chúc Thực Thuần: "Dân mê quân sự?"
Chúc Thực Thuần lắc đầu: "Người cuồng sinh tồn!"
"Hả!?"
Hai người đi vào nhà, mỗi người tìm một chiếc ghế ngồi xuống, đặt túi lớn sát chân, rồi chào hỏi những người có mặt.
Chúc Thực Thuần bảo Biên Học Đạo: "Người mặc đồ xám là nhân vật chính, người mặc đồ ngụy trang là kẻ đi cùng thôi. Những người cuồng sinh tồn thực thụ đều chú ý không mặc quân phục."
Biên Học Đạo hỏi: "Tại sao?"
Chúc Thực Thuần nói: "Tư tưởng chính của họ là sống sót trong thiên tai và chiến loạn. Nếu là chiến loạn, mặc quân phục chạy ra ngoài, người ta chẳng cần biết cậu có phải quân nhân hay không, chắc chắn sẽ nhắm bắn cậu trước. Đi thôi, qua chào hỏi một tiếng."
Thấy Chúc Thực Thuần đi tới, người đàn ông mặc đồ xám lộ ra một chút ý cười trên mặt, nhưng chỉ là một chút, thoáng qua rồi biến mất.
Lúc này, Biên Học Đạo nhìn rõ mặt người đàn ông áo xám, ngoại hình rất đặc biệt, khí chất cũng rất đặc biệt.
Nói thế nào nhỉ?
Hơi giống nam diễn viên Mads Mikkelsen đóng vai phản diện trong "007: Sòng bạc hoàng gia", chỉ là khí chất còn kiên nghị và lạnh lùng hơn Mikkelsen, tựa như một con chim ưng.
Sau khi trò chuyện với người đàn ông áo xám một lúc, Chúc Thực Thuần giới thiệu Biên Học Đạo với anh ta: "Tam Thư, đây là Biên Học Đạo, bạn tôi, hiện đang là ông chủ của Câu lạc bộ Thượng Động, bắn cung rất giỏi, thích vận động ngoài trời, đang định phát triển một đội dã ngoại trong câu lạc bộ."
Tề Tam Thư nhìn Biên Học Đạo, hỏi: "Cậu chơi dã ngoại à?"
Đời này Biên Học Đạo chưa từng chơi dã ngoại, nhưng kiếp trước anh từng đi cùng đồng nghiệp tòa soạn vài lần, trong hai lần tình một đêm ít ỏi, có một lần chính là xảy ra trong lều trại.
Vì vậy, Biên Học Đạo không chớp mắt đáp: "Từng chơi."
Lúc này Tề Tam Thư mới có chút hứng thú nói chuyện với Biên Học Đạo.
Nhà họ Tề là dòng tộc lớn ở địa phương Bắc Giang, Tề Tam Thư này thời trẻ từng nhập ngũ vài năm, sau đó sang Mỹ ở sáu năm, quen biết một vài người cuồng sinh tồn ở Mỹ, từ đó như tìm thấy sự nghiệp cả đời, lên trời xuống đất, vô cùng hào hứng.
Sau khi về nước, cha anh ta đã chuyển công tác khỏi Bắc Giang, đi tỉnh khác, nhưng anh ta sống chết không đi. Theo lời anh ta, Bắc Giang là đất lành, dù có động đất hay sóng thần thì nơi đây vẫn tương đối an toàn.
Nếu xảy ra chiến tranh, đa phần cũng từ biển mà đến, ở Bắc Giang sẽ có đủ thời gian để chạy trốn.
Cùng Chúc Thực Thuần trở về chỗ ngồi, Biên Học Đạo nói: "Nói nhiều như thế, thì gã này chẳng qua là sợ chết thôi."
Chúc Thực Thuần cười, bảo: "Cậu nói đúng rồi đấy. Nhóm người này có một nhánh gọi là PSK." Nói đến đây, sợ người khác nghe thấy, Chúc Thực Thuần ra hiệu cho Biên Học Đạo ghé tai lại gần, thì thầm: "Sợ chết khách (Fear-Death-Guest)."
Tề Tam Thư và người mặc đồ ngụy trang ngồi một lúc rồi rời đi, mọi người ra cửa tiễn anh ta, Biên Học Đạo nhìn thấy xe của Tề Tam Thư.
Anh chỉ nhận ra logo của Mercedes, nhưng không biết là dòng nào, quay vào nhà liền hỏi Chúc Thực Thuần: "Xe của anh ta là model gì?"
Chúc Thực Thuần nói: "G55."
Biên Học Đạo hỏi: "Nhìn chất thật."
Chúc Thực Thuần đáp: "Đúng không? Về nhà cậu lên mạng tìm là biết ngay."
Khi rời khỏi bữa tiệc, Chúc Thực Thuần gọi Biên Học Đạo lại: "Có thời gian không? Đi uống chút gì đó không?"
Đây là lần đầu tiên Chúc Thực Thuần rủ Biên Học Đạo đi uống nước.
Hai người chọn đại một quán bar, lái xe vào bãi đỗ.
Bảo vệ quán bar thấy chiếc A8 của Chúc Thực Thuần, "bộp" một tiếng giơ tay chào, rồi dẫn đường cho Chúc Thực Thuần đỗ xe.
Đến lượt Biên Học Đạo lái vào thì không có đãi ngộ chào hỏi đó.
Biên Học Đạo vốn không phải người quá hiếu thắng, nhưng sau lần này, trước khi xuống xe, anh bắt đầu nghĩ, lần tới gặp lão Hoàng béo, phải hỏi xem chiếc Range Rover khi nào mới có hàng.
Rời khỏi quán bar, về đến nhà đã là 11 giờ rưỡi đêm.
Bước vào cửa, bật đèn lên, căn nhà trống hoác.
Tối nay, Biên Học Đạo uống ít nhất ba loại rượu.
Mặc dù cả anh và Chúc Thực Thuần đều uống có chừng mực, nhưng khi lái xe được nửa đường, Biên Học Đạo vẫn cảm nhận được mình đã say.
Anh cũng không hiểu tại sao tối nay mình lại dễ say như vậy, theo lý mà nói thì chút rượu này không thể quật ngã anh.
Thế nhưng anh cứ cảm thấy mình đã say rồi.
Người sau khi say thường nhạy cảm và yếu đuối, nhất là khi trở về căn nhà lạnh lẽo vắng vẻ, Biên Học Đạo bỗng dưng thấy chạnh lòng một cách khó hiểu.
Rốt cuộc, vẫn là cô độc.