Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Lượt đọc: 4332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »
Chương 52
xù lông

❊ ❊ ❊

Mặc dù Nhan Duật tán thưởng khí phách của Tần Cửu, nhưng lại cho rằng trận cược này, Tần Cửu nhất định thua. Ở phương diện đánh cược, bất luận đánh cược cái gì, đánh cược như thế nào, hắn vẫn chưa bao giờ thua, trừ phi hắn tự nguyện thua. Có điều, ý cười quyến rũ trên khuôn mặt Tần Cửu, khiến cho hắn vẫn có chút cảnh giác, không biết đến lúc đó Tần Cửu sẽ nảy sinh mưu mô gì đây.

Hắn nhếch môi cười, ánh sáng nhàn nhạt hiện lên trong mắt phượng rét lạnh, hắn đưa tay đẩy ly rượu trước mặt ra, trực tiếp lần tìm bình rượu đặt ở một bên.

Ai dè, thật bất ngờ, lại sờ vào khoảng không.

Hắn cúi đầu híp mắt, lúc này mới phát hiện ra chẳng biết lúc nào bình rượu đã bị dời vị trí.

Chẳng biết lúc nào con vẹt nhỏ mỏ đỏ lông trắng Hoàng Mao kia đã vươn đầu vào trong bình rượu, đang uống rượu.

Bàn tay đưa ra của Nhan Duật nhất thời cứng lại, mày kiếm nhíu lại, chưa từng gặp con chim đáng ghét như vậy, lại có thể lén uống rượu của hắn. Xem nó là một súc sinh lông lá, hắn không tính toán với nó, nó càng lớn mật hơn.

Nhan Duật nhướng mày, mắt phượng híp lại, sóng cả trong mắt bắt đầu chuyển động, hắn vươn tay túm Hoàng Mao từ trong bình rượu ra ngoài.

Hoàng Mao rõ ràng có chút ngà ngà say, đung đưa cái đầu, con ngươi đỗ đen nhìn chằm chằm Nhan Duật nói: “Mỹ nhân! Mỹ nhân tới uống một chén.” Mặc đã say, nhưng giọng nói của con vẹt nhỏ này vẫn còn rõ ràng, lại còn nói rõ ràng rành mạch, cực kỳ vang dội.

“Phì” một tiếng, một thị nữ hầu hạ ở phía sau thật sự không nhị được, liền cười ra tiếng.

Phán Hinh lấy tay áo che môi lại, ánh mắt xoay chuyển, chăm chú nhìn lên nóc phòng, nhưng rõ ràng là đang nín cười.

Lan Xá chỉ nhếch khóe môi một cái.

Nhan Duật tức giận đến trựng mắt, nếu như hắn cũng là một con chim, bây giờ đoán chừng lông toàn thân đều xù lên.

“Khá lắm vẹt nhỏ, lại dám uống trộm rượu của bản vương, nhìn xem hôm nay bản vương nhổ sạch lông của ngươi.” Nhan Duật nói xong liền nhổ lông vũ vàng trên đầu Hoàng Mao ra, mấy cọng lông vũ vàng này thật sự nhìn rất ngứa mắt.

Tần Cửu cả kinh, vội nói: “Không được!”

Nhưng hình như nói muộn rồi, lông vàng lơ thơ trên đầu Hoàng Mao, bị nhổ liên tiếp hai chiếc.

Tần Cửu thở dài một tiếng, rất thông cảm nhìn Nhan Duật, nàng đã nhắc nhở hắn, vậy không thể trách nàng. Mấy cọng lông vũ vàng trên đầu Hoàng Mao chính là chỗ hiểm của Hoàng Mao, nếu ai đụng vào, sẽ không có kết quả tốt, huống chi, hôm nay nó lại trong cơn say.

Quả nhiên, Hoàng Mao giật mình, cúi đầu nhìn mấy cọng lông vũ vàng từ trên người rơi xuống, lông toàn thân lập tức xù lên.

Con vẹt nhỏ dịu dàng đáng yêu trong nháy mắt hóa thân thành chim ưng hung dữ mạnh mẽ, ánh sáng âm u sắc bén hiện lên trong tròng mắt đỗ đen.

Nhan Duật đã nhận ra điều bất thường, vội thu bàn tay vẫn muốn nhổ tiếp lông về, trong lòng thầm kêu không ổn. Trước mắt chợt lóe lên bóng trắng, khoảng cách thật sự quá gần, hắn vội vàng nghiêng đầu nhắm mắt, nhưng hình như chậm mất, chỉ cảm thấy nơi khóe mắt đau nhói một hồi.

Nhan Duật hừ lạnh một tiếng, híp mắt, vươn tay nắm lấy cổ của Hoàng Mao. Nhưng không ngờ con chim nhỏ này vô cùng linh hoạt, vỗ cánh một tiếng, lại lẻn đến sau lưng của hắn, dường như vẫn chưa cam tâm, còn muốn tiếp tục cào trên lưng hắn một chút.

Tần Cửu nhìn thấy rõ ràng, biết Hoàng Mao đang làm ầm ĩ thêm. Ngón tay bắn ra, mấy sợi tơ hồng bay ra ngoài, giống như một tấm lưới bện, giữ được Hoàng Mao, kéo lại.

Hoàng Mao vẫn không cam tâm, giãy giụa ở trong lòng Tần Cửu. Tần Cửu cúi người thả lông vàng bị Nhan Duật nhổ xuống rơi ở trên bàn vào trong móng vuốt của nó, Hoàng Mao nhìn thấy hai cọng lông vàng kia, lúc này mới bình tĩnh lại, ánh sáng âm u thê lương hiện lên trong tròng mắt đỗ đen.

Nhan Duật có chút sững sờ, xem ra, thù oán của hắn và con vẹt nhỏ này xem như đã kết rồi.

Tiểu sủng vật của yêu nữ này và yêu nữ giống như nhau, không dễ chọc mà!

Nếu như hắn giao thiệp với yêu nữ này, phải nghĩ ra biện pháp gì đó quản thúc con vật kia mới được.

Nhan Duật liếc xéo Tần Cửu một cái, đưa tay sờ sờ, trên tay lại dính máu tươi.

Phán Hinh và Lan Xá không dám cười nữa, sắc mặt sớm đã trở nên trắng như tuyết, vội vàng đứng dậy đi tới trước mặt Nhan Duật, lo lắng hỏi “Vương gia, không sao chứ!”

Con mắt tà mị của Nhan Duật híp lại, nói: “Không chết được.”

Phán Hinh lấy khăn trắng trong tay áo ra, nhẹ nhàng xoa xoa trên vết thương ở khóe mắt Nhan Duật, trong tròng mắt đen tràn ngập lo lắng.

Tần Cửu chớp chớp mắt, thấy Nhan Duật mặc dù sắc mặt không tốt, nhưng hình như không động sát ý, liền cười tủm tỉm trêu đùa: “Vương gia, con vẹt nhỏ này của ta rất thích vương gia, cho nên đóng một con dấu ở khóe mắt vương gia, có ý nghĩa đây là người ta thích, ai cũng đừng tranh giành. Ngài xem khóe mắt ta đã có một cái đây, cũng là nó đóng dấu vào đấy!”

Phán Hinh lại bị lời của Tần Cửu chọc cười một phen, vội phụ họa: “Đúng vậy, Cửu gia không nói ta còn không chú ý tới! Con dấu này của Cửu gia vẫn rất đẹp mà.”

Nhan Duật nhận lấy ly rượu thị nữ dâng tới, uống một hớp rượu, nhíu mày nhìn nốt ruồi giọt lệ ở khóe mắt Tần Cửu, cười lạnh nói: “Con dấu cái gì, vết kia của ngươi là nốt ruồi đúng không?”

Tần Cửu che miệng cười nói: “Thật sự là con dấu mà!”

Có điều không phải Hoàng Mao mổ mà thôi.

“Lan huynh đệ, khách nhân dưới lầu không đợi nổi nữa, cũng đến giờ rồi, Thôi ma ma bảo huynh qua đó đấy!” Một tiểu nha đầu tới đây truyền lời.

Nhan Duật thản nhiên hừ một tiếng, liếc Tần Cửu một cái, nói: “Ngươi xuống trước đi, bản vương đi sửa sang lại y phục. Nhớ kỹ trận cược vừa rồi!” Nói xong, vỗ vỗ bả vai của Lan Xá, che khóe mắt nghênh ngang rời đi.

*

Trong đại sảnh lầu một ánh đèn lung linh.

Dải lụa màu sắc bay phấp phới.

Tần Cửu ngồi trên vị trí dễ thấy nhất ở chính giữa, một bộ trường sam màu hồng nhạt dưới sự chiếu rọi ánh đèn cực kỳ diễm lệ. Hoàng Mao rúc vào trong lòng nàng, hình như vẫn đang trong cơn khổ sở.

Tần Cửu vỗ đầu nó cười nói: “Ai bảo ngươi đi trêu chọc ma đầu kia, bị nhổ hai cọng lông vẫn còn tốt chán.” Hoàng Mao đau lòng đến mức không muốn nói chuyện, chỉ ôm hai cọng lông vàng ngẩn ngơ.

Đúng vào lúc này, trên đài cao vừa rồi Nhan Duật hát hí khúc, một nô bộc hóa trang thành thằng hề nhảy lên đài cao, tươi cười rạng rỡ nói: “Hoan nghênh các vị đã đến Vô Ưu cư. Hôm nay là ngày lành của Lan Xá công tử của Vô Ưu cư chúng tôi. Có vị nào thích Lan Xá công tử của chúng tôi, chỉ cần ngài có thể chiếm được cảm tình của hắn, thì có thể trở thành khách quý của Lan Xá công tử.”

Trong mỗi thanh lâu lúc nào cũng có vài thanh quan bán nghệ không bán thân, những người này thật ra chỉ là một loại nam quan nữ kỹ của thanh lâu, có điều để câu những khách làng chơi chung tình muốn nếm đồ tươi.

Vô Ưu cư cũng không ngoại lệ.

Nam quan ở thanh lâu không phổ biến bằng nữ kỹ, thế nhưng, nam quan cực ít, có thanh lâu vốn không có ai, Vô Ưu cư chẳng qua cũng chỉ có mấy người. Mà Lan Xá còn là thanh quan, thường ngày nổi tiếng bởi chất giọng hay, cho nên, người muốn có được Lan Xá cũng không ít.

Lời của nô bộc vừa nói xong, liền có rất nhiều người vỗ tay hưởng ứng.

“Đi xuống đi, mau mời Lan huynh đệ lên đài!” Có người hô.

Nô bộc tươi cười rạng rỡ nói: “Mọi người đừng nóng vội, vậy xin mời Lan huynh đệ lên đài!” Nói xong, liền cất cao giọng hô, “Lan Xá!”

Chợt nghe phía sau màn có người đáp: “Đừng thúc giục, không phải đến rồi sao?”

Giọng nói này nghe êm tai như vậy, đủ thấy được là phải dốc toàn lực luyện tập mới có thể có được. Giọng hát tiếng trời của khúc nhạc vừa rồi, Tần Cửu đã nghe ra, hắn đã tiêu tốn rất nhiều thời gian và tinh lực để luyện tập.

Tấm màn lụa đỏ kéo ra, Tần Cửu nhìn Lan Xá đi ra, chỉ cảm thấy trước mặt có chút mơ hồ, dường như nàng nhìn thấy một thiếu niên khóc thầm trong cung đình.

Khi đó, hắn không gọi là Lan Xá, hắn gọi là Lan Đình.

Mà khi đó, nàng cũng không phải là Tần Cửu, nàng là Nữ Thượng Thư phụ giúp cai quản triều chính bên cạnh Bạch Hoàng hậu, chức quan cùng cấp với Thượng Thư Lệnh ngoài triều đình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »