Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Lượt đọc: 4185 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »
Chương 19
đình thẩm

❊ ❊ ❊

Bóng đêm cổ quái mà mĩ lệ.

Vầng trăng sáng trên trời cũng chẳng hề có chút ảm đạm vì phân tranh của người thế gian, nó tỏa ra u quang trong trẻo lạnh lùng, chiếu rọi lên cơ thể mỗi người.

Tần Cửu dưới sự áp giải của Kim Ngô Vệ, xuôi theo sơn đạo đi xuống núi.

Gió núi xẹt qua bên gò má, phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào giống như tiếng hồ cầm vùng tái ngoại tấu nhạc. Không khí lạnh như băng, khí u hàn hít vào trong phế quản khiến người ta khiếp sợ một hồi.

Đường núi quanh co được ánh sáng đèn lồng chiếu sáng như ban ngày, núi đá đen thẳm và cây cối trơ trọi ở hai bên đường hiện ra rõ ràng trước mặt.

Nhan Túc ở trước mặt Tần Cửu điều khiển ngựa chậm rãi đi về phía trước, tóc đen và cẩm bào bị gió núi thổi bay phần phật, phảng phất giống như trích tiên* muốn bay. Bóng lưng của hắn cao thẳng mà gầy, tự có một loại khí thế bức người bẩm sinh, khiến người ta kìm lòng không được muốn ngưỡng mộ.

*Trích tiên: tiên bị đọa xuống trần.

Tần Cửu híp mắt nhìn phía trước, bóng lưng thẳng tắp trước mặt này và một bóng hình khác dần dần chồng trùng khít.

Thiếu niên cưỡi trên mình Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử*, một thân trang phục cưỡi ngựa bằng tơ lụa màu tím nhạt, bên hông đeo đai ngọc, chân mang ủng tơ tằm đế đen, khoác áo choàng thêu hoa văn đám mây cùng màu. Thiếu niên mặt mày tuấn tú, anh khí bức người, vẻ mặt phấn chấn. Trong tay cầm cung tên, híp mắt, ngắm bắn, giương cung. Bởi vì dùng sức, bắp thịt dưới y phục căng phồng, trang phục trên người phồng lên. Trên khuôn mặt trẻ trung tuấn mĩ kia, còn lấp lánh lớp mồ hôi mỏng thấm ra vì phóng ngựa phi nhanh.

*Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử: loài ngựa toàn thân lông trắng như tuyết, tương truyền một ngày có thể đi hàng nghìn dặm.

Khi đó, lòng của nàng, dường như chính là bị một mũi tên này bắn trúng.

“Tần môn chủ, mời lên xe ngựa!” Bên tai truyền đến tiếng nói của Tạ Địch Trần.

Lúc này Tần Cửu mới phát hiện trong thoáng chốc, đã xuống dưới sơn đạo, một chiếu xe ngựa dừng ở trước mặt.

Bên cạnh xe ngựa, Nhan Túc đứng ghìm cương ngựa, quay đầu nhìn nàng, dưới ánh trăng, đôi mắt hắn sắc bén, hờ hững mà trong trẻo lạnh lùng khiến cho người khác hít thở không thông.

Tần Cửu híp mắt cười nói: “Tội phạm như ta còn có xe ngựa để ngồi, đa tạ điện hạ.” Tần Cửu mỉm cười chui vào trong xe ngựa, ngồi dựa trên đệm tròn trong xe ngựa, nhắm hai mắt lại.

Nàng thật sự mệt mỏi.

Sợ rằng ngày mai còn phải đánh một trận chiến ác liệt, lúc này, quan trọng nhất là nghỉ ngơi dưỡng sức. Tần Cửu thả lỏng tâm tình, có chút buồn ngủ mơ mơ màng màng.

Cũng không biết trải qua bao lâu, xe ngựa dừng lại, màn xe bị người vén lên.

Tần Cửu mở mắt, biết là đã đến đại lao của Kinh phủ doãn.

Tần Cửu ngáp một cái, từ trên xe ngựa chậm rãi bước xuống, dưới sự áp giải của ngục tốt, đi vào đại lao. Nàng cũng không đợi ở trong lao bao lâu, đã bị dẫn đến công đường chịu thẩm vấn.

Kì thực, Tần Cửu hiểu rất rõ, vụ án nàng phạm phải, nói không tính là lớn, nhưng vì thân phận nàng đặc biệt, lại phạm tội ở trong tay Nhan Túc, vậy án này lại không coi là nhỏ.

Đã qua giờ Thìn, mặt trời lên cao.

Cửa chính của công đường Kinh phủ doãn mở rộng, các nha dịch chia ra đứng ở hai bên, nghe theo một tiếng “Thăng đường”, các nha dịch hô to “Này vũ”. Âm thanh trầm thấp mà sung mãn uy nghiêm như một làn sóng truyền ra ngoài, khiến cho trong lòng người dân xem náo nhiệt bên ngoài rụt rè từng cơn.

Ở giữa gờ cửa sổ đỏ thắm rơi xuống vài tia nắng như có như không, hóa thành vô số điểm sáng giống như sợi mây, lờ mờ phủ lên trên mặt đá gạch hoa văn đám mây màu đen huyền.

Tần Cửu liền quỳ xuống công đường, híp mắt nghiên cứu hoa văn trên mặt đá gạch màu đen.

Ngồi trên công đường, là phủ doãn Mạnh Hoài của thành Lệ Kinh, và An Lăng Vương nghe thẩm án.

Mạnh Hoài là một lão già gầy gò, nhìn qua chừng năm mươi tuổi, đôi mắt nhỏ lộ ra ánh sáng khôn khéo hiểu đời.

Trong thành Lệ Kinh nhiều quyền quý, làm phủ doãn ở kinh thành, không thể không có vài phần bản lĩnh thuận lợi mọi bề, chính là tuyệt đối không được hồ đồ.

Mạnh Hoài vuốt chòm râu, nhìn xuống Tần Cửu đang nghiên cứu hoa văn gạch đá ở phía dưới, lại liếc mắt nhìn sang An Lăng Vương vẻ mặt anh tuấn bên người, trong lòng không ngừng bồn chồn.

Lão đương nhiên biết từ trước đến giờ An Lăng Vương không vừa mắt Thiên Thần tông. Hiện giờ, vị đệ tử Thiên Thần tông mới tới này vừa đến kinh thành, đã bị An Lăng Vương bắt đến đây, là tội danh dùng thiếu niên nhà lành tu luyện tà công. Nếu như việc này là thật, chỉ sợ thể diện của Thiên Thần tông mất sạch, chế độ cứ cách vài năm phái một đệ tử trợ lực cho triều đình sợ rằng cũng sẽ vì vậy mà xóa bỏ. Chỉ là, hiện giờ, thế lực của Thiên Thần tông ở triều đình đang hưng thịnh, vị Huệ phi trong cung kia cũng không dễ đối phó, án này để lão lo liệu thật sự có chút khó xử. Nhưng mà, An Lăng Vương trước mặt này, lão càng quyết không thể đắc tội.

Mạnh Hoài suy nghĩ một hồi, nếu vụ án này là An Lăng Vương tự mình tống thẩm, chỉ sợ mình ắt phải xử lý nghiêm khắc đệ tử Thiên Thần tông kia.

Lão híp mắt một cái, vỗ kinh mộc đường lớn tiếng quát hỏi: “Tội nữ Tần Cửu, ngươi bức ép thiếu niên nhà lành, làm chuyện gian trá, vả lại còn ép buộc bọn họ tập luyện tà công. Ngươi biết tội chưa?”

Tần Cửu chậm rãi ngẩng đầu, khóe mắt xếch lên nhìn lướt qua Mạnh Hoài, cười tủm tỉm nói: “Mạnh đại nhân nói lời này từ đâu, chẳng qua tiểu nữ chỉ tắm ở ôn tuyền trong biệt cung của Chiêu Bình công chúa, làm sao lại phạm vào tội làm chuyện gian trá?” Giọng nói của Tần Cửu như thấm gió xuân, nụ cười thuần khiết như hoa sen, nhưng Mạnh Hoài lại mơ hồ cảm giác được trong đôi mắt nhu mị này ngầm ẩn chứa uy hiếp áp bức.

Mạnh Hoài nhìn lướt qua Nhan Túc, lau mồ hôi trên trán một cái, tiếp tục quát hỏi: “Thật là to gan, nhân chứng vật chứng đều đủ cả, há lại để cho ngươi giảo biện? Người đâu, truyền nhân chứng.”

Trên công đường vang lên một loạt tiếng bước chân, Tần Cửu nheo mắt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy thị nữ Anh Đào của nàng bị dẫn đến.

Nội tâm Tần Cửu cười lạnh một hồi, nghĩ thầm: cuối cùng cũng lộ ra cái đuôi hồ ly, đây là tưởng rằng lần này có thể lật đổ mình sao!

Anh Đào là thị nữ của Tần Cửu, nàng ta ở Thiên Thần tông hầu hạ Tần Cửu hai năm. Cho tới giờ, biểu hiện ở trước mặt Tần Cửu đều cực kì trung thành, nhưng vì Tần Cửu từng trải, rất khó tùy tiện tin tưởng người khác, không lâu sau thì phát hiện, thật ra nàng ta là gián điệp của môn chủ Quan Sư môn Diêu Tích Nhi sắp xếp bên mình. Mỗi một tiếng nói hành động hàng ngày của bản thân và thái độ của tông chủ đối với nàng ra sao, đều truyền qua Anh Đào đến tai Diêu Tích Nhi.

Lần này đến Lệ Kinh, Tần Cửu vốn không phải đi.

Người tông chủ phái đi là Diêu Tích Nhi của Quan Sư môn.

Tần Cửu biết, Diêu Tích Nhi một lòng say mê tông chủ, dĩ nhiên là nguyện ý ở gần bên người tông chủ, mà không bằng lòng đến Lệ Kinh. Bởi vì nữ tử của Thiên Thần tông đến Lệ Kinh bao năm nay, phần lớn đều sẽ gả cho quyền quý đương triều, tiến sâu vào cửa nách trong cung, ví dụ như Huệ phi. Đương nhiên Diêu Tích Nhi vạn phần không muốn.

Tần Cửu vào Thiên Thần tông, vốn dĩ chính là thông qua Thiên Thần tông đến Lệ Kinh, làm sao chịu bỏ qua cơ hội này. Vì thế nhân cơ hội tông chủ bế quan luyện công, lợi dụng gián điệp Anh Đào kia, truyền những thông tin vụn vặt rằng tông chủ vô cùng sủng ái mình cho Diêu Tích Nhi.

Diêu Tích Nhi hết sức nhanh chóng lợi dụng lí do ngã bệnh, xin Hữu sứ đuổi mình đến đây.

Cái này cũng chưa tính, trên đường đến Lệ Kinh, bọn họ gặp phải vài lần ám sát, Tần Cửu dám cam đoan, nhất định không thể thiếu thích khách Diêu Tích Nhi phái đi. Sợ rằng ở trong lòng Diêu Tích Nhi, mình chính là tình địch gây trở ngại nhất của nàng ta.

Bên cạnh Tần Cửu ngoại trừ Lưu Liên và Tì Ba phần lớn đều là người của tông chủ, cho nên Tần Cửu cũng lười đánh trả.

Để cho bọn họ tự chém giết lẫn nhau đi, đều giết sạch mới tốt.

Trên đường đi Anh Đào cũng làm không ít chuyện mờ ám với mình, nhưng cuối cùng đều không thực hiện được.

Hiện giờ, sợ là Diêu Tích Nhi đã hạ xuống tối hậu thư, Anh Đào mới có thể nhân cơ hội này, mượn tay Nhan Túc, muốn trừ bỏ mình.

Nhưng mà, các nàng quá đắc ý rồi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »