Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Lượt đọc: 4294 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »
Chương 65

❊ ❊ ❊

Sự việc giống như Tần Cửu dự liệu, An Lăng Vương Nhan Túc vừa hồi kinh đã lệnh cho Kinh phủ doãn Mạnh Hoài phái người đến quý phủ của Lại bộ thượng thư Lưu Lật truy bắt Lưu Lai Thuận. Lưu Lai Thuận đáng thương được người ta khiêng về từ núi Thương Ngô, còn chưa kịp thở một hơi, đã bị bắt đi rồi.

Đương nhiên, tội danh không phải là chuyện Lưu Lai Thuận quấy rối Tô Vãn Hương ở am Từ An.

Người đến Kinh phủ doãn cáo trạng là một ông lão. Ông lão này không phải người trong kinh thành, mà là người kể chuyện đến từ nơi khác. Mùa đông năm ngoái, đã cùng nữ nhi Tiểu Ngọc Tiên kể chuyện ở tửu lâu, nhưng tháng chạp năm ngoái, con gái lão lại chết oan uổng, về sau lại không biết tung tích của ông lão.

Hiện giờ, ông lão này đột nhiên xuất hiện kiện cáo Lưu Lai Thuận cưỡng ép chiếm đoạt nữ nhi Tiểu Ngọc Tiên của lão. Tiểu Ngọc Tiên chịu hết nhục nhã, sau cùng không chịu nổi chà đạp, đã chạy thoát ra ngoài. Lưu Lai Thuận sợ chuyện mình làm việc ác bị bại lộ, đã phái người sát hại Tiểu Ngọc Tiên. Về sau ông lão được người ta cứu giúp, mới tránh được thủ đoạn thâm độc của Lưu Lai Thuận, vì con gái mới sống tạm bợ đến giờ.

Hiện giờ Lại bộ thượng thư Lưu Lật đã nổi giận xung thiên rồi.

Trước hết, Lưu Lai Thuận được người khiêng về, không chỉ gãy chân, mà chỗ đó cũng bị đá thê thảm không nỡ nhìn. Ông ta tức giận suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ, đang muốn đến ngự tiền (chỗ vua) cáo trạng hoàng thúc Nhan Duật, Kinh phủ doãn Mạnh Hoài đã phái người đến đây truy nã Lưu Lai Thuận.

Lưu Lật tuổi trung niên chỉ có một đứa con trai này, cực kỳ thương yêu, mặc dù bây giờ xảy ra chuyện như vậy, nhưng trong lòng ông ta vẫn lo lắng cho con trai, chỉ lo hắn ở trong nhà lao tình trạng vết thương nặng thêm, khó giữ được mạng nhỏ, lập tức vào cung cầu xin Huệ phi.

Lưu Lật không dám giấu diếm, cũng thẳng thắn nói chuyện Lưu Lai Thuận làm ở am Từ An ra. Huệ phi đã sớm biết đứa cháu này của mình không tốt, nhưng may mà huynh trưởng quản giáo nghiêm khắc, Lưu Lai Thuận vẫn không dám động vào con gái nhà lành. Hiện giờ nghe nói hắn ta không chỉ ra tay với thiên kim Tô Vãn Hương của Tô tướng, mà còn sát hại một cô gái kể chuyện, trong lòng vừa sợ vừa giận. Nhưng dù sao chăng nữa, huynh trưởng chỉ có một đứa con trai này thôi, bất luận thế nào cũng phải bảo vệ hắn.

Thêm chuyện của Tô Vãn Hương, Huệ phi đã biết chuyện này không thoát khỏi liên can tới Nhan Túc.

Chuyện của Tiểu Ngọc Tiên là chuyện xảy ra vào tháng chạp năm ngoái, lúc ấy khổ chủ không tố cáo, nhưng sau khi Lưu Lai Thuận làm ra chuyện với Tô Vãn Hương, lại cáo trạng vào lúc mấu chốt này, đương nhiên rất dễ dàng nghĩ đến Nhan Túc.

Mấy năm nay, Khánh Đế không tỏ rõ thái độ với người nối ngôi.

Tuy Nhan Mẫn là con trưởng, nhưng xuất thân không hề cao quý, mẹ hắn đã qua đời từ lâu, lúc còn sống cũng chỉ là một phi tần. Nhà ngoại của Nhan Mẫn cũng chỉ là một thương nhân, không có thế lực. Giống như vậy, xuất thân của mẫu phi Nhan Túc cũng không cao, chỉ là một cung nữ phi tử của tiên đế.

Hai người đều là thứ hoàng tử, mặc dù thân phận không cao, nhưng Nhan Mẫn lại là con trưởng. Hơn nữa, Nhan Mẫn cực kỳ lanh lợi, sau khi mẫu phi của mình qua đời, đã tự nguyện xin làm con nuôi dưới danh nghĩa Huệ phi.

Nói ra, Nhan Mẫn đang chiếm nhiều ưu thế hơn Nhan Túc trong việc tranh đoạt.

Thái độ của Khánh Đế khiến cho hai hoàng tử này tranh đấu gay gắt như nước với lửa.

Bây giờ, Nhan Túc muốn nhúng tay vào chuyện này, chỉ sợ rất khó khăn rồi.

Huệ phi trầm ngâm giây lát rồi nói: "Ta đã biết việc này rồi, bây giờ huynh đến Khang Dương Vương phủ, xin Khang Dương Vương giúp huynh điều tra vụ án của Tiểu Ngọc Tiên. Nếu vụ án của Tiểu Ngọc Tiên là thật, vậy chỉ có thể Die nd da nl e q uu ydo n bám vào chuyện ở am Từ An thôi."

Nhan Mẫn nghe Lưu Lật báo cáo xong, không nói đến chuyện của Tiểu Ngọc Tiên, nghe thấy chuyện Lưu Lai Thuận dùng Nghiệt La Hương mê hoặc Tô Vãn Hương, muốn làm việc xấu. Sắc mặt hắn càng ủ dột hơn, khoanh tay đi lại vài vòng trong phòng, ánh mắt lạnh lẽo.

Lưu Lật vừa thấy thần sắc của Nhan Mẫn, tâm trạng cũng trầm xuống.

"Ông thật sự đã nuôi dạy được một đứa con trai ngoan đấy! Không nói đến chuyện của Tiểu Ngọc Tiên, hắn ăn gan hùm mật gấu hay sao mà lại đi động vào Tô tiểu thư. Lần này bị Tô tướng và An Lăng Vương nắm được chuôi rồi, sao bọn họ chịu dừng tay dễ dàng? Nếu bản vương ra sức bao che, nhất định sẽ bị Tô tướng và An Lăng Vương bám chặt không buông, đến lúc đó sự tình ầm ĩ đến chỗ hoàng thượng, chỉ sợ bản vương cũng không cầu xin được!" Nhan Mẫn lạnh lùng nói.

Lưu Lật nghe thấy, vội vàng quỳ xuống dập đầu thùm thụp, nói: "Vương gia, nể mặt mấy năm nay lão thần tận tâm tận lực gắng sức, điện hạ hãy cứu con trai ta đi!"

Mặc dù Nhan Mẫn nổi giận, nhưng mấy năm nay Lưu Lật ngồi trên vị trí Lại bộ thượng thư, làm cho hắn không ít chuyện, đương nhiên hắn không muốn làm người tài này lạnh lòng. Nhưng chuyện này lại thật sự khiến hắn lo âu.

Mưu sĩ Lý Vân Tiêu của Thần tông nghe Lưu Lật kể chuyện xong, đã nhíu mày bắt đầu trầm tư. Lúc này thấy thế bèn góp lời: "Điện hạ, vi thần có một chủ ý, không biết có được hay không?"

Nhan Mẫn dừng bước, đứng trước mặt Lý Vân Tiêu, trầm giọng hỏi: "Ngươi nói nghe xem.”

Lý Vân Tiêu suy tư giây lát, mới chậm rãi nói: "Huệ phi nương nương chỉ điểm bám vào vụ án ở am Từ An, tại hạ thấy khả thi. Chuyện ở am Từ An không có nhân chứng rõ ràng nhìn thấy Nghiệt La Hương là do Lưu công tử bỏ vào lò hương. Có thể nói là Lưu công tử chỉ đén am Từ An dâng hương, nghe nói Tô tiểu thư đang ở đó, cho nên đã đi vào bái kiến. Ngài ấy không hề biết Tô tiểu thư đã bị hương nhang đánh mê, cho nên mới sinh ra hiểu lầm. Chẳng phải nói Nghiệt La Hương có thể mê hoặc tâm trí người ta sao? Nếu như vì ảo giác, Tô tiểu thư đã xem Lưu công tử là người mến mộ trong lòng, làm một số chuyện, vậy nên đã khiến Lưu công tử hiểu sai. Bởi vì bị Nghiêm vương bắt gặp, cho nên mới sinh ra hiểu lầm. Như vậy, chuyện này đã trở thành Lưu công tử bị hãm hại rồi."

Lưu Lật nghe xong, suy nghĩ tỉ mỉ, có chút lo lắng nói: "Người đốt Nghiệt La Hương đã bị Nghiêm Vương giết hết trong cơn thịnh nộ rồi, đã chết không chứng cứ. Hiện điều sợ nhất là con trai ta tự tay mua Nghiệt La Hương từ một tiểu thương nào đó, vậy thì phiền phức rồi."

Lý Vân Tiêu nhíu mày nói: "Chuyện này dễ xử lý thôi, nếu là lệnh công tử mua Nghiệt La Hương, bên chúng ta phái người đi tìm kẻ kia sẽ dễ dàng hơn nhiều. Vậy nên, chúng ta đi trước tìm được kẻ kia, khống chế trước đã.”

Lưu Lật gật đầu, nói: "Chỉ là, chuyện này đã giải quyết rồi, vậy vụ án Tiểu Ngọc Tiên kia thì sao?"

Lý Vân Tiêu mỉm cười nói: "Sau khi chuyện ở am Từ An xảy ra, rất nhanh đã có chuyện của Tiểu Ngọc Tiên. Nếu như chuyện am Từ An được bệ hạ coi là là hãm hại, nhất định bệ hạ cũng sẽ coi chuyện Tiểu Ngọc Tiên kia là hãm hại. Có điều, để phòng ngừa vạn nhất, nếu có thể, ta đề nghị đại nhân tìm một cơ hội, tiếp xúc với người cáo trạng một phen, tốt nhất là hứa cho lão ta lợi ích, để lão rút đơn kiện. Sau đó, thình lình diệt khẩu người cáo trạng, vậy thì lệnh công tử mới có thể hết lo!"

Lý Vân Tiêu nói tiếp một hồi, Nhan Mẫn trầm ngâm giây lát, gật đầu, "Bản vương thấy Vân Tiêu nói cũng khả thi. Lưu đại nhân, trước hết ông bí mật phái người đi tìm tiểu thương bán Nghiệt La Hương kia, sau đó vào điện đến cáo trạng trước mặt phụ hoàng, náo loạn chuyện ở am Từ An càng lớn càng tốt."

Lưu Lật gật đầu, sau khi tạ ơn vội vàng rời đi.

-  -

Khi hai phe An Lăng Vương và Khang Dương Vương cấu xé như lửa bỏng dầu sôi, trong phủ đệ Tần Cửu sống lại đầy ắp tiếng nói cười.

Tần Cửu lấy tên cho nơi mình ở là "Kiêm Gia viện".

Trong Kiêm Gia viện này trồng một cây đào già, xem chừng đã có chút tuổi đời, tán cây cao đến mức đã sắp chạm hết vào mái hiên, cành cây xanh tươi rậm rạp che khất non nửa khoảng không trên đầu.

Hiện giờ, không khí ngày càng ấm áp, cây đào này, lá xanh còn chưa nảy mầm mà đã nở đầy hoa.

Hôm đó sắc trời quang đãng, Tần Cửu nằm trên ghế đệm, lười biếng phơi nắng trong sân. Mặc dù đã ấm lên, nhưng trên người nàng vẫn cảm thấy lạnh, vậy nên đắp thêm tấm chăn gấm.

Nàng chống má, cười tủm tỉm nhìn Hoàng Mao khí thế bức người rượt đuổi Lưu Liên chạy khắp nơi.

Nguyên nhân là Hoàng Mao thấy hoa đào trên cây già đã nở rất đẹp, bèn lên cây mổ vài đóa, ngậm trong miệng chơi. Lệ Chi nhìn thấy, nói với Hoàng Mao, hoa đào này cài trên tóc Lưu Liên nhất định rất đẹp, hơn nữa, nói không chừng sẽ mang vận đào hoa đến cho Lưu Liên.

Hoàng Mao liền mổ hoa đào muốn cài lên tóc Lưu Liên. Lưu Liên nào chịu, ôm đầu chạy khắp nơi trong sân. Nhưng Hoàng Mao lại không buông tha hắn, sau cùng, khơi dậy được hứng thú chơi đùa của Lệ Chi và Anh Đào, giúp Hoàng Mao đuổi theo Lưu Liên, hai người một trái một phải bắt Lưu Liên lại.

Hoàng Mao tha hoa đào tới. Lệ Chi và Anh Đào giúp cắm vào đầu Lưu Liên. Lưu Liên đầu đầy hoa, tuy nói không tình nguyện, nhưng lại cười rất vui vẻ.

Tần Cửu chăm chú nhìn mấy người vui chơi náo nhiệt cạnh nhau, hốc mắt dần dần hơi ươn ướt.

Có lẽ, về sau, đối với Lưu Liên mà nói, những ngày thế này sẽ là hồi ức trân quý!

Không biết sau này, hắn còn có thể cười thoải mái không tâm cơ thế này hay không.

"Tỳ Ba, mấy ngày nay Anh Đào thế nào?" Tần Cửu thản nhiên hỏi.

Từ sau vụ việc ôn tuyền hôm đó, Tần Cửu biết được đệ đệ của Anh Đào giam bị giam giữ trong tay Diêu Tích Nhi, vì thế đã thông qua Huệ phi, nhờ bà ta giúp đỡ, để Diêu Tích Nhi thả đệ đệ của Anh Đào ra. Để lôi kéo Tần Cửu Huệ phi đã đáp ứng việc này, bảo Diêu Tích Nhi thả đệ đệ của Anh Đào ra.

Tỳ Ba đứng sau lưng Tần Cửu nghe vậy, nhỏ giọng nói: "Cửu gia, từ sau khi ngài cứu đệ đệ của nàng ta, nàng ta chưa từng liên lạc tiếp với Diêu Tích Nhi. Xem ra, đúng là nàng ta thật lòng chán ghét Thần tông."

Tần Cửu gật đầu, Anh Đào cực kỳ lanh lợi, vả lại ghét điều ác như kẻ thù, võ công cũng không tệ. Điểm mấu chốt là, bởi vì lần trước Lưu Liên đã dùng tính mạng bảo vệ nàng ta, nàng ta vô cùng một lòng với Lưu Liên. Hiện giờ, Lưu Liên không thể lúc nào cũng ở bên cạnh nàng, cho nên nhất định phải phái người bảo vệ hắn. Ngoài sắp xếp ám vệ của Tố Y cục ra, còn cần một thị vệ nữa. Bây giờ, để Anh Đào làm là quá thích hợp rồi.

Từ sau kỳ thi lớn mùa xuân, Trạng nguyên lang Lưu Liên đã đến viện Hàn lâm nhậm chức. Chưởng sự Nguyên Tử Chính của viện Hàn Lâm vốn vì Lưu Liên là người trong Thần tông mà cực kỳ bài xích hắn, từng làm khó dễ Lưu Liên tại Quỳnh Lâm yến.

Nhưng qua thời gian này, hắn không khỏi bị sự chính trực và tài hoa của Lưu Liên cảm hóa. Lại vì Lưu Liên có ý vô ý biểu lộ sự chán ghét với Thần tông, vậy nên cách nhìn nhận của Nguyên Tử Chính về Lưu Liên đã hoàn toàn die,n; da.nlze.qu;ydo/nn thay đổi.

Thật ra, Tần Cửu đã sớm biết, thiếu niên người đầy chính khí, ánh mắt trong veo giống như Lưu Liên, bất luận kẻ nào ở bên hắn một thời gian dài, đều khó liên tưởng hắn với phường gian trá hàm hồ. Nhưng cho dù Nguyên Tử Chính tán thưởng Lưu Liên hơn nữa, chỉ sợ cũng khó có thể đề bạt hắn. Dẫu sao, bề tôi trung thành và tận tâm như Nguyên Tử Chính, vẫn để ý tới quan hệ giữa Lưu Liên và Thần tông.

Mặt khác, Tần Cửu lại càng không muốn dựa vào quan hệ của Thần tông để đề bạt Lưu Liên, như vậy sẽ chỉ khiến quan hệ giữa Lưu Liên và Thần tông ngày càng khó cắt đứt. Cho nên, kế tiếp, việc Tần Cửu cần phải làm chính là tìm một cơ hội, để Lưu Liên đi biểu hiện rèn luyện một chút, mới có khả năng thăng chức.

Mi tâm Tần Cửu nhíu lại, vuốt ve chăn gấm trên người, hỏi Tỳ Ba: "Vân Thiều quốc có động tĩnh gì chưa?"

Tỳ Ba thấp giọng nói: "Nô tài đã nhận được tin tức, nửa tháng trước bọn họ đã lên đường, tính ra, trong vòng mười ngày đã có thể đến Lệ Kinh rồi."

Tần Cửu hạ thấp mắt cười, ngắm nghía ngọc bội trên y phục: "Vậy thì rất tốt, Tỳ Ba, ngươi nói xem, hắn sẽ thích chứ?" Tần Cửu nhìn Lưu Liên đang chơi đùa, hỏi.

Tỳ Ba rũ mắt, thấp giọng nói: "Nô tài không biết! Có điều, nô tài cảm thấy hắn đối với Anh Đào không tệ."

Tần Cửu híp mắt, trong mắt phượng quyến rũ hiện lên sự ranh mãnh khiến người ta khó mà suy đoán, "Tỳ Ba, ngươi vẫn chưa hiểu hắn rồi. Ngươi thấy hắn ngoài đối với ta ra thì không đối xử tốt với nữ tử nào chứ? Điểm mấu chốt của hắn vẫn chưa thể hiện ra đâu!"

Tỳ Ba ngẩn ra, nhìn Lưu Liên, nói: “Ừm, hình như là vậy."

Tần Cửu nằm ngửa trên ghế đệm, cánh tay ngọc duỗi ra, gối đặt dưới cổ, mở mắt nhìn lên không trung.

Chỉ thấy không gian trên đầu đan cài tầng tầng hoa đào dày đặc, đỏ tươi mà diễm lệ. Nàng lại híp mắt nhìn Lưu Liên đầu đầy hoa đào, tâm trạng nhẹ nhàng, khẽ thở dài một tiếng.

Tiểu tử, vận đào hoa của ngươi đã sắp tới rồi!

-  -

Một án Tô tiểu thư chịu nhục ở am Từ An, một án Tiểu Ngọc Tiên bị hại, mấy ngày nay truyền đi sôi nổi ồn ào khắp Lệ Kinh.

Hai vụ án này vốn đã thẩm vấn mấy lần ở Kinh phủ doãn, về sau đã chuyển tới Hình bộ. Cụ thể là thẩm vấn thế nào, đương nhiên trên phố không biết. Nhưng chính là vì không biết, cho nên đủ loại suy đoán bàn luận.

Có người nói, Lưu Lai Thuận không làm ra chuyện tài tình bậc này được, chuyện ở am Từ An, tám phần là vu hãm. Mà vụ án Tiểu Ngọc Tiên có lẽ lại là thật, bởi vì vào tháng chạp năm ngoái, Lưu Lai Thuận thường xuyên nghe Tiểu Ngọc Tiên và phụ thân nàng kể chuyện ở tửu lâu. Về sau Tiểu Ngọc Tiên đột nhiên mất tích, tám phần là do hắn làm.

Ngay vào lúc mọi người phỏng đoán ồn ào huyên náo, Hình bộ sắp sửa kết án, mà phụ thân của Ngọc Tiên bỗng nhiên yêu cầu hủy bỏ đơn kiện, về sau lại không biết tung tích.

Bên trong An Lăng Vương phủ.

Trăng trên đỉnh đầu, ánh trăng sáng trong vương đầy đất.

Một người ngồi dưới ánh trăng trong sân, đang đánh đàn. Tiếng đàn trong trẻo như làn nước trong veo chảy xuôi trong sân.

Nhan Túc khoanh tay đứng lặng trong sân, bóng dáng thanh tú thon dài đối nghịch với trăng lạnh, tuyệt mỹ không giống người chốn trần gian.

Tạ Địch Trần đạp lên tiếng đàn trong trẻo cất bước vào sân nhà, đi đến bên cạnh Nhan Túc, nói: "Điện hạ, phụ thân của Tiểu Ngọc Tiên đã rút đơn kiện rồi."

Nhan Túc chậm rãi xoay người, trong mắt phượng hiện lên nét cười, gần trong gang tấc, Tạ Địch Trần lại cảm giác được sự sắc bén như lưỡi dao ra khỏi vỏ trên người hắn.

"Không ngờ, lão già Lưu Lật này, lại thật sự thương yêu đứa con trai duy nhất của mình như vậy, loại chuyện này mà lão cũng có thể làm ra được." Nhan Túc cười lạnh nói, "Nếu lão dám làm như vậy, vậy thì người lão phái đi phải là cao thủ trong cao thủ. Địch Trần, e rằng lần này ngươi phải đích thân hành động rồi, nhất định phải bắt được ngay tại chỗ, quyết không thể để hắn giết phụ thân Tiểu Ngọc Tiên diệt khẩu. Để đề phòng vạn nhất, không nên mang quá nhiều người, nhất định không thể lộ dạng trước."

Tạ Địch Trần gật đầu nói: "Điện hạ, ti chức hiểu rồi, nhất định không làm nhục sứ mạng."

"Đi đi!" Nhan Túc phất tay ra lệnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »